Tiếng Vọng Trong Đường Ống
Cơn sốt nhiễm trùng từ vết rách sâu ở lòng bàn tay trái bắt đầu tàn phá nhận thức của Trịnh Hoài Sơn.
Trong không gian ngột ngạt của phòng thẩm vấn tâm lý đặc biệt dưới tầng hầm thứ hai, ánh đèn pha halogen chói lòa vẫn dội thẳng vào võng mạc anh, thiêu đốt chút tỉnh táo cuối cùng. Tiếng o o vô cảm của máy phát tiếng ồn trắng từ bốn góc tường tiêu âm tựa như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào thùy trán. Khớp vai phải bị lệch nhẹ sau cú bẻ khóa thô bạo của Trần Văn Bản liên tục truyền về những xung lực đau đớn nhức nhối. Sơn nằm rũ rượi trên chiếc ghế thép khóa chặt, cơ mặt bên trái co giật nhẹ theo chu kỳ. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn vết rách rớm máu trên cổ tay trái do cọ xát vào cạnh còng sắt làm mỏ neo giữ cho bản ngã không bị phân rã hoàn toàn vào vùng Delta cực hạn.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa cơ học vang lên cực khẽ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn trắng công suất lớn.
Nhân cách Trung tâm đang ẩn náu sâu trong vô thức của Sơn lập tức cảnh giác. Qua lăng kính đờ đẫn của Nhân cách Ngoại vi, anh nhìn thấy một bóng người vạm vỡ lách qua khe cửa sắt. Đó không phải là Trần Minh Trí hay gã bảo an Bản hách dịch.
Là Nguyễn Văn Nam.
Gã bảo vệ câm lặng của hầm kỹ thuật Thiên Đức di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma trong bộ đồng phục xanh đậm. Đôi mắt Nam hằn lên những tia máu đỏ của sự quyết tuyệt. Bản đang ngồi gục đầu trên chiếc bàn thép phía góc tối, lơ mơ dưới tác dụng của ca trực đêm mệt mỏi và mùi hóa chất Javel nồng nặc. Nam không lãng phí một giây. Gã áp sát từ phía sau, cánh tay vạm vỡ siết chặt lấy cổ Bản bằng một thế khóa cận chiến chuyên nghiệp của dân giang hồ bảo kê đường phố.
*Ư... ớ...*
Bản giãy giụa, đôi chân thô kệch đạp mạnh xuống sàn gạch tạo ra tiếng lạo xạo của những mảnh kính vỡ từ phòng áp suất âm còn bám dưới đế giày. Nhưng lực siết của Nam quá mạnh. Chỉ sau mười giây thiếu oxy lên não, Bản lịm đi, cơ thể to béo đổ sụp xuống mặt bàn thép như một bao cát vô hồn.
Nam buông Bản ra, nhanh chóng lục lọi trên người gã để lấy chùm chìa khóa vạn năng. Gã lao đến bên ghế thép của Sơn, đôi bàn tay thô ráp run rẩy tra chìa vào ổ khóa còng tay.
*Tách. Tách.*
Cùm sắt giải phóng hai cổ tay rớm máu của Sơn. Cơn đau nhói buốt từ vết thương lòng bàn tay trái dính dầu máy bẩn khiến Sơn suýt ngất lịm khi anh cố gắng cử động. Nam đỡ lấy thân hình gầy gò đang run rẩy vì sốt cao của Sơn, nhanh tay nhặt chiếc đồng hồ quả quýt cơ học bám đầy bụi và ống tiêm Thiên-Beta tự chế chứa dung dịch màu hổ phách nhạt đang nằm im lìm trên bàn thép nhét vào túi áo bảo hộ của Sơn.
Nam dùng ký hiệu tay dứt khoát: *"Đi mau. Bảo an sắp đổi ca."*
Sơn gật đầu khẽ, cơ mặt trái vẫn co giật nhẹ. Anh tựa vào vai Nam, cố gắng lết từng bước chân đờ đẫn ra khỏi phòng thẩm vấn.
Nhưng ngay khi họ vừa bước chân ra hành lang kỹ thuật tối tăm, hệ thống loa trần của tầng hầm đột ngột rít lên một dải tần số cao chói tai.
*Rúuuuuuuuuuu!*
Ánh đèn huỳnh quang màu trắng xanh dọc hành lang vụt tắt, thay thế bằng ánh đèn LED đỏ xoay tròn liên tục. Tiếng còi báo động đỏ rền vang khắp các tầng lầu.
"Báo động đỏ toàn viện! Phát hiện đối tượng xâm nhập trốn thoát khỏi phòng thẩm vấn tầng hầm thứ hai! Tất cả các chốt an ninh phong tỏa toàn bộ lối ra vào! Đội đặc nhiệm bảo an triển khai đội hình vây quét!"
