Đột Kích Phòng Áp Suất Âm
Tiếng súng đoàng đoàng dội vào vách tường thạch cao phía sau lưng Trịnh Hoài Sơn, bạt đi cả làn sương mù ẩm ướt của đêm Khánh Bình. Những mảnh vụn thạch cao trắng xóa vỡ ra, sượt qua gò má gầy gò của anh như những lưỡi dao nhỏ. Sơn không ngoảnh đầu lại. Cơn sốt từ vết nhiễm trùng ở lòng bàn tay trái đang thiêu đốt huyết quản anh, trong khi vết rách sâu ở bả vai phải liên tục rỉ máu, thấm đẫm mảng áo bảo hộ lao động màu xám tro. Thể xác anh đã chạm đến giới hạn cực hạn của sự chịu đựng, nhưng ý chí của một người cha đã khóa chặt mọi phản xạ đầu hàng.
Sử dụng thính giác tuyệt đối, Sơn búng nhẹ ngón tay phải vào thành ống thông gió kỹ thuật phía trên đầu để định vị hướng di chuyển của toán bảo an. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang o o dội ngược lại từ hành lang phía Tây. Hùng và đồng bọn đang bị đánh lạc hướng về phía cổng chính nhờ báo động giả của Nam. Anh chỉ có đúng mười lăm phút trước khi lưới quét camera AI của Ngô Tiến Dũng được khôi phục hoàn toàn.
Sơn lách người qua lối cửa kỹ thuật phụ của khoa nhi, men theo đường ống dẫn khí áp suất âm dẫn thẳng vào phân khu phẫu thuật VIP. Nơi đó, cánh cửa sắt dày của Căn phòng áp suất âm đang khép hờ. Bác sĩ trẻ Lê Khắc Huy đã giữ đúng lời hứa. Gã đã lén dùng tài khoản nội bộ để trì hoãn ca mổ thêm ba mươi phút trên hệ thống máy tính khoa thần kinh, đồng thời để hé chốt khóa cơ học của lối đi tắt dành cho nhân viên bảo trì kỹ thuật.
Sơn lách thân hình gầy gò qua khe cửa hẹp. Ngay khi bước vào bên trong, áp suất âm đặc trưng của phòng mổ vô trùng lập tức ép chặt vào lồng ngực anh, khiến hai tai đang bị tổn thương thính lực nhẹ của anh vang lên những tiếng o o buốt nhói. Không khí nơi đây ngập tràn mùi dung dịch sát khuẩn y tế lạnh lẽo trộn lẫn với mùi ozone khử trùng nồng nặc.
Giữa phòng mổ, dưới ánh đèn mổ halogen tròn trịa tỏa ra thứ ánh sáng trắng vô trùng, Trịnh Khánh An đang nằm đờ đẫn trên chiếc ghế điện từ trường chuyên dụng. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, làn da nhợt nhạt như tờ giấy bản dưới tác dụng của chất ức chế Thiên-Alpha liều cao. Đầu cô bé được gắn chặt vào hệ thống mũ điện cực của máy chụp EEG 256 kênh đang nhấp nháy những dải sóng não màu xanh dương vô cảm.
Đứng quay lưng về phía Sơn, chuyên gia tẩy não lâm sàng Lê Thu Trang đang tỉ mỉ hiệu chuẩn các thông số dải tần số trên màn hình máy chủ. Cô ta mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm vô trùng, mái tóc búi chặt dưới mũ vải, phong thái lạnh lùng và hoàn toàn tự phụ vào hệ thống khóa khí tự động hai lớp của phòng mổ. Trang tin rằng không một kẻ xâm nhập nào có thể vượt qua hàng rào bảo mật kỹ thuật số của Ngô Tiến Dũng.
Sơn quỳ rạp người xuống sàn gạch vô trùng, nín thở vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân để ép nhịp tim xuống mức bốn mươi tám nhịp một phút, biến mình thành một thực thể vô nhiệt trước các cảm biến quét của phòng mổ. Lòng bàn tay trái rỉ máu bám đầy dầu máy bẩn thỉu của anh vô tình tì mạnh vào chân đế kim loại của giường bệnh, để lại một vệt máu tươi trộn lẫn dầu đen loang lổ trên lớp sơn tĩnh điện màu trắng.
Anh nhanh chóng lôi thiết bị lọc âm bỏ túi analog ra, định dùng khóa từ đa năng tự chế để ngắt nguồn máy chụp EEG nhằm vô hiệu hóa hệ thống giám sát sóng não của Khánh An. Nhưng ngay khi đầu dò kim loại vừa chạm vào hộp cáp nguồn, tiếng o o điện từ bỗng rít lên dữ dội. Màn hình máy chủ của Trang lập tức hiện cảnh báo: *NGUỒN ĐIỆN DỰ PHÒNG ĐỘC LẬP ĐÃ KÍCH HOẠT*.
Sơn giật nảy tay lại. Thiết bị của viện có hệ thống bảo vệ nguồn kép độc lập, mọi nỗ lực can thiệp vật lý vào phần cứng sẽ kích hoạt báo động đỏ ngay tức khắc. Sơn hiểu rằng anh không thể hack được cỗ máy; anh buộc phải can thiệp trực tiếp lên cơ thể con gái trước khi Trang phát hiện ra sự sụt giảm áp suất khí.
