Chuyến Xe Cấp Cứu Đêm Sương Mù
Sương mù của thành phố Khánh Bình không chỉ là hơi ẩm vô hại ngưng tụ từ lòng thung lũng u ám. Đối với Trịnh Hoài Sơn, thứ sương mù đang luồn lách qua các khe hở của lối thoát hiểm phía sau Viện dưỡng trí Thiên Đức mang theo cả vị đắng chát của hóa chất an thần và mùi ẩm mốc của những bí mật bị chôn giấu.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Trong túi áo bảo hộ dọn vệ sinh màu xám tro rách nát của Sơn, chiếc đồng hồ quả quýt cơ học vẫn đều đặn gõ nhịp 1Hz. Tiếng tích tắc khô khốc, cô độc ấy vang lên trong lồng ngực anh như một mỏ neo nhận thức duy nhất giữa lúc cơn sốt đang thiêu đốt huyết quản. Lòng bàn tay trái của Sơn, nơi vết thương rách sâu do cạnh sắt rỉ sét ở buồng đốt lò hơi tầng hầm cứa vào từ những đêm trước, giờ đây đã sưng tấy nóng đỏ. Chất dịch nhiễm trùng trộn lẫn với bụi than đen và máu tươi liên tục rỉ ra, thấm đẫm vạt vải drap giường bẩn mà anh quấn vội quanh tay. Mỗi nhịp gõ của chiếc đồng hồ quả quýt dội vào thính giác tuyệt đối của anh như một nhịp búa gõ vào vùng thùy trán đang căng ra chịu đựng cơn sốt.
Bên cạnh anh, gã bảo vệ câm Nguyễn Văn Nam đang dùng bờ vai vạm vỡ của mình ghì chặt chiếc xe đẩy dọn vệ sinh bẩn thỉu. Dưới đống drap trải giường nhăn nhúm, nồng nặc mùi nước Javel và amoniac tẩy rửa, Trịnh Khánh An đang nằm im lặng. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, làn da nhợt nhạt như tờ giấy bản vừa trải qua cơn co giật nhẹ do tác dụng phụ của chất đối kháng Thiên-Beta. Đôi mắt to tròn vốn đờ đẫn suốt nhiều tuần qua của cô bé hiện đã tỉnh táo hoàn toàn, ánh lên niềm tin tưởng tuyệt đối vào người cha đang đứng che chở phía trên. Cô bé siết chặt chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, nín thở tuyệt đối.
Sơn áp sát tai vào vách tường kim loại của hành lang dẫn ra cổng sau. Thính giác tuyệt đối của anh bóc tách từng dải âm thanh hỗn loạn dội lại từ phía phân khu VIP.
*Rầm!*
Tiếng đập cửa sắt và tiếng hét thất thanh của chuyên gia tẩy não Lê Thu Trang vang lên qua hệ thống loa nội bộ: "Báo động đỏ! Có kẻ đột nhập phòng áp suất âm! Đối tượng đã tráo đổi Thiên-Alpha bằng ống tiêm rỗng bẩn! Phong tỏa toàn bộ lối ra vào ngay lập tức!"
Nam giật bắn mình, gã ra hiệu bằng tay một cách dồn dập: *Hùng đang điều động bảo an phong tỏa cổng chính. Lối thoát duy nhất của chúng ta là cổng sau khoa nhi, sát vườn thuốc nam bỏ hoang.*
Sơn gật đầu, cơ mặt bên trái của anh khẽ co giật nhẹ – di chứng của ca tự thôi miên cực đoan để cô lập ký ức ngắn hạn. Anh không nói, chỉ dùng bàn tay phải không bị thương vỗ nhẹ lên vai Nam, truyền đi một mệnh lệnh im lặng đầy dứt khoát. Họ đẩy chiếc xe dọn dẹp lao đi trong hành lang tối tăm của khu kỹ thuật tầng hầm, nơi những bóng đèn neon bảo trì màu vàng tù mù hắt lên những cái bóng dài dặc, méo mó.
