Nhạc nềnPuppeteer

Mật Mã Trong Tiếng Nhạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nhạc ru từ chiếc hộp nhạc gỗ cổ của Mai Chi đã tắt, nhưng những dư chấn điện học trong thùy trán của Trịnh Hoài Sơn vẫn chưa hề nguội lạnh. Từng mảnh vỡ ký ức về Mỹ Dung, về Đăng Khoa, về những đêm trắng lập kịch bản bẻ gãy nhận thức của kẻ thù giờ đây đang ráp nối lại với nhau bằng một tốc độ chóng mặt, để lại một cơn đau buốt nhói chạy dọc dây thần kinh số năm bên mặt trái. Cơ má của Sơn giật nhẹ một nhịp. Anh đứng trong bóng tối của phòng kho kỹ thuật, tay siết chặt chiếc thẻ từ VIP dính nước Javel của y tá Hoài, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở 1Hz quen thuộc.


Anh đã nhớ ra tất cả. Anh nhớ ra Mỹ Dung – cô gái cá tính với mái tóc màu khói, người đang giữ chìa khóa dữ liệu của Thiên Đức. Anh nhớ ra Đăng Khoa – người em rể mang trong lòng mối thâm thù huyết hải với tập đoàn y tế này. Sơn không lãng phí thêm một giây nào. Anh thu dọn chiếc hộp nhạc vào đáy giỏ giẻ lau bẩn, cúi thấp người lách qua lối cửa phụ khoa nhi, băng qua màn sương mù dày đặc của Khánh Bình để đến điểm hẹn.


***


Phòng thí nghiệm âm học bỏ hoang của Giáo sư Bách nằm khuất sau những dãy nhà đổ nát của ngôi trường đại học kỹ thuật đã giải thể từ lâu. Tường phòng được ốp bằng những tấm tiêu âm gai xốp màu xám xịt đã mục nát, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn thành thứ bụi phấn độc hại. Không khí nơi đây nồng nặc mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và mùi rỉ sét của những cỗ máy đo dao động ký thời Liên Xô. Trên chiếc bàn gỗ dài giữa phòng, một ngọn đèn dầu hỏa tỏa ra ánh sáng vàng vọt, tù mù, hắt những bóng đen dài dặc lên bức tường xốp mục.


Đăng Khoa đứng tựa lưng vào khung cửa sổ rỉ sét, tay siết chặt chiếc máy ảnh cơ Leica như một thói quen tự vệ. Mỹ Dung ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ, hai bàn tay đan chặt vào nhau, gương mặt lo âu hiển hiện rõ dưới quầng thâm của những đêm mất ngủ. Bên cạnh cô là nghệ nhân Đỗ Tiến Đạt – người thợ sửa đồng hồ già có đôi bàn tay thô ráp nhưng các ngón tay linh hoạt một cách kỳ lạ. Ông đang đeo chiếc kính lúp chuyên dụng một bên mắt, lặng lẽ sắp đặt những chiếc nhíp gắp siêu nhỏ và bộ tuốc-nơ-vít cơ khí chính xác lên một tấm vải nhung đen.


Cánh cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc. Sơn bước vào, dáng người gầy gò bao bọc trong bộ đồng phục dọn vệ sinh màu xám tro dính đầy vệt bùn đất.


“Anh Sơn!” Mỹ Dung khẽ reo lên, định đứng dậy nhưng Sơn đã nhanh chóng giơ bàn tay trái bám bụi than lên ra hiệu giữ im lặng. Giọng anh khàn đặc, thều thào sau nhiều giờ giả câm lặng trong viện: “Tắt... tắt tất cả thiết bị điện tử. Phong đang quét sóng dải rộng.”


Mỹ Dung hiểu ngay lập tức. Theo đúng Quy tắc Không Kết nối Số (Analog Only), cô dập cầu dao phụ của chiếc máy tính xách tay tự chế, ngắt hoàn toàn nguồn pin dự phòng. Căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của những con người đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.


Sơn đặt chiếc hộp nhạc gỗ cổ của Mai Chi lên tấm vải nhung đen trước mặt nghệ nhân Đạt. Lớp vỏ gỗ sơn mài của chiếc hộp đã bị trầy xước nhiều chỗ, bám đầy bụi hóa chất khan của tầng hầm Thiên Đức, nhưng cấu trúc cơ khí bên trong vẫn toát lên một vẻ đẹp analog kiêu hãnh.


