Nhạc nềnPuppeteer

Cơn Đào Thải Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vẫn gầm rú ngoài kia, trút những luồng nước lạnh buốt xuống dòng kênh Tẻ đen ngòm dưới chân cầu chữ Y. Nhưng bên trong căn hầm trú ẩn chật hẹp, Nguyễn Tuấn Linh lại cảm giác như mình đang bị thiêu sống trong một lò luyện ngục. Mười hai giờ đã trôi qua kể từ khi mũi khâu sinh học cuối cùng của chiếc máy Bio-Stitch đâm xuyên qua lớp biểu bì sống của anh để gắn chặt dải mô da của người chết. Giờ đây, quả bom nổ chậm sinh học đã chính thức kích hoạt.


Linh nằm vật vã trên nền đất ẩm mốc sát vách đá dột nước. Mồ hôi nóng hổi túa ra như tắm, hòa cùng nước mưa rỉ từ trần hầm tạo thành một lớp màng nhớp nháp trên da thịt gầy gò của anh. Mười đầu ngón tay—những thứ vốn là cần câu cơm, là niềm tự hào của một thợ khóa đại sư—bây giờ sưng tấy lên như những khúc xúc xích đỏ hằn, căng mọng đến mức tưởng chừng chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể khiến lớp biểu bì rách toạc. Dưới những đường chỉ khâu sinh học tự tiêu màu đỏ sẫm, dịch hồng nhạt hòa lẫn với những vệt mủ vàng nhạt bắt đầu rỉ ra, bốc lên mùi tanh nồng của máu ấm kết hợp với mùi hôi thối đặc trưng của các tế bào phân hủy.


“Sư... sư phụ...”


Tiếng của Lê Minh Tuấn vang lên khàn khàn bên tai Linh. Cậu học trò nhỏ mười bốn tuổi đang quỳ bên cạnh anh, khuôn mặt đen nhẻm ướt sũng nước mưa đầy vẻ hoảng loạn. Thằng bé dùng một mảnh vải xô cũ cố gắng lau đi những vệt mủ rỉ ra từ tay Linh, nhưng cứ mỗi lần sợi vải thô ráp khẽ chạm vào vết khâu, toàn thân Linh lại giật nảy lên như bị điện giật.


“Đừng... đừng chạm vào,” Linh thầm thì qua kẽ răng nghiến chặt. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. Cơn đau không còn là những nhát dao cắt đơn thuần nữa; nó đã biến thành một luồng điện cao áp liên tục chạy dọc theo các dây thần kinh cảm giác từ đầu ngón tay, phóng thẳng vào thùy trán, băm vằm đại não anh thành trăm mảnh.


Đột nhiên, cơ mặt bên trái của Linh co rút mạnh. Khóe miệng anh tự động giật giật, kéo xếch lên phía tai tạo thành một nụ cười méo mó, lệch lạc—một nụ cười hoàn toàn xa lạ với khuôn mặt trầm lặng thường ngày của anh. Đó là nụ cười của Lê Minh Triết trước khi chết trong nhà xác bệnh viện Bình Hưng. Ký ức cơ bắp của người chết đang trỗi dậy, len lỏi qua những đầu dây thần kinh mới được nối liền, cố gắng đồng hóa và chiếm quyền kiểm soát cơ thể anh.


Ngay phía trên đầu Linh, một thiết bị sạc pin tự chế của Đăng có chiếc đèn LED chỉ thị màu đỏ đang nhấp nháy đều đặn.


*Nhấp nháy. Nhấp nháy.*


Trong khoảnh khắc ánh sáng đỏ ấy đập vào võng mạc, một cơn sợ hãi vô cớ, điên cuồng và tột độ bùng lên trong lồng ngực Linh. Tim anh đập dồn dập vượt ngưỡng một trăm bốn mươi nhịp một phút. Anh thở dốc, hai mắt trợn trừng, điên cuồng co rúm người lại, cố gắng giấu mười đầu ngón tay vào trong ngực để tránh xa dải ánh sáng đỏ kia. Đó không phải là nỗi sợ của Nguyễn Tuấn Linh. Thợ khóa Tuấn Linh chưa bao giờ sợ bóng tối hay ánh sáng đỏ. Đây là nỗi sợ của Lê Minh Triết—kẻ đã bị giam giữ nhiều tuần trong phòng biệt giam tối tăm của dưỡng trí viện Vạn An dưới ánh đèn hồng ngoại giám sát hành vi trước khi bị ép uống thuốc quá liều.


