Chỉ Số Sóng Não Bất Thường
Đế giày da bóng lộn của Hoàng Văn Tú chỉ cách những ngón tay gầy gò của Trịnh Hoài Sơn đúng ba centimet.
Mùi nước lau sàn Javel nồng nặc bốc lên từ vũng nước bẩn sủi bọt, xộc thẳng vào mũi Sơn, cay xè. Dưới sàn gạch men trắng lạnh ngắt của phòng chia thuốc VIP, Sơn vẫn quỳ rạp người. Anh dồn toàn bộ sự tập trung vào việc kiểm soát nhịp thở. Hơi thở ra kéo dài, nhẹ như một làn gió thoảng qua kẽ răng.
*Thịch... thịch... thịch...*
Nhịp tim của Sơn đang được khóa chặt ở mức bốn mươi tám nhịp một phút. Đây là giới hạn an toàn để đánh lừa các cảm biến sinh học ẩn trong camera AI của Ngô Tiến Dũng. Nếu nhịp tim của anh vọt lên mức bình thường do lo sợ, hệ thống giám sát sẽ lập tức phát cảnh báo đỏ về hành vi bất thường của nhân viên dọn dẹp.
"Lau cho sạch vào! Thằng câm bẩn thỉu!" Hoàng Văn Tú rít lên, gã lùi lại một bước, tay rút tờ giấy ăn hàng hiệu ra lau chùi một giọt nước bẩn vô tình bắn lên gấu quần tây phẳng phiu. Ánh mắt gã tràn đầy sự khinh bỉ tột cùng dành cho kẻ đang quỳ dưới chân mình. Gã hoàn toàn không để ý rằng, dưới lớp áo bảo hộ lao động màu xám tro rộng thùng thình của Sơn, phần túi áo bên phải đang hơi phồng lên một cách bất thường.
Trong chiếc túi đó, lọ hóa chất Thiên-Alpha thật – thứ độc chất thùy trán màu hổ phách nhạt mà Trần Minh Trí dùng để hủy hoại nhận thức của con gái anh – đang được Sơn siết chặt trong lòng bàn tay ấm nóng. Vết rách sẹo cũ trên cổ tay trái của Sơn tấy đỏ lên, rát buốt do áp lực co bóp cơ tay, nhưng nó lại là một mỏ neo đau đớn tuyệt vời giúp anh giữ vững sự tỉnh táo hoàn toàn.
Sơn ú ớ vài tiếng vô nghĩa trong cổ họng, tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Anh nhanh tay vơ lấy chiếc giẻ lau bẩn, chà sát mạnh xuống sàn nhà để xóa sạch những vết nước bẩn cuối cùng.
Tú nhìn chiếc giày da đã sạch bóng, khịt mũi một tiếng khinh miệt rồi quay lưng bước ra ngoài. Tiếng gót giày của gã nện xuống sàn hành lang xa dần.
Sơn từ từ đứng dậy. Anh đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu ra khỏi phòng chia thuốc, di chuyển một cách chậm rãi dọc theo hành lang vô trùng của Phân khu VIP. Làn sương hóa chất an thần nhẹ phun ra từ hệ thống thông gió trần nhà tạo ra một cảm giác lơ mơ giả tạo, nhưng Sơn đã nhanh chóng lấy lại sự tập trung nhờ tiếng tích tắc nhịp nhàng của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học đặt sâu trong túi quần.
Anh đẩy xe dọn dẹp vào lối đi kỹ thuật dẫn xuống tầng hầm thứ ba. Ngay tại góc khuất của đường ống dẫn nước, bảo vệ câm Nguyễn Văn Nam đang đứng đợi sẵn. Nam không nói gì, gã chỉ khẽ chạm tay vào vai Sơn, gương mặt vạm vỡ lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.
Nam đưa tay lên, thực hiện một chuỗi ký hiệu nhanh bằng ngón tay. Sơn thính giác nhạy bén, đồng thời đọc vị biểu cảm khuôn mặt của Nam ngay lập tức.
*"Trưởng khoa Trí đang nổi giận ở phòng giám sát sóng não. Gã vừa ra lệnh tăng gấp đôi liều lượng Thiên-Alpha cho Khánh An ngay trong chiều nay."*
Sơn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Đôi mắt sau cặp kính cận cũ kỹ hằn lên những tia máu đỏ.
