Kẻ Vô Hình Dưới Tầng Hầm
Mùi của Viện dưỡng trí Thiên Đức không giống bất kỳ bệnh viện thông thường nào. Đó là một hỗn hợp ngột ngạt giữa dung dịch tẩy rửa Lysol nồng nặc, hơi ẩm mốc của những bức tường bê tông xây từ thời cũ, và một hương vị ngọt lợn, u ám dính dáp trong không khí – mùi của các hoạt chất an thần liều cao được phun sương định kỳ vào hệ thống thông gió. Đối với một người bình thường, hít thở bầu không khí này quá mười lăm phút sẽ khiến đầu óc họ bắt đầu lơ mơ, mí mắt nặng trĩu và ý chí tự do dần tan rã thành một thứ sương mù thụ động.
Nhưng Trịnh Hoài Sơn không phải người bình thường.
Trong góc tối ẩm ướt của phòng vệ sinh dành cho nhân viên dưới tầng hầm, Sơn đang đứng tựa lưng vào bức tường gạch men rạn nứt. Anh mặc bộ đồng phục dọn dẹp vệ sinh màu xám tro rộng thùng thình, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt hốc hác và cặp kính cận cũ kỹ. Bàn tay gầy gò của anh thọc sâu vào túi áo, ngón tay cái miết nhẹ lên lớp vỏ đồng chạm khắc tinh xảo của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Âm thanh cơ học khô khốc, đều đặn vang lên ở tần số đúng 1Hz. Đối với Sơn, tiếng tích tắc này không chỉ đơn thuần là tiếng đếm thời gian. Nó là một mỏ neo vật lý. Mỗi nhịp gõ là một xung lực kích thích vỏ não thùy trán của anh, giữ cho các liên kết thần kinh không bị đồng hóa bởi làn sương hóa chất đang bao phủ Thiên Đức. Nó nhắc nhở anh rằng anh vẫn là Trịnh Hoài Sơn – cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng hàng đầu, chứ không phải gã lao công câm lặng, ngớ ngẩn mà ban quản lý viện dưỡng trí vẫn nghĩ.
Sơn nhắm mắt, lắng nghe nhịp thở của chính mình. Anh bắt đầu điều hòa hơi thở ra kéo dài, chủ động tác động vào hệ thần kinh thực vật tự chủ. Nhịp tim của anh bắt đầu giảm dần. Sáu mươi nhịp. Năm mươi lăm nhịp. Năm mươi nhịp. Cuối cùng, nó dừng lại ở mức bốn mươi tám nhịp một phút. Kỹ thuật Kiểm soát Nhịp tim tự thân này đã được anh rèn luyện suốt nhiều năm ẩn dật, một lá chắn sinh học hoàn hảo để đối phó với lưới giám sát công nghệ cao của Thiên Đức.
Anh đẩy cánh cửa gỗ mục nát của phòng vệ sinh bước ra ngoài hành lang kỹ thuật dưới tầng hầm. Nơi này tối tăm, ngập tràn những đường ống nước rỉ sét chằng chịt trên trần nhà như những mạch máu khổng lồ của một con quái vật bê tông. Tiếng quạt gió gầm rú từ phòng máy phát điện tạo ra một dải tiếng ồn trắng liên tục, che giấu mọi âm thanh khác.
Sơn đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu đi một cách chậm rãi, lê đôi chân hơi khập khiễng giả tạo trên sàn xi măng. Anh dừng lại trước sảnh thang máy kỹ thuật dẫn lên các tầng trên. Ngay phía trên trần nhà, một chiếc camera AI hình bán cầu đang chầm chậm quay quét.
Sơn biết rất rõ về chiếc camera này. Nó không chỉ ghi hình; nó được tích hợp thuật toán phân tích biểu cảm vi mô và cảm biến đo nhịp tim từ xa do Ngô Tiến Dũng thiết kế. Nếu nhịp tim của anh vượt quá ngưỡng lo âu, hoặc nếu cơ mặt anh xuất hiện một dao động nhỏ thể hiện sự tỉnh táo quá mức trong vòng một phần hai mươi lăm giây, hệ thống sẽ lập tức phát cảnh báo đỏ về phòng điều khiển trung tâm.
Sơn quan sát góc quay quét của camera. Khi ống kính chầm chậm hướng về phía bên phải, anh bắt đầu di chuyển. Anh sử dụng chiếc chổi lau nhà cán dài làm vật cản tự nhiên, giơ lên một cách vụng về như đang chuẩn bị làm việc, khéo léo che khuất nửa khuôn mặt hốc hác khỏi tầm quét trực diện của camera.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân nện gót da nện đều đặn vang lên từ phía hành lang đối diện.