“Tắt... tắt cái đèn đó đi!” Linh gầm lên, tiếng gầm bị nghẹn lại nơi cổ họng. Anh dùng tay trái, run rẩy bấm mạnh móng tay vào vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái.


Cơn đau nhói sắc lẹm từ vết sẹo cũ bùng lên, hoạt động như một mỏ neo nhận thức mạnh mẽ. Nó kéo giật đại não Linh ra khỏi dải ảo giác rùng rợn của Triết. Ánh mắt anh dần lấy lại tiêu cự, nụ cười co giật trên mặt biến mất, chỉ còn lại sự kiệt quệ lâm sàng. Chỉ số tỉnh táo của anh lúc này đã sụt giảm xuống mức năm mươi lăm phần trăm. Anh đang đứng ngay sát ranh giới đỏ của chứng rối loạn căn tính phân ly nhẹ.


“Sư phụ, thuốc... thuốc chống đào thải của cô Hoài An dặn đâu rồi?” Tuấn mếu máo hỏi, hai tay nó run bần bật.


“Hết rồi,” Linh thở dốc, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào trần hầm tối tăm. “Cơn bão... trận lụt chiều nay đã cuốn trôi toàn bộ số thuốc dự phòng dưới hầm. Nếu trong vòng bốn tiếng nữa... không có Cyclosporine-X để ức chế hệ miễn dịch... mười đầu ngón tay này sẽ hoại tử vĩnh viễn.”


Linh hiểu rõ cảnh báo của Trịnh Hoài An. Hệ miễn dịch của anh đang điên cuồng nhận diện lớp biểu bì của Triết là vật thể lạ và phóng ra hàng triệu kháng thể để tiêu diệt nó. Nếu không có hóa chất đặc trị để áp chế phản xạ tự vệ sinh học của cơ thể, các vết khâu sẽ thối rữa, mủ vàng sẽ ăn mòn các mao mạch sống, và đôi bàn tay thợ khóa của anh sẽ trở thành những khúc xương mục.


“Con... con đi mua cho sư phụ!” Tuấn đứng phắt dậy.


“Không được,” Linh khàn giọng chặn lại, tay trái nắm chặt cổ tay thằng bé. “Tiệm thuốc Tây 24h đường Nguyễn Tất Thành... chỉ có dược sĩ Ngô Mỹ Linh mới chịu bán lén loại thuốc này không cần căn cước y tế số. Con không có tiền mặt... hệ thống định danh của Khánh An sẽ báo động đỏ ngay khi con cố quét vân tay mua thuốc đặc trị.”


Linh gượng dậy, dùng cả trọng lượng cơ thể tì vào thành thùng phuy sắt rỉ để đứng lên. Khớp háng anh đau nhức, bắp vai trái rã rời sau những chấn thương liên tiếp. Anh rút từ trong túi áo khoác ra một cọc tiền mặt polyme vật lý cũ—thứ tiền tệ bị xã hội số hóa ruồng bỏ nhưng lại là cứu cánh duy nhất của những kẻ vô danh. Anh phải tự đi. Anh không thể để thằng bé Tuấn mạo hiểm, và quan trọng hơn, anh phải tự mình kiểm soát đôi bàn tay này trước khi nó hoàn toàn chết lâm sàng.


Linh đeo chiếc găng da mỏng chống tĩnh điện vào tay trái để che đi vết sẹo chữ X, riêng bàn tay phải sưng tấy anh chỉ có thể quấn tạm một lớp băng gạc mỏng sờn rách dính máu. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu, bước ra khỏi căn hầm, để lại thằng bé Tuấn đứng canh gác trong sự lo âu tột độ.


***


Đường Nguyễn Tất Thành lúc hai giờ sáng chìm trong màn mưa sũng nước. Những cột đèn đường cao áp tỏa ra dải ánh sáng vàng vọt, nhạt nhòa qua những màn sương mù ẩm ướt. Linh lết bước đi dọc theo mép tường của các tòa nhà cũ, cố gắng cúi đầu để tránh góc quét của các camera an ninh số lắp dọc lộ trình. Dáng đi của anh khập khiễng, cơ thể run rẩy dưới cơn sốt hơn ba mươi chín độ.


Cách tiệm thuốc khoảng một trăm mét, Linh dừng lại sau bóng một cây bàng lớn. Thính giác tuyệt đối của anh hoạt động, cố gắng lọc tiếng mưa rơi xối xả để dò tìm những âm thanh bất thường.