“Chú Đạt,” Sơn khẽ nói, cơ mặt bên trái lại giật nhẹ một nhịp khi anh cố gắng tập trung thính giác tuyệt đối để nghe ngóng động tĩnh ngoài tường rào. “Mai Chi đã giấu công thức giải độc Thiên-Beta dưới đáy các bánh răng của chiếc hộp này. Chúng ta chỉ có chưa đầy hai giờ ba mươi phút trước khi ca mổ của Khánh An bắt đầu. Chú phải tháo dỡ nó mà không được làm xước bất kỳ ký tự nào.”


Ông lão Đạt không trả lời. Ông chỉ khẽ gật đầu, hơi thở chậm rãi và đều đặn. Ông dùng chiếc nhíp gắp siêu nhỏ, nhẹ nhàng vặn lỏng chiếc ốc vít bằng đồng đầu tiên. Tiếng kim loại va chạm cực nhỏ vang lên trong không gian cách âm hoàn hảo của phòng thí nghiệm bỏ hoang.


*Tạch. Tạch.*


Mỗi tiếng động cơ khí đều khiến lồng ngực Mỹ Dung thắt lại. Cô cầm sẵn một cuốn sổ tay chép tay bằng giấy thô và một cây bút chì gỗ, chuẩn bị ghi chép.


Trong lúc ông Đạt đang tập trung cao độ vào những bánh răng đồng nhỏ như hạt cát, Sơn bước lại gần bức tường tiêu âm mục nát. Anh áp tai vào vách xốp, vận dụng Thính giác Tuyệt đối để lọc bỏ tiếng gió hú ngoài thung lũng. Đột nhiên, tai phải của anh bắt được một tần số vô cùng kỳ lạ.


*Rột... rẹt... tít...*


Đó là tiếng rít tần số cao của một thiết bị quét sóng vô tuyến dải hẹp cầm tay. Nó đang di chuyển chậm rãi dọc theo bờ tường rào sắt rỉ sét phía ngoài khuôn viên trường đại học bỏ hoang. Khoảng cách ước tính khoảng năm mươi mét.


“Phong,” Sơn mím môi, vết rạch nhỏ rớm máu trên cổ tay trái của anh lại đau nhói lên khi anh siết chặt nắm tay. “Gã thám tử tư của Trí đang dùng máy quét tần số để định vị chúng ta.”


“Làm sao hắn tìm được đến đây?” Đăng Khoa thì thầm, tay lén đặt vào báng súng ngắn giấu sau vạt áo khoác.


“Hắn không định vị được chúng ta bằng sóng số,” Mỹ Dung nói nhanh, giọng cô run lên nhưng đầy quyết đoán. “Hệ thống máy tính của em đã ngắt nguồn hoàn toàn. Hắn chỉ đang quét các dải tần số cảm ứng điện từ của các thiết bị analog cũ trong phòng thí nghiệm này. Những cuộn cảm biến của máy đo dao động ký cũ vẫn có thể phát ra bức xạ điện từ cực nhẹ khi bị kích thích bởi sóng quét của hắn.”


Sơn đưa mắt nhìn quanh phòng. Những cỗ máy đo dao động ký cũ kỹ thời Liên Xô đang nằm im lìm trên các kệ sắt rỉ sét chính là những chiếc mỏ neo phát xạ vô tình dẫn đường cho kẻ thù.


“Chúng ta không thể di chuyển chiếc hộp nhạc lúc này,” Sơn lạnh lùng đưa ra quyết định chiến thuật. “Mỹ Dung, ngắt toàn bộ hệ thống cầu dao tổng của phòng thí nghiệm này. Chuyển sang dùng ánh sáng đèn dầu hỏa hoàn toàn. Khoa, cậu ra ngoài hành lang, dùng bóng tối che mắt thám tử tuần tra. Nếu hắn tiến lại gần quá ba mươi mét, hãy dùng tiếng búng tay để đánh lạc hướng hắn về phía dãy nhà thể chất bỏ hoang.”


Khoa gật đầu dứt khoát, lách người qua khe cửa tối và biến mất vào hành lang sương mù.


Trong phòng, Mỹ Dung dập chiếc cầu dao tổng bằng sắt rỉ. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, dập tắt vệt sáng leo lét của chiếc bóng đèn dây tóc trên trần. Căn phòng giờ đây chỉ còn được chiếu sáng bởi ngọn lửa vàng cam của cây đèn dầu hỏa đặt sát mép bàn gỗ. Sơn điều chỉnh bấc đèn xuống mức thấp nhất, chỉ đủ để hắt một vệt sáng hẹp lên đôi bàn tay đang cầm nhíp của ông Đạt. Bóng của ba người đổ rạp lên tường xốp như những pho tượng đá lặng câm.


