Nhạc nềnPuppeteer

Lời Tự Thú Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt từ vết nhiễm trùng ở lòng bàn tay trái đang thiêu đốt Trịnh Hoài Sơn từ bên trong, nhưng ý chí của một người cha đã biến thành một thứ thép nguội, giữ cho cơ thể anh đứng vững như một pho tượng đá trong bóng tối của văn phòng Trưởng khoa.


Mùi nước hoa đắt tiền của Trần Minh Trí quyện với mùi dung dịch sát khuẩn y tế lạnh lẽo tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Dưới dải ánh sáng xanh bước sóng hẹp 450nm phát ra từ chiếc đèn pin tự chế của Sơn, bức tường đối diện bàn làm việc hiện lên những họa tiết metamerism méo mó, ma mị. Trần Minh Trí đang ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế tựa bọc da, hai tay buông thõng, đôi mắt giãn rộng không tiêu cự nhìn chằm chằm vào bức tường phát sáng. Gã đã hoàn toàn rơi vào trạng thái Somnambulism – tầng thôi miên sâu nhất, nơi mọi hàng rào phòng ngự nhận thức của gã bị san phẳng trước bóng ma tâm lý của Nguyễn Mai Chi.


Sơn nín thở, lồng ngực đau nhức do khớp vai phải bị lệch nhẹ sau cuộc vây quét dưới tầng hầm. Anh đưa bàn tay phải run rẩy vì sốt vào túi áo bảo hộ lao động xám tro, lôi ra chiếc máy ghi âm cuộn băng từ analog. Tiếng *cạch* cơ học của nút bấm vật lý vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch. Cuộn băng cassette nhỏ bắt đầu xoay đều, những sợi băng từ từ ghi lại từng dao động âm thanh trong phòng. Đây là thứ công nghệ analog thô sơ nhưng là vũ khí tối thượng của Sơn lúc này: nó hoàn toàn vô hình trước lưới quét kỹ thuật số và các thuật toán rà tìm của Ngô Tiến Dũng.


Sơn đưa chiếc đồng hồ quả quýt cơ học lại gần tai Trí.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng gõ nhịp 1Hz đều đặn vang lên, đóng vai trò như một mỏ neo thính giác khóa chặt nhịp thở của gã bác sĩ trưởng khoa. Sơn hạ thấp tông giọng, phát ra những âm thanh trầm ấm, đều đặn ở tần số cộng hưởng hoàn hảo với tiếng đồng hồ:


"Anh đã vượt qua tôi, Trần Minh Trí. Anh là một thiên tài. Giáo trình thôi miên cưỡng chế mười năm trước của tôi chỉ là một đống rác so với kiệt tác Thiên-Alpha của anh. Hãy nói cho tôi nghe, anh đã làm thế nào để bẻ gãy thùy trán của Trịnh Khánh An?"


Sơn sử dụng kỹ thuật Kích hoạt Sự hoang tưởng Tự phụ (Ego Inflation Attack). Anh biết Trí là kẻ có lòng ái kỷ cực đoan, luôn bị ám ảnh bởi việc phải vượt qua cái bóng học thuật của anh trong quá khứ. Ngay cả trong trạng thái thôi miên sâu, câu hỏi mang tính tâng bốc ấy lập tức kích hoạt vùng tự phụ trong vô thức của gã.


Khóe môi của Trần Minh Trí giật nhẹ, gã lầm bầm phát ra những âm thanh đứt quãng, đờ đẫn nhưng đầy vẻ ngạo mạn:


"Sao chép... Không... Tao không sao chép... Giáo trình của mày quá yếu ớt... Thiên-Alpha là kiệt tác của tao... Tao đã dùng hạt nano chì để phong tỏa tạm thời các liên kết synap thùy trán của con bé... Nó không thể nhớ... không thể phản kháng..."


"Và anh đã làm thế nào để hợp thức hóa bệnh án của con bé trước hội đồng y khoa?" Sơn hỏi, giọng nói vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng bàn tay trái quấn vải bẩn của anh đã siết chặt lại, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp vải bảo hộ.


