Kẻ Loạn Trí Bạo Lực
Cánh cửa kính cường lực dày hai lớp của Căn phòng áp suất âm khu VIP Thiên Đức rên rỉ dưới lực tác động cơ học. Tiếng búa thủy lực gầm lên ba tiếng ngắn, đanh gọn, xé toạc bầu không khí vô trùng đang bị bóp nghẹt bởi áp suất chênh lệch.
*Rầm!*
Kính vỡ. Những mảnh vụn hạt lựu trong suốt bắn tung tóe trên nền gạch vô trùng lạnh ngắt, phản chiếu ánh đèn đỏ cảnh báo đang quay cuồng trên trần nhà. Sương mù nhân tạo mang mùi hóa chất Javel trộn lẫn mùi ammonia nồng nặc từ đường ống kỹ thuật tràn vào, quấn lấy những họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng qua làn khói.
“Nằm xuống! Khống chế đối tượng!”
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Lê Mạnh Hùng vang lên như một mệnh lệnh hành chính không có chỗ cho sự thương lượng. Ngay lập tức, gã bảo an bạo lực Trần Văn Bản lao vào như một con thú dữ. Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể to lớn, chật ních cơ bắp xuống bả vai gầy gò của Trịnh Hoài Sơn.
*Rắc.*
Khớp vai phải của Sơn bị bẻ ngoặt ra sau dưới một lực khóa thô bạo. Bản thúc đầu gối bọc giáp cứng vào xương sườn Sơn, ép chặt mặt anh xuống nền gạch lạnh buốt, nơi những mảnh kính vỡ đang găm nhẹ vào làn da tái nhợt. Nhưng cơn đau từ xương sườn không thấm tháp gì so với lòng bàn tay trái của anh. Vết thương rách sâu bám đầy dầu máy bẩn thỉu từ đường ống rỉ sét dưới tầng hầm bị chà xát trực tiếp xuống sàn. Chất dịch nhiễm trùng nóng đỏ rỉ ra, nhuộm đỏ vạt vải bảo hộ xám tro quấn quanh tay anh. Cơn sốt nhẹ bắt đầu bùng lên, khiến hai bên thái dương Sơn giật mạnh theo từng nhịp thở dồn dập.
“Báo cáo Đội trưởng, đối tượng đã bị khống chế,” Bản gầm ghè, ngón tay thô ráp của gã siết chặt chiếc còng số tám bằng thép lạnh lùng khóa chặt hai cổ tay Sơn ra sau lưng.
Sơn không kháng cự. Anh không nói một lời, chỉ phát ra những tiếng “ú, ớ” đứt quãng, đờ đẫn trong cổ họng. Đôi mắt anh nhìn trân trân vào khoảng không vô định, giả vờ như nhận thức đã bị tàn phá hoàn toàn bởi lượng khí gây mê hít phải trong đường ống. Anh biết, ở phía trên chiếc ghế điện từ trường chuyên dụng, Trịnh Khánh An vẫn đang nằm im lìm. Đôi mắt con gái anh đờ đẫn dưới tác động của chất ức chế Thiên-Alpha liều cao, hoàn toàn không biết cha mình vừa bị đè bẹp dưới chân những kẻ săn lùng.
Lê Mạnh Hùng bước qua những mảnh kính vỡ, đế giày combat nện xuống sàn phát ra những tiếng lạo xạo rợn người. Gã cúi xuống nhìn Sơn bằng ánh mắt lạnh lẽo của một cựu sĩ quan đặc nhiệm, rồi quay sang gã kỹ sư đang đứng sau phòng điều khiển: “Nguyễn Quốc Đạt, kiểm tra định danh danh tính gã lao công này.”
Đạt gõ nhanh bàn phím, nhưng từ trường mạnh mẽ của máy chụp EEG 256 kênh vẫn đang hoạt động khiến màn hình quét sinh trắc học bị nhiễu loạn liên tục. “Thiết bị quét bị nhiễu từ, Đội trưởng. Nhưng hồ sơ nhân sự hiển thị gã là nhân viên dọn dẹp vệ sinh câm lặng thuộc tổ hầm kỹ thuật. Tên Trịnh Hoài Sơn.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân thanh lịch nhưng vội vã vang lên từ hành lang VIP. Trần Minh Trí bước vào phòng mổ, tà áo blouse trắng viền vàng VIP bay nhẹ. Gương mặt thư sinh của gã trưởng khoa thần kinh biến dạng vì giận dữ khi nhìn thấy hiện trường đổ vỡ. Gã nhìn lướt qua Khánh An vẫn an toàn trên ghế, rồi dừng ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng titan vào Sơn.