Chợt, mắt Linh nheo lại. Ở phía đối diện đường, dưới hiên một cửa hàng tiện lợi đã đóng cửa, có một gã vô gia cư đang nằm co rúm dưới tấm bạt nilon rách. Trông gã rách rưới hệt như những cư dân ngầm dưới cống Bình Hưng, nhưng Linh phát hiện ra một chi tiết bất thường: dưới gấu quần bám đầy bùn đất của gã, lộ ra một đôi giày tây bằng da đắt tiền, dù đã cố tình bôi bẩn nhưng form dáng cứng cáp của nó không thể đánh lừa được đôi mắt của một thợ khóa quen quan sát chi tiết cơ học.


*Mật vụ nằm vùng của Quốc Khánh.*


Linh rùng mình. Phòng an ninh số đã bắt đầu giăng lưới quanh các tiệm thuốc tư nhân. Gã vô gia cư giả dạng kia chính là Nguyễn Tiến Dũng. Linh biết mình không thể quay đầu lại. Cơn đau từ mười đầu ngón tay đang giật lên từng hồi báo hiệu thời gian của anh không còn nhiều. Anh phải thực hiện giao dịch này thật nhanh trước khi gã mật vụ phát hiện ra dáng đi khập khiễng của mình.


Linh lách người qua đường, bước nhanh về phía tiệm thuốc Tây 24h đường Nguyễn Tất Thành. Tiệm thuốc nhỏ nằm ở góc khuất, ánh đèn huỳnh quang trắng muốt bên trong hắt ra cửa kính một vẻ lạnh lẽo, vô trùng.


Linh tiếp cận cửa kính, không tháo khẩu trang. Anh không gõ cửa như người bình thường. Anh dùng chùm chìa khóa cơ học cũ trong túi áo, gõ nhẹ lên mặt kính ba nhịp đều đặn: *Cộc... cộc... cộc*—tiếng va chạm kim loại đặc trưng của giới thợ khóa Quận 4.


Bên trong tiệm, Ngô Mỹ Linh—nữ dược sĩ trẻ đeo khẩu trang y tế liên tục—đang cúi đầu sắp xếp các hộp thuốc theo thứ tự bảng chữ cái để giữ bình tĩnh trong ca trực đêm cô độc. Nghe thấy ba nhịp gõ quen thuộc, cô giật mình ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm vào bóng người gầy gò sũng nước ngoài cửa. Cô nhận ra chùm chìa khóa cơ học kia. Ba tháng trước, chính người đàn ông này đã dùng một thanh thép mỏng bẻ khóa tủ thuốc bị kẹt của cô trong vòng mười giây để cứu một ca cấp cứu đêm, cứu cô khỏi một vụ bê bối trách nhiệm lớn.


Mỹ Linh nhanh chóng bước ra, xoay tay nắm cửa cho Linh bước vào rồi lập tức khóa chốt lại.


“Anh Linh... anh bị sao thế này?” Mỹ Linh thảng thốt thì thầm khi nhìn thấy thân xác tàn tạ, sũng nước và mùi máu tanh bốc ra từ người Linh.


“Thuốc... Cyclosporine-X,” Linh khàn giọng nói, đặt cọc tiền mặt polyme cũ lên mặt bàn kính. “Tôi cần hai lọ. Ngay lập tức.”


Mỹ Linh nhìn cọc tiền giấy cũ kỹ, rồi nhìn xuống bàn tay phải quấn băng gạc dính máu của Linh. Lớp băng gạc đã bị dịch vàng và máu thấm đẫm, để lộ ra những đường chỉ khâu sinh học đỏ hằn rỉ mủ ở đầu ngón tay.


“Trời đất... anh đã làm gì với bàn tay của mình thế này?” Mỹ Linh run rẩy, lùi lại một bước. Là một dược sĩ lâm sàng, cô lập tức nhận ra các triệu chứng của cơn đào thải mô da cấp tính đầu tiên. “Đây là vết khâu cấy ghép da... Anh đang dùng da của người chết đúng không? Anh điên rồi! Hệ miễn dịch của anh đang tự hủy hoại bàn tay này!”


“Bán thuốc cho tôi, Mỹ Linh,” Linh tiến lại gần quầy kính, ánh mắt đỏ ngầu của anh chứa đựng một sự khẩn cầu lạnh lùng nhưng quyết liệt. “Cô biết tôi không thể dùng căn cước số để mua nó. Đây là cách duy nhất để tôi giữ lại đôi tay này.”