***
Cùng lúc đó, tại phòng mổ áp suất âm khu VIP, y tá trưởng Phùng Thu Cúc bước vào ngay sau khi tiếng còi báo động đỏ rú lên điên cuồng. Giữa căn phòng vô trùng ngập tràn ánh đèn halogen trắng xóa, Lê Thu Trang đang run rẩy chỉ tay vào khay mổ inox.
Thu Cúc không nhìn Trang. Ánh mắt sắc sảo nhưng đầy dằn vặt của cô lướt nhanh qua chiếc ghế điện từ trường trống rỗng, nơi Khánh An vừa bị mang đi, rồi dừng lại ở chân đế kim loại của giường bệnh. Dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của đèn LED phòng mổ, trên lớp sơn tĩnh điện màu trắng của chân giường, có một vệt máu tươi trộn lẫn với dầu máy đen loang lổ.
Thu Cúc bước lại gần, cúi người xuống. Cô miết nhẹ ngón tay lên vệt máu chưa kịp khô, đưa lên mũi ngửi. Mùi máu tươi tanh nồng trộn lẫn với mùi than củi hôi hám và dầu rỉ sét công nghiệp. Đầu óc cô như nổ tung. Đây là vết máu của gã lao công câm dọn dẹp tầng hầm – người mà cô vừa chạm trán ngoài hành lang đêm qua. Và cô biết gã lao công đó là ai. Mười năm trước, chính bàn tay gầy gò với những vết chai sạn ấy đã từng thực hiện các ca thôi miên lâm sàng cứu sống hàng trăm bệnh nhân nghèo.
"Trịnh Hoài Sơn..." Thu Cúc mím chặt môi, lẩm bẩm trong cổ họng. Nỗi dằn vặt đạo đức tột cùng dâng lên trong lồng ngực cô như một cơn sóng trào. Cô biết rõ sự thật về cái chết của Mai Chi mười năm trước. Cô biết Thiên Đức đã tàn nhẫn thế nào khi tước đoạt nhận thức của những người vô tội để bán cho giới siêu giàu. Và giờ đây, họ đang làm điều đó với con gái của anh.
Thu Cúc nhanh chóng rút một tờ giấy tiệt trùng, lau sạch vệt máu trên chân giường mổ trước khi đội bảo an của Hùng kịp ập vào. Cô giấu tờ giấy đẫm máu vào túi áo y tá trưởng, quay sang nói với Trang bằng giọng lạnh lùng: "Tôi sẽ dẫn đội bảo an rà soát khu vực thang máy trung tâm. Cô ở lại đây giữ nguyên hiện trường."
***
Phía sau cổng thoát hiểm khoa nhi, sương mù dày đặc của Khánh Bình bao phủ lấy khu vườn thảo dược bỏ hoang như một tấm màn khổng lồ màu xám tro. Mùi ẩm mốc của lá cây mục nát và mùi hăng hắc của đất sũng nước mưa tạm thời che giấu mùi nước Javel nồng nặc phát ra từ chiếc xe dọn dẹp của Sơn.
Tài xế Đỗ Văn Tùng đã túc trực sẵn bên cạnh chiếc xe cấp cứu số 3. Động cơ xe vẫn nổ máy êm ru, đèn pha tắt hoàn toàn để tránh thu hút sự chú ý. Gương mặt Tùng hốc hác dưới làn khói thuốc lá mỏng, ánh mắt lo lắng quét liên tục về phía cánh cửa kỹ thuật.
Ngay khi cửa sắt khẽ rít lên, Sơn và Nam đẩy chiếc xe dọn dẹp lao ra.
"Nhanh lên!" Tùng nhảy xuống, mở toang cánh cửa hậu của xe cấp cứu.
Sơn khom người, nhẹ nhàng bế Khánh An ra khỏi ngăn đáy xe dọn dẹp bẩn. Thân thể cô bé nhẹ bẫng, run rẩy trong vòng tay nóng sốt của cha. Sơn đặt con gái nằm lên chiếc băng ca y tế bên trong xe cứu thương, đắp tấm chăn ấm lên người cô bé. Khánh An nhìn cha, đôi mắt to tròn lấp lánh nước mắt nhưng không hề khóc thành tiếng. Cô bé biết bất kỳ tiếng động nhỏ nào lúc này cũng có thể giết chết cả hai cha con.
