Nhạc nềnPuppeteer

Bản Di Chúc Của Lương Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của bác sĩ trẻ Lê Khắc Huy nện xuống sàn gạch men phòng thay đồ nam mỗi lúc một gần, đều đặn và nặng trĩu áp lực. Trong góc tối hẹp giữa vách tường bê tông ẩm mốc và dãy tủ sắt rỉ sét, Trịnh Hoài Sơn đứng ép mình đến mức tối đa. Tấm phong bì polymer màu đen khổ lớn chứa bản chụp MRI gốc của Khánh An được anh ép chặt sau lưng, áp sát vào lớp tôn lạnh của tủ đồ số 22.


*Thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim của Sơn vẫn được khóa chặt ở mức bốn mươi tám nhịp một phút nhờ kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân mà anh đã rèn luyện đến mức bản năng. Anh nín thở, lắng nghe. Qua thính giác tuyệt đối, Sơn nhận ra nhịp thở của Huy rất gấp, nông và ngắt quãng – biểu hiện của một người đang bị căng thẳng thần kinh tột độ. Huy đang nghi ngờ. Gã đang tìm kiếm chính tấm phim chụp gốc mà Sơn đang giữ.


Bàn tay đeo găng cao su của Huy đặt lên tay nắm cửa tủ sắt số 22. Tiếng sắt rỉ miết vào nhau rợn người.


Sơn biết mình không thể lùi thêm được nữa. Nếu Huy mở cánh cửa này, bóng tối của góc tường sẽ không còn đủ để che giấu dáng người gầy gò của anh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sơn nhẹ nhàng dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái – bàn tay vẫn còn vương bụi than đen từ tầng hầm – gõ khẽ vào đường ống dẫn nước ngầm chạy dọc góc tường.


*Coong...*


Một tiếng động kim loại thanh mảnh, trầm và dội âm nhẹ vang lên từ phía góc phòng đối diện, nơi có đường ống xả thải của bồn rửa tay.


Lê Khắc Huy giật bắn mình. Gã quay phắt lại, bàn tay rời khỏi tay nắm tủ số 22. Sự chú ý của gã hoàn toàn bị đánh lạc hướng bởi tiếng động cơ học kỳ lạ trong không gian yên tĩnh của phòng thay đồ.


"Ai đó?" Huy hỏi, giọng gã run lên.


Lợi dụng giây phút Huy quay lưng, Sơn khom người, cúi đầu thấp xuống, bước ra khỏi góc tối với dáng vẻ lóng ngóng, chậm chạp của một gã lao công câm điếc. Anh cầm chiếc chổi lau nhà, giả vờ như vô tình va mạnh cán chổi vào thành tủ sắt bên cạnh để tạo ra một tiếng động lớn át đi tiếng sột soạt của tấm phong bì polymer giấu trong áo.


"Ú... ớ..." Sơn phát ra những âm thanh đục ngầu, vô nghĩa trong cổ họng, đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống sàn nhà, tay run rẩy chỉ vào vũng nước bẩn dưới chân như thể đang cố gắng giải thích hành vi dọn dẹp vụng về của mình.


Lê Khắc Huy thở phào một hơi, vầng trán đẫm mồ hôi giãn ra đôi chút. Gã nhìn gã lao công câm lặng bằng ánh mắt nửa bực bội, nửa thương hại.


"Ra là gã câm dọn dẹp... Làm tôi giật cả mình," Huy lầm bầm, gã xua xua tay. "Đi ra ngoài đi. Chỗ này không cần dọn nữa."


Sơn cúi đầu lia lịa, ú ớ vài tiếng rồi đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu bước ra ngoài hành lang. Tấm phim MRI gốc đã nằm an toàn dưới đáy túi rác y tế màu đen trên xe đẩy. Anh đã vượt qua mắt xích đầu tiên, nhưng áp lực từ Trần Minh Trí vẫn đang đè nặng: lệnh tăng gấp đôi liều lượng Thiên-Alpha cho Khánh An sẽ được thực thi vào cuối ngày.


