Nhạc nềnPuppeteer

Quy Luật Của Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Khánh Bình lúc một giờ sáng dường như đặc quánh lại, luồn lách qua những khe hở nhỏ nhất của hệ thống thông gió tòa nhà VIP Viện dưỡng trí Thiên Đức. Trong đường ống kỹ thuật chật hẹp và tối tăm sát phòng biệt giam đặc biệt số 9, Trịnh Hoài Sơn nằm ép mình trên lớp tôn lạnh ngắt. Bụi bặm rỉ sét bám đầy trên lớp áo bảo hộ lao động màu xám tro, nhưng Sơn không hề cử động dù chỉ một milimet. Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy anh, dẫu cho lồng ngực đang phập phồng những nhịp thở cực nhẹ, cực chậm.


Dưới khe lưới sắt của ô thông gió, ánh sáng xanh lam nhạt của phòng biệt giam hắt lên những vệt mờ ảo. Phùng Thu Cúc – nữ y tá trưởng và cũng là người tình cũ mười năm trước của anh – đang từ từ cúi xuống. Đầu ngón tay thon dài của cô chạm khẽ vào vệt nước lau sàn chưa kịp khô dưới gầm giường bệnh của Trịnh Khánh An.


Sơn nín thở hoàn toàn. Anh vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân đến mức tối đa, ép các thớ cơ tim co bóp chậm lại, giữ nhịp tim đứng yên ở ngưỡng bốn mươi lăm nhịp một phút. Anh biết, dù hệ thống camera AI của Ngô Tiến Dũng đang trong chu kỳ reset analog dự phòng, nhưng bất kỳ một tiếng động nhỏ hay sự thay đổi nhiệt độ đột ngột nào từ đường ống cũng có thể đánh động Thu Cúc.


Thu Cúc miết nhẹ ngón tay lên vệt nước bám bụi than đen. Cô đưa lên mũi ngửi. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc trộn lẫn với mùi than củi – thứ bụi than từ tầng hầm kỹ thuật nơi Sơn vừa đi qua. Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu chặt lại. Cô nhìn quanh căn phòng vô trùng trống rỗng, ánh mắt dừng lại vài giây ở ô thông gió nơi Sơn đang ẩn nấp.


*Thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim của Thu Cúc dội vào thính giác tuyệt đối của Sơn qua lớp tôn mỏng. Tiếng thở dài dằn vặt của cô vang lên khẽ khàng trong không gian tiêu âm. Cô đứng dậy, rút một tờ giấy ăn lau sạch ngón tay, rồi lẩm bẩm một mình:


"Lũ lao công tầng hầm lại làm việc cẩu thả rồi. Lần sau phải bắt chúng dọn dẹp kỹ hơn trước khi Trưởng khoa Trí vào kiểm tra."


Tiếng gót giày nhọn của Thu Cúc lại vang lên: *Cộc... Cộc... Cộc...* xa dần. Tiếng quẹt thẻ từ vang lên ở cửa phòng, tiếp theo là tiếng khóa điện tử tự động sập lại.


Sơn thở ra một hơi dài, nhẹ nhõm nhưng không hề buông lỏng cảnh giác. Vết than vẽ mật mã "3 MIN - 00:15 / 04:15" trên lòng bàn tay trái của anh vẫn còn rát nhẹ, nhắc nhở anh rằng thời gian an toàn đã hết. Hệ thống camera AI ngoài hành lang đã hoạt động trở lại hoàn toàn. Anh chầm chậm bò lùi về phía đường ống kỹ thuật dẫn xuống tầng hầm thứ ba, nơi bảo vệ câm Nguyễn Văn Nam đang trực ca để hỗ trợ anh rút lui.


***


Nửa tiếng sau, dưới căn phòng vệ sinh tối tăm và ẩm ướt ở tầng hầm Thiên Đức, Sơn đứng trước tấm gương ố vàng. Anh cởi bỏ lớp áo bảo hộ bám đầy bụi bẩn, để lộ dáng người gầy gò nhưng săn chắc. Trên cổ tay trái của anh, những vết rạch nhỏ cũ đã đóng vảy – mỏ neo đau đớn vật lý giúp anh giữ vững nhận thức trước sương mù hóa chất của viện.