"Tùng, đi ngay!" Sơn thở dốc, vết thương ở bả vai phải bị rách sâu sau cú lách cửa hẹp giờ đây đau nhói lên từng cơn, khiến cánh tay phải của anh run rẩy không kiểm soát.
Nam đứng chặn ở cửa sau xe cứu thương, gã giơ tay ra hiệu một cách quyết liệt: *Tôi sẽ ở lại khóa cửa kỹ thuật và tạo báo động giả hướng về bến cảng phía Tây để đánh lạc hướng chó nghiệp vụ của Hùng. Đi đi!*
Sơn nhìn gã bảo vệ câm lặng đã đánh đổi cả mạng sống và công việc để giúp mình. Anh siết chặt bàn tay phải đẫm mồ hôi của Nam, mấp máy môi phát ra những âm thanh không lời trong cổ họng đầy biết ơn. Nam mỉm cười khờ khạo, đóng sầm cửa hậu xe cứu thương lại rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc của khu vườn hoang.
"Ngồi chắc nhé, anh Sơn!" Tùng slam số, chiếc xe cấp cứu số 3 lao vút đi, men theo con đường đất đỏ gập ghềnh dẫn ra cổng sau của viện dưỡng trí.
Con đường ra cổng sau vắng lặng đến đáng sợ. Chiếc xe cứu thương di chuyển lặng lẽ dưới những tán cây dâu tằm cổ thụ rủ bóng xuống mặt đường ẩm ướt. Sơn ngồi trong khoang bệnh nhân tối tăm, một tay nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Khánh An, tay kia đặt lên lồng ngực con gái để lắng nghe nhịp tim của cô bé bằng thính giác tuyệt đối.
*Thịch... thịch... thịch...*
Nhịp tim của Khánh An dao động ở mức tám mươi nhịp một phút, ổn định hơn nhiều nhờ tác dụng của Thiên-Beta. Nhưng Sơn biết, đây chỉ là sự yên bình giả tạo trước cơn bão. Cơn sốt nhiễm trùng trong người anh đang tăng cao, khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng bị nhòe đi, xuất hiện những đốm sáng màu xanh dương ảo giác.
Đột ngột, chiếc xe cấp cứu phanh gấp. Tiếng lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường nhựa ẩm ướt, hất Sơn suýt ngã nhào khỏi băng ghế.
"Mẹ kiếp!" Tiếng Tùng chửi thề vang lên từ cabin phía trước. "Cổng sau bị khóa chết rồi! Hùng... gã đã đợi sẵn ở đây!"
Sơn áp sát mặt vào tấm kính ngăn cách giữa khoang bệnh nhân và cabin. Qua kính chắn gió của xe cứu thương, dưới ánh sáng vàng vọt của hai ngọn đèn cao áp cổng sau, một cảnh tượng nghẹt thở hiện ra.
Cánh cổng sắt nặng nề của Thiên Đức đã bị đóng chặt, gia cố bằng những sợi xích thép chịu lực dày cộp khóa xích lại với nhau. Đứng chắn ngay trước cổng là một rào chắn đinh bằng thép gai.
Phía sau rào chắn, Đội trưởng bảo an Lê Mạnh Hùng đứng sừng sững trong chiếc áo khoác mỏng màu đen gọn gàng. Gương mặt gã lạnh lùng như một phiến đá tạc dưới ánh đèn cao áp, đôi mắt sắc lạnh của một cựu sĩ quan đặc nhiệm không hề có một chút dao động cảm xúc. Xung quanh gã, mười nhân viên bảo an VIP mặc đồng phục xám nhạt đang dàn hàng ngang, chĩa thẳng những họng súng lục đen ngòm trực diện vào kính chắn gió của xe cấp cứu.
Một con chó nghiệp vụ béc-giê Đức to lớn đứng bên cạnh Hùng, xích sắt căng trùng, liên tục chồm lên và sủa vang những tiếng dữ tợn vào gầm xe.
