Mảnh Khuyết Trước Giờ G
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng nện sấm sét vào cánh cửa gỗ mục nát của phòng vệ sinh tầng hầm Thiên Đức làm những mảng vôi vữa rỉ sét trên trần nhà rơi lả tả xuống bệ sứ. Mùi clo nồng nặc trộn lẫn với mùi amoniac hắc ín dường như đặc quánh lại dưới làn sương mù ẩm ướt của đêm Khánh Bình. Sơn đứng im lặng trước bệ rửa mặt, tay trái siết chặt chiếc giẻ lau bẩn thỉu bám đầy nước Javel để che đi vết rạch nhỏ vẫn còn rỉ máu tươi nơi cổ tay.
“Thằng câm bên trong! Cút ra ngoài ngay! Có lệnh tập trung toàn bộ tổ dọn dẹp lên văn phòng khoa thần kinh để kiểm tra định danh và dấu vân tay! Đừng để tao phải phá cửa!” Giọng gã bảo vệ tuần tra khàn đặc, đầy vẻ sốt ruột và hách dịch.
Sơn nhắm mắt lại. Đầu anh đau như búa bổ, từng mạch máu bên thái dương giật lên bần bật. Cơn co giật nhẹ ở cơ mặt bên trái bắt đầu xuất hiện – một di chứng tàn khốc của ca tự thôi miên cực đoan mà anh vừa thực hiện để tự khóa ký ức của chính mình. Anh hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim từ mức hoảng loạn tám mươi nhịp tụt dần xuống bốn mươi tám nhịp một phút bằng kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân. Anh cần phải biến hệ thần kinh thực vật của mình thành một tấm bia đá câm lặng trước các cảm biến đo lường sinh học của Thiên Đức.
Khi cánh cửa gỗ từ từ mở ra, ánh đèn pin công suất cao của gã bảo vệ rọi thẳng vào mắt Sơn, khiến đồng tử của anh co thắt dữ dội. Sơn không né tránh, anh cúi gập người, miệng phát ra những tiếng “ú, ớ” run rẩy của một gã câm ngốc nghếch, tay lóng ngóng khua khoắng chiếc giẻ lau bẩn như thể vô tình làm đổ xô nước tẩy rửa xuống chân gã bảo vệ.
“Mẹ kiếp! Thằng câm dơ bẩn này!” Gã bảo vệ chửi thề, nhảy lùi lại để tránh vũng nước axit loãng. Gã nhìn lướt qua bàn tay bám đầy bụi than và vệt máu đã khô của Sơn, khịt mũi đầy khinh bỉ. “Lại làm vỡ bóng đèn sưởi lò hơi chứ gì? Đúng là thứ phế vật. Đi mau lên! Đội trưởng Hùng đang đợi trên sảnh trực!”
Sơn lầm lũi đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu đi dọc theo hành lang kỹ thuật tầng hầm. Tiếng bánh xe rít lên kèn kẹt trên sàn gạch vô trùng lạnh lẽo, hòa vào tiếng còi báo động đỏ đang rú vang đều đặn từ các tầng cao của Viện dưỡng trí Thiên Đức.
Khi bước vào sảnh trực của khoa thần kinh, không khí ngột ngạt bao trùm bởi sự xuất hiện của lực lượng bảo an VIP mặc đồng phục xám tro bó sát. Sơn cúi đầu, đứng lẫn vào hàng ngũ những nhân viên dọn dẹp vệ sinh đang run rẩy xếp hàng. Ở góc sảnh, hệ thống camera AI của Ngô Tiến Dũng đang liên tục xoay quét, những vệt tia hồng ngoại màu đỏ nhạt quét qua gương mặt từng người để phân tích biểu cảm vi mô và nhịp tim từ xa.
Đến lượt Sơn bước lên máy quét dấu vân tay. Anh cố ý ấn bàn tay trái bám đầy bụi than đen và vết máu khô lên mặt kính cảm biến. Thiết bị phát ra tiếng bíp lỗi màu đỏ: *“Lỗi nhận diện sinh học – Bề mặt cảm biến bị ô nhiễm.”*
Lê Mạnh Hùng, đội trưởng bảo an, đứng cạnh đó khẽ nhíu mày. Gã bước lại gần Sơn, đôi mắt sắc lạnh của một cựu sĩ quan đặc nhiệm quét từ đỉnh đầu xuống đôi giày cao su bám đầy bùn đất của anh. Sơn lập tức co rúm người lại, miệng ú ớ, hai vai run bần bật, cơ mặt bên trái co giật liên tục như một bệnh nhân động kinh đang lên cơn hoảng sợ. Anh chủ động để lộ vết rách rớm máu trên cổ tay trái, tỏ vẻ đau đớn tột cùng.
