Nhạc nềnPuppeteer

3 Giờ Trước Giờ G

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng vệ sinh kỹ thuật dưới tầng hầm Viện dưỡng trí Thiên Đức dường như đặc quánh lại, mang theo mùi hóa chất tẩy rửa Javel nồng nặc trộn lẫn với mùi clo ẩm ướt của hệ thống đường ống nước ngầm. Trịnh Hoài Sơn đứng tựa lưng vào bức tường đá lạnh, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng theo một nhịp điệu được kiểm soát nghiêm ngặt. Lòng bàn tay trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt buốt; vết rách sâu do cạnh sắt rỉ sét cào xước lúc nãy vẫn đang rỉ máu tươi, bám đầy thứ dầu máy đen nhèm hôi hám. Anh không dùng băng gạc y tế tiêu chuẩn của viện để tránh để lại dấu vết rác thải sinh học. Thay vào đó, Sơn xé vội một vạt áo dọn vệ sinh màu xám tro rộng thùng thình, quấn chặt lấy lòng bàn tay, siết mạnh bằng răng để cầm máu. Cơn đau thể xác dội lên vỏ não thùy trán như một luồng điện kích thích, nhưng đối với một cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng như anh, đó lại là một mỏ neo thực tại vô giá.


Anh thò bàn tay phải vào túi áo bảo hộ, ngón tay chạm vào lớp vỏ đồng bám bụi của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học. Tiếng tích tắc giòn giã vang lên đều đặn ở tần số đúng 1Hz. Sơn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim từ mức lo âu sáu mươi lăm nhịp tụt dần xuống bốn mươi tám nhịp một phút bằng kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Anh cần phải biến toàn bộ hệ thần kinh thực vật của mình thành một tấm bia đá câm lặng trước khi bước vào vùng săn lùng của Ngô Tiến Dũng.


04:11 sáng.


Chỉ còn đúng bốn phút trước khi hệ thống khóa khí tự động của Phân khu VIP biệt lập kích hoạt hoàn toàn để chuẩn bị cho ca mổ của Khánh An vào lúc 04:15. Sơn biết, đây là cơ hội cuối cùng để anh thâm nhập. Anh lách người ra khỏi phòng vệ sinh kỹ thuật, đẩy chiếc xe dọn dẹp bẩn thỉu đi dọc theo hành lang tối tăm dẫn lên lối đi phụ của khoa nhi. Sương sương mù Khánh Bình ẩm ướt tràn qua các khe hở thông gió, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng thung lũng.


Khi Sơn tiếp cận cổng từ phụ dẫn vào hành lang VIP, anh bất ngờ khựng lại. Thính giác tuyệt đối của anh phát hiện ra một tiếng rít điện từ cực nhỏ phát ra từ góc trần nhà phía trên cửa kính vô trùng. Đó không phải là âm thanh thông thường của hệ thống camera giám sát cũ.


“Khốn kiếp,” Sơn thầm rủa trong lòng. Ngô Tiến Dũng đã đi trước một bước. Gã kỹ sư AI độc hại kia vừa hoàn thành việc nâng cấp thuật toán nhận diện biểu cảm vi mô và phân tích dáng đi diện rộng cho toàn bộ camera hành lang VIP. Chiếc camera không còn quay quét theo chu kỳ ba phút thông thường nữa; nó đứng yên, hướng ống kính màu đỏ sẫm trực diện vào góc cua hành lang kỹ thuật, quét liên tục với dải quét rộng.


Sơn bị kẹt cứng. Khoảng không gian an toàn duy nhất lúc này là một khoảng mù quang học rộng chưa đầy một mét phía sau chiếc cột trụ bê tông bọc tấm thạch cao vô trùng. Nếu anh bước lệch ra ngoài dù chỉ mười centimet, thuật toán của Dũng sẽ lập tức phát hiện ra sự bất thường trong nhịp thở và cấu trúc vai của anh, kích hoạt hệ thống báo động đỏ toàn viện.


Thời gian đếm ngược trong tâm trí Sơn nhích dần. 04:13 sáng. Chỉ còn hai phút trước giờ G.


Đúng lúc đó, từ phía cuối hành lang VIP, tiếng gót giày da nện đều đặn xuống sàn gạch vô trùng vang lên. *Cộp. Cộp. Cộp.* Nhịp điệu bước chân nhanh nhưng có phần kéo lê ở chân phải – dấu hiệu của sự căng thẳng cơ hông. Sơn áp sát lưng vào cột trụ thạch cao, nín thở. Thính giác tuyệt đối của anh lập tức khóa chặt vào tần số âm thanh đang đến gần.