***


Khoảng sáu giờ chiều, khi sương mù Khánh Bình bắt đầu tràn qua các khe thông gió của Viện dưỡng trí Thiên Đức, phủ một lớp hơi ẩm lạnh buốt lên những hành lang vô trùng.


Tại phòng trực của phân khu VIP, nữ y tá trẻ Lê Thị Hoài đang tỉ mỉ sắp xếp các khay thuốc cho ca tối. Hoài là một cô gái nhạy cảm, mang lòng trắc ẩn sâu sắc nhưng luôn phải sống trong nỗi lo sợ bị sa thải. Suốt một tuần qua, cô đã chứng kiến sự suy giảm nhận thức bất thường của cô bé Trịnh Khánh An ở phòng biệt giam số 9.


Khi Hoài chuẩn bị bước vào phòng làm việc của Trưởng khoa Trần Minh Trí để lấy chữ ký phê duyệt xuất kho dược, cô chợt khựng lại. Cánh cửa gỗ dày của văn phòng Trí đang khép hờ. Từ bên trong, tiếng cãi vã căng thẳng của Trí và y tá trưởng Phùng Thu Cúc vọng ra, len lỏi qua khe cửa sổ thông gió.


"Tôi đã bảo cô tăng liều lượng Thiên-Alpha lên gấp đôi ngay trong tối nay!" Giọng Trần Minh Trí lạnh lùng, chứa đựng sự kiêu ngạo học thuật cực đoan. "Chỉ số sóng não EEG của con bé đó quá ổn định. Nó không hề rơi vào trạng thái mộng du lâm sàng theo đúng tiến trình. Triệu phú Lâm Thế Phượng đang mất kiên nhẫn. Lão đã chi hàng triệu đô la để đặt mua 'thời gian tỉnh táo' của thùy trán con bé. Nếu ca phẫu thuật chuyển di nhận thức bị trì hoãn, cả tôi và cô đều không gánh nổi hậu quả đâu!"


"Nhưng thưa bác sĩ Trí..." Giọng Phùng Thu Cúc run rẩy, đầy dằn vặt đạo đức. "Tăng gấp đôi liều lượng Thiên-Alpha đậm đặc vào lúc này là quá nguy hiểm. Con bé mới mười hai tuổi. Cấu trúc liên kết synap thùy trán của nó sẽ bị tàn phá vĩnh viễn, thậm chí có thể gây ra một cơn sốc phản vệ ngừng tim ngay trên bàn mổ. Chúng ta... chúng ta đang giết chết nhận thức của một đứa trẻ vô tội!"


"Vô tội?" Trí cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang lên rợn người. "Ở cái viện Thiên Đức này, sự tỉnh táo của kẻ nghèo chính là tài sản thế chấp cho khoản nợ y tế của họ. Con bé đó không bị điên, nhưng tôi nói nó điên thì pháp luật sẽ công nhận nó điên. Cô dằn vặt cái gì chứ, Thu Cúc? Cô quên mất kết cục của Nguyễn Mai Chi mười năm trước rồi sao? Cô muốn kết thúc sự nghiệp, hoặc biến mất vĩnh viễn như cô ta?"


Ngoài hành lang, Lê Thị Hoài nghe đến đó thì toàn thân run rẩy. Hai chân cô như khuỵu xuống, bàn tay bám chặt vào thành xe đẩy thuốc để không ngã quỵ.


*"Giết chết nhận thức... Tài sản thế chấp... Nguyễn Mai Chi..."*


Những từ ngữ tàn nhẫn ấy dội vào tai Hoài như những nhát búa bổ. Cô không ngờ rằng đằng sau lớp vỏ bọc cứu người của phân khu VIP Thiên Đức lại là một công xưởng tước đoạt trí tuệ của người nghèo để phục vụ cho giới siêu giàu kéo dài tuổi thọ trí tuệ. Lương tâm của một người y tá trong cô bị bóp nghẹt. Cô dằn vặt dữ dội. Cô biết mình phải làm gì đó. Cô không thể tiếp tục làm đồng phạm cho tội ác này.