“Gã lao công câm?” Trí rít qua kẽ răng, giọng gã run lên vì kiêu ngạo học thuật bị xúc phạm. “Một gã quét rác bẩn thỉu lại có thể lách qua lưới camera AI của Đạt, bẻ gãy khóa cơ học phụ để đột nhập vào đây? Hùng, gã không phải là kẻ điên bình thường. Gã là một mối đe dọa an ninh y tế.”
Lê Mạnh Hùng nhíu mày: “Tôi sẽ giao gã cho cảnh sát Khánh Bình xử lý.”
“Không!” Trí lập tức ngắt lời, sự hoảng hốt thoáng qua trong mắt gã. “Cảnh sát sẽ lập hồ sơ vụ án hình sự. Báo chí sẽ nhảy vào cuộc điều tra về phân khu VIP biệt lập. Giao dịch với Lâm Thế Phượng không được phép lộ ra ngoài. Hãy sử dụng quy trình nội bộ của Thiên Đức.”
Trần Minh Trí rút từ trong túi áo ra một cây bút máy, nhanh chóng ký vào tờ phiếu lệnh điều trị đặc biệt màu đỏ có đóng dấu niêm phong của viện dưỡng trí. Gã dí tờ giấy trước mặt Hùng, nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn hiện lên:
“Bệnh nhân Trịnh Hoài Sơn. Chẩn đoán lâm sàng: Loạn thần cấp tính bạo lực, xuất hiện hoang tưởng tự hủy hoại đồ đạc của người thân và có hành vi tấn công nhân viên y tế. Chuyển ngay gã xuống Phòng thẩm vấn tâm lý đặc biệt dưới lòng đất. Tôi sẽ trực tiếp dập tắt đầu mối này.”
***
Sơn bị kéo lê qua những hành lang tối tăm, ẩm ướt của tầng hầm thứ hai. Tiếng giày combat của Bản và lính gác nện xuống sàn bê tông dội vang thành những âm thanh khô khốc. Sơn để mặc cho cơ thể mình bị va đập vào những góc tường, đầu óc anh quay cuồng vì cơn sốt nhiễm trùng đang tăng dần.
*Phòng thẩm vấn tâm lý đặc biệt của bảo an.*
Cánh cửa sắt dày nặng nề mở ra, rồi đóng sập lại với một tiếng *uỳnh* lạnh lẽo. Sơn bị ấn thô bạo xuống một chiếc ghế thép cố định giữa phòng. Hai vòng khóa sắt ở tay vịn và chân ghế lập tức sập xuống, khóa chặt anh trong tư thế ngồi thẳng đứng.
Sơn hé mắt nhìn xung quanh. Căn phòng hoàn toàn không có cửa sổ. Bốn bức tường được bọc bằng những tấm da tiêu âm màu trắng xám phẳng lặng, không có bất kỳ góc nhọn nào, triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng vọng âm thanh tự nhiên. Giữa trần nhà, một chiếc đèn pha halogen công suất lớn chĩa thẳng xuống ghế ngồi.
*Cạch.*
Trần Văn Bản bật công tắc. Luồng ánh sáng trắng lóa, nóng rực xé toạc bóng tối, dội thẳng vào võng mạc của Sơn. Đồng tử của anh co thắt dữ dội, nước mắt sinh lý trào ra dưới sức nóng của bóng đèn pha gây mù tạm thời. Sơn cúi đầu, nhưng Bản lập tức túm lấy mái tóc chớm bạc của anh, giật mạnh ra sau, ép gương mặt anh phải đối diện trực tiếp với luồng sáng thiêu đốt.
“Mày thích nhìn lén con gái mày lắm phải không? Nhìn vào đây!” Bản gầm lên, giọng gã đầy bạo lực.
Ngay sau đó, từ bốn góc tường tiêu âm, một tiếng o o đều đặn bắt đầu vang lên. Tiếng xì xì vô cảm của máy phát tiếng ồn trắng công suất lớn. Ban đầu, nó chỉ như tiếng mưa rơi nhẹ, nhưng chỉ sau vài giây, âm lượng được đẩy lên mức cực đại. Tiếng ồn trắng dội liên tục vào màng nhĩ Sơn, không phải là âm nhạc, mà là một dải tần số hỗn loạn được thiết kế để phá vỡ sự tập trung của vỏ não thùy trán, ngăn chặn quá trình tư duy logic và kích thích các vùng hoảng sợ sâu trong hệ viền.