Đó là nhịp tim của bác sĩ trẻ Lê Khắc Huy.


*Thịch thịch... thịch thịch... thịch thịch...*


Tần số tim của Huy đang đập ở mức chín mươi hai nhịp một phút. Đối với một bác sĩ lâm sàng vừa trải qua ca trực đêm, đây là một chỉ số sinh học bất thường, biểu hiện của trạng thái hoảng sợ tột độ hoặc sự dằn vặt nội tâm cực hạn. Huy đang đi một mình, tay gã ôm chặt một tệp hồ sơ bệnh án bằng da màu xanh đậm sát trước ngực, ngón tay trỏ của bàn tay phải gõ liên tục vào mép hồ sơ – một phản xạ vô thức nhằm giải tỏa áp lực thần kinh thùy trán.


Huy dừng lại ngay sát chiếc cột trụ nơi Sơn đang ẩn nấp. Gã thở dốc, đưa bàn tay run rẩy lên vuốt ngược mái tóc rối bù dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của hành lang VIP. Gã lẩm bẩm một mình, giọng nói run rẩy chứa đựng sự hoang mang tột độ:


“Không thể nào... Chỉ số sóng não EEG của cô bé hoàn toàn bình thường trước khi nhập viện... Tại sao Trần Minh Trí lại ký lệnh phẫu thuật khẩn cấp? Đây không phải là điều trị trầm cảm... Đây là...”


Sơn nhận ra thời cơ đã đến. Chiếc camera AI phía trên đầu họ chỉ còn đúng bốn mươi giây nữa là hoàn thành chu kỳ quét tĩnh của góc khuất này trước khi tự động quay sang hướng khác. Anh không thể để Huy rời đi, cũng không thể sử dụng bạo lực để khống chế gã. Bất kỳ một tiếng động cơ học mạnh nào cũng sẽ kích hoạt cảm biến âm thanh của hệ thống bảo an.


Sơn từ từ bước ra khỏi bóng tối của chiếc cột trụ thạch cao. Dáng người anh gầy gò trong bộ đồng phục vệ sinh xám tro bám đầy vệt dầu máy bẩn, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính cận cũ kỹ không còn vẻ ngốc nghếch, hèn mọn thường ngày. Nó sáng rực lên một thứ uy lực tinh thần lạnh lùng của một kẻ làm chủ hoàn toàn cuộc chơi tâm lý.


“Bác sĩ Huy,” Sơn khẽ gọi. Giọng nói của anh hạ xuống tần số trầm ấm, phẳng lặng như mặt nước hồ không gió, dao động ở dải tần số xoa dịu thần kinh thực vật của Lập trình Ngôn ngữ Tư duy (NLP) lâm sàng.


Lê Khắc Huy giật bắn mình, gã suýt chút nữa đã hét lên và đánh rơi tệp hồ sơ bệnh án nếu Sơn không nhanh tay bước tới, dùng bàn tay phải sạch sẽ giữ nhẹ lấy khuỷu tay gã. Sơn không dùng lực mạnh, anh chỉ chạm nhẹ vào huyệt nội quan trên cổ tay Huy để kích thích phản xạ hạ huyết áp tự nhiên.


“Đừng sợ,” Sơn nói tiếp, giọng anh đều đặn, khớp hoàn hảo với nhịp thở ra của Huy. “Nhìn vào ngón tay trỏ của cậu kìa. Nó đang run rẩy. Nhịp tim của cậu là chín mươi hai nhịp một phút. Cậu đang dằn vặt đạo đức sâu sắc vì bản án giả mạo của Trịnh Khánh An, đúng không?”


Huy đờ đẫn mắt nhìn gã lao công câm lặng trước mặt. Bộ quần áo xám bẩn thỉu, lòng bàn tay trái quấn vải rỉ máu bám đầy dầu máy đen nhèm hoàn toàn tương phản với giọng nói trầm ấm, đầy tính học thuật và khả năng đọc vị lâm sàng chuẩn xác đến đáng sợ của người đàn ông này.


“Anh... anh là gã lao công câm? Không... giọng nói này... Anh biết nghe nói? Anh là ai?” Huy lắp bắp, gã định lùi lại nhưng nhận ra tấm lưng mình đã chạm vào bức tường vô trùng lạnh ngắt.