Mỹ Linh dằn vặt dữ dội. Bán lén hóa chất ức chế miễn dịch đặc trị nhóm X mà không có đơn thuốc điện tử đồng bộ lên đám mây của tập đoàn Khánh An là một tội hình sự. Cô có thể bị tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn, thậm chí bị xóa danh tính số giống như anh. Nhưng nhìn vết thương đang rỉ mủ và ánh mắt kiên định của người đã từng cứu mạng bệnh nhân của cô, lương tâm y đức ngầm của cô đã chiến thắng nỗi sợ hãi.


“Chờ tôi một chút,” cô nói nhanh, quay lưng đi sâu vào kho thuốc phía sau.


Linh đứng tựa vào tủ kính, đại não anh lại bắt đầu quay cuồng dưới ánh đèn huỳnh quang trắng buốt. Cơ mặt bên trái của anh lại giật mạnh. Ký ức của Triết lại ùa về, mang theo cảm giác lạnh buốt của nhà xác Bình Hưng. Anh phải cắn chặt môi đến mức bật máu để giữ cho mình không quỵ xuống sàn nhà sạch sẽ của tiệm thuốc.


Khoảng hai phút sau, Mỹ Linh quay lại, cầm theo hai lọ thủy tinh chứa dung dịch Cyclosporine-X màu hổ phách. Cô đặt chúng lên bàn, tay run bần bật: “Giá của nó ở chợ đen là gấp năm lần bình thường. Tôi không lấy tiền lời của anh, nhưng tôi cần số tiền mặt này để bù vào khoảng trống kiểm kho vật lý ngày mai.”


Linh dùng bàn tay trái đeo găng da cừu mỏng, run rẩy đẩy cọc tiền mặt về phía cô, rồi vươn tay phải quấn băng gạc ra định cầm lấy lọ thuốc.


Đúng lúc mười đầu ngón tay sưng tấy của Linh vừa chạm vào lớp thủy tinh lạnh ngắt của lọ thuốc, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía cửa trước.


*Rầm! Rầm!*


Cánh cửa kính cường lực của tiệm thuốc rung lên bần bật dưới một lực tác động thô bạo. Linh giật mình quay lại.


Gã vô gia cư giả dạng Nguyễn Tiến Dũng lúc nãy đã đứng ngoài cửa từ bao giờ. Chiếc áo mưa rách nát của hắn đã được phanh ra, lộ ra chiếc tactical vest màu đen của lực lượng an ninh số Khánh An và khẩu súng bắn lưới điện định vị cầm tay gài bên hông. Đôi giày tây đắt tiền của hắn nện bình bịch xuống thềm đá.


Dũng không cố gắng bẻ khóa cửa. Hắn rút ra một sợi xích thép lớn từ trong túi, nhanh chóng quấn chặt quanh tay nắm cửa ngoài và ổ khóa chữ U của tiệm thuốc, khóa xích toàn bộ lối thoát phía trước của tiệm chỉ trong vòng năm giây.


“Nguyễn Tuấn Linh! Tôi biết là mày!” tiếng Dũng gầm lên qua khe cửa kính hở. “Mày đã bị hệ thống định danh dán nhãn xóa sổ vĩnh viễn! Bước ra xuất trình dấu vân tay để đầu thú, nếu không tao sẽ kích hoạt lệnh cưỡng chế!”


“Anh Linh! Trốn đi đường sau!” Mỹ Linh hét lên, khuôn mặt cô cắt không còn một giọt máu.


Linh giật phắt hai lọ thuốc Cyclosporine-X nhét vào túi áo khoác kaki. Nhưng trước khi anh kịp quay người chạy về phía lối thoát hiểm phía sau, một tiếng rắc lớn vang lên.


Nguyễn Tiến Dũng đã dùng búa thoát hiểm đập vỡ một mảng kính lớn cạnh tay nắm cửa. Hắn luồn bàn tay đeo găng chiến thuật vào trong, giật chốt khóa trong và ập vào tiệm thuốc như một con thú dữ. Sức mạnh thể chất của một mật vụ thực địa được huấn luyện quân sự áp đảo hoàn toàn thân xác đang kiệt quệ vì sốt cao của Linh.