"Bệnh án... teo não bẩm sinh..." Trí lầm bầm, đầu gã hơi nghiêng sang một bên theo nhịp gõ của đồng hồ quả quýt. "Đặng Minh Vương... gã đã chỉnh sửa các tệp quét MRI gốc... xóa bỏ các vệt tổn thương do hóa chất... thay thế bằng hình ảnh teo não bẩm sinh... Hồ sơ điện tử đã được mã hóa... không ai có thể tìm ra..."


Sơn cảm nhận được nhịp tim của Trí tăng nhẹ thông qua thính giác tuyệt đối của mình. Anh lập tức đung đưa nhẹ chiếc đồng hồ quả quýt, dùng kỹ thuật Phân rã Neo ký ức đối thủ (Anchor Decoupling) để cắt đứt sự nghi ngờ vừa nhen nhóm trong tiềm thức gã:


"Anh đã làm rất tốt, Trí. Anh đã bán dữ liệu sóng não của Khánh An cho ai để nhận được khoản tiền hối lộ khổng lồ đó?"


"Lâm Thế Phượng... gã triệu phú sắp chết não..." Trí cười khẩy, một nụ cười vô cảm, rợn người trên gương mặt đờ đẫn. "Gã đã chuyển hai triệu đô la vào tài khoản ẩn tại ngân hàng Thụy Sĩ của tao... để đặt mua 'thời gian tỉnh táo' từ thùy trán của con bé... Ca phẫu thuật chuyển di nhận thức... sẽ diễn ra vào lúc bốn giờ mười lăm sáng nay..."


Sơn cảm thấy huyết quản của mình như đông cứng lại. Con gái anh chỉ còn đúng chưa đầy hai giờ đồng hồ trước khi bị biến thành một cái xác không hồn. Nỗi đau đớn và dằn vặt tột cùng dâng lên trong lòng, nhưng anh buộc phải kìm nén. Anh cần câu trả lời cuối cùng cho bi kịch mười năm trước.


"Còn Nguyễn Mai Chi?" Sơn hỏi, giọng nói của anh run lên một nhịp rất nhỏ. "Ai đã ra lệnh cho anh tiêm liều Thiên-Alpha thử nghiệm cho cô ấy mười năm trước?"


Nhắc đến cái tên Mai Chi, hệ thần kinh của Trí lập tức phản ứng dữ dội. Đồng tử gã co thắt lại, cơ mặt bên trái giật mạnh. Gã bắt đầu thở gấp, tiềm thức gã đang cố gắng chống lại mệnh lệnh thôi miên cưỡng bức. Sơn lập tức áp sát chiếc đồng hồ quả quýt vào sát tai Trí, tăng cường độ ám thị thính giác:


"Nhịp thở... chậm lại... Anh chỉ là người thực thi... Anh không có tội... Ai đã ký lệnh phê duyệt?"


Trần Minh Trí lầm bầm, giọng gã nhỏ dần, chỉ còn là những tiếng thì thào đứt quãng đầy sợ hãi:


"Không phải tao... tao chỉ làm theo lệnh... Kẻ ra lệnh sát hại Mai Chi... kẻ đứng đầu toàn bộ hệ thống... là người mang chữ ký 'H.N' tối cao..."


*H.N! Nguyễn Hoài Nam! Viện trưởng tối cao của Thiên Đức, và cũng là cha ruột của Mai Chi!*


Chân tướng kinh hoàng vừa được hé lộ thì đột ngột, một tiếng còi rú xé lòng vang lên.


*Wooo... Wooo... Wooo...*


Ánh đèn huỳnh quang màu đỏ của hệ thống báo động khẩn cấp toàn viện bất ngờ bật sáng, chớp nháy liên tục, đè bẹp dải ánh sáng xanh metamerism trong văn phòng. Hệ thống AI giám sát của Ngô Tiến Dũng đã phát hiện ra sự cố mất điện phụ và sự can thiệp thủ công vào hệ thống cửa từ của văn phòng Trưởng khoa.


