Nhạc nềnPuppeteer

Độc Dược Và Phao Cứu Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong phòng thí nghiệm âm học bỏ hoang của Giáo sư Bách như đặc quánh lại dưới làn sương mù ẩm ướt tràn vào từ những kẽ nứt của cửa sổ kính. Ngọn đèn dầu hỏa trên bàn gỗ khẽ chao đảo, hắt những vệt sáng vàng vọt, run rẩy lên trang giấy thô bám đầy vết chì vẽ của Mỹ Dung.


Sơn đứng lặng người, hai mắt dán chặt vào vệt xước tàn nhẫn trên bánh răng đồng cuối cùng của chiếc hộp nhạc. Vết rạch sâu hoắm, dứt khoát và sắc lẹm, không nghi ngờ gì nữa, chính là dấu vết để lại từ một lưỡi dao mổ ngoại khoa mười năm trước. Kẻ thù đã biết đến sự tồn tại của mật mã này từ lâu. Chúng không chỉ cướp đi mạng sống của Mai Chi, mà còn tàn nhẫn cắt đứt con đường sống duy nhất của con gái anh bằng cách xóa bỏ ký tự quyết định của công thức giải độc.


Cơ mặt bên trái của Sơn khẽ co giật một nhịp dài. Cơn đau buốt từ thùy trán dội xuống tận xương quai hàm, một phản ứng phụ của quá trình phục hồi ký ức cưỡng bức bằng thôi miên sâu hằng đêm. Anh nhắm mắt, cố gắng hít thở theo nhịp 1Hz đều đặn của chiếc đồng hồ quả quýt đang nằm im lìm trong túi áo bảo hộ.


“Không có ký hiệu này,” Mỹ Dung nghẹn ngào, bàn tay cầm bút chì của cô run lên bần bật, “chúng ta hoàn toàn bất lực. Chất đối kháng Thiên-Beta cần một chất dẫn truyền trung gian để vượt qua hàng rào máu não. Nếu không có nó, hợp chất này chỉ là một thứ độc dược thô. Khi tiêm vào cơ thể Khánh An, nó sẽ bị hệ miễn dịch ngoại vi nhận diện và tiêu diệt lập tức, gây ra một cơn sốc phản vệ hủy hoại toàn bộ tế bào thần kinh thùy trán trong vòng chưa đầy năm phút.”


Sơn mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau cặp kính cận cũ kỹ của anh không hề có sự hoảng loạn, chỉ có một sự lạnh lùng đến đáng sợ của một chuyên gia lâm sàng đang đối mặt với ca phẫu thuật sinh tử.


“Chúng ta không có quyền tuyệt vọng,” Sơn khẽ nói, giọng trầm và phẳng lặng như mặt nước hồ không gió. “Khoa, cậu còn giữ liên lạc với Tiến sĩ Vũ Minh Trí không?”


Nguyễn Đăng Khoa, người đang đứng lặng trong góc tối hành lang với chiếc máy ảnh Leica đeo trước ngực, khẽ giật mình. Cậu bước nhanh vào phòng, ánh mắt sắc sảo đầy cảnh giác quét qua cửa sổ trước khi trả lời:


“Tiến sĩ Trí hóa sinh? Người từng bị Thiên Đức sa thải vì từ chối ký vào báo cáo thử nghiệm độc tính của Thiên-Alpha mười năm trước? Em biết nơi ông ấy ẩn náu. Sau khi bị trục xuất khỏi giới học thuật, ông ấy sống khép kín trong một căn hộ áp mái ở khu ổ chuột ven sông, ngay gần hiệu thuốc của anh Vinh.”


“Tốt lắm,” Sơn gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết đoán. “Khoa, cậu phải đi ngay lập tức. Dùng chiếc xe taxi cũ của Tiến để di chuyển. Tuyệt đối không sử dụng bất kỳ thiết bị định vị GPS hay điện thoại thông minh nào. Hãy mang bản sao công thức khuyết này đến cho Tiến sĩ Trí. Ông ấy là người duy nhất hiểu rõ cấu trúc liên kết phân tử của Thiên-Alpha ngoài hội đồng tối cao của Nam.”


Đăng Khoa không chần chừ. Cậu giật lấy trang giấy thô từ tay Mỹ Dung, gấp gọn lại rồi nhét sâu vào lớp lót của chiếc áo khoác nhiều túi.


