Metamerism Ngược
Cơn sốt từ vết nhiễm trùng ở lòng bàn tay trái đang gặm nhấm chút sinh lực cuối cùng của Trịnh Hoài Sơn.
Trong bóng tối khít khao của đường ống kỹ thuật ngầm tầng hầm thứ ba, anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Nó không còn là nhịp đập khỏe mạnh, đều đặn của một người đàn ông trung niên dẻo dai, mà là những nhịp nghẹn ứ, nóng bỏng và dồn dập của một cơ thể đang bị độc tố vi khuẩn tấn công. Lớp dầu máy công nghiệp đen đặc, hôi hám mà anh thô bạo chà xát lên vết rách rớm máu để át mùi khứu giác trước lũ chó nghiệp vụ giờ đây đang phát huy tác dụng phụ tàn khốc của nó. Da thịt xung quanh vết thương sưng tấy, nóng đỏ và rỉ dịch, mỗi lần anh rướn người bò về phía trước là một lần cơn đau buốt thấu tận xương tủy dội thẳng lên thùy trán.
Nhưng Sơn không dừng lại. Anh không được phép dừng lại.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Chiếc đồng hồ quả quýt cơ học bám đầy bụi nằm trong túi áo bảo hộ lao động vẫn đang gõ nhịp đều đặn ở tần số 1Hz. Âm thanh kim loại khô khốc ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị nhấn chìm vào cơn mê sảng của cơn sốt. Sơn nhắm mắt, vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Anh kéo dài hơi thở ra, điều hòa hệ thần kinh thực vật tự chủ để hạ nhịp tim xuống mức bốn mươi tám nhịp một phút. Anh cần phải biến mình thành một thực thể vô nhiệt, vô thanh trước khi lách qua cửa xả kỹ thuật dẫn vào văn phòng làm việc của Trần Minh Trí.
Sử dụng kỹ thuật Định vị Tiếng vang Thính giác, Sơn búng nhẹ ngón tay trái đẫm dầu máy vào thành ống sắt.
*Tách...*
Âm thanh phản hồi dội lại rất nhanh và đục, chứng tỏ khoảng không phía trước đã thu hẹp lại. Bản đồ thính giác trong đầu anh hiện lên một khúc cua chữ L dẫn thẳng lên phía trên. Sơn khom người, nín thở bò trườn qua những khớp nối rỉ sét, bả vai phải bị lệch nhẹ nhói lên đau đớn. Anh dùng đầu ngón tay mò mẫm chiếc chốt khóa cơ học của tấm lưới thông gió trần văn phòng Trí.
*Lách cách.*
Chốt khóa mở ra không một tiếng động. Sơn nhẹ nhàng đẩy tấm lưới sắt sang một bên, lách thân hình gầy gò của mình xuống chiếc tủ tài liệu bằng gỗ gụ kê sát tường. Anh tiếp đất êm nhẹ như một bóng ma, toàn thân phủ một lớp bụi kẽm và dầu nhớt đen thỉu, tương phản hoàn toàn với không gian vô trùng, sang trọng của văn phòng Trưởng khoa Neurology.
Phòng làm việc của Trần Minh Trí chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn mùi dung dịch sát khuẩn y tế lạnh lẽo bao phủ khắp nơi. Sơn đứng yên trong góc tối, thính giác tuyệt đối của anh lập tức rà quét xung quanh. Không có tiếng thở của người thứ hai. Chỉ có tiếng o o rất nhỏ của hệ thống điều hòa trung tâm hoạt động ở chế độ tiết kiệm điện đêm.
Sơn biết anh chỉ có đúng ba phút trước khi Trí quay lại văn phòng để chuẩn bị bước vào phòng mổ VIP thực hiện ca phẫu thuật tước đoạt nhận thức của Khánh An. Đây là trận chiến quyết định. Anh không thể dùng bạo lực cơ bắp để đối phó với gã bác sĩ trưởng khoa kiêu ngạo này, bởi chỉ cần một tiếng động lớn, nút báo động bảo an trên bàn làm việc của Trí sẽ kích hoạt lực lượng đặc nhiệm của Lê Mạnh Hùng ập vào vây quét.