*Rầm... Rầm...*


Tiếng xích sắt rầm rập vang lên từ phía trên trần nhà. Hệ thống cửa từ bằng thép chịu lực nặng nề của văn phòng bắt đầu từ từ hạ xuống từ phía trên khung cửa.


Sơn giật mình, anh lập tức nhấn nút dừng trên máy ghi âm cuộn băng từ, nhanh chóng nhét nó vào túi áo bảo hộ dọn vệ sinh. Anh định dùng chiếc thẻ từ dự phòng của Hoài để quét vào bảng điều khiển bên trong nhằm hủy lệnh khóa cửa, nhưng màn hình cảm ứng của bảng điều khiển đã chuyển sang màu đỏ lòm với dòng chữ: *HỆ THỐNG MẠNG NỘI BỘ BỊ CÔ LẬP - YÊU CẦU QUÉT VÕNG MẠC CHỈ HUY*.


Ngô Tiến Dũng đã khóa cứng toàn bộ phân khu từ xa.


Cửa sắt chỉ còn cách mặt sàn chưa đầy bốn mươi centimet. Nếu cửa đóng chặt, Sơn sẽ bị nhốt chung với Trần Minh Trí và lực lượng bảo an của Lê Mạnh Hùng sẽ tóm gọn anh trong vòng ba phút.


Không một giây do dự, Sơn vớ lấy chiếc mỏ lết kỹ thuật bằng thép carbon nặng nề trong xe dọn dẹp bẩn của mình, thô bạo chèn mạnh vào khe hở bên dưới cánh cửa sắt đang hạ xuống.


*Rắc... Rắc...*


Sức nặng khủng khiếp của cánh cửa từ ép chặt xuống chiếc mỏ lết. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai vang lên, những tia lửa điện bắn ra tung tóe. Chiếc mỏ lết cơ khí bị uốn cong rồi nghiền nát dần dưới áp lực hàng tấn của piston thủy lực. Tuy nhiên, cảm biến an toàn vật lý chống kẹt của cửa từ Thiên Đức đã bị kích hoạt khi gặp vật cản cứng. Cánh cửa sắt khựng lại, dừng dịch chuyển trong vòng đúng năm giây ngắn ngủi trước khi hệ thống tự động reset để ép xuống tiếp.


Năm giây sinh tử.


Sơn nằm rạp xuống sàn gạch lạnh lẽo bám đầy bụi kẽm, cố gắng lách thân hình gầy gò của mình qua khe hẹp chưa đầy ba mươi centimet dưới cánh cửa sắt. Vết lệch khớp ở bả vai phải nhói lên một cơn đau buốt thấu tận tâm can khi anh rướn người qua. Da thịt ở bả vai cọ xát mạnh vào cạnh sắc của mép cửa sắt rách toác, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả mảng áo xám.


Sơn nghiến răng chịu đựng cơn đau tột cùng, không để phát ra bất kỳ tiếng động nào. Anh dùng hết sức lực của chân trái đạp mạnh vào tường phòng, đẩy toàn bộ cơ thể lướt qua khe hẹp ngay trước khi chiếc mỏ lết hoàn toàn bị nghiền nát thành một đống sắt vụn.


*RẦM!*


Cánh cửa từ sập xuống sát gót giày của Sơn, khóa chặt Trần Minh Trí đang đờ đẫn bên trong văn phòng tối.


Sơn nằm thở dốc trên nền hành lang kỹ thuật vô trùng lạnh lẽo, tay phải siết chặt cuộn băng ghi âm tự thú quý giá trong túi áo. Nhưng anh chưa kịp định thần thì từ phía cuối hành lang VIP dẫn đến phòng mổ, tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội dội vào màng nhĩ tuyệt đối của anh. Tiếng bước chân dồn dập của đội bảo an do Lê Mạnh Hùng chỉ huy đang áp sát.


*Đoàng! Đoàng!*


Những phát súng cảnh cáo đầu tiên vang lên, găm thẳng vào bức tường thạch cao phía sau Sơn, báo hiệu một cuộc truy đuổi sinh tử bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!