Sơn lập tức dừng lại, cúi gập người xuống, giả vờ dùng giẻ lau vắt nước vào xô. Anh ép chặt tâm trí, khóa nhịp tim của mình ở mức dưới năm mươi nhịp một phút. Một cơn đau đầu nhẹ, âm ỉ xuất hiện ở thái dương do lượng oxy lên não bị giảm đột ngột trong môi trường tầng hầm thiếu khí, nhưng Sơn vẫn giữ nguyên tư thế vô hồn.
Bác sĩ trưởng khoa Trần Minh Trí bước qua sảnh tầng hầm, theo sau là hai nhân viên bảo an vạm vỡ mặc đồng phục đen. Trí là một người đàn ông bốn mươi lăm tuổi, dáng vẻ thư sinh thanh lịch với chiếc áo blouse trắng tinh xảo viền vàng VIP, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng titan lại toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của kẻ coi bệnh nhân như những số liệu thí nghiệm.
Khi Trí bước qua xe dọn vệ sinh của Sơn, chiếc camera AI phía trên quét qua cơ thể họ. Ánh sáng xanh dương trên camera chớp nhẹ, chuyển sang màu xanh lá cây – tín hiệu xác nhận nhịp tim của gã lao công Trịnh Hoài Sơn hoàn toàn bình thường, thụ động và không có bất kỳ dấu hiệu lo âu nào. Trí thậm chí không thèm liếc nhìn Sơn một lần. Đối với gã trưởng khoa kiêu ngạo, những kẻ dọn vệ sinh ở tầng đáy xã hội này chỉ là những cái bóng vô hình, không đáng để bận tâm.
Nhưng ngay khi Trí bước qua khoảng cách hai mét, Sơn đã kích hoạt Thính giác Tuyệt đối của mình.
Anh lọc bỏ tiếng gầm rú của quạt gió công nghiệp, lọc bỏ tiếng rọt rẹt của hệ thống xả nước, chỉ tập trung vào tần số giọng nói và nhịp tim của Trần Minh Trí. Trí đang cầm một chiếc điện thoại di động áp sát tai. Nhịp tim của Trí lúc này dao động ở mức tám mươi lăm nhịp một phút – hơi nhanh hơn bình thường, thể hiện gã đang trong trạng thái phấn khích ngầm hoặc căng thẳng vì một giao dịch lớn.
"Tôi nghe đây, thưa Viện trưởng," Trí nói bằng giọng trầm, cố ý hạ thấp âm lượng khi đi qua khu vực hành lang kỹ thuật.
Sơn nín thở, tai anh hướng về phía bóng lưng của Trí. Từng từ ngữ phát ra từ khuôn miệng của gã trưởng khoa được thính giác của Sơn bóc tách rõ ràng giữa dải tiếng ồn trắng.
"Vâng, mọi thứ đã sẵn sàng tại phân khu VIP biệt lập. Chúng tôi vừa hoàn thành việc chuyển di mục tiêu mới vào phòng biệt giam đặc biệt số 9 dưới diện giám sát 24/7. Trịnh Khánh An... đúng vậy, đứa con gái của Sơn."
*Trịnh Khánh An.*
Cái tên đó vừa vang lên, lồng ngực Sơn như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Trái tim anh đột ngột đập mạnh một nhịp. Sự kích động sinh học này suýt nữa đã phá vỡ kỹ thuật khóa nhịp tim của anh. Sơn phải cắn chặt môi trong, dùng cơn đau thể xác ở đầu lưỡi để làm mỏ neo kích thích hệ thần kinh phó giao cảm, ép nhịp tim trở lại mức an toàn ngay trước khi cảm biến của camera AI kịp ghi nhận sự biến động.
Khánh An. Con gái mười hai tuổi của anh. Đứa trẻ tội nghiệp luôn mang làn da nhợt nhạt và đôi mắt to tròn nhạy cảm di truyền từ mẹ. Sau khi người vợ quá cố Nguyễn Mai Chi qua đời mười năm trước trong một ca phẫu thuật mờ ám, Khánh An là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho Sơn không gục ngã trước cuộc đời đầy dằn vặt này. Anh đã chấp nhận sống ẩn dật, đóng vai một kẻ câm điên dọn dẹp vệ sinh tại chính nơi đã sát hại vợ mình, chỉ để âm thầm bảo vệ con gái khỏi sự dòm ngó của Thiên Đức.
Nhưng giờ đây, chúng đã đưa tay đến chỗ con gái anh.
