Nhạc nềnPuppeteer

Cạm Bẫy Từ Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo của hành lang Phân khu VIP biệt lập Thiên Đức hắt lên gương mặt tái nhợt của bác sĩ trẻ Lê Khắc Huy. Trong tay gã, tấm phim MRI gốc của Trịnh Khánh An rung lên bần bật. 04:14 sáng. Chỉ còn đúng một phút trước khi hệ thống khóa khí tự động kích hoạt, cô lập hoàn toàn khu vực phẫu thuật thần kinh. Sơn không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh nhìn Huy một lần cuối, ánh mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính cận cũ kỹ truyền đi một mệnh lệnh câm lặng nhưng đầy uy lực, rồi nhanh chóng lùi lại, biến mất vào bóng tối phía sau cột trụ thạch cao vô trùng.


Vết thương ở lòng bàn tay trái của Sơn bắt đầu sưng tấy dữ dội. Cơn đau buốt nhói chạy dọc theo cánh tay lên đến thùy trán. Thứ dầu máy rỉ sét đen kịt từ hệ thống van xả dưới tầng hầm đã ăn sâu vào thớ thịt rách nát, trộn lẫn với máu khô và mồ hôi lạnh, tạo nên một mùi tanh nồng khó chịu. Sơn biết vết thương đã bị nhiễm trùng. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm trong huyết quản, khiến thái dương anh đập liên hồi, nhưng anh buộc phải phớt lờ nó. Anh dùng răng siết chặt thêm vạt áo dọn vệ sinh quấn quanh lòng bàn tay, lấy cơn đau thể xác làm mỏ neo cuối cùng để giữ vững nhận thức.


Sơn lách người qua khe hở của cửa sập kỹ thuật, trèo lên thang sắt rỉ sét dẫn vào hệ thống đường ống thông khí nằm ngay phía trên trần thạch cao của phân khu VIP. Không gian bên trong đường ống chật hẹp, tối tăm và ngột ngạt. Mùi bụi kẽm, mùi tôn rỉ và mùi hóa chất Javel nồng nặc từ xe dọn vệ sinh bốc lên, ép chặt vào lồng ngực anh. Sơn bò bằng khuỷu tay và đầu gối, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Chiếc đồng hồ quả quýt cơ học trong túi áo bảo hộ vẫn đều đặn gõ nhịp 1Hz. Sơn nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo tiếng tích tắc quen thuộc. Anh vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân, cố ý kéo dài hơi thở ra để kích thích dây thần kinh phế vị, ép nhịp tim từ mức lo âu sáu mươi lăm nhịp tụt dần xuống bốn mươi tám nhịp một phút. Ở tần số tim này, nhu cầu tiêu thụ oxy của cơ thể sẽ giảm xuống mức tối thiểu. Đây là lá chắn sinh học duy nhất giúp anh sinh tồn trong môi trường thiếu khí này.


Đột ngột, thính giác tuyệt đối của Sơn phát hiện ra một tiếng động lạ.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Đó không phải là tiếng gió rít thông thường của hệ thống điều hòa. Đó là tiếng rít áp lực cao của các van điện từ vừa bị kích hoạt từ xa.


Tại phòng điều khiển trung tâm, Nguyễn Quốc Đạt – kẻ giám sát kỹ thuật số của Thiên Đức – đang nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị lưu lượng khí thải của tháp kỹ thuật. Đôi mắt gã nheo lại sau gọng kính tròn mảnh khi phát hiện một biểu đồ áp suất dao động bất thường ở phân khu số 4.


"Phát hiện sụt giảm áp suất động tại đường ống kỹ thuật nhánh tháp chuông," Đạt lạnh lùng gõ bàn phím, kích hoạt hệ thống camera AI quét nhiệt. "Có vật thể sống di động. Đội trưởng Hùng, đối tượng đang nằm trong đường ống thông khí phía trên hành lang VIP. Kích hoạt van phun khí gây mê khu vực 3B."


"Rõ," giọng nói lạnh lùng của Lê Mạnh Hùng vang lên qua bộ đàm. "Đội một và đội hai, phong tỏa toàn bộ lối ra của tháp kỹ thuật. Chuẩn bị chó nghiệp vụ và dùi cui điện."


Trong đường ống tối, Sơn nghe thấy tiếng rít mỗi lúc một lớn. Một làn sương mỏng, ngọt lợm và lạnh ngắt bắt đầu phun ra từ các lỗ thông hơi dọc theo thành ống. Khí gây mê cực mạnh của Thiên Đức. Chất độc này khi đi vào phổi sẽ nhanh chóng ức chế hệ thần kinh trung ương, gây liệt cơ vận động và đưa đối tượng vào trạng thái hôn mê sâu trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


Cơn sốt nhiễm trùng cộng hưởng với tác dụng của khí độc khiến đầu Sơn đau như búa bổ. Mắt anh bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng trắng quay cuồng trong bóng tối. Sơn cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu và cơn đau ở lòng bàn tay trái để kích thích adrenaline. Anh xé vội một vạt áo dọn vệ sinh còn lại, vớ lấy chai nước lau kính ammonia trên chiếc giẻ lau bẩn giấu trong người, đổ ướt sũng vạt vải rồi áp chặt vào mũi.