Anh phải chủ động phản công bằng một bẫy ảo giác thị giác ngược.
Sơn tiến lại gần chiếc tủ kỹ thuật điện phụ nằm khuất sau bức tranh sơn dầu phong cảnh. Anh lén lút cắt đứt nguồn điện phụ dẫn đến hệ thống đèn huỳnh quang trần của văn phòng. Trí sẽ không thể bật đèn sáng khi bước vào. Gã sẽ bị buộc phải hoạt động trong bóng tối hoặc dưới ánh đèn bàn yếu ớt. Đó là bước chuẩn bị cốt lõi cho hiện tượng biến sắc quang học.
Sơn rút từ trong túi bảo hộ ra chiếc kính lọc sắc độ metamerism – chiếc kính đặc chế mà Giáo sư Trần Hữu Độ đã lén cung cấp cho anh. Anh đeo kính lên, rồi lôi ra chiếc đèn pin analog tự chế đã được gắn màng lọc dải hẹp phát ra bước sóng xanh đúng 450nm.
Trong những lần lau dọn văn phòng Trí dưới danh phận lao công câm lặng trước đây, Sơn đã âm thầm sử dụng một loại sơn phản quang đặc biệt có chứa chất hóa học metameric để vẽ đè lên các họa tiết hình học trên bức tường đối diện bàn làm việc của Trí. Dưới ánh sáng huỳnh quang trắng tiêu chuẩn, lớp sơn này hoàn toàn trùng khớp với màu nền của bức tường (metameric match), mắt thường không thể phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào. Nhưng dưới bước sóng hẹp 450nm của ánh sáng xanh, reflectance curves (đường cong phản xạ) của hai loại sắc tố sẽ phân tách cực đoan. Một bên sẽ hấp thụ hoàn toàn ánh sáng xanh, trong khi bên kia phản xạ lại với cường độ cực đại, tiết lộ những họa tiết ẩn giấu.
Sơn bật chiếc đèn pin 450nm lên, quét một dải sáng hẹp qua bức tường.
Qua lăng kính lọc sắc độ metamerism, bức tường màu xám vô trùng bỗng chốc biến đổi kinh hoàng. Những họa tiết hình học vô hại co rút, biến dạng và nổi bật lên thành những đường nét méo mó, tạo thành khuôn mặt của một người phụ nữ đang gào thét trong tuyệt vọng – khuôn mặt của Nguyễn Mai Chi, và cả khuôn mặt của những nạn nhân nghèo khổ đã bị Trí tước đoạt nhận thức trong quá khứ. Lớp sơn phản quang phát ra một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo, sẵn sàng đánh gục bất kỳ hệ thần kinh nào đang trong trạng thái căng thẳng.
Sơn tắt đèn pin, giấu mình vào bóng tối sau chiếc rèm cửa dày bằng nhung xám.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa phòng làm việc vang lên. Sơn nín thở, hạ nhịp tim xuống mức tối đa.
Trần Minh Trí bước vào phòng. Gã mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm vô trùng, khoác bên ngoài chiếc áo blouse trắng viền vàng VIP bảnh bao. Gương mặt thư sinh của gã lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rực lên sự hưng phấn điên cuồng của một kẻ sắp sửa hoàn thành một giao dịch tài chính khổng lồ với triệu phú Lâm Thế Phượng.
Trí đưa tay định bật công tắc đèn huỳnh quang trần.
*Tạch. Tạch.*
Đèn không sáng. Trí nhíu mày, lầm bầm chửi thề một tiếng khẽ. Gã cho rằng hệ thống điện của tầng hầm đang gặp sự cố sau vụ báo động đỏ vừa rồi. Gã không bật đèn pin điện thoại vì sợ dải sóng điện từ sẽ làm nhiễu thiết bị đo EEG cầm tay gã đang đeo bên người. Trí bước lại gần bàn làm việc, định bật chiếc đèn bàn halogen nhỏ để lấy tập hồ sơ bệnh án giả lập của Khánh An.