Giọng nói lạnh lùng của Lê Mạnh Hùng vang lên từ loa phát thanh nội bộ. Hệ thống camera AI mất tín hiệu đột ngột từ phòng thẩm vấn đã kích hoạt giao thức phòng thủ tối cao của Thiên Đức.
Nam biến sắc. Gã nghe thấy tiếng giày combat nện rầm rập của đội bảo an đang tràn xuống từ cầu thang phía Tây, kèm theo tiếng sủa dữ tợn của chó nghiệp vụ dội vang qua các bức tường bê tông. Lối thoát duy nhất ra cổng sau vườn thảo dược đã bị phong tỏa cứng.
Nam đẩy Sơn về phía một cánh cửa sắt rỉ sét nhỏ nằm khuất sau tủ điện cao áp của tầng hầm thứ ba. Gã dùng chìa khóa kỹ thuật vặn mạnh chốt cửa, lộ ra một khoảng tối sâu hoắm, ngập tràn mùi rỉ sét, bụi kẽm và hơi ẩm mốc của hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm.
Nam đẩy chiếc đồng hồ quả quýt vào tay Sơn, ra hiệu bằng ký hiệu tay dồn dập: *"Chui vào đây! Đường ống dẫn trực tiếp đến khu kỹ thuật phía sau phòng áp suất âm VIP. Tôi sẽ dẫn dụ bọn chúng về phía bến cảng. Đi mau!"*
Sơn nhìn Nam, thính giác tuyệt đối của anh dù đang bị mỏi mệt thùy trán vẫn nhận ra tiếng xích sắt của chó nghiệp vụ chỉ còn cách họ chưa đầy năm mươi mét. Anh không nói một lời, chỉ siết chặt bàn tay trái rỉ máu vào vai Nam như một lời hứa sinh tử, rồi khom người chui tọt vào cái miệng cống tối tăm.
*Sập.*
Cánh cửa sắt rỉ sét đóng chặt phía sau lưng anh. Bóng tối tuyệt đối lập tức bao phủ lấy Trịnh Hoài Sơn.
Không gian bên trong đường ống sắt chật hẹp đến mức Sơn không thể quỳ thẳng gối. Anh phải bò bằng khuỷu tay và đầu gối trên bề mặt tôn rỉ sét lạnh ngắt. Mỗi lần rướn người về phía trước, khớp vai phải bị lệch lại nhói lên như có hàng trăm mảnh thủy tinh cào xé cơ thịt. Vết rách sâu ở lòng bàn tay trái liên tục chà xát xuống lòng ống, để lại những vệt máu tươi trộn lẫn với lớp dầu máy đen thỉu bám trên thành sắt.
Cơn sốt nhiễm trùng khiến hơi thở của Sơn trở nên dồn dập, nóng hổi. Không khí bên trong đường ống vô cùng loãng, ngột ngạt mùi bụi kẽm độc hại và mùi ammoniac nồng nặc bốc lên từ các van xả thải kỹ thuật.
*Phải giữ tỉnh táo. Không được để bản ngã rơi vào hư vô.* Sơn tự nhủ.
Anh thò bàn tay phải run rẩy vào túi áo, miết nhẹ lên lớp vỏ đồng móp méo của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học. Tiếng tích tắc đều đặn nhịp 1Hz vang lên khẽ khàng, truyền qua xương ngón tay trực tiếp vào hệ thần kinh thính giác của anh. Sơn vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân, cố gắng kéo dài hơi thở ra để ép nhịp tim từ mức hoảng loạn chín mươi nhịp tụt dần xuống năm mươi nhịp một phút. Nhịp thở ổn định trở lại, nhưng bóng tối tuyệt đối vẫn đang tước đoạt định hướng không gian của anh.
Sơn biết anh không thể bò mù quáng trong cái mê cung đường ống sắt rỉ này. Một bước đi sai lệch có thể dẫn anh vào buồng đốt lò hơi hoặc các cánh quạt thông gió công nghiệp khổng lồ.
Anh quyết định kích hoạt kỹ năng Vẽ bản đồ thính giác trong bóng tối.
Sơn co ngón tay trỏ của bàn tay phải, búng nhẹ vào thành ống sắt.
*Tách...*
Một âm thanh kim loại ngắn, đanh gọn vang lên, lan tỏa vào khoảng không tối tăm phía trước rồi dội ngược lại thính giác tuyệt đối của anh.
Sơn nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh còn sót lại để lắng nghe tiếng vọng phản hồi.
*Coong...*
Tiếng vọng dội lại từ phía bên trái mỏng và nhanh, chứng tỏ có một vách ngăn bê tông dày chặn sát bên hông. Tiếng vọng từ phía trước kéo dài và trầm hơn, báo hiệu một đoạn ống thẳng dài ít nhất mười mét. Trong tâm trí Sơn, những dải tần số âm thanh phản hồi bắt đầu kết nối lại, vẽ ra một bản đồ không gian 3D chi tiết của đường ống kỹ thuật ngầm.