“Tôi là Trịnh Hoài Sơn. Cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng,” Sơn nhìn thẳng vào mắt Huy, đôi đồng tử của anh co giãn tự nhiên để khóa chặt sự tập trung của bác sĩ trẻ. “Và tôi là cha của Trịnh Khánh An – đứa trẻ mà Trần Minh Trí đang chuẩn bị tước đoạt nhận thức vĩnh viễn vào lúc 04:15 sáng nay.”


“Trịnh Hoài Sơn? Chuyên gia thôi miên lâm sàng của giáo trình mười năm trước?” Huy thốt lên, đôi mắt gã giãn rộng ra dưới cặp kính cận. Gã nhìn Sơn như thể đang nhìn thấy một bóng ma học thuật bước ra từ những cuốn sách nghiên cứu cũ mà gã vẫn hằng ngưỡng mộ. “Anh... anh là tác giả của lý thuyết bẻ gãy ám thị? Nhưng tại sao anh lại ở đây dưới thân phận này?”


“Để chuộc lại tội lỗi quá khứ của mình,” Sơn nói, giọng anh phẳng lặng nhưng chứa đựng một nỗi dằn vặt tột cùng. Anh lướt mắt nhìn tệp hồ sơ bệnh án trên tay Huy. “Cậu đang giữ bản sao bệnh án điện tử của Khánh An đúng không? Hãy nhìn vào ngón tay trỏ của mình một lần nữa đi, bác sĩ Huy. Sự run rẩy đó không phải do mệt mỏi. Đó là phản xạ tự vệ của một hệ thần kinh chính trực khi phát hiện ra mình đang tiếp tay cho một tội ác giết người gián tiếp.”


Sơn lách tay vào ngăn đáy của chiếc xe dọn vệ sinh bẩn đặt sát hành lang, rút ra chiếc phong bì polymer màu đen chứa tấm phim chụp MRI gốc của Khánh An mà anh đã lấy được từ phòng thay đồ nam. Anh mở phong bì, đưa tấm phim cứng khổ lớn ra trước ánh sáng đèn huỳnh quang.


“Hãy đối chiếu đi,” Sơn nói, giọng anh mang theo sức nặng của chứng cứ khoa học không thể chối cãi. “Đây là bản chụp MRI gốc thùy trán của con gái tôi trước khi nhập viện. Các liên kết synap hoàn toàn bình thường, không hề có bất kỳ dấu hiệu teo não hay trầm cảm phân liệt bẩm sinh nào như Trần Minh Trí đã báo cáo. Còn bản hồ sơ giả lập trên tay cậu... cậu đã thấy chữ ký phê duyệt của Trí dưới kết quả quét MRI kỹ thuật số đã bị chỉnh sửa tỷ lệ đúng không?”


Huy run rẩy nhận lấy tấm phim MRI gốc từ tay Sơn. Ánh mắt gã dao động dữ dội giữa tấm phim cứng và tệp hồ sơ giấy trên tay. Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của hành lang VIP, những vệt cắt lớp thùy trán hoàn hảo của Khánh An hiện lên rõ mồn một, đập tan mọi lập luận ngụy tạo của Trần Minh Trí về một ca bệnh bẩm sinh cần phẫu thuật khẩn cấp.


“Trần Minh Trí... ông ta đã làm giả toàn bộ tệp quét MRI trên máy chủ trung tâm để hợp thức hóa ca mổ,” Huy lầm bầm, gương mặt thư sinh của gã tái nhợt đi vì sợ hãi. “Nhưng... nhưng tôi chỉ là một bác sĩ trẻ mới về viện. Tôi không thể chống lại quy trình của ban giám đốc. Nếu tôi báo cáo, họ sẽ hủy hoại tương lai học thuật của tôi, và em gái tôi... cô ấy đang học đại học y dưới sự bảo trợ quỹ học bổng của Thiên Đức... họ sẽ...”