“Đã tháo được bánh răng trung tâm,” ông Đạt khẽ thì thầm, trán ông bám đầy những giọt mồ hôi lạnh. Đôi mắt ông mỏi mệt nghiêm trọng sau chiếc kính lúp chuyên dụng. Sơn bước lại gần, đặt nhẹ ngón tay lên bả vai ông Đạt, sử dụng giọng nói trầm ấm xoa dịu thần kinh để giúp ông giữ vững tay cầm: “Chú Đạt, thở chậm lại. Theo nhịp đồng hồ của cháu. *Một... hai... ba...* Tốt lắm. Hãy giữ vững tay.”


Nhờ ám thị giảm đau lâm sàng nhẹ của Sơn, đôi tay run rẩy của ông Đạt lập tức ổn định trở lại. Ông dùng nhíp gắp chiếc bánh răng đồng thứ ba ra khỏi trục cơ học.


Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu, mặt dưới của chiếc bánh răng đồng hiện ra những vết khắc siêu nhỏ, nông và mảnh đến mức nếu nhìn bằng mắt thường sẽ chỉ thấy như những vết xước tự nhiên của kim loại.


“Mỹ Dung, kính lúp,” Sơn khẽ ra lệnh.


Mỹ Dung nhanh chóng đưa chiếc kính lúp cầm tay khổ lớn lại gần. Sơn điều chỉnh góc chiếu sáng của đèn dầu hỏa để dải ánh sáng vàng hắt nghiêng một góc ba mươi độ lên bề mặt bánh răng, làm nổi bật các vết khắc tàng hình ẩn dưới lớp dầu máy rỉ sét.


“Đây không phải là chữ viết,” Mỹ Dung thì thầm, mắt cô dán chặt vào những ký tự kỳ lạ. “Đây là các nốt nhạc cổ. Mai Chi đã dùng ký hiệu nhạc lý của bản nhạc ru để mã hóa công thức hóa học!”


“Anh biết điều này,” Sơn khẽ nói, giọng anh chùng xuống đầy đau đớn. “Mai Chi luôn nói rằng âm nhạc là ngôn ngữ hoàn hảo nhất của tự nhiên. Cô ấy đã khắc các nốt nhạc tương ứng với các nguyên tố hóa học theo bảng tuần hoàn cổ của Pháp.”


“Em hiểu rồi!” Mỹ Dung lập tức đặt bút chì lên trang giấy thô. Cô bắt đầu giải mã chuỗi ký tự dựa trên quy luật tần số âm thanh của bản nhạc ru. “Nốt Đô tương ứng với Carbon... nốt Sol là Oxy... nốt La là Nitrogen... Nhịp điệu của bản nhạc chính là tỷ lệ liên kết của các nguyên tử!”


*Sột soạt... sột soạt...*


Tiếng bút chì vẽ nhanh trên giấy thô vang lên đều đặn, khớp hoàn hảo với tiếng tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo Sơn.


Đột nhiên, thính giác tuyệt đối của Sơn lại bắt được tiếng bước chân dẫm lên những cành củi khô ngoài tường rào. Tiếng bước chân rất nhẹ, rất chậm, mang theo sự cảnh giác cao độ của một thợ săn chuyên nghiệp. Khoảng cách đã rút ngắn xuống còn ba mươi lăm mét. Phong đang tiến lại gần tòa nhà phòng thí nghiệm.


*Tạch... tạch...*


Tiếng máy quét tần số của Phong bắt đầu phát ra những tiếng rít đều đặn hơn. Sơn nín thở. Anh biết, dù họ đã ngắt toàn bộ điện, nhưng sự hiện diện của ba cơ thể người trong căn phòng kín này vẫn tạo ra một lượng bức xạ nhiệt nhẹ mà các thiết bị tầm nhiệt cầm tay của Phong có thể phát hiện nếu gã áp sát cửa sổ.


Sơn đưa tay lên ngực, điều hòa nhịp tim của mình xuống mức bốn mươi tám nhịp một phút để giảm thiểu tối đa bức xạ nhiệt cơ thể. Anh khẽ ra hiệu cho Mỹ Dung cúi thấp đầu xuống dưới gầm bàn gỗ để tránh vệt sáng của đèn dầu hắt ra ngoài cửa sổ.


