Nhạc nềnPuppeteer

Lưới Quét Analog

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng chói gắt từ chiếc đèn pin siêu sáng của Lê Mạnh Hùng quét qua màn sương mù dày đặc của khu vườn thảo dược bỏ hoang, tạo thành một vệt sáng hình nón sắc lẹm, xé toạc bóng tối âm u của đêm muộn Khánh Bình. Tiếng gót giày combat nện xuống nền đất ẩm ướt rầm rập, kèm theo tiếng xột soạt của những bụi cây thuốc nam bị gạt sang hai bên dứt khoát.


"Ai ở đó? Đứng yên!" Tiếng hét lạnh lùng của Hùng dội vào thính giác tuyệt đối của Trịnh Hoài Sơn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi Lê Thị Hoài vừa kịp nhét cuốn sổ tay chép tay và chiếc thẻ từ dự phòng VIP vào xe đẩy dọn vệ sinh của Sơn, một tiếng động kim loại chói tai đột ngột vang lên từ hướng ngược lại, sát tháp chuông cổ.


*Rầm! Loảng xoảng!*


Đó là tiếng một chiếc tủ sắt đựng dụng cụ bảo trì bị xô đổ, kéo theo hàng loạt cờ-lê, mỏ-lết rơi tự do xuống sàn bê tông của lối đi kỹ thuật. Tiếng động quá lớn và bất ngờ giữa đêm tĩnh mịch lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Lê Mạnh Hùng.


"Đội hai! Kiểm tra khu vực tháp chuông ngay!" Hùng ra lệnh qua bộ đàm, vệt sáng đèn pin lập tức chuyển hướng, hướng thẳng về phía nguồn phát âm thanh.


Sơn biết đó là Nguyễn Văn Nam. Gã bảo vệ câm lặng đã dùng chính chiếc búa bảo trì của mình để tạo ra một báo động giả hoàn hảo, đánh đổi bằng sự an toàn của bản thân để che chở cho anh. Sơn không lãng phí một giây nào. Anh nắm lấy vai Hoài, dùng lực tay nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy cô lùi sâu vào bóng tối của rặng cây dâu tằm cổ thụ, nơi sương mù đang bao phủ dày đặc nhất.


"Đi đi. Lách qua cổng phụ khoa nhi. Tôi sẽ dọn dẹp vết tích," Sơn mấp máy môi, dù không phát ra tiếng động nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh truyền đi một mệnh lệnh tinh thần không thể lay chuyển. Hoài gật đầu run rẩy, cô ôm ngực, nín thở lẩn khuất vào màn sương ẩm ướt.


Sơn cúi rạp người, dùng hai tay đẩy mạnh chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu. Những bánh xe rỉ sét nghiến lên nền sỏi xào xạc, nhưng anh đã khéo léo điều chỉnh góc đẩy để tiếng ồn hòa lẫn vào tiếng gió rít qua khe cửa sắt của tháp chuông. Anh lách qua lối cửa kỹ thuật hẹp sát hầm lò hơi, nhanh chóng tụt xuống hệ thống cầu thang bê tông tối tăm, ẩm mốc dẫn thẳng xuống phòng vệ sinh tầng hầm Thiên Đức.


***


Một giờ sáng.


Không khí bên trong phòng vệ sinh tầng hầm ngập tràn mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc – sự pha trộn ngột ngạt giữa Javel, amoniac và mùi ẩm mốc tích tụ từ những đường ống nước rò rỉ từ thập niên trước. Sơn đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ mục nát, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Anh đưa bàn tay trái lên dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn neon nhấp nháy. Vệt than đen ghi mật mã "3 MIN - 00:15 / 04:15" đã bị mồ hôi và nước mưa làm nhòe đi một nửa, chỉ còn lại những ký tự xám mờ rát nhẹ trên lớp da chai sạn. Cổ tay anh tấy đỏ, vết rách sẹo cũ rớm máu nhẹ do áp lực căng cơ lúc đẩy xe chạy trốn.


Sơn thọc tay vào túi quần bảo hộ, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp vỏ đồng chạm khắc tinh xảo của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Âm thanh cơ học khô khốc, đều đặn vang lên ở tần số đúng 1Hz. Nó là một mỏ neo nhận thức vật lý duy nhất giữ cho anh không bị cuốn vào cơn hoảng loạn sinh học. Sơn nhắm mắt, hít sâu, bắt đầu vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Hơi thở ra được kéo dài tối đa, chậm rãi và đều đặn để kích thích dây thần kinh phế vị. Nhịp tim của anh từ chín mươi nhịp từ từ hạ xuống. Tám mươi. Bảy mươi. Sáu mươi. Cuối cùng, nó dừng lại ở mức bốn mươi tám nhịp một phút. Sự tĩnh lặng lạnh lùng quay trở lại trong tâm trí anh.