Đầu Sơn đau như có hàng ngàn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào. Cơn sốt nhiễm trùng cộng hưởng với tiếng ồn trắng khiến anh cảm thấy buồn nôn dữ dội. Nhịp tim tự thân vốn được khóa ở mức bốn mươi tám nhịp bắt đầu mất kiểm soát, vọt lên tám mươi, rồi chín mươi nhịp một phút. Hệ thần kinh thực vật tự chủ của anh đang gào thét đòi phản xạ tự vệ sinh học: bỏ chạy hoặc la hét.
*Không được hoảng sợ. Phải tìm mỏ neo.* Sơn tự ra lệnh cho bản thân trong thinh lặng.
Anh cố gắng tập trung thính giác để nghe tiếng gõ tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học trong túi áo bảo hộ, nhưng tiếng ồn trắng quá lớn đã hoàn toàn nuốt chửng âm thanh cơ học mỏng manh đó. Sức nóng của đèn pha halogen làm mồ hôi chảy ròng ròng trên trán anh, cay xè mắt.
Sơn di chuyển hai cổ tay đang bị khóa chặt phía sau ghế thép. Anh cảm nhận được cạnh sắc nhọn của chiếc còng số tám bằng thép rỉ. Sơn âm thầm cọ xát mạnh cổ tay trái – nơi có vết rách sẹo cũ từ mười năm trước – vào cạnh sắc của còng sắt.
*Xoẹt...*
Cạnh thép sắc bén cứa sâu vào thớ thịt. Cơn đau nhói buốt, nóng rực lập tức bùng lên ở cổ tay trái. Máu tươi rỉ ra, nóng ấm chạy dọc theo ngón tay anh.
Nhưng chính cơn đau thể xác tột cùng đó lại là một phao cứu sinh tuyệt vời. Theo quy luật sinh học thần kinh của Kháng cấp độ 2, phản xạ đau đớn tự thân kích thích hệ thần kinh giao cảm giải phóng một lượng lớn adrenaline vào máu. Adrenaline ngay lập tức trung hòa tác động gây lờ đờ của khí độc còn sót lại trong phổi và cắt đứt cơn hoảng loạn sinh học do tiếng ồn trắng gây ra.
Tâm trí Sơn bừng sáng giữa vùng xám xịt của sự suy sụp nhận thức. Anh lấy cơn đau buốt ở cổ tay làm mỏ neo thực tại mới, giữ cho ý thức của mình không bị cuốn trôi vào sự hỗn loạn của tiếng ồn trắng.
*Đến lúc rồi. Kích hoạt Tầng 5: Phân tách nhân cách.*
Sơn nhắm mắt dưới ánh đèn pha thiêu đốt. Trong sâu thẳm vô thức, anh bắt đầu dựng lên một bức tường gạch kiên cố bằng kỹ thuật thôi miên lâm sàng cực hạn. Anh phân tách tâm trí mình thành hai phần hoàn toàn độc lập.
Phần thứ nhất là “Nhân cách Ngoại vi” – một gã lao công câm lặng, ngớ ngẩn, bị tàn phá hoàn toàn bởi tra tấn tinh thần. Sơn thả lỏng toàn bộ các cơ mặt bên trái, để cho cơ má xệ xuống, khóe miệng chảy ra một vệt nước bọt mỏng vô thức. Đôi mắt anh mở hé nhưng đờ đẫn, không có tiêu cự, đồng tử giãn nhẹ dưới ánh đèn pha. Anh bắt đầu ú ớ những tiếng vô nghĩa, cơ thể run rẩy bần bật theo từng nhịp tiếng ồn trắng dội vào.
Phần thứ hai là “Nhân cách Trung tâm” – nơi lưu giữ toàn bộ ký ức về con gái Khánh An, về người vợ quá cố Mai Chi, về công thức giải độc Thiên-Beta và kế hoạch tráo dữ liệu của Lê Khắc Huy. Nhân cách này được Sơn giấu kín vào vùng Delta cực hạn – vùng sóng não sâu dưới 4Hz, nơi không có bất kỳ đòn tra tấn thính giác hay ánh sáng nào có thể chạm tới. Nó nằm im lìm, lạnh lùng quan sát mọi diễn biến bên ngoài qua lăng kính của Nhân cách Ngoại vi.