“Anh Sơn, còn anh?” Khoa hỏi, tay đã đặt lên tay nắm cửa.


“Tôi sẽ ở lại đây hiệu chuẩn lại chiếc đồng hồ quả quýt và chuẩn bị các dụng cụ dọn dẹp,” Sơn nói, giọng anh lạnh tanh. “Chúng ta chỉ còn đúng hai giờ ba mươi phút trước khi ca mổ của Khánh An bắt đầu. Khi có được chất dẫn truyền bị khuyết, hãy mang thẳng đến hiệu thuốc của Vinh để bào chế. Tôi sẽ đón nhận thuốc giải tại cổng sau của Thiên Đức.”


***


Chiếc xe taxi cũ của Tiến lao đi trong màn sương mù dày đặc của thành phố Khánh Bình, bánh xe miết nhẹ trên những con đường đất đỏ gồ ghề dẫn về phía khu ổ chuột ven sông. Đăng Khoa ngồi ở ghế sau, hai mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương mù bám vào kính xe thành những vệt nước dài, giống như những giọt nước mắt câm lặng của chị gái Mai Chi mười năm trước.


Căn hộ áp mái của Tiến sĩ Vũ Minh Trí nằm trên tầng năm của một tòa nhà tập thể cũ nát xây dựng từ thời bao cấp. Hành lang tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi thức ăn ôi thiu. Khoa gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài – mật mã liên lạc của giới phóng viên tự do.


Cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra một khe hẹp. Một khuôn mặt gầy gò, hốc hác với mái tóc rối bù và đôi mắt sáng rực sự cảnh giác xuất hiện sau khe cửa. Đó là Tiến sĩ Trí. Ông đang mặc chiếc áo khoác phòng thí nghiệm bám đầy những vệt ố màu vàng hóa chất.


“Ai?” Giọng ông khàn khàn, đầy sự nghi kỵ.


“Tôi là Khoa, em trai của Mai Chi,” Khoa nói nhanh, giọng hạ thấp tối đa. “Tôi mang đến cho ông di sản cuối cùng của chị ấy.”


Nghe đến tên Mai Chi, đôi đồng tử của Tiến sĩ Trí khẽ co rút lại. Ông nhanh chóng kéo Khoa vào trong phòng rồi khóa chặt cửa bằng ba chốt sắt rỉ sét.


Không gian bên trong căn hộ áp mái rộng chưa đầy hai mươi mét vuông nhưng ngập tràn các thiết bị hóa học analog cổ điển. Những ống nghiệm thủy tinh, bình chưng cất, máy ly tâm cũ kỹ xếp san sát nhau trên những chiếc kệ gỗ tự chế. Trên chiếc bàn thí nghiệm ở giữa phòng, một chiếc máy quang phổ cũ đang phát ra tiếng o o nhẹ.


Khoa rút trang giấy thô ra, đặt lên bàn trước mặt Tiến sĩ Trí.


“Đây là công thức giải độc Thiên-Beta mà chị Mai Chi đã mã hóa dưới đáy hộp nhạc. Nhưng phần quyết định chất dẫn truyền trung gian đã bị kẻ thù dùng dao rạch nát. Chúng tôi cần ông tìm ra mảnh khuyết cuối cùng.”


Tiến sĩ Trí đeo chiếc kính cận dày cộp lên mắt, cầm trang giấy lên dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn dây tóc. Đôi bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh của ông khẽ run lên khi lướt qua những công thức cấu trúc phân tử sinh học mà Mai Chi đã vẽ.


“Mai Chi... cô ấy thực sự là một thiên tài,” Tiến sĩ Trí lẩm bẩm, giọng ông nghẹn lại. “Mười năm trước, cô ấy đã đi trước tôi cả một thế hệ nghiên cứu. Nhưng vết rạch này... khốn kiếp! Nguyễn Hoài Nam đã cố tình hủy hoại nó để bảo vệ sự độc quyền của Thiên-Alpha.”


Ông bước lại gần chiếc máy quang phổ, lật giở những cuốn sổ tay nghiên cứu cũ nát bám đầy bụi của mình.