Hoài quay trở lại phòng chia thuốc, tim đập liên hồi. Cô biết mọi dữ liệu trên máy tính điều trị đều bị giám sát chặt chẽ bởi thuật toán AI của Ngô Tiến Dũng. Bất kỳ một lệnh sao chép số nào cũng sẽ kích hoạt cảnh báo đỏ.


Hoài rút từ trong túi áo blouse ra một cuốn sổ tay nhỏ chép tay bằng giấy – thứ công cụ duy nhất không để lại vết số. Với bàn tay run rẩy nhưng kiên định, cô painstakingly chép lại toàn bộ lịch trình phân phối thuốc an thần liều cao, liều lượng Thiên-Alpha thực tế vượt ngưỡng cho phép gấp nhiều lần đã tiêm cho Khánh An. Cô cũng lén lấy chiếc thẻ từ dự phòng VIP bị trầy xước góc – chìa khóa mở các lối đi kỹ thuật dưới tầng hầm – nhét chặt vào túi áo.


Cô cần giao thứ này cho gã lao công câm lặng. Hoài đã âm thầm quan sát và nhận ra gã lao công câm lặng đó luôn xuất hiện quanh phòng Khánh An với ánh mắt đau đớn tột cùng của một người cha. Cô biết anh ta không phải là một kẻ ngớ ngẩn.


***


Nửa đêm. Sương mù thành phố Khánh Bình tràn vào khu vườn thảo dược bỏ hoang phía sau viện dưỡng trí, dày đặc đến mức tầm nhìn giảm xuống chưa đầy ba mét. Những tán cây thuốc nam cũ bị cỏ dại che phủ tạo ra những bóng đen kỳ quái dưới ánh đèn neon vàng vọt từ xa hắt lại.


Lê Thị Hoài đứng nép sau gốc cây đại cổ thụ, toàn thân run cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Mỗi tiếng lá rụng, mỗi tiếng gió rít qua hàng rào sắt rỉ sét đều khiến cô giật mình hoảng hốt.


Cách đó không xa, thám tử tư Vũ Đình Phong đang lẩn khuất trong bóng tối của dãy nhà kho phế liệu. Phong được Trần Minh Trí thuê riêng để theo dõi mọi biến động của nhân viên khu VIP sau vụ mất cắp tệp dữ liệu MRI. Tay gã cầm một thiết bị nghe lén hồng ngoại tầm xa, quét liên tục vào màn sương mù để tìm kiếm những dao động nhiệt bất thường.


Một bóng người gầy gò mặc đồng phục dọn vệ sinh màu xám tro từ từ bước ra từ màn sương. Trịnh Hoài Sơn xuất hiện thầm lặng như một bóng ma. Anh không phát ra tiếng bước chân.


Sử dụng kỹ năng thính giác tuyệt đối, Sơn dừng lại cách Hoài năm mét. Tai anh giật nhẹ. Anh nghe thấy tiếng nhịp tim của Hoài đang đập ở tần số kinh hoàng: một trăm mười hai nhịp một phút. Anh cũng nghe thấy một tiếng o o điện tử cực nhỏ cách đó ba mươi mét về hướng tây bắc.


*"Thiết bị nghe lén hồng ngoại. Vũ Đình Phong đang ở đây,"* Sơn thầm nghĩ. Nhận thức lâm sàng của anh lập tức phân tích tình huống. Thiết bị tầm nhiệt hoạt động dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ giữa cơ thể người và môi trường lạnh.


Sơn không lên tiếng. Anh bước lại gần Hoài, ra hiệu bằng tay yêu cầu cô giữ im lặng tuyệt đối. Anh áp sát người vào Hoài, hạ thấp giọng xuống tần số trầm ấm, đều đặn 1Hz – tần số thôi miên lâm sàng để xoa dịu hệ thần kinh thực vật tự chủ của cô.