Hùng bước lên một bước, nâng chiếc bộ đàm cầm tay lên, giọng nói trầm và đều đều của gã dội qua loa phát thanh của cổng kiểm soát, vang vọng trong đêm sương mù:
"Tài xế Đỗ Văn Tùng. Anh đang vận chuyển trái phép một bệnh nhân tâm thần bạo lực nguy hiểm và một đứa trẻ bị bắt cóc. Tắt máy xe, bước xuống và giơ hai tay lên đầu. Tôi đếm ngược mười giây. Quá thời gian, chúng tôi được phép nổ súng cưỡng chế để bảo vệ an toàn cho viện dưỡng trí."
Trong khoang xe tối, Sơn nghe thấy tiếng lên đạn lách cách khô khốc của mười họng súng bên ngoài. Thính giác tuyệt đối của anh cảm nhận được nhịp tim của tài xế Tùng đang vọt lên dốc đứng, chạm mức một trăm mười nhịp một phút. Hai bàn tay Tùng siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bợt ra.
"Anh Sơn... chúng ta làm thế nào đây?" Tùng nói giọng run rẩy qua khe hở cabin. "Rào chắn xích thép chịu lực... nếu tôi tông thẳng vào, xe sẽ lật vỡ kính ngay lập tức. Khánh An sẽ không chịu nổi cú va chạm đó đâu."
Sơn nhắm mắt lại. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo vẫn đều đặn gõ nhịp: *Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Anh vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân, ép nhịp tim của mình xuống dưới năm mươi nhịp để giữ sự tỉnh táo tuyệt đối trước áp lực cái chết cận kề. Anh biết Hùng không đe dọa suông. Gã sĩ quan đặc nhiệm này là một cỗ máy thực thi mệnh lệnh hoàn hảo của Viện trưởng Nguyễn Hoài Nam. Gã sẽ nổ súng bắn nát kính chắn gió và găm đạn vào ngực Tùng nếu gã đếm đến không.
"Mười..."
"Chín..."
Giọng Hùng đều đều vang lên qua loa phát thanh, lạnh lùng đếm ngược.
Sơn khom người, nằm rạp xuống sàn xe cấp cứu bẩn thỉu, dùng chính thân hình gầy gò của mình đè lên người Khánh An để làm lá chắn thịt bảo vệ con gái khỏi những đường đạn có thể xuyên qua thành xe tôn mỏng bất cứ lúc nào. Anh ghé sát tai vào má cô bé, thì thầm bằng tông giọng trầm xoa dịu:
"Khánh An... nhắm mắt lại... Đếm nhịp thở cùng ba... Một... Hai... Ba..."
Khánh An ôm chặt lấy chiếc vòng dâu tằm của mẹ, nhắm nghiền mắt, nhịp thở nhỏ nhắn của cô bé khớp hoàn hảo với nhịp gõ 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo Sơn.
"Tám..."
"Bảy..."
Bên ngoài, những họng súng đen ngòm bắt đầu siết nhẹ cò. Những tia laser đỏ từ ống ngắm của bảo an quét dọc trên kính chắn gió xe cứu thương, dừng lại ngay trước trán của tài xế Tùng.
"Sáu..."
"Năm..."
Tùng nhắm mắt, chân gã đặt lên chân ga, chuẩn bị đưa ra quyết định liều chết tông thẳng vào rào chắn sắt dù biết tỉ lệ lật xe là chín mươi phần trăm.
"Bốn..."
"Ba..."
Đột ngột, từ phía con đường lộ dẫn vào cổng sau của viện dưỡng trí, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh cắt đôi màn sương mù dày đặc. Hai luồng đèn pha halogen của một chiếc xe hơi sang trọng quét thẳng vào mắt đội bảo an của Hùng, khiến những họng súng chĩa về phía xe cấp cứu bị lệch hướng do lóa mắt.