“Thiên-Alpha hoạt động bằng cách tạo ra một lớp màng polymer sinh học bao bọc các synap thần kinh thùy trán, phong tỏa mọi tín hiệu điện học và đưa não bộ vào trạng thái Somnambulism cưỡng bức. Để phá vỡ lớp màng này, Thiên-Beta cần một chất dẫn truyền có tính ưa mỡ cực cao (lipid-soluble) để lách qua hàng rào máu não mà không bị các thực bào ngoại vi tiêu diệt.”


Tiến sĩ Trí dừng lại trước một trang giấy có vẽ cấu trúc phân tử của tinh dầu dâu tằm cổ. Đôi mắt ông sáng rực lên dưới ánh đèn.


“Tôi đã tìm ra nó! Chất dẫn truyền trung gian bị khuyết chính là một dạng este của axit béo chuỗi trung bình (MCT ester) được chiết xuất từ hạt dâu tằm cổ kết hợp với một lượng nhỏ dung dịch chelation tự nhiên. Chỉ có cấu trúc este này mới có thể bọc lấy Thiên-Beta, đánh lừa hàng rào máu não và giải phóng chất đối kháng trực tiếp vào thùy trán!”


“Ông có thể bào chế nó ngay bây giờ không?” Khoa hỏi, giọng dồn dập đầy lo âu.


“Tôi không có đủ tiền chất hóa học tinh khiết ở đây,” Tiến sĩ Trí nói, nét mặt ông đanh lại. “Nhưng Trần Thế Vinh thì có. Hiệu thuốc của cậu ta ở ngay tầng trệt tòa nhà này là kho lưu trữ tiền chất duy nhất ngoài Thiên Đức.”


***


Mười lăm phút sau, dưới tầng trệt tòa nhà tập thể cũ, hiệu thuốc nhỏ của dược sĩ Trần Thế Vinh chìm trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu. Vinh đang mặc chiếc tạp dề bảo hộ bám đầy bụi thuốc, hai tay dính những vệt hóa chất màu vàng nhạt. Trên bàn gỗ của gã, bộ dụng cụ thí nghiệm hóa học cầm tay thời Liên Xô đã được sắp đặt sẵn sàng.


Tiến sĩ Trí đứng bên cạnh, trực tiếp chỉ đạo quy trình chưng cất hóa dược lâm sàng nghiêm ngặt.


“Vinh, hãy giữ nhiệt độ của bình chưng cất ở đúng tám mươi hai độ C,” Tiến sĩ Trí nói, mắt không rời khỏi chiếc nhiệt kế thủy ngân cổ điển. “Nếu nhiệt độ vượt quá tám mươi lăm độ, liên kết este sẽ bị phân rã, hợp chất sẽ biến thành chất độc gây ngừng tim lập tức.”


Trần Thế Vinh nín thở, bàn tay mập mạp của gã điều chỉnh bấc đèn cồn một cách cực kỳ tỉ mỉ. Tiếng dung dịch sôi sùng sục nhẹ nhàng vang lên trong chiếc bình thủy tinh cổ cong.


*Sùng sục... sùng sục...*


Mùi hăng đặc trưng của hóa chất hữu cơ trộn lẫn với mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết của tinh dầu dâu tằm cổ bắt đầu lan tỏa trong không gian chật hẹp của hiệu thuốc. Sơn đứng lặng trong góc tối, thính giác tuyệt đối của anh đang lắng nghe nhịp tim của Vinh. Nhịp tim của gã dược sĩ nhát gan đang đập ở mức tám mươi lăm nhịp một phút do căng thẳng, nhưng đôi tay gã vẫn giữ được sự chính xác tuyệt đối của một chuyên gia bào chế.


“Đã hoàn thành giai đoạn este hóa,” Vinh khẽ thì thầm, trán gã đẫm mồ hôi. Gã dùng chiếc ống nhỏ giọt thủy tinh, lén lút hút từng giọt dung dịch màu hổ phách nhạt từ bình ngưng tụ ra, nhỏ vào một chiếc lọ thủy tinh vô trùng.


Dung dịch Thiên-Beta thành phẩm hiện ra dưới ánh đèn dầu: một thứ chất lỏng trong suốt, hơi nhớt, lấp lánh những vệt sáng màu xanh lục nhạt khi có ánh sáng hắt qua.