Sơn cúi xuống, lật mở ngăn đáy bí mật dưới chiếc xe dọn vệ sinh. Dưới đống giẻ lau bẩn thỉu đẫm nước Javel hăng hắc là cuốn sổ tay chép tay của y tá Hoài và chiếc thẻ từ dự phòng VIP bị trầy xước góc. Chúng là những vật chứng analog vô giá, những vết nứt đầu tiên trên bức tường bảo mật kỹ thuật số của Trần Minh Trí. Nhưng anh không thể giấu chúng mãi ở đây. Xe đẩy dọn vệ sinh là công cụ di động, bất kỳ gã bảo an nào cũng có thể vô tình lục lọi khi kiểm tra hành lang.


Sơn quyết định chuyển toàn bộ vật chứng vào tủ đồ cá nhân số 14 của mình trong phòng thay đồ chung của nhân viên vệ sinh. Đó là một dãy tủ sắt rỉ sét màu xanh xám, nằm ở góc tối nhất của tầng hầm kỹ thuật.


Anh vừa khóa cánh cửa tủ sắt số 14 lại thì tiếng còi báo động nội bộ của Thiên Đức đột ngột rú vang lên gắt gao. Ánh đèn neon vàng vọt trên trần hành lang chuyển sang màu đỏ nhấp nháy liên tục.


*"Báo động đỏ toàn viện. Phát hiện rò rỉ an ninh tại phân khu VIP. Yêu cầu toàn bộ nhân viên dọn dẹp tập trung tại phòng sinh hoạt chung tầng hầm để kiểm tra hành chính."*


Tiếng loa phát thanh rền rĩ dội vào vách tường bê tông ẩm ướt. Sơn khựng lại. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện gót sắt dồn dập của đội bảo an đang tiến xuống cầu thang tầng hầm.


Lê Mạnh Hùng đã phát hiện ra sự mất mát của chiếc thẻ từ dự phòng VIP. Gã sĩ quan đặc nhiệm lạnh lùng ấy không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng kẻ đột nhập chỉ có thể là một nhân sự nội bộ có quyền tiếp cận các lối đi tắt dưới tầng hầm.


***


Phòng sinh hoạt chung của tổ dọn dẹp vệ sinh rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, nằm sát lò hơi trung tâm. Không khí ở đây nóng bức, ngột ngạt và nồng nặc mùi mồ hôi của mười mấy con người đang hoang mang lo sợ.


Trần Văn Tèo, gã đồng nghiệp dọn dẹp cùng tổ với Sơn, mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy bám chặt vào thành ghế nhựa.


"Sơn... Sơn ơi..." Tèo ú ớ lầm bầm, gã dùng cùi chỏ huých nhẹ vào sườn Sơn. "Bảo an... bảo an mang cả chó nghiệp vụ xuống rồi. Nghe nói có kẻ lén lấy cắp thẻ từ khu VIP. Đêm nay chúng ta tiêu đời rồi."


Sơn không đáp. Anh chỉ ngơ ngác gật đầu, đôi mắt cận sau cặp kính cũ kỹ đờ đẫn nhìn xuống sàn nhà, đóng vai một gã câm điếc ngốc nghệch một cách hoàn hảo. Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc ấy, thính giác tuyệt đối của anh đang hoạt động hết công suất.


Tiếng bước chân của Lê Mạnh Hùng vang lên ngoài hành lang. Click. Clack. Click. Clack. Tiếng đế giày combat nện xuống nền gạch men sắc lẹm, đều đặn như một bản án tử hình đang đếm ngược. Đi cùng gã là ba nhân viên bảo an VIP mặc đồng phục xám chật ních cơ bắp, tay lăm lăm dùi cui điện công suất cao.


Lê Mạnh Hùng bước vào phòng. Dáng người gầy gò nhưng vạm vỡ của gã sừng sững giữa cửa, che khuất một phần ánh đèn đỏ báo động. Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của gã quét qua từng khuôn mặt đang cúi gầm của những lao công tầng đáy.