Sơn đặt chiếc đồng hồ quả quýt cơ học lên bệ đá. Tiếng gõ *tích... tắc...* nhịp 1Hz đều đặn của nó xoa dịu vùng vỏ não thùy trán đang căng thẳng của anh. Lúc này, anh không nghĩ về Thu Cúc, mà nghĩ về tiếng rít kim loại nghẽn nhịp tim của Khánh An.


"Ngộ độc kim loại nặng bẩm sinh giả lập," Sơn thầm nghĩ, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu phẫn nộ. "Chúng không chỉ dùng Hợp chất Thiên-Alpha để xóa ký ức của con bé, mà còn đầu độc nó từ nhỏ bằng chì và thủy ngân qua nguồn nước để tạo ra bệnh án trầm cảm giả. Chúng muốn biến con bé thành một phế nhân hợp pháp trước khi tước đoạt nhận thức của nó."


Để phá vỡ quy trình tàn độc này, Sơn cần hai thứ: một nguồn nước sạch hoàn toàn không nhiễm độc để thải độc cho Khánh An, và một Quy trình Hoán đổi Thuốc An thần để vô hiệu hóa liều Thiên-Alpha liều kép mà Trần Minh Trí sắp tiêm vào đêm mai.


Nguồn nước sạch chính là chìa khóa đầu tiên. Và người duy nhất có thể giúp anh tiếp cận nguồn dinh dưỡng của khu VIP mà không bị nghi ngờ chính là Bùi Thị Thắm – nữ đầu bếp phụ trách suất ăn đặc biệt.


Sơn mặc lại bộ đồng phục sạch, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh tiến về phía khu bếp trung tâm của viện dưỡng trí vào lúc năm giờ sáng, khi những chuyến xe chở thực phẩm tươi sống bắt đầu cập cảng hậu cần.


Khu bếp khu VIP ngập tràn mùi hơi nước nóng, mùi dầu mỡ và tiếng băm chặt dao thớt. Bùi Thị Thắm – người phụ nữ mập mạp 48 tuổi với gương mặt phúc hậu nhưng luôn đượm buồn – đang đứng trước bàn chuẩn bị suất ăn dinh dưỡng. Khi nhìn thấy bóng dáng gã lao công câm lặng bước vào đẩy xe rác, mắt Thắm sáng lên một tia xúc động ngầm.


Năm năm trước, con trai cô – thằng bé Khang – bị trầm cảm học đường nặng đến mức suýt nhảy lầu tự tử. Chính Sơn, khi đó còn là một chuyên gia thôi miên lâm sàng hàng đầu, đã âm thầm sử dụng các liệu pháp ám thị vô thức và trò chuyện tâm lý miễn phí để kéo thằng bé ra khỏi vũng lầy tăm tối mà không cần dùng đến một viên thuốc an thần nào. Ơn cứu mạng đó, Thắm chưa bao giờ quên. Khi Sơn thâm nhập vào Thiên Đức dưới danh phận lao công và tìm đến cô, Thắm đã không ngần ngại đồng ý trở thành tai mắt của anh.


Sơn cúi đầu dọn dẹp đống vỏ rau củ dưới chân bàn bếp của Thắm. Lợi dụng điểm mù của chiếc camera giám sát góc cao, anh khẽ búng tay tạo ra một nhịp gõ thính giác nhẹ để thu hút sự chú ý của cô.


Thắm cúi xuống, giả vờ nhặt một quả cà chua rơi. Sơn lách người, đặt vào tay cô một mảnh giấy nhỏ ghi chép công thức lọc nước và danh sách các chất chelation tự nhiên cần pha vào suất ăn của Khánh An.


"Nước sinh hoạt ở phòng số 9 bị nhiễm độc chì," Sơn mím môi, dùng khẩu hình miệng không phát ra âm thanh để nói với cô. "Chị Thắm, tráo nước đóng chai tinh khiết riêng cho con bé. Suất ăn phải có chất này."


Thắm khẽ gật đầu, gương mặt phúc hậu lộ rõ vẻ kiên định. Cô giấu mảnh giấy vào trong túi tạp dề bám đầy bột mì, rồi thì thầm cực nhỏ:


"Tôi biết rồi. Nguồn nước đóng chai VIP tôi giữ kho riêng, không qua hệ thống lọc chung của viện. Tôi sẽ pha thêm tinh chất thảo dược giải độc của Giáo sư Bách vào canh của con bé hằng ngày. Nhưng còn thuốc... đêm mai gã Trí sẽ tăng liều. Cậu tính sao?"