Tiếng động cơ chữ V gầm rú mạnh mẽ dội vang trong đêm tối. Một chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng lộn lao tới với tốc độ cực cao, thực hiện một cú ôm cua hoàn hảo trên mặt đường trơn trượt rồi phanh gấp, chắn ngang ngay giữa đội bảo an của Hùng và chiếc xe cấp cứu số 3.
Chiếc xe sang trọng đứng im lìm dưới ánh đèn cao áp, khói xả mỏng bay lên hòa vào sương mù. Cánh cửa sau từ từ mở ra.
Bước xuống xe đầu tiên là một người đàn ông mặc bộ comple xám lịch lãm, tay cầm một tệp hồ sơ da màu đen dày cộp. Đó là luật sư nhân quyền Vũ Đức Trung. Phong thái của gã tự tin, dứt khoát, bước đi nghiêm nghị của một người am hiểu tường tận từng kẽ hở của luật pháp.
Nhưng sự chú ý của toàn bộ đội bảo an, kể cả Lê Mạnh Hùng, đều đổ dồn vào người phụ nữ bước xuống ngay sau gã.
Bà Lâm Hoài An bước xuống xe, tà áo lụa tơ tằm màu xám tro bay nhẹ trong gió sương của Khánh Bình. Gương mặt phu nhân ngoài năm mươi tuổi quý phái, ung dung tự tại nhưng toát lên một uy quyền ngầm của một người nắm giữ huyết mạch tài chính của giới thượng lưu thung lũng. Mùi hương trầm tự nhiên tỏa ra từ chiếc vòng chuỗi hạt trên cổ tay bà lập tức lấn át mùi hóa chất Javel và mùi khói súng nồng nặc trong không khí.
Lê Mạnh Hùng khựng lại, ngón tay gã rời khỏi báng súng lục. Gã hạ chiếc bộ đàm xuống, cúi đầu chào một cách kính cẩn nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Phu nhân Lâm Hoài An. Đây là khu vực cấm của viện dưỡng trí đang có báo động đỏ về an ninh. Bà không nên xuất hiện ở đây vào giờ này."
Bà Lâm Hoài An không thèm nhìn Hùng. Bà ung dung bước lại gần chiếc xe cấp cứu, ánh mắt ấm áp nhìn lướt qua tấm kính khoang bệnh nhân nơi Sơn đang ẩn nấp, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt gã đội trưởng bảo an.
"Lê Mạnh Hùng," giọng bà An trầm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của một người có thể đóng băng toàn bộ dòng vốn đầu tư của Thiên Đức chỉ bằng một cuộc gọi điện thoại. "Ai cho phép các người chĩa súng vào xe cấp cứu chở bệnh nhân của tôi?"
"Báo cáo phu nhân," Hùng nói, giọng gã đanh lại. "Gã lao công dọn dẹp trong xe là một kẻ loạn trí bạo lực nguy hiểm đang bắt cóc bệnh nhân Trịnh Khánh An. Chúng tôi có lệnh của Viện trưởng Nguyễn Hoài Nam và Trưởng khoa Trần Minh Trí được phép cưỡng chế để đưa bệnh nhân quay lại phòng điều trị đặc biệt."
Luật sư Vũ Đức Trung bước lên một bước, mở tệp hồ sơ da đen ra dưới ánh đèn cao áp. Gã chìa ra một tờ văn bản có đóng dấu đỏ chót của Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Sở Y tế thành phố Khánh Bình.
"Đội trưởng Lê Mạnh Hùng," luật sư Trung dõng dạc nói, giọng gã vang dội trong không gian tĩnh mịch của cổng sau. "Tôi là Vũ Đức Trung, đại diện pháp lý của phu nhân Lâm Hoài An và gia đình Trịnh Khánh An. Đây là Lệnh bảo lãnh y tế tối cao và Quyết định chuyển viện khẩn cấp đã được phê duyệt hợp pháp bởi cơ quan tư pháp sở tại. Theo luật bảo vệ quyền nhân thân và y đức, Trịnh Khánh An không còn thuộc quyền quản lý lâm sàng của Thiên Đức từ thời điểm này. Mọi hành vi cản trở, đe dọa bằng vũ khí đối với chuyến xe chuyển viện này sẽ bị khép vào tội danh giam giữ người trái pháp luật và đe dọa giết người có tổ chức."