Lợi dụng lúc Trang quay người sang tủ kính để lấy khay đựng thuốc tiêm, Sơn di chuyển nhanh như một bóng ma áp sát khay mổ inox đặt bên cạnh giường bệnh. Bàn tay phải của anh, bằng kỹ năng tráo thuốc nhanh tay (sleight of hand) tích lũy từ những năm tháng làm lâm sàng, lướt qua khay mổ trong vòng chưa đầy một phần mười giây. Anh lén tráo đổi ống tiêm chứa 5ml hợp chất Thiên-Alpha màu hổ phách nhạt của Trang bằng một ống tiêm rỗng, bám đầy dầu rỉ sét và bụi kẽm mà anh nhặt được từ đường ống kỹ thuật dưới tầng hầm.
Ngay sau đó, Sơn rướn người tiếp cận tĩnh mạch cổ của Khánh An. Anh lôi từ trong túi áo bảo hộ ra ống tiêm chứa chất đối kháng tự chế Thiên-Beta màu hổ phách đậm.
"Khánh An... con gái của ba..." Sơn thì thầm bằng tông giọng trầm ấm áp ở tần số đúng 1Hz, khớp hoàn hảo với tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt đang nằm trong túi áo anh.
Anh dứt khoát đâm mũi kim vào đường truyền tĩnh mạch, đẩy toàn bộ 2ml dung dịch Thiên-Beta trực tiếp vào huyết quản của cô bé.
Hợp chất đối kháng kích thích vỏ não cực mạnh vừa đi vào cơ thể, Khánh An lập tức rùng mình nhẹ. Đôi mắt nhắm nghiền của cô bé giật mạnh dưới mí mắt. Đột ngột, một cơn co giật nhẹ bùng phát. Toàn thân cô bé căng cứng, đầu lắc mạnh sang hai bên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng do sự xung đột dữ dội giữa chất độc Thiên-Alpha và chất giải độc phục hồi nhận thức đột ngột.
Sơn kinh hoàng chứng kiến chỉ số sóng não trên máy chụp EEG vọt lên dốc đứng, từ dải sóng Delta hôn mê sâu chuyển sang dải sóng Beta tỉnh táo kích thích mạnh mẽ. Tiếng còi cảnh báo của máy chụp bắt đầu kêu bíp bíp liên tục.
"Khánh An, nghe giọng của ba!" Sơn áp sát tai vào thái dương cô bé, một tay giữ chặt bả vai đang run rẩy của con, tay kia bóp mạnh vào vết rách ở cổ tay trái của mình để dùng phản xạ đau đớn tự thân truyền đi một ám thị xoa dịu vô thức. "Hít vào... thở ra... Theo nhịp của ba... Một... Hai..."
Sự thấu cảm tột cùng của người cha dường như đã vượt qua hàng rào hóa chất. Cơn co giật của Khánh An dịu dần. Đôi mắt to tròn vốn đờ đẫn suốt nhiều tuần qua của cô bé từ từ mở ra. Làn sương mù hóa chất trong đồng tử cô bé tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng tỉnh táo, thông tuệ di truyền từ người mẹ quá cố Mai Chi.
Cô bé nhìn thẳng vào gương mặt hốc hác, bám đầy bụi kẽm và dầu máy của Sơn. Nước mắt cô bé trào ra ngoài khóe mắt, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng vang lên:
"Ba... Ba đã đến cứu con..."
"Ba đây, Khánh An. Ba ở đây với con." Sơn nghẹn ngào, anh muốn ôm chặt lấy con nhưng thời gian không cho phép.
Cửa kỹ thuật phía sau phòng mổ khẽ động. Nguyễn Văn Nam, gã bảo vệ câm lặng, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu chứa đầy drap trải giường đẫm nước Javel bước vào. Gã ra hiệu bằng tay một cách khẩn cấp: *Bảo an đang quay lại hành lang VIP. Phải đi ngay!*
Sơn và Nam nhanh chóng tháo mũ điện cực ra khỏi đầu Khánh An. Cả hai phối hợp nhịp nhàng bế cô bé đặt nằm gọn vào ngăn đáy kép rộng rãi của chiếc xe dọn vệ sinh bẩn, phủ lên trên bằng những tấm drap giường đẫm hóa chất tẩy rửa nồng nặc để át đi mùi máu và hơi ấm cơ thể.
Sơn đẩy chiếc xe dọn dẹp lách qua cửa kỹ thuật thoát ra ngoài hành lang tối ngay khi tiếng bước chân của đội tuần tra vang lên sát nút.
Bên trong phòng mổ vô trùng, Lê Thu Trang sau khi hiệu chuẩn xong máy chủ liền quay người lại phía khay thuốc mổ để tiến hành quy trình tiêm khóa nhận thức cuối cùng. Cô ta đưa bàn tay đeo găng cao su vô trùng định cầm ống tiêm, nhưng bước chân cô ta đột ngột khựng lại.
Trên khay mổ inox sáng loáng, ống tiêm chứa hợp chất Thiên-Alpha vô trùng đã biến mất. Thay vào đó là một ống tiêm rỗng tuếch, bám đầy dầu rỉ sét đen thỉu và bốc lên mùi dầu máy công nghiệp hôi hám.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!