Cửa phòng thẩm vấn đột ngột mở ra. Tiếng ồn trắng bị ngắt quãng trong một tích tắc.
Trần Minh Trí bước vào phòng, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án giả lập vừa được Đặng Minh Vương chỉnh sửa. Gã đứng trước Sơn, nhìn gã lao công đang rũ rượi trên ghế thép với vẻ mặt đắc ý của một kẻ vừa làm chủ được số phận của người khác.
“Thế nào, chuyên gia thôi miên lâm sàng?” Trí cúi xuống, thì thầm vào tai Sơn, giọng gã đầy mỉa mai. “Mày nghĩ tao không biết mày là ai sao? Mười năm trước, mày là học trò xuất sắc nhất của Viện trưởng Nguyễn Hoài Nam. Mày chính là kẻ đã viết ra cuốn giáo trình thôi miên cưỡng chế mà tao đang dùng để tẩy não con gái mày.”
Nhân cách Ngoại vi của Sơn chỉ phản ứng bằng một cơn co giật nhẹ ở cơ mặt bên trái. Anh ú ớ, đầu ngoẹo sang một bên, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn chảy dài trên má. Anh hoàn toàn đóng vai một kẻ đã bị tiếng ồn trắng bẻ gãy thùy trán.
Trí nhíu mày. Gã quay sang nhìn bảng hiển thị chỉ số sinh học đo từ xa của Sơn trên bức tường kính một chiều. Nhịp tim của Sơn đang dao động ở mức sáu mươi nhịp một phút, hoàn toàn ổn định, không hề có dấu hiệu lo âu hay kháng cự của một kẻ đang che giấu bí mật.
“Chỉ số sinh học quá hoàn hảo,” Trí lẩm bẩm, hoài nghi nhen nhóm trong mắt gã. “Một kẻ loạn trí bạo lực không thể giữ được nhịp tim thế này dưới đèn pha và tiếng ồn trắng. Bản, khám xét người gã cho tao!”
Trần Văn Bản lao tới, thô bạo giật phăng chiếc áo bảo hộ lao động màu xám tro của Sơn. Gã thọc tay vào các túi áo, ném tất cả đồ đạc bên trong lên chiếc bàn thép lạnh lẽo: một chiếc giẻ lau bẩn thỉu bám đầy hóa chất Javel, một vài chiếc kim băng rỉ sét, và cuối cùng...
*Cạch.*
Một vật thể bằng đồng cổ rơi xuống mặt bàn, phát ra một âm thanh kim loại thanh mảnh nhưng đanh gọn.
Đó là chiếc đồng hồ quả quýt cơ học của Sơn. Chiếc vỏ đồng chạm khắc tinh xảo bị móp nhẹ ở góc do va chạm dưới phòng áp suất âm, nhưng những bánh răng bên trong vẫn kiên cường chuyển động, phát ra tiếng gõ tích tắc đều đặn ở tần số đúng 1Hz.
Trần Minh Trí bước lại gần chiếc bàn, cầm chiếc đồng hồ quả quýt lên dưới ánh đèn pha halogen. Gã đưa chiếc đồng hồ sát mắt, quan sát những đường nét chạm khắc cổ điển, rồi nụ cười tàn nhẫn và thông tuệ bùng lên trong mắt gã.
“Mỏ neo vật lý,” Trí thì thầm, giọng gã run lên vì phấn khích khi phát hiện ra bí mật của đối thủ. “Mày dùng tiếng gõ 1Hz này để tự thôi miên giữ tỉnh táo chống lại hóa chất của Thiên Đức phải không? Đây chính là lá chắn tinh thần của mày!”
Trần Minh Trí quay lại nhìn Sơn, ánh mắt gã tràn đầy sự điên cuồng của kẻ muốn hủy diệt tận gốc ý chí của đối thủ. Gã giơ cao chiếc đồng hồ quả quýt cơ học bằng đồng cổ lên trước luồng ánh sáng chói lòa của đèn pha halogen, ngay trước tầm mắt đờ đẫn của Sơn. Gã đặt gót chiếc giày da bóng lộn của mình ngay dưới chân ghế thép, chuẩn bị dùng toàn bộ lực chân đạp nát mỏ neo nhận thức duy nhất của người cha tội lỗi.
“Để xem, không có tiếng tích tắc này, mày sẽ giữ sự tỉnh táo được bao lâu trước khi trở thành một kẻ điên thực sự!” Trí gầm lên đầy tàn nhẫn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!