Sơn không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ chỉ vào chiếc xe dọn vệ sinh của mình, nơi có một ngăn đáy bí mật chứa những lọ thủy tinh nhỏ bọc trong vải mềm. Đó là những lọ thuốc giả do chính tay anh chế tạo suốt đêm qua tại căn hộ khu ổ chuột.


***


Để thực hiện Quy trình Hoán đổi Thuốc An thần, Sơn đã phải trải qua một quá trình chế tạo thủ công cực kỳ tỉ mỉ và chính xác đến mức cực đoan. Hợp chất Thiên-Alpha của Thiên Đức là một loại dung dịch lỏng màu hổ phách nhạt, đựng trong các lọ thủy tinh trung tính dung tích 5ml, được niêm phong bằng nắp cao su y tế và vòng nhôm bảo hiểm màu xanh dương.


Trong căn gác mái tối tăm của mình, Sơn đã dùng một chiếc cân tiểu ly cơ học chính xác đến từng miligam để đo trọng lượng của một lọ Thiên-Alpha thật đã qua sử dụng do bảo vệ Nam lén nhặt từ sọt rác y tế. Trọng lượng cả lọ và thuốc là đúng 12.42 gam.


Sơn đã dùng nước muối sinh lý vô trùng pha trộn với Vitamin B12 và một giọt dung dịch màu thực phẩm màu vàng chanh để tạo ra một thứ chất lỏng có độ nhớt, độ trong suốt và sắc độ hổ phách nhạt giống Thiên-Alpha thật đến 99%. Anh dùng một chiếc xi-lanh siêu nhỏ bơm dung dịch giả này vào các lọ thủy tinh rỗng cùng kích thước.


Khó khăn nhất là việc tái tạo nắp niêm phong nhôm bảo hiểm. Sơn đã phải nhờ đến nghệ nhân sửa đồng hồ già Đỗ Tiến Đạt chế tạo một chiếc kẹp cơ khí siêu nhỏ cầm tay. Sử dụng chiếc kẹp này, Sơn tỉ mỉ uốn cong các mép nhôm của nắp bảo hiểm cũ, ép chặt nó vào cổ lọ thủy tinh mới sao cho không để lại bất kỳ một vết xước hay nếp nhăn nào trên bề mặt kim loại. Dưới kính lúp, lọ thuốc giả của Sơn có độ hoàn thiện vật lý hoàn hảo, không thể phân biệt bằng mắt thường hay bằng các máy quét trọng lượng tiêu chuẩn của phòng chia thuốc.


Bàn tay của một cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng không chỉ nhạy cảm với tâm lý, mà còn sở hữu sự khéo léo và tĩnh lặng tuyệt đối của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Mỗi chuyển động của ngón tay anh khi ép nắp nhôm đều nhịp nhàng theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt đặt bên cạnh.


Nhưng chế tạo được thuốc giả mới chỉ là một nửa chặng đường. Thử thách thực sự nằm ở việc tráo đổi chúng ngay dưới mũi của kẻ thù.


***


11:45 trưa. Giờ chia thuốc cho ca chiều của Phân khu VIP.


Sơn đẩy chiếc xe dọn vệ sinh màu xám tro bước vào hành lang khu điều trị VIP. Tiếng bánh xe lăn rào rạo khẽ khàng trên sàn đá. Không khí ngập sương mù hóa chất ngọt lợm khiến Sơn cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ xuất hiện ở thái dương. Anh khẽ bấm ngón tay vào vết rạch trên cổ tay để dùng cơn đau cắt đứt sự lờ mơ.


Phòng chia thuốc hành lang VIP nằm ở cuối dãy hành lang, ngăn cách với bên ngoài bằng một lớp cửa kính chịu lực. Bên trong phòng, hệ thống camera AI của Ngô Tiến Dũng được lắp đặt ngay trên trần nhà, quét liên tục góc 180 độ với chu kỳ quét 12 giây một lần.


Sơn đẩy cửa bước vào phòng với chiếc chổi lau nhà và xô nước bẩn. Anh cúi đầu, bắt đầu lau dọn sàn nhà sát bệ để khay thuốc y tế.


Trên bệ đá vô trùng, khay thuốc của ca chiều đã được sắp xếp sẵn. Mỗi bệnh nhân VIP có một khay nhựa màu xanh nhạt ghi số phòng. Sơn quét mắt nhanh chóng và dừng lại ở khay thuốc mang số phòng 9.