"Tất cả đứng dậy, xếp hàng sát tường!" Hùng ra lệnh, giọng nói trầm và chứa đựng uy lực cưỡng chế tuyệt đối của một cựu sĩ quan đặc nhiệm.


Mười mấy lao công nghèo khổ lật đật đứng dậy, lưng nép chặt vào vách tường bê tông lạnh lẽo. Sơn đứng ở vị trí thứ tư, ngay cạnh Tèo.


Hùng bước chậm rãi dọc theo hàng người. Gã dừng lại trước mặt Tèo, nhìn chằm chằm vào vầng trán đẫm mồ hôi của gã thanh niên trẻ.


"Cậu tên gì? Đêm nay trực ở phân khu nào?" Hùng hỏi, giọng gã không hề có một chút ấm áp.


"Dạ... dạ... em là Trần Văn Tèo... em trực dọn dẹp khu lò hơi và hành lang kỹ thuật tầng hầm ạ..." Tèo lắp bắp, hai đầu gối gã run bắn lên.


Hùng không nói gì, gã đưa tay lên, dùng ngón tay đeo găng da đen miết nhẹ lên cổ áo của Tèo, kiểm tra xem có vết bụi than hay vết xước nào không. Sau đó, gã bước sang đứng đối diện với Sơn.


Sơn chủ động hạ thấp bả vai, đầu hơi ngoẹo sang một bên, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định trước ngực Hùng, miệng ú ớ vài tiếng vô nghĩa. Nhịp tim của anh vẫn được khóa chặt ở mức bốn mươi tám nhịp một phút. Không có một sợi cơ mặt nào của Sơn dao động dưới ánh nhìn soi mói của gã đội trưởng bảo an.


Hùng nhíu mày. Gã biết gã lao công câm này. Báo cáo sinh trắc học của camera AI luôn hiển thị nhịp tim của Sơn cực kỳ thụ động, không hề có bất kỳ dấu hiệu lo âu hay kích động nào của một kẻ nói dối. Hùng dời tầm mắt, quay sang nhìn ba nhân viên bảo an phía sau.


"Lục soát toàn bộ hành lý cá nhân và tủ đồ của tổ dọn dẹp. Bất kỳ thiết bị điện tử, vật phẩm lạ hoặc thẻ từ nào không có trong danh mục cấp phát đều phải tịch thu. Nếu phát hiện kẻ nào che giấu, dán nhãn điên loạn bạo lực lập tức và tống vào phòng biệt giam để điều tra," Hùng ra lệnh tàn nhẫn.


Sơn nghe thấy từ "tủ đồ cá nhân" thì tim anh chợt nhói nhẹ một nhịp vô thức.


Tủ đồ số 14.


Nơi đó đang cất giấu chiếc đồng hồ quả quýt cơ học bằng đồng cổ của cha anh, tệp hồ sơ bệnh án gốc chứa tấm phim MRI của Khánh An, và cuốn sổ tay phân phối thuốc của y tá Hoài. Nếu chúng mở tủ đồ số 14, toàn bộ kế hoạch cứu con gái của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn ngay trong đêm nay. Anh sẽ bị dán nhãn là kẻ loạn trí bạo lực, bị săn lùng và bị tước đoạt nhận thức vĩnh viễn bởi hệ thống của Trần Minh Trí.


Sơn liếc nhìn lên trần nhà phòng sinh hoạt chung. Có một khe thông gió hẹp dẫn ra đường ống kỹ thuật phía sau. Nhưng lưới thông gió đã bị hàn chết bằng những tấm sắt dày từ tháng trước theo lệnh thắt chặt an ninh của Dũng. Lối thoát vật lý hoàn toàn bị khóa chặt. Anh không thể ném chiếc đồng hồ hay cuốn sổ tay đi đâu được.


***


"Mở tất cả các tủ đồ ra! Ngay lập tức!" Tiếng hét của một bảo an vang lên bên ngoài hành lang kỹ thuật.


Đội bảo an bắt đầu đẩy mười mấy lao công bước ra hành lang, đứng đối diện với dãy tủ sắt màu xanh xám. Sơn bước đi lóng ngóng, chiếc chổi lau nhà cầm trên tay run rẩy như thể gã đang vô cùng hoảng sợ trước uy lực của bảo an.