Hợp chất ammonia nồng nặc xộc thẳng vào phế quản, gây ra một cơn ho sặc sụa nhưng đồng thời phản ứng hóa học của nó cũng trung hòa một phần độc tính của khí gây mê. Sơn bò rạp người xuống sát đáy ống, nơi nồng độ khí độc loãng hơn, tiếp tục nhích từng centimet về phía Căn phòng áp suất âm khu VIP.


Nhưng tai họa thực sự chỉ mới bắt đầu.


Khi Sơn bò đến gần ô thông gió nằm ngay phía trên phòng mổ áp suất âm, một tiếng o o chói tai đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ anh. Tiếng rít cao tần, buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm đâm xuyên qua xương sọ.


Cơn bão điện từ trường từ chiếc máy chụp EEG 256 kênh công suất lớn bên dưới phòng mổ đã bắt đầu hoạt động để chuẩn bị cho ca phẫu thuật của Khánh An. Từ trường mạnh đến mức khiến các hạt kẽm bám trên thành ống sắt dao động liên tục, tạo ra một trường điện từ thứ cấp bao vây lấy cơ thể Sơn.


Thính giác tuyệt đối của Sơn – thứ vũ khí giúp anh định vị và đọc vị đối phương – hoàn toàn bị triệt tiêu trong tiếng o o điện từ tàn khốc. Anh không còn nghe thấy tiếng bước chân của bảo an, không còn nghe thấy nhịp tim của chính mình, thậm chí cả tiếng tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt cũng bị nuốt chửng bởi tiếng rít từ trường. Sơn bị mất phương hướng không gian nghiêm trọng. Anh lờ đờ thính giác, thị lực suy giảm tạm thời, cả thế giới chỉ còn là một vùng xám xịt quay cuồng.


“Khánh An...”


Cận kề ranh giới của sự đổ vỡ nhận thức, gương mặt gầy gò, làn da nhợt nhạt của con gái dưới ánh đèn phòng bệnh hiện lên trong tâm trí Sơn. Anh không thể gục ngã ở đây. Sơn dùng tay phải nắm chặt chiếc mỏ lết cơ khí bọc cao su mang theo từ xe dọn dẹp, rướn người về phía chốt khóa phụ của cửa thoát hiểm dẫn xuống phòng áp suất âm.


Cánh cửa sắt nhỏ bám đầy bụi vô trùng nằm ngay dưới chân anh. Chốt khóa điện tử của cửa đã bị hệ thống an ninh của Đạt khóa chặt, nhưng chốt cơ học phụ bên trong vẫn còn đó. Sơn dùng bàn tay trái nhiễm trùng, run rẩy vì sốt, siết chặt lấy chiếc mỏ lết. Mỗi lần dùng lực vặn chốt cơ học, vết rách ở lòng bàn tay lại mở rộng ra, máu tươi thấm đẫm vạt vải quấn xám xịt, nhỏ từng giọt xuống nắp cửa sắt.


*Rắc... Rắc...*


Tiếng kim loại ma sát khô khốc vang lên. Sơn dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc mỏ lết, ép nhịp tim xuống mức tối thiểu để không ngất đi vì thiếu oxy.


*Cạch!*


Chốt cơ học phụ bẻ gãy. Cánh cửa sập mở ra, Sơn lách người rơi thẳng xuống nền gạch vô trùng lạnh ngắt của Căn phòng áp suất âm khu VIP.


Anh nằm im lìm trên sàn nhà, lồng ngực phập phồng đau đớn. Áp suất âm trong phòng mổ khiến việc hít thở của anh trở nên cực kỳ khó khăn, phổi như bị bóp nghẹt. Từ trường của máy EEG 256 kênh vẫn đang gầm rú phía trên chiếc ghế điện từ trường chuyên dụng, nơi Trịnh Khánh An đang nằm đờ đẫn dưới tác động của thuốc an thần. Đôi mắt to tròn của cô bé nhìn trân trân lên trần nhà, hoàn toàn không nhận ra người cha đang nằm rệu rã dưới sàn.


Sơn cố gắng gượng dậy, nhưng trước khi anh kịp chạm vào giường bệnh của con, một tiếng bíp dài vang lên từ hệ thống loa trần phòng mổ. Ánh đèn huỳnh quang trắng đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm cảnh báo.


*“Cảnh báo: Phát hiện xâm nhập vật lý tại phòng áp suất âm VIP 1. Hệ thống khóa khí tự động kích hoạt cô lập.”*


Cửa kính cường lực hai lớp của phòng mổ tự động sập xuống với một tiếng rầm khô khốc, khóa chặt Sơn và Khánh An bên trong.


Từ phía bên kia lớp kính vô trùng, ánh đèn pin công suất cao của đội bảo an quét thẳng vào phòng. Lê Mạnh Hùng bước tới, gương mặt lạnh lùng của gã sĩ quan đặc nhiệm hiện rõ sau lớp kính. Gã nhìn chằm chằm vào Sơn – gã lao công dọn dẹp bẩn thỉu đang quỳ dưới sàn với bàn tay đẫm máu.


Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội, điên cuồng ngay dưới chân thang kỹ thuật phía ngoài hành lang, tiếng móng vuốt cào sột soạt vào cửa kính vô trùng vang lên rợn người. Qua khe hở dội âm của hệ thống thông khí vừa bị cô lập, Sơn nghe thấy tiếng kim loại va chạm khô khốc, lạnh lẽo.


Đó là tiếng lên đạn đồng loạt của đội bảo an do Hùng chỉ huy, họng súng đen ngòm chĩa thẳng qua lớp kính cường lực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!