Trong khay, bên cạnh các viên thuốc bổ não đắt tiền, là một lọ dung dịch Thiên-Alpha màu hổ phách nhạt nhãn hiệu Thiên Đức.


Sơn quỳ xuống, giả vờ lau chùi phần chân bệ đá bám bẩn. Thính giác tuyệt đối của anh hoạt động hết công suất, lắng nghe tiếng rì rầm của mô-tơ camera AI xoay trên trần nhà.


*Rè... rè... rè...*


Camera đang quay sang hướng tủ thuốc đối diện. Sơn chỉ có đúng 12 giây trước khi mắt camera quay trở lại góc khuyết của khay thuốc phòng số 9.


Anh thò tay vào túi áo bảo hộ, lấy ra lọ thuốc giả bọc trong lòng bàn tay phải. Anh định dùng một thanh nam châm nhỏ để hút khay thuốc lại gần nhằm tăng tốc độ thao tác, nhưng ngay lập tức nhận ra khay thuốc được làm bằng nhựa y tế cao cấp không nhiễm từ. Anh buộc phải dùng tay trực tiếp.


Sơn vận hành kỹ năng Tráo thuốc nhanh tay (Janitor Sleight of Hand). Bàn tay trái của anh cầm giẻ lau chùi bệ đá để tạo ra một chuyển động gây nhiễu thị giác tự nhiên, trong khi các ngón tay phải của anh lướt qua khay thuốc nhanh như một làn gió khẽ.


Ngón trỏ và ngón giữa của anh kẹp chặt cổ lọ thuốc thật nhấc lên, đồng thời lòng bàn tay thả lọ thuốc giả vào đúng vị trí cũ trong khay nhựa.


Thao tác diễn ra trong vòng đúng 0.8 giây. Lọ thuốc giả nằm im lìm trong khay phòng số 9, không hề bị lệch một milimet so với vị trí ban đầu. Sơn nhanh chóng rụt tay lại, giấu lọ thuốc thật vào trong lòng bàn tay ấm nóng.


Nhưng ngay khi anh vừa khép ngón tay lại để nhét lọ thuốc thật vào túi áo, cánh cửa kính của phòng chia thuốc đột ngột bị đẩy mở ra.


*Cạch!*


"Mày đang làm cái trò gì ở đây thế hả?"


Một giọng nói trẻ tuổi, hách dịch và đầy sự nghi ngờ vang lên từ phía cửa. Sơn giật mình, nhưng nhịp tim dưới năm mươi nhịp của anh lập tức giữ cho cơ thể không hề có một phản ứng giật cục nào.


Anh chầm chậm quay đầu lại. Hoàng Văn Tú – gã bác sĩ thực tập dưới quyền Trần Minh Trí – đang đứng ở ngưỡng cửa. Tú mặc chiếc áo blouse trắng chải chuốt phẳng phiu, mái tóc vuốt keo bóng loáng và đôi mắt ti hí đang nheo lại đầy cảnh giác. Ánh mắt gã dán chặt vào bàn tay phải đang khép hờ của Sơn – bàn tay đang giấu lọ thuốc Thiên-Alpha thật.


Tú bước lên hai bước, đôi giày da bóng lộn của gã nện cồm cộp trên sàn nhà vừa lau. Gã hất hàm, giọng nói đầy vẻ khinh miệt:


"Tao hỏi mày đấy, gã câm kia! Ai cho phép một đứa lao công tầng hầm như mày được bén mảng vào phòng chia thuốc VIP vào giờ này? Mày đang cầm cái gì trong tay đấy? Đưa ra đây cho tao xem!"


Khoảng cách giữa Tú và Sơn chỉ còn chưa đầy hai mét. Sơn có thể nghe thấy nhịp tim của Tú đang đập ở mức tám mươi lăm nhịp một phút – nhịp tim của một kẻ đang hưng phấn vì nghĩ rằng mình vừa bắt quả tang được một kẻ trộm cắp để lập công với Trưởng khoa Trí.


Sơn biết, nếu anh đưa tay ra và lọ thuốc thật bị phát hiện, toàn bộ kế hoạch cứu con gái của anh sẽ sụp đổ ngay tại đây. Anh sẽ bị dán nhãn là kẻ trộm cắp hóa chất độc hại, bị tống giam và Khánh An sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội tỉnh táo.


Anh phải đưa ra quyết định chiến thuật trong vòng một phần mười giây.