"Tăng gấp đôi?" Sơn thầm nghĩ, đầu óc anh xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.
Nhờ nguồn nước tinh khiết do đầu bếp Bùi Thị Thắm lén tráo đổi và liều thuốc bổ não giả dạng vitamin mà Sơn đã tráo vào khay thuốc phòng số 9, thùy trán của Khánh An đang hoạt động quá ổn định. Biểu đồ sóng não EEG của cô bé không hề có dấu hiệu suy giảm nhận thức hay rơi vào trạng thái mộng du lâm sàng theo đúng tiến trình tàn phá của Thiên-Alpha. Sự tỉnh táo bất thường này của Khánh An đã khiến một kẻ kiêu ngạo học thuật và đa nghi như Trần Minh Trí bắt đầu nghi ngờ có sai sót hóa nghiệm hoặc có sự can thiệp ngầm từ bên ngoài.
Nếu Trí tăng gấp đôi liều lượng tiêm Thiên-Alpha, hai kịch bản tồi tệ nhất sẽ xảy ra: hoặc là lọ thuốc giả chứa vitamin của Sơn sẽ bị phát hiện khi y tá trưởng Thu Cúc tiến hành kiểm tra kép liều lượng, hoặc nếu chúng dùng một lọ Thiên-Alpha thật đậm đặc khác từ kho dự phòng, vỏ não của Khánh An sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, thậm chí gây ra một cơn sốc phản vệ chết người ngay trên bàn mổ.
Sơn phải ngăn chặn việc này. Anh phải tìm cách trì hoãn lệnh tăng liều lượng của Trí bằng mọi giá.
Cách duy nhất là can thiệp vào hệ thống dữ liệu y khoa của viện dưỡng trí để chứng minh rằng não bộ của Khánh An đang phản ứng quá mẫn cảm với thuốc, và việc tăng liều đột ngột sẽ dẫn đến nguy cơ tử vong lâm sàng – điều mà Trần Minh Trí cực kỳ sợ hãi vì nó sẽ làm hỏng giao dịch triệu đô với Lâm Thế Phượng.
Sơn đẩy chiếc xe dọn dẹp vào phòng vệ sinh kỹ thuật tầng hầm, khóa chặt cửa lại. Anh lôi từ dưới đáy xe dọn dẹp ra một thiết bị đầu cuối cầm tay nhỏ mà Mỹ Dung đã chuẩn bị sẵn. Anh cố gắng cắm cổng kết nối vật lý vào ổ cắm mạng nội bộ ẩn sau tủ điện kỹ thuật để truy cập vào máy chủ bệnh án điện tử.
*Tít... Tít... Đỏ.*
Màn hình hiển thị thông báo lỗi. Hệ thống tường lửa bảo mật của Ngô Tiến Dũng hoạt động quá nghiêm ngặt. Cổng kết nối vật lý đã bị cô lập hoàn toàn khỏi phân khu y khoa VIP. Sơn không thể hack vào hệ thống từ xa.
"Phải dùng cách khác. Cách của dân lâm sàng," Sơn lẩm bẩm, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc đồng hồ quả quýt.
Anh cần tấm phim chụp MRI gốc của Khánh An – vật chứng y khoa tối mật chứng minh thùy trán của cô bé hoàn toàn bình thường trước khi nhập viện. Trí đã cho người chỉnh sửa tấm phim này kỹ thuật số để dán nhãn Khánh An bị teo não bẩm sinh. Nếu Sơn có được tấm phim gốc, anh có thể dùng nó để tạo ra một báo cáo phản ứng mẫn cảm giả lập, ép Trí phải dừng việc tăng liều.
Người duy nhất đang giữ tấm phim MRI gốc đó là Bác sĩ Đỗ Kim Long – chuyên gia chẩn đoán hình ảnh của phân khu VIP, và cũng là đồng môn cũ của Sơn tại Đại học Y năm xưa.
Sơn thay bộ đồng phục lao công bẩn thỉu, lấy một chiếc khẩu trang y tế che nửa khuôn mặt hốc hác, rồi di chuyển về phía Khoa Chẩn đoán hình ảnh ở tầng hai.