"Hít vào... chậm thôi..." Sơn thì thầm sát tai Hoài, giọng nói của anh như một dòng nước ấm chảy vào tâm trí đang hoảng loạn của cô. "Thở ra theo nhịp tay của tôi. Cô đang an toàn. Cô đang làm một việc đúng đắn cho lương tâm của mình."


Sơn sử dụng kỹ thuật Lập trình Ngôn ngữ Tư duy (NLP) lâm sàng để gieo ám thị trấn an vô thức. Anh đồng điệu nhịp thở của mình với nhịp thở của Hoài, từ từ dẫn dắt nhịp tim của cô hạ xuống mức an toàn. Sự căng thẳng của Hoài giảm đi rõ rệt, đôi mắt cô lấy lại sự tỉnh táo.


Sơn kéo Hoài lùi sâu vào sát đống rác thải y tế đang phân hủy phía sau vườn. Đống rác y tế hữu cơ đang phân hủy tỏa ra một lượng nhiệt lượng lớn, tạo ra một vùng nhiễu nhiệt khổng lồ trên máy quét hồng ngoại của thám tử Phong.


Đúng như Sơn dự đoán, cách đó ba mươi mét, Vũ Đình Phong nhíu mày nhìn vào màn hình thiết bị tầm nhiệt. Đốm sáng đỏ biểu thị cơ thể người của Hoài và Sơn đã hoàn toàn hòa lẫn vào quầng sáng nhiệt khổng lồ của đống rác phân hủy. Phong mất dấu mục tiêu. Gã bực bội tắt thiết bị, bước chậm rãi về phía lối đi chính để tìm kiếm bằng mắt thường.


Trong bóng tối ẩm ướt của đống rác, Hoài run rẩy rút cuốn sổ tay chép tay và chiếc thẻ từ dự phòng VIP ra khỏi túi áo.


"Bác sĩ Trí... gã sắp tăng liều lượng Thiên-Alpha lên gấp đôi vào ngày mai để ép Khánh An vào trạng thái mộng du," Hoài thì thầm, giọng cô nghẹn ngào nước mắt. "Đây là lịch trình phân phối thuốc thật... và chiếc thẻ từ mở các lối đi kỹ thuật dưới tầng hầm dẫn đến phòng biệt giam số 9. Hãy cứu con bé..."


Sơn nhận lấy cuốn sổ tay và chiếc thẻ từ dự phòng từ tay Hoài. Ngón tay anh miết nhẹ lên lớp bìa giấy thô ráp của cuốn sổ – vật chứng giấy duy nhất không bị lưu vết số, phao cứu sinh cuối cùng của con gái anh.


Sơn đặt cuốn sổ và thẻ từ xuống ngăn đáy bí mật dưới xe dọn vệ sinh bẩn thỉu của mình, phủ lên trên bằng những chiếc giẻ lau đẫm nước Javel hăng hắc.


"Cảm ơn cô..." Sơn nói, ánh mắt sau cặp kính cận cũ kỹ của anh rực lên một tia sáng kiên cường của người cha. "Cô đã cứu con gái tôi."


Nhưng ngay trong khoảnh khắc tay Hoài vừa rời khỏi xe dọn vệ sinh của Sơn, sương mù dày đặc bỗng bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng cực mạnh.


*Xoẹt!*


Ánh đèn pin công suất lớn của lực lượng bảo an Thiên Đức bất ngờ quét qua khu vườn thảo dược bỏ hoang, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Lê Thị Hoài và bóng dáng gầy gò của Trịnh Hoài Sơn.


"Ai ở đó? Đứng yên!" Tiếng hét lạnh lùng của đội trưởng bảo an Lê Mạnh Hùng vang lên từ phía cổng sau, kèm theo tiếng bước chân nện gót sắt dồn dập của đội tuần tra đang tiến thẳng vào khu vườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!