Nhạc nềnPuppeteer

Hơi Thở Trong Phòng Kính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Khánh Bình lạnh buốt, một thứ cái lạnh ẩm ướt và dính dáp đặc trưng của vùng thung lũng bị bao phủ bởi sương mù quanh năm. Từ các họng thông gió bằng thép không gỉ của Viện dưỡng trí Thiên Đức, làn sương hóa chất an thần ngọt lợm, ngai ngái mùi ether và thảo dược cô đặc tuôn ra, hòa vào không khí vô trùng tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến tê liệt.


Trịnh Hoài Sơn cúi đầu, bàn tay gầy gò siết chặt cán chổi lau nhà bằng nhôm lạnh ngắt. Anh mặc bộ đồng phục dọn vệ sinh màu xám tro rộng thùng thình, mái tóc chớm bạc cắt ngắn ẩn dưới vành mũ lưỡi trai sụp xuống sát cặp kính cận cũ kỹ. Dáng người anh hơi khom lại, bước đi khập khiễng giả tạo hằng ngày đã trở thành một phản xạ tự nhiên giúp anh hòa lẫn vào bóng tối của những hành lang vô trùng lạnh lẽo. Sơn biết, ở một nơi mà mọi ngóc ngách đều bị giám sát bởi hệ thống camera AI tối tân của Ngô Tiến Dũng, sự vô hình chính là thứ vũ khí duy nhất giúp anh sinh tồn.


Sơn dừng xe dọn dẹp lại ở góc hành lang kỹ thuật tầng hầm. Anh lật ngửa lòng bàn tay trái của mình dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn neon bảo trì. Vết than đen xám rát nhẹ vẫn còn hiển thị rõ nét trên lớp da chai sạn: "3 MIN - 00:15 / 04:15". Đó là nét vẽ vội vã nhưng đầy sinh mệnh của Nguyễn Văn Nam, gã bảo vệ câm lặng đã quỳ sụp dưới chân anh đêm qua để đổi lấy sự tỉnh táo cho người mẹ già.


00:12.


Chỉ còn đúng ba phút nữa là đến giờ G. Ba phút ngắn ngủi khi hệ thống máy chủ trung tâm của Thiên Đức tự động reset dữ liệu đệm, đưa lưới giám sát AI về chế độ ghi hình analog dự phòng không tích hợp thuật toán phân tích biểu cảm và đo nhịp tim. Sơn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Hơi thở ra được kéo dài tối đa, chậm rãi và đều đặn, tác động trực tiếp vào dây thần kinh phế vị để ức chế hệ giao cảm. Nhịp tim của anh chầm chậm hạ xuống. Năm mươi lăm nhịp. Năm mươi nhịp. Bốn mươi tám nhịp. Cơ thể anh rơi vào trạng thái tĩnh lặng sinh học tuyệt đối, lạnh lùng và vô cảm như một cái xác không hồn trước mọi cảm biến nhiệt độ môi trường.


Anh đẩy chiếc xe dọn dẹp tiến về phía thang máy kỹ thuật khu VIP. Tiếng bánh xe lăn trên sàn gạch vô trùng được Sơn triệt tiêu bằng cách bọc một lớp cao su mềm xung quanh trục đỡ. Thang máy mở ra, nuốt chửng bóng dáng xám tro của anh vào lòng nó. Khi cửa thang máy mở ra ở Phân khu VIP biệt lập Thiên Đức, Sơn lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không khí ở đây ấm áp hơn, ngập tràn mùi hương an thần liều nhẹ của Hợp chất Thiên-Alpha được phun sương nhân tạo để giảm thiểu phản xạ tự nhiên của các bệnh nhân siêu giàu. Những bức tường kính chịu lực trong suốt ngăn cách các phòng điều trị xa hoa, nơi những triệu phú đang trải qua quy trình "hồi xuân trí tuệ" trong trạng thái ngủ say.


00:14:50.


Sơn bước ra khỏi thang máy. Anh nhìn lên chiếc camera AI hình cầu gắn trên trần nhà. Đúng 00:15:00, chấm đèn đỏ nhấp nháy trên mắt camera đột ngột chuyển sang màu vàng nhạt và đứng yên. Quy tắc 3 Phút Vô Hình bắt đầu đếm ngược. Trăm tám mươi giây sinh tử.