“Đây là phao cứu sinh duy nhất của Khánh An,” Tiến sĩ Trí nói, ông cẩn thận dùng xi-lanh hút dung dịch vào trong một ống tiêm nhỏ bằng nhựa y tế, đầu kim được bọc bằng một nắp nhựa bảo vệ màu xanh. “Sơn, cậu phải mang nó vào lại Thiên Đức. Nhưng hãy nhớ, Thiên-Beta chỉ có tác dụng trung hòa Thiên-Alpha nếu được tiêm trực tiếp vào huyết quản trong vòng mười lăm phút trước khi ca phẫu thuật bắt đầu. Nếu tiêm quá sớm, cơ thể cô bé sẽ đào thải nó; nếu quá muộn, thùy trán sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.”


Sơn bước ra khỏi bóng tối, đón lấy ống tiêm đối kháng tự chế từ tay Vinh. Cảm giác lạnh buốt của lớp vỏ nhựa chạm vào lòng bàn tay anh. Đây không chỉ là một ống thuốc giải; đây là tính mạng, là sự tỉnh táo và là tương lai tự do của con gái anh.


“Cảm ơn ông, Tiến sĩ Trí. Cảm ơn Vinh,” Sơn khẽ nói, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng tinh thần khổng lồ. Anh nhét ống tiêm vào trong túi áo bảo hộ màu xám tro rộng thùng thình của mình.


“Đi đi, Sơn,” Tiến sĩ Trí nhìn thẳng vào mắt anh. “Hãy tự tay chấm dứt di sản độc hại của Nguyễn Hoài Nam. Đừng để Mai Chi phải chết oan uổng.”


***


Khoảng 04:00 sáng, đêm sương mù bao phủ dày đặc toàn bộ khuôn viên Viện dưỡng trí Thiên Đức. Những hàng cây dâu tằm cổ thụ dọc lối đi kỹ thuật chìm trong màn sương trắng xám, sũng nước.


Sơn bước đi chậm rãi dọc theo bức tường đá cổ kính hướng về phía cổng sau của viện. Anh đang mặc bộ đồng phục dọn vệ sinh màu xám tro quen thuộc, tay cầm chiếc xô nhựa bẩn thỉu chứa đầy giẻ lau và nước Javel. Tuy nhiên, lồng ngực anh đang phập phồng một sự lo âu tột độ.


Anh vừa nhận được thông tin mật từ bảo vệ câm Nam: Trần Minh Trí đã ra lệnh đẩy nhanh tiến trình phong tỏa toàn bộ phân khu VIP sớm hơn dự kiến một giờ để chuẩn bị cho ca phẫu thuật của Lâm Thế Phượng. Lưới giám sát AI của Ngô Tiến Dũng đã được nâng cấp, và các chốt kiểm soát sinh học đã được thiết lập tại tất cả các lối vào kỹ thuật.


Sơn dừng lại sau rặng cây dâu tằm, chỉ cách cổng sau của Thiên Đức khoảng năm mươi mét. Anh nhìn thấy hai lính gác mặc đồng phục bảo an VIP màu xám đang đứng túc trực bên cạnh một chiếc bàn kỹ thuật nhỏ. Trên bàn là một chiếc máy quét hồng ngoại cầm tay khổ lớn – loại thiết bị chuyên dụng dùng để phát hiện các hóa chất cấm và chất lỏng lạ bằng cách quét dải rộng.


“Nếu giấu ống tiêm trong túi áo bảo hộ,” Sơn thầm phân tích, mắt anh nheo lại dưới cặp kính cận cũ kỹ, “máy quét cơ thể của chúng sẽ lập tức nhận diện ra phần piston kim loại của ống tiêm và dải mật độ chất lỏng bất thường. Tôi sẽ bị bắt giữ ngay tại cổng.”


Anh nhìn xuống chiếc cây lau nhà cán nhôm rỗng ruột trong tay mình.


Cán cây lau nhà bằng nhôm mỏng, đường kính khoảng ba centimet, đầu cán được bịt bằng một nắp nhựa đen rỉ sét. Sơn nhanh chóng dùng ngón tay trỏ vặn mạnh chiếc nắp nhựa đen ra. Anh rút ống tiêm đối kháng tự chế từ túi áo, nhẹ nhàng thả nó vào trong thân rỗng của cây lau nhà. Ống tiêm trượt sâu xuống đáy cán nhôm, nằm im lìm bên trong lớp vỏ kim loại.