Anh liếc nhìn chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu của mình đang đỗ ở góc hành lang, cách tủ đồ số 14 khoảng ba mét. Chiếc xe đẩy chứa đầy những xô nước bẩn đục ngầu mùi Javel, những túi rác y tế màu đen bốc mùi hôi thối và một giỏ đựng đầy những chiếc giẻ lau bẩn tẩm hóa chất tẩy rửa axit mạnh dùng để cọ rửa bồn cầu.


*"Bảo an luôn coi thường lao công. Chúng sạch sẽ, kiêu ngạo và cực kỳ ghét mùi hóa chất tẩy rửa bẩn thỉu. Xe rác bẩn chính là điểm mù tâm lý lớn nhất của chúng,"* Sơn thầm phân tích trong đầu.


Quy tắc Không Kết nối Số (Analog Only) yêu cầu anh không được để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào, nhưng giờ đây, ngay cả những vật phẩm vật lý analog cũng đang bị dồn vào đường cùng. Anh phải mạo hiểm sử dụng kỹ năng Tráo thuốc nhanh tay (Janitor Sleight of Hand) để thực hiện một cuộc tẩu tán vật chứng ngay trước mắt Lê Mạnh Hùng.


Sơn cố tình bước đi lóng ngóng, vấp phải chân gã bảo an Bản đang đứng gác hành lang.


"Á... ú..." Sơn kêu lên một tiếng đục ngầu, cả người anh nhào về phía trước, va mạnh vào chiếc xe dọn vệ sinh của mình.


Chiếc xe đẩy bị xô lệch, một xô nước tẩy rửa Javel pha loãng đổ ập xuống sàn gạch men, bắn tung tóe nước bẩn lên gấu quần tây phẳng phiu của gã bảo an Bản.


"Mẹ kiếp! Gã câm điên này! Mày làm cái trò gì thế?" Bản giận dữ hét lên, gã vung dùi cui điện định nện xuống bả vai Sơn.


"Bản! Dừng tay!" Lê Mạnh Hùng quát lạnh. Gã bước lại gần, nhìn vũng nước bẩn đang loang lổ dưới sàn bằng ánh mắt ghê tởm tột độ. "Đừng lãng phí thời gian với gã câm ngốc này. Kiểm tra tủ đồ trước!"


Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn kéo dài chưa đầy hai giây ấy, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vũng nước đổ và cơn giận của Bản, Sơn đã quỳ sụp xuống sàn nhà, giả vờ ú ớ khóc lóc và dùng chiếc giẻ lau bẩn thỉu để thấm nước.


Bàn tay phải của anh di chuyển nhanh như một bóng ma. Với tốc độ dưới 0.8 giây của một chuyên gia ảo thuật sleight of hand thực địa, Sơn lách ngón tay qua khe hở của cánh cửa tủ sắt số 14 – cánh cửa vốn đã bị anh lén mở hờ chốt khóa từ trước.


Anh móc chiếc đồng hồ quả quýt cơ học, tệp phong bì polymer đen chứa phim MRI và cuốn sổ tay chép tay của Hoài ra khỏi ngăn tủ. Toàn bộ những vật phẩm quý giá ấy ngay lập tức được anh vùi sâu vào đáy giỏ đựng giẻ lau bẩn thỉu đẫm hóa chất axit tẩy rửa của xe đẩy dọn vệ sinh.


Mùi axit clohydric nồng nặc và hăng hắc từ đống giẻ lau bốc lên, bao phủ hoàn toàn mùi đồng cổ của chiếc đồng hồ quả quýt và mùi giấy mới của cuốn sổ tay.


Sơn phải tự tay vùi chiếc đồng hồ quả quýt – kỷ vật thiêng liêng duy nhất của người cha quá cố Trịnh Hoài Lâm – vào đống hóa chất tẩy rửa bẩn thỉu, độc hại ấy để che giấu. Lòng anh thắt lại một cơn đau đớn dằn vặt, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự đờ đẫn vô hồn của gã câm ngốc nghếch.


***


Lê Mạnh Hùng bước lại gần dãy tủ sắt. Gã dừng lại trước tủ đồ số 14. Trên cánh cửa tủ sắt rỉ sét có dán một mảnh băng keo cá nhân cũ có ghi số "14" bằng mực xanh đã mờ.


"Tủ đồ số 14 của ai?" Hùng hỏi, giọng gã lạnh tanh.


Trần Văn Tèo run rẩy chỉ tay vào Sơn. "Dạ... dạ thưa cán bộ... đó là tủ của gã Sơn câm ạ..."