Hùng nhìn chằm chằm vào tờ văn bản đóng dấu đỏ. Đôi lông mày rậm của gã nhíu chặt lại. Gã là một kẻ thực dụng; gã biết luật sư Trung không nói đùa. Bản thân gã chỉ là một kẻ thực thi mệnh lệnh thuê của Thiên Đức, gã không bao giờ dám nổ súng giết người trực tiếp trước mặt một nhà tài trợ VIP lớn như bà Lâm Hoài An và một luật sư nhân quyền danh tiếng, vì điều đó sẽ ngay lập tức làm sụp đổ uy tín của tập đoàn Thiên Đức trước tòa án công luận.
"Nhưng thưa phu nhân..." Hùng cố gắng vớt vát, tay gã siết chặt chiếc bộ đàm. "Viện trưởng Nam..."
"Nguyễn Hoài Nam không đứng trên luật pháp, và càng không đứng trên dòng tiền của gia tộc họ Lâm," bà Lâm Hoài An ngắt lời gã bằng một tông giọng lạnh lùng quyết đoán. Bà quay sang ra lệnh cho tài xế riêng của mình: "Mở cánh cổng sắt đó ra. Ngay lập tức!"
Hùng đứng im lặng trong vài giây dài dằng dặc. Thính giác tuyệt đối của Sơn nghe thấy nhịp tim của gã đội trưởng bảo an giảm dần từ mức căng thẳng xuống mức chấp nhận thất bại. Hùng hiểu rằng nếu gã nổ súng lúc này, gã sẽ trở thành quân cờ thí mạng đầu tiên bị tập đoàn Thiên Đức vứt bỏ để bảo vệ danh tiếng.
Gã giơ tay lên, ra hiệu cho đội bảo an hạ súng xuống.
"Mở cổng," Hùng ra lệnh qua bộ đàm, giọng gã tràn đầy sự bất lực.
Hai nhân viên bảo an VIP lầm lũi tiến lại gần, dùng chìa khóa mở xích sắt nặng nề, đẩy cánh cổng sắt Thiên Đức từ từ rít lên mở ra hai bên. Rào chắn đinh bằng thép gai cũng được dọn dẹp sang một bên đường.
Bà Lâm Hoài An quay lại nhìn vào tấm kính khoang bệnh nhân xe cấp cứu, gật đầu nhẹ một cái như một lời hứa bảo trợ thầm lặng dành cho Sơn. Bà bước lại gần chiếc Mercedes đen, cửa xe đóng sầm lại.
"Tùng, đi đi!" Sơn hét lên qua khe cabin.
Tài xế Tùng không lãng phí một giây nào. Gã slam chân ga, chiếc xe cấp cứu số 3 nổ máy gầm rú, lao vút qua cánh cổng sắt mở rộng, băng thẳng vào màn sương mù dày đặc của con đường ngoại ô thung lũng Khánh Bình.
Trong khoảng không gian tối tăm của khoang bệnh nhân, Sơn ôm chặt lấy Khánh An vào lòng. Cơn sốt từ lòng bàn tay trái nhiễm trùng bốc lên khiến anh rùng mình lạnh toát, nhưng nụ cười nhẹ nhõm đầu tiên sau nhiều năm qua đã xuất hiện trên gương mặt hốc hác của người cha. Anh đưa mắt nhìn qua ô cửa kính phía sau xe cấp cứu, nhìn bóng dáng Viện dưỡng trí Thiên Đức cổ kính, lạnh lẽo dần dần bị nuốt chửng bởi làn sương mù xám xịt của thung lũng.
Chiếc xe cấp cứu số 3 lao vút đi trong đêm sương mù Khánh Bình, chở theo Trịnh Hoài Sơn và Khánh An hướng về căn cứ an toàn ngoại ô, chính thức khép lại Cấp 1 và mở ra cuộc đi săn giới tài phiệt ở Cấp 2.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!