Anh bò tiếp.
*Tách...*
*Coong...*
Cứ di chuyển được ba mét, Sơn lại búng nhẹ ngón tay một lần. Anh rẽ phải vào một đoạn ống nhánh có đường kính rộng hơn đôi chút. Hơi ẩm mốc ở đây nồng hơn, tiếng rít o o của dòng điện cao áp từ các tủ điện ngoại vi dội qua thành ống.
Đột ngột, Sơn dừng khựng lại.
Thính giác tuyệt đối của anh phát hiện ra một dao động âm thanh lạ ở dải tần số thấp phía trước.
*Vùuuuuuu... vùuuuuuu...*
Đó không phải là tiếng gió thông thường. Đó là tiếng rít áp lực cao của một cánh quạt thông gió công suất lớn đang quay ở tốc độ cực đại ngay phía sau một cửa xả khí rỉ sét. Nếu anh tiếp tục bò thêm hai mét nữa, sức hút của dòng khí áp suất âm sẽ kéo tuột cơ thể kiệt quệ của anh vào những cánh quạt thép sắc bén.
Sơn nín thở, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng máu tươi trên mặt. Anh lách người bò lùi lại, tìm một lối rẽ khác hẹp hơn nằm sát đường ống dẫn nước ngầm.
*Tách...*
*Coong...*
Bản đồ thính giác trong đầu anh chỉ ra một đường ống rẽ lên phía trên, dẫn thẳng về khu vực kỹ thuật của phân khu VIP. Sơn rướn người bò lên dốc. Khớp vai phải đau đớn đến mức cơ ngực anh co thắt mạnh, khiến anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Đúng lúc đó, một âm thanh kinh hoàng dội qua khe thông gió của hành lang kỹ thuật bên dưới.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa dữ tợn, đanh gọn của chó nghiệp vụ bùng lên, kèm theo tiếng móng vuốt cào sột soạt vào các tấm lưới sắt thông khí.
"Đội một, rà soát toàn bộ các hố ga kỹ thuật! Chó nghiệp vụ phát hiện mùi máu tươi hướng về phía đường ống tầng hầm thứ ba!" Giọng nói của Lê Mạnh Hùng vang lên ngay bên ngoài thành ống sắt, chỉ cách vị trí Sơn đang nằm chưa đầy ba mét.
Ánh đèn pin tuần tra quét qua các khe thông gió, hắt những vệt sáng sọc ngang yếu ớt lên trần đường ống tối tăm nơi Sơn đang bò.
Sơn cảm nhận được luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Chó nghiệp vụ của bảo an được huấn luyện để định vị dựa trên khứu giác nhạy bén. Vết rách sâu chảy máu liên tục bám đầy dịch nhiễm trùng ở tay trái của anh đang tỏa ra một mùi máu tươi nồng nặc trong không gian ống kín.
*Chúng sẽ phát hiện ra mình trong vòng ba mươi giây nữa.* Nhân cách Trung tâm của Sơn lập tức đưa ra phân tích chiến thuật.
Sơn nhìn quanh trong bóng tối lờ mờ của khe sáng hắt lên. Sát bên hông anh là một khớp nối đường ống dẫn dầu máy rỉ sét của hệ thống sưởi cũ. Lớp dầu đen đặc, hôi hám và bẩn thỉu đang rỉ ra thành từng giọt dọc theo kẽ hở của vòng đệm cao su mục nát.
Sơn không do dự. Anh đưa bàn tay phải quệt mạnh vào lớp dầu máy đen ngòm, hôi hối đó, rồi thô bạo chà xát trực tiếp lên vết thương lòng bàn tay trái đang rỉ máu, lên cổ tay trái và khắp vạt áo bảo hộ xám tro bám đầy bụi bẩn.
Cơn đau rát buốt do hóa chất công nghiệp ngấm trực tiếp vào vết rách hở khiến Sơn trợn trừng mắt, toàn thân co giật mạnh trên thành ống sắt. Nhưng mùi hăng nồng, độc hại của dầu nhớt rỉ sét lập tức át đi hoàn toàn mùi máu tươi và mồ hôi cơ thể anh.
Sơn áp sát lồng ngực vào thành ống sắt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng thở dồn dập. Anh khóa nhịp tim ở mức tối thiểu, biến cơ thể mình thành một tấm bia đá câm lặng hòa vào bóng tối của đường ống rỉ sét.
Ngay bên dưới khe thông gió, tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội lên, móng vuốt của nó cào điên cuồng vào tấm lưới sắt bảo vệ, cố gắng hít hà luồng khí hăng nồng của dầu máy công nghiệp đang tỏa ra từ bên trong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!