Đúng lúc gã vừa đặt tay lên cạnh bàn, Sơn hành động.
*Cạch.*
Chiếc đèn pin tự chế của Sơn bật sáng, dải ánh sáng xanh 450nm quét thẳng lên bức tường đối diện bàn làm việc của Trí.
Cùng lúc đó, Sơn đưa tay lên dây cót chiếc đồng hồ quả quýt cơ học.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Âm thanh cơ học khô khốc, đều đặn vang lên ở tần số đúng 1Hz, dội vào không gian tĩnh mịch của văn phòng tối.
Trần Minh Trí giật bắn mình. Gã quay phắt lại, định hét lên gọi bảo an và vươn tay bấm nút báo động màu đỏ đặt ngay cạnh chiếc điện thoại bàn. Nhưng ngay khi ánh mắt gã chạm vào bức tường đối diện, cơ thể gã đột ngột đông cứng lại.
Dưới dải ánh sáng xanh bước sóng hẹp, hiện tượng metamerism ngược hoạt động hoàn hảo trên võng mạc của Trí. Do mắt gã vừa di chuyển từ không gian hành lang sáng vào phòng tối, đồng tử đang giãn rộng tối đa để thích nghi với bóng tối. Sự thay đổi đột ngột của bước sóng ánh sáng xanh 450nm đã đánh lừa hoàn toàn cơ chế khúc xạ của mắt gã.
Bức tường màu xám vô trùng trước mắt Trí bỗng chốc co bóp, biến dạng dữ dội. Những vệt sơn phản quang ẩn giấu nổi lên rực rỡ, méo mó thành khuôn mặt của Nguyễn Mai Chi với đôi mắt trợn trừng, rớm máu đang nhìn gã trừng trừng.
"Mai... Mai Chi?" Giọng Trí run lên bần bật, mặt gã biến sắc, cắt không còn một giọt máu.
"Trần Minh Trí," một giọng nói trầm ấm, đều đều, phát ra ở tần số cộng hưởng hoàn hảo với tiếng tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt vang lên từ bóng tối sau bức rèm. "Mười năm trước, anh đã ký tên phê duyệt liều Thiên-Alpha thử nghiệm lên Mai Chi. Anh có nghe thấy tiếng nhịp tim của cô ấy đang đập trên bức tường kia không?"
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tiếng gõ của đồng hồ quả quýt như những nhịp búa gõ thẳng vào thùy trán của Trí. Gã cố gắng chớp mắt, cố gắng lắc đầu để thoát khỏi bẫy ảo giác thị giác, nhưng cơ mống mắt của gã đã bị co thắt mạnh dưới tác động của dải sáng xanh hẹp. Gã mất phương hướng không gian hoàn toàn. Bức tường như đang đổ sụp xuống người gã, những khuôn mặt méo mó của các nạn nhân quá khứ như đang bò ra khỏi lớp sơn, vươn những bàn tay gầy guộc về phía cổ gã.
Trí loạng choạng lùi lại, tay gã run rẩy quờ quạng trên mặt bàn để tìm nút bấm báo động bảo an. Nhưng khoảng cách vài centimet bỗng chốc trở nên xa xăm vô tận trong nhận thức bị bẻ gãy của gã.
"Đừng bấm," giọng nói của Sơn tiếp tục vang lên, đều đặn và mang tính ám thị cực cao. "Nếu anh bấm, cô ấy sẽ bước ra khỏi bức tường và mang nhận thức của anh đi vĩnh viễn. Nhịp thở của anh... đang khớp với tiếng tích tắc. Hít vào... thở ra... nhắm mắt lại..."
Trần Minh Trí đờ đẫn mắt nhìn lên bức tường, hai bàn tay buông thõng xuống. Cơ thể gã run rẩy dữ dội khi thấy các vết sơn phản quang biến dạng thành khuôn mặt của các nạn nhân quá khứ đang gào thét đòi mạng gã trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!