Để che giấu mùi hóa chất đặc trưng của tinh dầu dâu tằm và ngăn chặn tia hồng ngoại của máy quét xuyên qua cán nhôm, Sơn lén tiếp cận chiếc xích xe tải cũ bám đầy dầu nhớt rỉ sét đang nằm cạnh bãi rác kỹ thuật. Anh dùng ngón tay quệt một lớp mỏng dầu máy rỉ sét màu đen xám, foul-smelling, bôi đều lên các khớp nối và bề mặt cán nhôm của cây lau nhà.


Lớp dầu máy đen bẩn bám chặt vào nhôm, tạo ra một vẻ ngoài bẩn thỉu, rỉ sét hoàn hảo của một dụng cụ lao động bỏ đi.


Sơn hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu vận hành kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Anh đếm nhịp thở ra kéo dài trong tâm trí. *Một... hai... ba... bốn... năm...* Nhịp tim của anh từ mức bảy mươi lăm nhịp nhanh chóng tụt xuống, dừng lại ổn định ở mức bốn mươi tám nhịp một phút. Anh cần phải giữ cho hệ thần kinh thực vật của mình hoàn toàn câm lặng, biến mình thành một thực thể vô hình trước các cảm biến đo lường lo âu của bảo an.


Anh lóng ngóng, cúi đầu thấp bước lại gần cổng kiểm soát với dáng vẻ chậm chạp, ngớ ngẩn của gã lao công câm.


“Đứng lại!” Một lính gác cao to bước ra chặn đường Sơn, giọng gã lạnh lùng. Gã đang đeo găng tay da đen tuần tra và cầm chiếc máy quét hồng ngoại dải rộng. “Tất cả nhân viên dọn dẹp ca đêm phải đi qua máy quét cơ thể và thiết bị kiểm tra chất lỏng.”


Sơn ú ớ vài tiếng vô nghĩa trong cổ họng, tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Anh run rẩy đưa chiếc xô nhựa bẩn thỉu và cây lau nhà ra phía trước.


Gã lính gác nhíu mày nhìn chiếc xô đầy nước Javel bốc mùi nồng nặc, rồi chỉ thẳng vào cây lau nhà cán nhôm bám đầy dầu máy đen bẩn của Sơn.


“Đặt cái cây lau nhà đó lên bàn quét hồng ngoại. Ngay lập tức!”


Sơn run rẩy đặt cây lau nhà lên chiếc bàn kính của máy quét.


*Tít... tít... tít... tít... *


Vệt sáng đỏ của máy quét hồng ngoại bắt đầu quét dọc theo thân cán nhôm của cây lau nhà. Sơn đứng lặng, thính giác tuyệt đối của anh đang lắng nghe từng tiếng bíp của máy quét và nhịp tim của gã lính gác đang đứng cạnh bên. Nhịp tim của gã lính gác đập đều đặn ở mức bảy mươi nhịp một phút. Gã đang mệt mỏi do ca trực đêm và muốn nhanh chóng kết thúc thủ tục.


Đột nhiên, máy quét hồng ngoại phát ra một tiếng “tít” ngắn, sắc và màn hình hiển thị một vệt mật độ đặc màu đen bất thường ẩn bên trong cán nhôm. Tia hồng ngoại đã bị lớp nhôm dày và lớp dầu máy rỉ sét bọc chì ngăn chặn, tạo ra một lỗi nhận diện vật thể đặc.


Gã lính gác nhíu mày. Gã bước lại gần chiếc bàn quét, ánh mắt đầy hoài nghi dán chặt vào vị trí vệt đen trên màn hình.


“Có dị vật bên trong cán nhôm. Chất lỏng lạ?” Gã lính gác lạnh lùng hỏi, tay gã đã đặt lên báng súng lục giấu bên hông.


Sơn biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Bất kỳ sự do dự nào cũng sẽ dẫn đến việc gã lính gác tháo dỡ cây lau nhà để kiểm tra thủ công.