Sơn không lùi lại. Anh lập tức giả vờ run rẩy dữ dội, đôi mắt cận thị sau cặp kính cũ co thắt lại đầy vẻ hoảng sợ giả tạo của một gã câm ngốc nghếch bị bắt nạt. Anh ú ớ trong cổ họng những tiếng vô nghĩa:


"Ư... ư... a..."


Đồng thời, anh cố tình làm vấp chân vào chiếc xô nước lau sàn màu xanh đặt bên cạnh.


*Rầm!*


Chiếc xô nhựa bị đá lật úp. Toàn bộ xô nước lau sàn bẩn thỉu, đen ngòm và sủi bọt xà phòng nồng nặc mùi javel đổ tràn ra sàn nhà, lao vút về phía đôi giày da bóng lộn của Hoàng Văn Tú.


"Á! Cái thằng chết tiệt này!"


Tú hét lên một tiếng kinh hãi. Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ ưa sạch sẽ và kiêu ngạo, gã lập tức nhảy lùi lại phía sau ba bước để tránh vệt nước bẩn bám vào quần tây đắt tiền của mình. Gã loạng choạng suýt ngã, hai tay quơ quào trong không khí để giữ thăng bằng.


Chính trong khoảnh khắc 1.5 giây hỗn loạn và mất tập trung đó của Tú, Sơn đã hoàn thành động tác cuối cùng. Bàn tay phải của anh đút nhanh lọ thuốc thật vào sâu trong túi áo bảo hộ lao động rộng thùng thình, đồng thời tay trái của anh vơ lấy chiếc giẻ lau bẩn, quỳ sụp xuống sàn nhà nhúng vào vũng nước bẩn để giả vờ lau dọn trong cơn hoảng loạn.


"Ư... ư... a... a..." Sơn tiếp tục phát ra những tiếng ú ớ run rẩy, đầu cúi sát đất, bả vai co rụt lại như thể đang cầu xin sự tha thứ của gã bác sĩ thực tập.


Tú đứng ở ngưỡng cửa phòng, nhìn đôi giày da của mình bị bắn vài giọt nước bẩn mà mặt đỏ bừng vì giận dữ. Gã chỉ tay vào đầu Sơn, rít lên qua kẽ răng:


"Thằng điên bẩn thỉu này! Mày có biết đôi giày này của tao trị giá bao nhiêu tiền không? Đúng là lũ rác rưởi tầng hầm! Chỉ có việc lau sàn cũng làm không nên hồn!"


Tú bước lại gần bệ để khay thuốc, ánh mắt gã quét nhanh qua khay thuốc phòng số 9 để kiểm tra xem có bị mất mát gì không. Lọ thuốc giả của Sơn với nắp nhôm bảo hiểm hoàn hảo đang nằm im lìm ở vị trí cũ. Trọng lượng và màu sắc của nó hoàn toàn đánh lừa được sự quan sát hời hợt của gã thực tập sinh đang nóng giận.


Thấy lọ thuốc vẫn còn nguyên, Tú thở hắt ra một hơi khinh bỉ. Gã không muốn tiếp tục đứng trong căn phòng ngập mùi nước lau sàn bẩn thỉu này nữa. Gã rút điện thoại ra, vừa lau giày vừa ra lệnh cho Sơn bằng giọng ra lệnh tàn nhẫn:


"Lau sạch cái bãi chiến trường này cho tao. Ngay lập tức! Và tao sẽ đứng ngay tại đây để canh chừng mày dọn dẹp. Nếu còn để một giọt nước bẩn nào dính vào giày tao, tao sẽ bảo Trưởng khoa Trí đuổi cổ mày ra khỏi cái viện này ngay trong ngày hôm nay!"


Sơn cúi đầu, hai tay cầm giẻ lau chùi sàn nhà một cách chậm rãi, nhẫn nhục chịu đựng những lời nhục mạ thô bạo của Tú. Dưới lớp áo bảo hộ xám tro, bàn tay trái của anh khẽ siết chặt lọ thuốc Thiên-Alpha thật đang nằm an toàn trong túi áo.


Liều thuốc đầu tiên của Khánh An đã được tráo đổi thành công. Nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt. Sơn biết, anh phải hoàn thành việc dọn dẹp căn phòng này dưới sự giám sát trực tiếp của gã tay sai phản diện Hoàng Văn Tú, trong khi thời gian đếm ngược đến ca trực đêm mai của Trần Minh Trí đang trôi qua từng giờ một.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!