Sơn lướt đi nhanh chóng nhưng không hề tạo ra tiếng động. Thính giác tuyệt đối của anh hoạt động cực hạn, lọc bỏ tiếng rầm rì của hệ thống điều hòa trung tâm để lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của lực lượng bảo an vòng ngoài. Lối đi vắng lặng. Anh tiếp cận cánh cửa bọc da tiêu âm màu trắng xám của Phòng biệt giam đặc biệt số 9. Đây là nơi giam lỏng Trịnh Khánh An, con gái mười hai tuổi của anh.


Sơn rút chiếc thẻ từ giả – thực chất là chiếc thẻ từ dự phòng cũ của y tá Hoài mà Nam đã lén sao chép mã hóa cho anh – quẹt nhẹ vào khe đọc thẻ. Một tiếng *cạch* cơ học rất khẽ vang lên. Đèn khóa chuyển sang màu xanh. Sơn lách người vào trong, khép chặt cửa lại.


Không gian bên trong phòng biệt giam số 9 lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn phòng hoàn toàn vô trùng, tường bọc da tiêu âm màu trắng xám để triệt tiêu mọi tiếng vang, ngăn chặn bệnh nhân định vị không gian bằng thính giác. Ánh sáng đèn LED trên trần nhà đang ở sắc độ xanh lam nhạt, từ từ chuyển dịch sắc độ theo chu kỳ để phá vỡ nhịp sinh học tự nhiên của cô bé.


Trên chiếc giường bệnh màu trắng, Trịnh Khánh An nằm đó.


Trái tim của Sơn thắt lại một cơn đau đớn tột cùng, mạnh mẽ đến mức suýt nữa làm sụp đổ nhịp tim dưới năm mươi mà anh đang cố duy trì. Con gái anh, đứa trẻ từng có đôi mắt sáng bừng thông tuệ và nụ cười ấm áp di truyền từ người vợ quá cố Mai Chi, giờ đây chỉ còn là một hình hài gầy gò, nhỏ bé tội nghiệp. Làn da cô bé nhợt nhạt, tái xám do thiếu ánh sáng mặt trời lâu ngày. Đôi mắt mười hai tuổi hé mở nửa chừng nhưng đờ đẫn, vô hồn, nhìn trân trân vào khoảng không vô định trên trần nhà. Nhịp thở của cô bé đứt quãng, nông và yếu ớt.


Sơn quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh. Anh chầm chậm đưa bàn tay run rẩy ra, định chạm vào gò má gầy gộc của con, nhưng rồi dừng lại giữa chừng. Anh sợ sự ấm áp từ bàn tay mình sẽ làm xao động trạng thái nhận thức mỏng manh của cô bé, hoặc tệ hơn, kích hoạt một phản ứng đào thải hóa chất trong cơ thể cô.


"Khánh An... An ơi, ba đây..." Sơn thì thầm, giọng nói ấm áp đặc biệt của anh hạ xuống tần số thấp nhất có thể để không kích hoạt cảm biến âm thanh của phòng.


Cô bé không hề có phản ứng. Đôi mắt to tròn vẫn đờ đẫn nhìn thẳng. Đây chính là Giai đoạn 1: Lơ mơ – tác động nhẹ của Hợp chất Thiên-Alpha liều cao mà Trần Minh Trí đã tiêm hằng ngày để phong tỏa thùy trán, chuẩn bị cho ca phẫu thuật tước đoạt nhận thức vĩnh viễn.


Sơn mím chặt môi đến bật máu để ngăn một tiếng khóc nghẹn ngào thoát ra. Anh buộc bản thân phải quay lại vai trò của một chuyên gia lâm sàng lạnh lùng. Anh dùng ngón tay cái nhẹ nhàng nâng mí mắt phải của Khánh An lên. Dưới ánh sáng đèn LED xanh lam, đồng tử của cô bé giãn nhẹ và phản xạ co thắt với ánh sáng diễn ra cực kỳ chậm chạp. Đây không phải là biểu hiện của chứng trầm cảm phân liệt tự nhiên.


Sơn áp tai mình sát vào lồng ngực gầy gò của con gái. Anh nhắm mắt, kích hoạt Thính giác Tuyệt đối để bóc tách từng âm thanh sinh học bên trong cơ thể cô bé.


*Thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim của Khánh An đập nhanh, khoảng một trăm mười nhịp một phút, nhưng rất nông và thiếu lực. Tuy nhiên, điều khiến Sơn bàng hoàng không phải là tốc độ tim, mà là một tiếng rít kim loại cực kỳ khẽ, một âm tần số cao bất thường xuất hiện ngay sau tiếng đóng của van tim thứ ba. Tiếng rít nghẽn nhịp sinh học đặc trưng của sự tích tụ kim loại nặng.


Sơn đứng phắt dậy, đôi mắt sau cặp kính cận co thắt lại trong một sự phẫn nộ tột cùng.


Bệnh trầm cảm giả lập của Khánh An!


Chân tướng kinh hoàng hiện ra rõ mồn một trong tâm trí anh. Con gái anh không hề bị bệnh trầm cảm bẩm sinh hay loạn thần phân liệt như những bản báo cáo y khoa giả mạo của Trần Minh Trí thêu dệt. Tập đoàn Thiên Đức đã lén lút đầu độc nhẹ cô bé bằng chì và thủy ngân liều lượng thấp qua nguồn nước sinh hoạt từ khi cô còn nhỏ. Độc chất kim loại nặng tích tụ đã tàn phá các liên kết synap ở thùy trán, tạo ra các triệu chứng hoang tưởng, trầm cảm giả lập và làm suy giảm nhận thức tạm thời để hợp thức hóa việc đưa cô vào viện dưỡng trí. Chúng cần một bệnh án hoàn hảo về việc "teo não bẩm sinh" để che mắt pháp luật, biến ca tước đoạt nhận thức sắp tới thành một ca phẫu thuật điều trị tự nguyện hợp pháp nhằm bán bộ não tỉnh táo của cô bé cho triệu phú Lâm Thế Phượng!


"Lũ súc sinh..." Sơn rít qua kẽ răng, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Sự dằn vặt và hối hận mười năm trước bùng lên thiêu đốt tâm can anh. Chính anh, mười năm trước, đã tiếp tay thiết kế nên lý thuyết thôi miên cưỡng chế này, để giờ đây chính đứa con gái duy nhất của anh trở thành nạn nhân tiếp theo của hệ thống tội ác đó.


00:17:10.


Thời gian vô hình đang trôi qua nhanh chóng. Sơn biết mình chỉ còn đúng năm mươi giây trước khi hệ thống camera AI của Ngô Tiến Dũng hoạt động trở lại. Anh cố gắng lay nhẹ vai Khánh An, thì thầm vào tai cô bé bản nhạc ru cổ truyền của Mai Chi hòng kích hoạt mỏ neo nhận thức cơ bản, nhưng vô ích. Vùng thùy trán của cô bé đã bị khóa chặt bởi liều Thiên-Alpha đậm đặc đêm nay. Cô bé hoàn toàn mất khả năng phản ứng với các kích thích thính giác nông.


Đột ngột, thính giác tuyệt đối của Sơn bắt được một âm thanh lạ truyền qua sàn gạch vô trùng từ phía ngoài hành lang.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tiếng gót giày nhọn nện đều đặn, dứt khoát trên nền đá cẩm thạch. Tần số bước đi khoảng tám mươi bước một phút, trọng lượng cơ thể dồn mạnh vào gót chân trái – dấu hiệu của một người phụ nữ mang giày cao gót bị lệch khớp hông nhẹ do thói quen đứng gác lâu ngày.


Phùng Thu Cúc.


Y tá trưởng khu VIP đang đi tuần đêm ngoài lịch trình cố định. Cô ấy đang tiến thẳng về phía phòng biệt giam số 9. Khoảng cách hiện tại: mười lăm mét.


Sơn cảm nhận được mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra sau lưng. Lối thoát duy nhất là cửa chính đã bị khóa từ bên ngoài bởi cơ chế tự động sau khi anh bước vào. Nếu anh cố mở cửa để chạy ra, anh sẽ đụng mặt Thu Cúc trực diện ở hành lang. Nếu anh trốn trong phòng, căn phòng vô trùng màu trắng xám này hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ một chiếc tủ hay tấm rèm nào để che giấu một cơ thể người.


Khoảng cách: mười mét. Tiếng gót giày *Cộc... Cộc... Cộc...* vang lên rõ mồn một, dội vào màng nhĩ Sơn như những tiếng búa gõ vào chiếc quan tài đang khép lại.