Ngoài hành lang tối, một tiếng búng tay thanh mảnh vang lên.


*Chóc...*


Tiếng búng tay của Đăng Khoa dội vang qua các phòng học trống rỗng phía bên kia dãy nhà thể chất. Tiếng bước chân của Phong ngoài tường rào đột ngột khựng lại. Sơn nghe thấy tiếng gã xoay người, tiếng đế giày combat miết nhẹ trên nền đất ẩm ướt hướng về phía nguồn phát âm thanh giả lập.


“Hắn đã bị đánh lạc hướng,” Sơn thì thầm, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo anh. “Chú Đạt, bánh răng cuối cùng.”


Nghệ nhân Đạt hít một hơi sâu, dùng chiếc nhíp gắp chiếc bánh răng đồng lớn nhất nằm sát đáy hộp nhạc. Đây là bánh răng chịu lực chính, có đường kính lớn nhất và chứa nhiều vết khắc nhất. Ông Đạt cẩn thận nhấc nó ra khỏi trục quay cơ học, đặt nhẹ nhàng lên tấm vải nhung đen.


Mỹ Dung lập tức di chuyển kính lúp cầm tay, ánh mắt cô quét nhanh qua các vết khắc hình vòng cung trên bề mặt bánh răng cuối cùng. Cây bút chì trong tay cô di chuyển liên tục trên trang giấy, vẽ ra những công thức cấu trúc phân tử sinh học phức tạp của chất đối kháng Thiên-Beta.


“Hợp chất liên kết thùy trán... tỷ lệ Carbon và Nitrogen đạt mức 4:1... chất xúc tác tự nhiên từ tinh chất dâu tằm cổ...” Mỹ Dung lầm lầm đọc to các ký hiệu giải mã, gương mặt cô dần lộ ra sự hưng phấn tột độ của một nhà khoa học sắp chạm tay vào sự thật. “Chúng ta đã có chín mươi phần trăm công thức giải độc Thiên-Beta! Nó hoàn toàn có khả năng trung hòa tác dụng phong tỏa synap của Thiên-Alpha trong vòng mười lăm phút!”


Nhưng đột nhiên, ngòi bút chì của Mỹ Dung khựng lại giữa chừng.


Đôi mắt cô giãn to ra dưới ánh đèn dầu hỏa. Cô nhìn chằm chằm vào bề mặt bánh răng đồng ở phần rìa ngoài cùng – nơi chứa các vết khắc cuối cùng của chuỗi mật mã.


“Không... không thể thế này được...” Mỹ Dung lắp bắp, giọng cô đột ngột run rẩy dữ dội.


“Có chuyện gì?” Sơn bước lại gần, cơ mặt bên trái giật mạnh một nhịp.


“Bánh răng cuối cùng... phần ký hiệu hóa học ở nhịp nhạc cuối cùng đã bị khuyết vĩnh viễn,” Mỹ Dung ngước mắt lên nhìn Sơn, ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng. “Có một vệt xước sâu, rất rộng, cắt ngang qua ba nốt nhạc cuối cùng của bản nhạc ru. Vết xước này không phải do thời gian hay rỉ sét... Nó bị ai đó cố tình dùng dao nhọn rạch nát để tiêu hủy ký tự gốc từ mười năm trước!”


Sơn chết lặng. Anh nhìn vào vệt xước sâu hoắm trên bề mặt bánh răng đồng. Vết rạch tàn nhẫn ấy đã cắt đứt hoàn toàn chuỗi liên kết của tiền chất hóa học cuối cùng – thành phần quyết định giúp chất giải độc có thể vượt qua hàng rào máu não để bảo vệ thùy trán của Khánh An.


“Không có ký hiệu này, chúng ta không thể xác định được chất dẫn truyền thần kinh trung gian,” Mỹ Dung nghẹn ngào, những giọt nước mắt bất lực bắt đầu rơi xuống trang giấy thô dính đầy vết chì vẽ. “Nó giống như một chiếc phao cứu sinh có đầy đủ khung xương nhưng lại bị khuyết một mảng đáy lớn... Khánh An uống vào sẽ bị sốc phản vệ vĩnh viễn.”


Thời gian đếm ngược đến ca mổ tước đoạt nhận thức của Khánh An chỉ còn đúng hai giờ ba mươi phút.


Mật mã trong tiếng nhạc đã được giải mở, nhưng chiếc phao cứu sinh duy nhất của người cha lại bị khuyết một mảnh chí mạng ngay trước ngưỡng cửa của tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!