“Nó bị mảnh thủy tinh lò hơi cắt trúng tay lúc nãy, thưa Đội trưởng,” gã bảo vệ tuần tra tầng hầm bước lên giải thích. “Thằng câm này ngớ ngẩn lắm, chắc hoảng quá chạy vào nhà vệ sinh trốn.”
Hùng nhìn vết thương rỉ máu trên cổ tay Sơn, rồi nhìn bảng đo nhịp tim từ xa hiển thị trên màn hình cầm tay của gã: *48 nhịp/phút – Trạng thái suy nhược thần kinh thực vật.* Một kẻ đột nhập đang trốn chạy không bao giờ có thể duy trì nhịp tim thấp đến mức đóng băng như vậy dưới áp lực thẩm vấn. Sự hoài nghi trong mắt Hùng giãn ra. Gã xua tay đầy chán ghét: “Cho nó cút đi dọn dẹp khu hành lang VIP chuyển tiếp. Đừng để nó lảng vảng ở đây làm bẩn máy quét.”
Sơn cúi đầu ú ớ cảm ơn, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh rời khỏi sảnh trực. Khi cánh cửa kính tự động khép lại sau lưng, anh lén thở hắt ra một hơi lạnh buốt. Anh đã vượt qua lưới quét sinh học đầu tiên, nhưng cái giá phải trả là một khoảng trống ký ức rợn người trong đầu. Anh biết mình có một đồng minh công nghệ vô cùng quan trọng ngoài viện – người duy nhất có thể giúp anh giải mã hệ thống camera AI của Dũng. Nhưng mỗi khi anh cố gắng lục tìm cái tên hay khuôn mặt của người đó, thùy trán của anh lại bỏng rát như bị nung nóng, và cơn co giật cơ mặt trái lại bùng lên dữ dội. Ký ức về cô gái ấy đã bị khóa chặt trong một chiếc hộp thép vô hình của vô thức.
***
3:00 sáng.
Sơn đang lau dọn những vệt nước ngưng tụ trên cửa kính hành lang VIP chuyển tiếp thì thính giác tuyệt đối của anh chợt bắt được những tiếng bước chân dồn dập, nặng nề phát ra từ lối đi tắt dẫn xuống tầng hầm kỹ thuật. Đó là tiếng đế giày combat của lực lượng bảo an VIP, đi kèm với tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của một người phụ nữ.
Anh lùi xe dọn dẹp vào góc tối của ngã rẽ hành lang, nín thở quan sát qua tấm kính phản quang.
Lê Mạnh Hùng cùng hai bảo an đang áp giải y tá Lê Thị Hoài đi dọc hành lang VIP. Hoài bị còng tay ngược ra sau, mái tóc dài rối bời xõa xuống gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu. Đi ngay phía sau họ là Trần Minh Trí. Gã bác sĩ trưởng khoa lúc này không còn giữ được vẻ lịch lãm thường ngày; đôi mắt gã đỏ sọc sau cặp kính gọng titan, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
“Đưa cô ta vào phòng biệt giam đặc biệt số 9 ngay lập tức!” Trí rít lên qua kẽ răng, giọng gã run rẩy vì giận dữ và sợ hãi. “Tôi đã nghi ngờ từ lâu khi thấy chỉ số sóng não của Trịnh Khánh An quá ổn định. Hóa ra chính cô – một y tá điều trị VIP – lại lén lút sao chép tệp bệnh án gốc và tráo đổi các mẫu thuốc an thần của tôi!”
“Các người... các người là lũ quỷ khát máu!” Hoài hét lên, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy phẫn nộ. “Tôi đã thấy những vết sẹo mổ trên đầu những đứa trẻ nghèo bị đưa vào đây! Các người đang tước đoạt nhận thức của chúng để bán cho giới siêu giàu! Tôi sẽ đưa cuốn sổ tay phân phối thuốc này ra ánh sáng!”
“Cuốn sổ tay đó không cứu được cô đâu, Hoài ạ,” Trí mỉm cười lạnh lùng, nụ cười đầy sát khí học thuật. “Hệ thống của chúng tôi sẽ xóa sạch toàn bộ ký ức ngắn hạn của cô trong vòng hai mươi bốn giờ tới bằng Hợp chất Thiên-Alpha đậm đặc. Khi cô tỉnh lại, cô sẽ chỉ là một bệnh nhân tâm thần phân liệt hoang tưởng tự nguyện ký vào bản tự thú làm giả hồ sơ y tế.”