Anh chủ động khua tay múa chân một cách hoảng loạn, miệng phát ra những tiếng “ú, ớ” dồn dập của một gã câm ngốc nghếch. Trong lúc lóng ngóng, Sơn cố tình ép mạnh lòng bàn tay trái của mình – nơi có vết rách nhỏ rớm máu chưa lành từ cuộc giải mã trước đó – vào cạnh sắt sắc nhọn của chiếc khóa chốt trên bàn kỹ thuật.


*Cạch!*


Cạnh sắt rạch sâu vào vết thương cũ của Sơn. Cơn đau blinding dội thẳng lên vỏ não thùy trán, khiến toàn thân anh rùng mình một nhịp dài. Máu tươi đỏ thẫm lập tức trào ra, hòa lẫn với lớp dầu máy rỉ sét màu đen xám bám trên lòng bàn tay anh.


Sơn ú ớ khóc nghẹn, anh cuống cuồng đưa bàn tay đầy máu và dầu máy bẩn thỉu của mình quệt mạnh lên cán nhôm của cây lau nhà, cố tình bôi bẩn toàn bộ bề mặt kim loại trước mặt gã lính gác.


“Ú... ớ... ú...” Sơn chỉ vào vết thương đang chảy máu của mình, rồi chỉ vào khớp nối rỉ sét của cây lau nhà, ra hiệu rằng gã chỉ đang cố gắng dùng dầu máy để bôi trơn chiếc khớp nối bị kẹt cứng nhưng vô tình làm rách tay.


Gã lính gác nhìn thấy vũng máu tươi trộn lẫn với lớp dầu máy đen bẩn thỉu, hôi hám bám đầy trên cán lau nhà. Gã lùi lại một bước đầy ghê tởm. Gã không muốn đôi găng tay da phẳng phiu của mình bị vấy bẩn bởi máu và chất thải của một gã lao công câm dơ bẩn.


“Mẹ kiếp! Đúng là thằng câm phế vật!” Gã lính gác chửi thề một tiếng đầy khinh bỉ. Gã rút một tờ giấy ăn lau vội vệt dầu bẩn vừa dính vào mép bàn quét. “Chỉ là dầu máy bôi trơn khớp nối bị kẹt làm nhiễu máy quét. Cầm lấy cái thứ bẩn thỉu của mày rồi cút vào trong dọn dẹp đi!”


Sơn cúi gập người, tỏ vẻ biết ơn hèn mọn. Anh vớ lấy cây lau nhà cán nhôm và chiếc xô bẩn, lầm lũi bước nhanh qua cổng kiểm soát sinh học, tiến vào hành lang tối tăm của Thiên Đức.


Khi cánh cửa sắt của cổng sau từ từ khép lại phía sau lưng, Sơn lách mình vào phòng vệ sinh nhỏ hẹp dưới tầng hầm kỹ thuật. Anh khóa chặt cửa gỗ, tựa lưng vào vách tường đá lạnh lẽo, hơi thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực.


Lòng bàn tay trái của anh vẫn đang chảy máu liên tục, đau buốt nhói, nhưng Sơn không hề quan tâm. Anh vặn mở nắp nhựa đen của cây lau nhà, rút ống tiêm đối kháng tự chế chứa dung dịch Thiên-Beta màu hổ phách nhạt ra ngoài. Ống tiêm vẫn nguyên vẹn, lạnh lẽo và kiêu hãnh.


Đột nhiên, chiếc loa phát thanh công cộng gắn trên trần hành lang kỹ thuật phát ra một tiếng rột rẹt khô khốc. Giọng nói lạnh lùng, đều đều của y tá trưởng Phùng Thu Cúc vang lên toàn viện:


“Thông báo khẩn cấp từ ban giám đốc. Toàn bộ phân khu VIP biệt lập sẽ tiến hành phong tỏa an ninh cấp độ một kể từ 04:15 sáng nay để chuẩn bị cho ca phẫu thuật đặc biệt của khách hàng Lâm Thế Phượng. Tất cả nhân viên dọn dẹp ca đêm phải lập tức rời khỏi khu vực hành lang VIP.”


Sơn nhìn xuống chiếc đồng hồ quả quýt trong tay.


04:10.


Chỉ còn đúng năm phút nữa là phân khu VIP bị khóa chặt vĩnh viễn. Thời gian đếm ngược đến ca mổ tước đoạt nhận thức của Khánh An đã bước vào những giây phút cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!