Khoa Chẩn đoán hình ảnh vắng vẻ vào giờ nghỉ trưa. Mùi dung dịch rửa phim và tiếng o o của máy quét cộng hưởng từ tạo ra một không gian lạnh lẽo, vô trùng. Sơn đẩy chiếc xe dọn dẹp bước vào phòng đọc phim tối.
Bác sĩ Đỗ Kim Long đang ngồi một mình trước màn hình backlit lớn, tay cầm điếu thuốc lá chưa châm, gương mặt mệt mỏi hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Long là kẻ nhát gan, chọn lối sống an phận nhắm mắt làm ngơ trước các sai phạm của Thiên Đức để giữ chiếc ghế trưởng phòng chẩn đoán.
Sơn bước vào, khẽ khép cánh cửa gỗ dày cách âm lại. Anh tháo khẩu trang y tế ra.
"Long. Đã lâu không gặp."
Giọng nói trầm ấm, đều đặn của Sơn vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng tối.
Long giật bắn mình, điếu thuốc trên tay rơi xuống bàn. Gã quay phắt lại, đôi mắt dưới cặp kính cận dày trợn trừng khi nhận ra gương mặt của người đồng môn cũ đã biến mất mười năm qua.
"Sơn? Trịnh Hoài Sơn? Cậu... sao cậu lại ở đây? Cậu là gã lao công câm..."
"Suỵt," Sơn đưa một ngón tay lên môi. Anh không tiến lại gần, mà đứng yên ở khoảng cách hai mét, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Long.
Sơn bắt đầu vận hành kỹ thuật Phân tích Biểu cảm Vi mô. Anh quan sát thấy cơ mống mắt của Long co thắt mạnh, khóe miệng gã giật nhẹ về phía tai trái, hai vai rụt xuống – những biểu hiện kinh điển của nỗi sợ hãi tột độ và mặc cảm tội lỗi đang bị đè nén.
"Sơn... cậu đi đi. Nếu Trưởng khoa Trí phát hiện ra cậu ở đây, cả tôi và cậu đều sẽ chết vĩnh viễn," Long run rẩy nói, giọng gã nghẹn lại, tay gã lén di chuyển về phía nút bấm điện thoại nội bộ trên bàn.
Sơn sử dụng Thính giác Tuyệt đối để lắng nghe. Nhịp tim của Long đã vọt lên mức một trăm mười nhịp một phút.
"Cậu định gọi bảo an sao, Long?" Sơn nói, tông giọng anh hạ thấp xuống một quãng tám, phát ra tần số xoa dịu thần kinh nhưng đầy sức nặng áp đặt. "Nhịp tim của cậu đang nói rằng cậu không muốn làm thế. Cậu đang sợ hãi. Cậu sợ họ phát hiện ra tệp hồ sơ tài chính bòn rút thiết bị y tế năm 2021 mà cậu đã lén lút ký duyệt dưới tầng hầm."
Long khựng tay lại. Gương mặt gã tái nhợt đi dưới ánh sáng xanh của màn hình backlit.
"Cậu... làm sao cậu biết?"
"Tôi là lao công dọn dẹp phòng lưu trữ hồ sơ cũ, Long ạ. Tôi thấy tất cả những gì người khác muốn giấu," Sơn nói dối một cách tỉnh bơ, nhưng giọng nói đầy sức thuyết phục của anh đã hoàn toàn bẻ gãy lá chắn phòng thủ tâm lý của Long. "Tôi không muốn hại cậu. Tôi chỉ muốn cứu con gái tôi – Trịnh Khánh An. Cậu đang giữ tấm phim chụp MRI gốc của con bé."
Long nuốt nước bọt khan, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán gã. Gã dằn vặt giữa một bên là y đức sót lại của một người bác sĩ, một bên là nỗi sợ hãi bị sa thải và truy tố pháp lý.
Sơn áp dụng kỹ thuật NLP lâm sàng, gieo vào tâm trí Long một ám thị về sự an toàn:
"Lắng nghe tôi, Long. Nếu cậu giúp tôi lấy tấm phim gốc đó, tôi sẽ giúp cậu tiêu hủy hoàn toàn tệp hồ sơ tài chính bẩn kia trong ca dọn dẹp tối nay. Sẽ không còn bất kỳ dấu vết nào chứng minh cậu từng nhận hối lộ. Cậu sẽ an toàn giữ ghế. Nhưng nếu con gái tôi có mệnh hệ gì, tôi không chắc mình sẽ giữ im lặng trước cơ quan thanh tra."