Giọng nói của Trần Minh Trí vẫn tiếp tục truyền vào tai Sơn, lạnh lùng và vô cảm như một bản án tử hình lâm sàng:
"Chỉ số tương thích sóng não của cô bé với khách hàng triệu phú Lâm Thế Phượng đạt mức chín mươi lăm phần trăm. Đây là một 'vật chủ' hoàn hảo nhất mà chúng ta từng tìm thấy trong mười năm qua. Phượng đã đồng ý chuyển khoản đặt cọc đầu tiên qua quỹ từ thiện đen. Ca phẫu thuật tước đoạt nhận thức sẽ được tiến hành sớm hơn dự kiến. Chúng tôi sẽ sử dụng Hợp chất Thiên-Alpha để phong tỏa hoàn toàn thùy trán của cô bé trước khi tiến hành chuyển di dữ liệu sóng não sang cho Phượng. Sau ca mổ, cô bé sẽ rơi vào trạng thái mất nhận thức bản ngã vĩnh viễn... Vâng, thưa Viện trưởng, tôi sẽ trực tiếp giám sát quy trình tiêm hóa chất."
Tiếng bước chân của Trí và hai bảo an xa dần rồi mất hút sau cánh cửa thép của khu VIP.
Sơn vẫn đứng cúi gập người trước xô nước bẩn, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào cán chổi lau nhà bằng nhôm đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, sau đó biến thành một ngọn lửa hận thù âm ỉ, thiêu đốt tâm can.
*Tước đoạt nhận thức vĩnh viễn.*
Chúng muốn biến con gái anh thành một cái xác không hồn, một công cụ sinh học để kéo dài tuổi thọ trí tuệ cho gã triệu phú ái kỷ Lâm Thế Phượng. Chúng muốn dùng chính công nghệ chuyển di nhận thức – thứ công nghệ độc hại mà mười năm trước, Sơn đã vô tình tiếp tay thiết kế thông qua cuốn giáo trình thôi miên cưỡng chế cũ của mình.
Nỗi ân hận tột cùng cuộn trào trong lồng ngực Sơn như những đợt sóng đen ngòm. Năm xưa, vì say mê nghiên cứu học thuật và bị lừa dối bởi những lời hứa hẹn về một tương lai y khoa cứu người của Nguyễn Hoài Nam, Sơn đã dâng hiến cả cuộc đời mình để hoàn thiện các lý thuyết bẻ gãy và tái cấu trúc nhận thức. Anh không ngờ rằng, di sản nghiên cứu của mình lại bị biến thành công cụ tước đoạt tài sản, tước đoạt căn tính pháp lý của những người nghèo để phục vụ cho sự hồi xuân của giới siêu giàu. Và giờ đây, quả báo tàn khốc đó đang ứng nghiệm lên chính con gái anh.
Sơn từ từ đứng thẳng dậy. Ánh mắt anh phía sau cặp kính cận cũ kỹ không còn sự đờ đẫn, ngây ngô thường ngày. Nó sáng rực lên một quyết tâm thép, lạnh lùng và sắc bén như một lưỡi dao mổ.
Anh đẩy chiếc xe dọn vệ sinh quay trở lại phòng vệ sinh tầng hầm, chốt chặt cửa gỗ từ bên trong. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra khỏi túi áo, đặt nó lên bệ đá rạn nứt.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
"Mai Chi," Sơn lầm bầm, giọng nói trầm ấm đã mười năm không cất lên giờ đây khàn đặc vì xúc động. "Anh đã không bảo vệ được em. Nhưng lần này... dù có phải biến mình thành quỷ dữ, dù có phải bẻ gãy thực tại này, anh cũng sẽ đưa Khánh An trở về."
Anh mở ngăn đáy bí mật của chiếc xe đẩy dọn vệ sinh, lấy ra một chiếc hộp nhựa nhỏ chứa các linh kiện analog cũ và một ống tiêm chứa dung dịch hóa chất đối kháng tự chế mà anh đã lén lút chuẩn bị từ trước. Sơn biết rằng thời gian của anh không còn nhiều. Ca phẫu thuật tước đoạt nhận thức của Khánh An đã bắt đầu đếm ngược.
Sơn phải thâm nhập vào phân khu VIP biệt lập, tìm ra vị trí phòng giam đặc biệt số 9 và ngăn chặn ca phẫu thuật đầu tiên trước khi chất độc Thiên-Alpha tàn phá thùy trán của con gái anh vĩnh viễn. Nhưng để làm được điều đó, anh phải đối đầu với lưới camera AI dày đặc và sự giám sát 24/7 của Trần Minh Trí – kẻ đang nắm giữ mọi quyền sinh sát trong tay.
Sơn cầm chiếc đồng hồ quả quýt lên, lên dây cót một cách tỉ mỉ. Tiếng tích tắc vang lên giòn giã trong không gian chật hẹp của phòng vệ sinh tầng hầm, như tiếng trống trận đầu tiên của một cuộc chiến tâm lý tàn khốc sắp sửa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!