Khi đội bảo an áp giải Hoài đi ngang qua vị trí xe dọn vệ sinh của Sơn, Hoài chợt nhìn thấy bóng người gầy gò mặc đồng phục xám tro đang cúi đầu lau sàn. Đôi mắt cô giãn to ra trong một tích tắc. Cô nhận ra Sơn. Cô biết anh chính là người cha đang âm thầm tìm cách cứu con gái Khánh An.
Hoài không hề hét lên cầu cứu. Cô biết nếu cô bộc lộ mối liên hệ với Sơn, cả hai sẽ cùng bị tiêu diệt vĩnh viễn.
Trong một nỗ lực phản kháng cuối cùng đầy tuyệt vọng, Hoài bất ngờ dùng hết sức bình sinh giẫm mạnh vào chân gã bảo an bên phải, rồi lao người về phía xe dọn vệ sinh của Sơn, giả vờ như bị vấp ngã thô bạo.
“Buông tôi ra! Lũ khốn nạn!” Hoài hét lớn, cơ thể cô đập mạnh vào thành chiếc xe dọn dẹp bẩn thỉu, làm những xô nước tẩy rửa và đống giẻ lau đổ nhào xuống sàn gạch.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn cực ngắn khi gã bảo an lao vào khống chế và kéo Hoài đứng dậy, Sơn nhìn thấy bàn tay đang bị còng của Hoài lén lách qua khe hở của bạt phủ xe dọn dẹp. Một vật thể nhỏ bằng kim loại màu bạc, bị trầy xước góc, trượt nhẹ từ kẽ ngón tay cô rơi thẳng xuống đáy giỏ giẻ lau bẩn đẫm nước Javel của anh.
Đó là chiếc thẻ từ dự phòng truy cập khu biệt giam đặc biệt số 9 của Hoài.
“Tránh ra, thằng câm dơ bẩn này!” Gã bảo an Bản giận dữ đẩy mạnh vai Sơn, khiến anh ngã chúi đầu vào đống giẻ lau bẩn. Sơn ú ớ, ôm đầu tỏ vẻ sợ hãi tột độ, lóng ngóng nhặt nhạnh những chiếc chổi lau nhà đổ nát.
Hùng lạnh lùng ra lệnh: “Đừng lãng phí thời gian với nó. Đưa cô ta đi!”
Cánh cửa sắt dày của khu biệt giam sập lại với một tiếng động nặng nề, dập tắt hoàn toàn tiếng hét của Hoài. Hành lang VIP trở lại sự im lặng vô trùng, lạnh ngắt.
Trần Minh Trí đứng lại vài giây, gã rút chiếc khăn tay lụa lau nhẹ những giọt mồ hôi trên trán, rồi quay sang nói với Hùng qua bộ đàm: “Kích hoạt ngay lập tức quy trình chuẩn bị cho ca phẫu thuật tước đoạt nhận thức của Trịnh Khánh An. Đẩy sớm tiến độ lên. Ca mổ sẽ bắt đầu sau đúng ba tiếng nữa tại Căn phòng áp suất âm khu VIP. Tôi không muốn có bất kỳ rủi ro nào từ kẻ đột nhập ẩn danh nữa.”
Ba tiếng.
Sơn đứng chết lặng giữa hành lang, hai bàn tay siết chặt chiếc cán chổi lau nhà bằng nhôm lạnh ngắt. Từng lời nói của Trí dội vào thính giác tuyệt đối của anh như những nhát búa nện trực diện vào vỏ não.
Khánh An chỉ còn đúng ba tiếng đồng hồ trước khi nhận thức của cô bé bị tước đoạt vĩnh viễn, biến bộ não mười hai tuổi của cô thành một cái xác không hồn phục vụ cho sự kéo dài tuổi thọ trí tuệ của triệu phú Lâm Thế Phượng.
Anh đã có chiếc thẻ từ VIP của Hoài trong tay. Nhưng anh phải làm gì tiếp theo?
Sơn đứng trước xe dọn vệ sinh, cầm chiếc thẻ từ VIP bằng kim loại bám đầy nước Javel hăng nồng. Cơn co giật ở cơ mặt bên trái lại bùng lên dữ dội, đau nhói. Anh cần phải liên lạc với Mỹ Dung để cô hack vào hệ thống camera AI, tạo ra khoảng trống an toàn cho anh đột nhập. Anh cần liên lạc với Đăng Khoa để chuẩn bị chiếc xe cứu thương ngoại vi.