Sự im lặng bao trùm phòng tối trong vòng mười giây. Sơn có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của Long đập dồn dập rồi chậm dần, biểu hiện của sự đầu hàng tâm lý.
Long sụp vai xuống, gật đầu một cách bất lực.
"Tấm phim chụp MRI gốc... tôi đã lén quét và lưu trữ riêng trong một ổ đĩa ẩn để phòng thân," Long nói, giọng gã run rẩy. "Tôi không thể đưa trực tiếp cho cậu qua mạng nội bộ. Tôi sẽ in ra một bản phim cứng và để lại dưới tủ đồ cá nhân số 22 trong phòng thay đồ nam của khoa chẩn đoán vào đúng một giờ chiều. Cậu tự đến đó lấy. Nhưng nhớ... cậu phải xóa tệp hồ sơ của tôi dưới tầng hầm."
"Tôi giữ lời hứa," Sơn nói, anh đeo khẩu trang y tế lên và đẩy xe dọn vệ sinh bước ra ngoài, biến mất vào hành lang tối.
***
Đúng một giờ chiều.
Sơn lén đột nhập vào phòng thay đồ nam của khoa chẩn đoán hình ảnh dưới danh nghĩa nhân viên dọn dẹp ca trưa. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng quạt thông gió chạy rì rầm.
Sơn tiến đến tủ đồ số 22. Khóa cơ của tủ đồ đã được Long để mở hờ một khe nhỏ. Sơn thò tay vào bên trong, những ngón tay khéo léo của anh chạm vào một tấm phong bì polymer màu đen khổ lớn.
Anh rút tấm phong bì ra. Bên trong chính là Bản chụp MRI gốc của Khánh An. Dưới ánh sáng tù mù của phòng thay đồ, Sơn nhìn thấy cấu trúc thùy trán hoàn hảo, không hề có bất kỳ dấu hiệu teo não hay tổn thương bẩm sinh nào của con gái mình. Đây là bằng chứng đắt giá nhất để lật tẩy toàn bộ báo cáo y khoa giả mạo của Trần Minh Trí.
Sơn thở ra một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên trong lồng ngực. Nhưng ngay khi anh vừa định nhét tấm phim chụp vào ngăn đáy xe dọn dẹp để rút lui, thính giác tuyệt đối của anh chợt giật nảy mình.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng bước chân dứt khoát, vội vã vang lên từ phía hành lang ngoài, đang hướng thẳng về phía phòng thay đồ nam.
Sơn nhận diện nhịp bước chân này ngay lập tức. Đó là nhịp bước chân của bác sĩ trẻ Lê Khắc Huy – hậu bối dằn vặt của Trần Minh Trí, người đang phụ trách trực tiếp bệnh án điện tử của Khánh An.
Tiếng quẹt thẻ từ vang lên ở cửa phòng thay đồ: *Tít... Cạch.*
Sơn nhanh chóng ép người vào góc tối sau dãy tủ sắt, tấm phong bì chứa bản chụp MRI gốc được anh giấu chặt sau lưng.
Huy bước vào phòng, gương mặt thư sinh đeo kính cận lộ rõ vẻ hoang mang, lo sợ. Gã đang cầm trên tay một tệp hồ sơ bệnh án điện tử, miệng lẩm bẩm một mình đầy dằn vặt:
"Không đúng... Chỉ số sóng não hoạt động quá ổn định... Bản chụp MRI bị chỉnh sửa tỷ lệ thùy trán... Bản gốc đâu rồi? Ai đã di chuyển tệp dữ liệu MRI gốc của Trịnh Khánh An khỏi máy chủ chẩn đoán?"
Huy bắt đầu tiến về phía dãy tủ đồ cá nhân, ánh mắt gã quét liên tục xung quanh để tìm kiếm tấm phim chụp gốc mà gã nghi ngờ bác sĩ Long đã lén lút giấu đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!