Sơn ép bản thân vào trạng thái tĩnh lặng cực hạn. Anh không hoảng loạn. Bộ não của một cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng bắt đầu phân tích không gian dựa trên tiếng vọng âm học. Anh búng nhẹ ngón tay trỏ vào lòng bàn tay để tạo ra một xung âm tần số cao cực ngắn, lắng nghe tiếng phản xạ dội ngược từ các bức tường da tiêu âm.


Anh xác định được một điểm mù quang học và âm học hoàn hảo: góc tường tối 15 độ ngay phía sau cánh cửa bọc da tiêu âm khi nó được đẩy mở vào trong.


Sơn nhanh chóng di chuyển, áp sát người vào góc tường tối đó. Anh ép chặt lưng vào lớp da bọc tường lạnh ngắt, nín thở hoàn toàn, mắt nhắm nghiền để tránh sự phản chiếu ánh sáng từ tròng mắt dưới đèn LED. Nhịp tim của anh được khóa chặt ở mức bốn mươi lăm nhịp một phút để triệt tiêu mọi dao động nhiệt cơ thể.


Trong lúc di chuyển gấp gáp, ngón tay Sơn vô tình gạt trúng chiếc kẹp giấy dọn vệ sinh bằng kim loại dính trên túi áo bảo hộ.


*Clink.*


Tiếng kim loại va chạm siêu nhỏ vang lên trên sàn gạch vô trùng. Sơn đứng tim. Tiếng động quá khẽ đối với tai người thường, nhưng đối với một y tá lâm sàng giàu kinh nghiệm trực đêm như Thu Cúc, nó có thể là một dấu hiệu bất thường.


Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng số 9.


Tiếng quẹt thẻ từ vang lên: *Tít. Cạch.*


Cánh cửa bọc da tiêu âm từ từ được đẩy mở vào trong. Cánh cửa dày cộp ép sát vào người Sơn, chỉ cách ngực anh chưa đầy hai centimet. Sơn có thể ngửi thấy mùi nước hoa oải hương dịu nhẹ trộn lẫn mùi hóa chất sát trùng tỏa ra từ người Phùng Thu Cúc khi cô bước vào.


Thu Cúc đứng ở ngưỡng cửa, quét mắt nhìn quanh căn phòng trắng xám. Ánh mắt cô dừng lại ở giường bệnh của Khánh An trong vài giây. Sơn đứng sau cánh cửa, thính giác tuyệt đối của anh nghe thấy tiếng thở dài dằn vặt, mệt mỏi của người tình cũ. Cô ấy đang đấu tranh nội tâm dữ dội trước tội ác mà mình đang phải tiếp tay hằng ngày.


Cúc bước lên hai bước, tiến về phía giường bệnh để kiểm tra bình truyền dịch chứa Hợp chất Thiên-Alpha của Khánh An.


Sơn biết mình chỉ có đúng năm giây khi lưng của Thu Cúc quay về phía mình. Anh chầm chậm hé mắt, xác định lối thoát hiểm kỹ thuật – một ô thông gió nhỏ dùng để bảo trì hệ thống cáp âm thanh nằm ở góc chân tường đối diện. Anh nhẹ nhàng lách người ra khỏi điểm mù sau cánh cửa, bò sát mặt sàn vô trùng một cách êm ái như một con thằn lằn bóng tối, luồn người vào ô thông gió kỹ thuật vừa khít thân hình gầy gò của anh.


Anh vừa khép tấm lưới sắt của ô thông gió lại thì Thu Cúc cũng vừa hoàn thành việc kiểm tra bình truyền dịch. Cô quay người lại, chuẩn bị bước ra ngoài.


Nhưng ngay khi bước chân của cô chạm đến vạt sàn nhà sát giường bệnh, Thu Cúc đột ngột khựng lại.


Đôi mắt sắc sảo của nữ y tá trưởng cúi xuống nhìn chằm chằm vào khoảng gạch dưới chân giường. Dưới ánh sáng đèn LED xanh lam nhạt, có một vệt nước lau sàn lạ, ẩm ướt và hơi bám bụi than đen – vệt nước chưa kịp khô từ chiếc giẻ lau bẩn trên xe dọn dẹp của Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!