Nhưng anh không nhớ.
Khoảng trống rợn người trong đầu anh như một hố đen nuốt chửng mọi nỗ lực khơi gợi thông tin. Anh nhớ Đăng Khoa, nhưng anh không nhớ số điện thoại analog bảo mật của cậu ấy. Anh hoàn toàn quên mất Mỹ Dung là ai. Làm sao một kẻ mất trí nhớ ngắn hạn có thể phối hợp một cuộc đột kích giải cứu khẩn cấp trong vòng chưa đầy ba tiếng đồng hồ?
Anh đã tự khóa ký ức của mình quá sâu dưới Trạng thái Delta cực hạn. Và giờ đây, chính sự phòng thủ tuyệt đối đó đang biến thành bản án tử hình dành cho con gái anh.
Sơn điên cuồng đẩy chiếc xe dọn vệ sinh chạy trốn vào phòng kho kỹ thuật nhỏ hẹp dưới gầm cầu thang tầng hầm. Anh chốt chặt cửa gỗ, hơi thở dồn dập, hỗn hển.
Anh phải bẻ gãy khóa ký ức tự thân của mình. Ngay lập tức.
Sơn quỳ xuống sàn nhà kho ẩm mốc, rách nát. Anh rút chiếc kim băng rỉ sét từ túi áo bảo hộ, đâm mạnh vào vết rạch cũ trên cổ tay trái. Cơn đau nhói buốt lạnh gáy xộc thẳng lên thùy trán, máu tươi lại rỉ ra, nhuộm đỏ móng tay anh. Anh cố gắng dùng nỗi đau thể xác cực hạn (Kháng cấp độ 2) làm mỏ neo để ép bộ não mở ra ngăn chứa ký ức bị khóa.
*Không hiệu quả.*
Cơn đau chỉ mang lại sự tỉnh táo sinh học tạm thời, nhưng ngăn chứa ký ức thép được thiết lập bằng trạng thái Delta cực hạn vẫn trơ lỳ, đóng chặt trước mọi kích thích vật lý. Ám thị khóa quá sâu. Bộ não của anh từ chối liên kết.
Sơn ôm đầu, những giọt nước mắt bất lực và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác. Anh gục đầu vào thành chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu, cảm nhận sự bất lực tột cùng của một người cha đang nhìn thời gian trôi đi từng phút một hướng về giờ tử hình của con mình.
*Mai Chi... Khánh An... Ta phải làm sao?*
Đúng lúc đó, trong không gian tối tăm, ngột ngạt của phòng kho kỹ thuật, thính giác tuyệt đối của Sơn chợt bắt được một âm thanh vô cùng nhỏ bé, tinh tế phát ra từ dưới đáy tủ đồ cá nhân bằng sắt rỉ sét của anh – nơi anh cất giấu những bộ quần áo lao công cũ bẩn.
*Tạch... Tạch...*
Đó là tiếng chuyển động của một bánh răng cơ học bằng đồng bị kẹt nhẹ do thiếu dầu mỡ.
Rồi, một giai điệu âm thanh mộc mạc, analog, không hề qua bất kỳ bộ lọc kỹ thuật số nào, bắt đầu vang lên khẽ khàng, chậm rãi trong bóng tối.
*Là bản nhạc ru cổ của Mai Chi.*
Chiếc hộp nhạc gỗ cổ (Hộp nhạc gỗ cổ của Mai Chi) cất giấu dưới đáy tủ đồ tự động kích hoạt chuyển động do sự rung động tần số thấp của tiếng còi báo động đỏ của viện dưỡng trí dội vào vách tủ sắt.
Giai điệu bản nhạc ru truyền thống của gia đình – mỏ neo thính giác duy nhất không thể bị hóa chất hay công nghệ tước đoạt – dội thẳng vào màng nhĩ Sơn, tạo ra một làn sóng cộng hưởng điện từ sinh học cực mạnh chạy dọc theo các sợi thần kinh hướng tâm lên vỏ não thùy trán.
Sơn đứng trước xe dọn vệ sinh, cầm chiếc thẻ từ VIP của Hoài, thính giác tuyệt đối của anh chợt nghe thấy tiếng nhạc ru quen thuộc phát ra từ chiếc hộp nhạc gỗ cổ của Mai Chi đang được cất giấu dưới đáy tủ đồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!