Sơn bước thêm một bước sát lại gần Huy, khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét. Anh sử dụng cấu trúc câu ẩn dụ NLP lâm sàng, ngữ điệu trầm xuống ở những từ khóa mang tính quyết định:


“Cậu nghĩ quy trình của Thiên Đức sẽ bảo vệ tương lai của em gái cậu? Mười năm trước, tôi cũng từng là một bác sĩ trẻ tài năng như cậu. Tôi cũng từng im lặng trước những ca phẫu thuật 'thử nghiệm' của Nguyễn Hoài Nam để bảo vệ sự nghiệp và gia đình của mình. Và cậu biết cái giá tôi phải trả là gì không? Vợ tôi – Mai Chi – đã phát hiện ra sự thật và bị chúng sát hại bằng cách cấy ghép ký ức giả tự sát. Bây giờ, chúng dùng chính cuốn giáo trình thôi miên của tôi để tàn phá não bộ của con gái tôi. Bác sĩ Huy, nếu một ngày em gái cậu đứng ở vị trí của Khánh An trên chiếc ghế điện từ trường kia, cậu sẽ nói gì với cô ấy? Rằng cậu đã im lặng vì một quy trình hành chính vô hồn?”


Lời nói của Sơn như một mũi kim châm cứu đâm thẳng vào tử huyệt tâm lý của Huy. Gương mặt bác sĩ trẻ co thắt lại, mồ hôi vã ra trên trán gã. Nhịp tim của gã dội vào tai Sơn qua thính giác tuyệt đối, tăng vọt lên mức một trăm mười nhịp rồi đột ngột hạ xuống, biểu hiện của sự gãy đổ hoàn toàn của lá chắn phòng thủ hành chính.


“Tôi... tôi không muốn làm một kẻ giết người,” Huy nghẹn ngào, đôi mắt gã đỏ hoe dưới gọng kính cận. “Nhưng tôi phải làm gì đây? Đầu đọc thẻ từ VIP ở phòng áp suất âm đã bị Ngô Tiến Dũng thay đổi mã hóa động sau vụ mất cắp thẻ của Hoài. Anh không thể tự mình đột nhập vào trong được nữa đâu. Hệ thống sẽ phát cảnh báo lỗi lập tức.”


Sơn gật đầu nhẹ, anh biết nỗ lực tự đột nhập bằng thẻ từ của Hoài đã thất bại do sự cảnh giác của Dũng. Nhưng đây chính là lúc anh cần đến quyền lực hành chính nội bộ của Huy.


“Tôi không bắt cậu phải mạo hiểm mạng sống hay trực tiếp tham gia đột nhập,” Sơn nói, giọng anh đanh lại đầy quyết đoán. “Tôi chỉ cần cậu sử dụng tài khoản nội bộ của bác sĩ điều trị để truy cập vào hệ thống máy tính phòng mổ, tráo đổi thông tin lập trình ca mổ của Khánh An bằng một báo cáo phản ứng mẫn cảm thuốc giả lập. Hãy trì hoãn ca mổ của con gái tôi thêm ba mươi phút. Phần còn lại, hãy để tôi tự giải quyết.”


Huy nhìn xuống tấm phim MRI gốc trong tay, rồi nhìn vết thương rỉ máu bám đầy dầu máy đen nhèm trên lòng bàn tay trái của người cha đang đứng trước mặt gã. Sự dằn vặt đạo đức mười năm qua của Sơn, nỗi đau mất vợ và ý chí thép của một người cha đã hoàn toàn đánh gục sự nhút nhát của bác sĩ trẻ.


“Được... tôi sẽ giúp anh tráo đổi dữ liệu lập trình ca mổ,” Huy khẽ nói, giọng gã run lên nhưng chứa đựng một sự kiên định mới. “Nhưng anh phải nhanh lên. Chỉ có đúng ba mươi phút trì hoãn trước khi Trí phát hiện ra sự bất thường của hệ thống.”


Ngay khi Huy vừa dứt lời, chiếc loa trần hành lang VIP bỗng phát ra một tiếng bíp nhỏ, sắc lẹm. Đèn LED chỉ thị trên chiếc camera AI phía trên đầu họ đột ngột chuyển từ màu đỏ sẫm sang màu xanh lục nhấp nháy liên tục.


Giọng nói cơ học của hệ thống giám sát tự động vang lên:


*“Cảnh báo: Phát hiện dao động nhịp tim bất thường tại hành lang VIP khu kỹ thuật. Kích hoạt tính năng quét nhịp tim từ xa toàn diện.”*


Ngô Tiến Dũng đã kích hoạt tính năng quét nhịp tim từ xa trên toàn bộ hệ thống camera hành lang VIP sớm hơn dự kiến. Lưới quét kỹ thuật số đang thu hẹp khoảng cách về phía góc khuất của chiếc cột thạch cao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!