Hùng quay sang nhìn Sơn. Sơn vẫn đang quỳ dưới sàn nhà, tay bám chặt lấy chiếc chổi lau nhà, ú ớ khóc lóc, cơ mặt co giật nhẹ như một kẻ loạn trí thực sự đang hoảng sợ trước bạo lực.


Hùng không nói gì. Gã đưa bàn tay đeo găng da đen đặt lên tay nắm cửa sắt rỉ sét của tủ đồ số 14.


*Két... rắc...*


Tiếng sắt rỉ miết vào nhau vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh của hành lang tầng hầm. Hùng giật mạnh cánh cửa tủ ra.


Bên trong tủ đồ số 14 trống rỗng đến thảm hại. Chỉ có hai bộ đồng phục dọn vệ sinh màu xám tro rách nát, vài chai nhựa đựng nước tẩy rửa bồn cầu đã dùng cạn và một đôi ủng cao su bám đầy bùn đất khô khốc.


Hùng dùng mũi giày combat hất nhẹ đôi ủng cao su, rồi đưa tay lục lọi các túi áo của bộ đồng phục dọn dẹp treo trên móc sắt. Không có gì. Không có thiết bị điện tử, không có thẻ từ, không có bất kỳ vật phẩm lạ nào.


Hùng nhíu mày. Gã quay sang nhìn chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu đang đỗ bên cạnh. Gã bước lại gần chiếc xe đẩy.


Sơn nín thở. Thính giác tuyệt đối của anh nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đang đập đều đặn ở mức bốn mươi tám nhịp một phút dưới lồng ngực, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng nghẹt thở đang bao trùm không gian. Nếu Hùng thọc tay vào giỏ đựng giẻ lau bẩn thỉu kia...


Hùng dừng lại trước chiếc giỏ đựng giẻ lau đẫm hóa chất axit. Mùi axit clohydric nồng nặc bốc lên khiến gã sĩ quan đặc nhiệm phải nheo mắt lại đầy ghê tởm. Gã rút chiếc dùi cui điện ra, định dùng báng súng hoặc dùi cui để khều đống giẻ lau lên kiểm tra.


Đúng lúc đó, gã bảo an Bản đứng bên cạnh hắt hơi một tiếng lớn vì mùi hóa chất quá hắc.


"Mẹ kiếp, thối không chịu nổi!" Bản lầm bầm, gã lùi lại vài bước. "Thưa đội trưởng, gã câm này chỉ là một kẻ ngốc nghếch vụng về. Tủ đồ của gã trống rỗng. Chắc chắn thẻ từ không nằm ở đây đâu ạ."


Hùng dừng tay. Gã nhìn chằm chằm vào Sơn một lần nữa, như muốn dùng ánh mắt sắc lạnh của mình để bóc tách lớp mặt nạ câm điếc của anh. Nhưng Sơn vẫn quỳ yên dưới sàn, đôi mắt vô hồn nhìn vào vũng nước Javel đổ loang lổ.


"Dọn sạch cái bãi chiến trường này cho tao. Ngay lập tức!" Hùng ra lệnh lạnh lùng, gã quay lưng bước đi. "Tiếp tục kiểm tra tủ đồ của những kẻ khác!"


Sơn cúi đầu ú ớ, tay cầm giẻ lau tiếp tục chà sát xuống sàn nhà. Anh đã bảo vệ được chiếc đồng hồ quả quýt và cuốn sổ tay phân phối thuốc của Hoài thành công khỏi cuộc lục soát trực tiếp của Hùng. Nhưng anh biết, đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Tủ đồ của anh đã bị đánh dấu nghi vấn trên hệ thống giám sát của Hùng.


Lê Mạnh Hùng bước đến cuối dãy tủ sắt, gã dừng lại trước cánh cửa kỹ thuật khóa chặt dẫn vào khu lò hơi trung tâm. Gã chỉ tay vào ổ khóa từ kỹ thuật gắn trên cửa.


"Đạt! Kiểm tra lịch sử quét vân tay trên hệ thống khóa cửa này cho tôi," Hùng ra lệnh qua bộ đàm. "Nếu có kẻ lén lút đột nhập xuống đây ngoài giờ trực, dấu vân tay của hắn sẽ được lưu lại trên cảm biến."


Sơn khựng tay lau nhà lại. Anh đứng ngay phía sau gã đội trưởng bảo an, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào bàn tay trái bám đầy bụi than của mình. Dấu vân tay của anh trên ổ khóa kỹ thuật... nếu hệ thống của Dũng quét ra...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!