Dũng lao đến, dùng cả trọng lượng cơ thể tông thẳng vào người Linh, ép chặt anh lên mặt quầy kính. Tiếng kính rạn nứt kêu *răng rắc* dưới áp lực lớn. Hắc dùng một đòn khóa tay chiến thuật, bẻ gập cánh tay phải sưng tấy của Linh ra sau lưng.


“Á... khực!”


Một cơn đau thấu trời xé toạc mười đầu ngón tay của Linh. Lực bẻ thô bạo của Dũng làm căng cứng các thớ cơ tay, khiến các đường chỉ khâu sinh học ở ngón tay út phải bị kéo căng quá mức và đứt phựt.


*Phựt! Phựt!*


Máu tươi ấm nóng tức thì phun ra, thấm đỏ toàn bộ lớp băng gạc mới quấn, nhỏ giọt ròng ròng xuống mặt bàn kính vô trùng của tiệm thuốc. Cơn sốc đau đớn khiến đại não Linh lịm đi trong một giây, ảo ảnh về Lê Minh Triết gào thét trong đầu anh đòi buông xuôi để tự sát.


*Không! Tôi không thể chết ở đây! Vy vẫn chưa được giải thoát!*


Linh dùng móng tay trái bấm sâu vào vết sẹo chữ X ở cổ tay, dùng cơn đau nhói chủ động để kéo giật lý trí về. Anh quan sát nhanh môi trường xung quanh dưới góc nhìn bị ép sát mặt bàn kính.


Ngay cạnh tay trái của anh, trên khay inox đựng dụng cụ y tế của Mỹ Linh, có một chiếc nhíp phẫu thuật bằng thép titan mài nhọn đầu dùng để gắp bông băng.


Linh không cố dùng sức cơ bắp để kháng cự lại đòn khóa của Dũng. Anh biết mình sẽ thua. Anh tương kế tựu kế, giả vờ buông lỏng toàn thân như thể đã ngất xỉu vì đau đớn.


Dũng tưởng Linh đã mất khả năng kháng cự, lực giữ ở vai hơi lỏng đi một nhịp để chuẩn bị rút còng tay số ra.


Chính trong một phần mười giây sơ hở đó, Linh dùng bàn tay trái đeo găng da cừu mỏng, di chuyển cực nhanh chộp lấy chiếc nhíp mài nhọn trên khay inox. Với một phản xạ chính xác của một thợ khóa quen thao tác vi mô, Linh xoay ngược chiếc nhíp, dùng hết sức lực cuối cùng đâm thẳng vào bắp tay phải đang giữ khóa của Dũng.


*Phập!*


Đầu nhíp nhọn hoắt ngập sâu vào thớ cơ bắp tay của gã mật vụ.


“Aaa... thằng chó!” Dũng rú lên một tiếng đau đớn, lực khóa tay lập tức bị rã ra. Hắn lùi lại hai bước, tay trái ôm chặt bắp tay phải đang chảy máu ròng ròng, khuôn mặt dữ tợn co rúm lại.


Linh chộp lấy hai lọ thuốc trên bàn, không kịp nhìn lại. Anh lao thẳng về phía cửa sau của tiệm thuốc.


“Mỹ Linh! Đóng cửa tiệm ngay! Chạy đi!” Linh hét lên khi đẩy cánh cửa ngách dẫn ra con hẻm tối phía sau.


Đường chỉ khâu ở ngón tay út phải của Linh đã bị rách nát hoàn toàn, máu tươi chảy dọc theo cổ tay, để lại những vệt đỏ sẫm trên nền gạch trắng của tiệm thuốc. Mỹ Linh đứng chết lặng giữa đống đổ nát, nước mắt giàn giụa khi nghe tiếng còi xe cảnh sát của Trần Thế Bảo bắt đầu rú vang đầu phố Nguyễn Tất Thành. Cô biết, cuộc đời yên bình của cô đã kết thúc từ đêm nay. Cô nhanh chóng sập cầu dao điện, khóa chặt cửa sau và bỏ chạy vào màn mưa bão để trốn tránh sự liên lụy.


Linh lao ra con hẻm tối tăm, ẩm ướt phía sau tiệm thuốc. Cơn mưa xối xả lập tức dội thẳng vào vết thương hở ở ngón tay út, gây ra một cảm giác buốt nhói, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Vết rách nát ở ngón tay út có nguy cơ nhiễm trùng máu cực cao dưới dòng nước bẩn của đô thị. Nhưng Linh không dừng lại. Anh siết chặt hai lọ thuốc Cyclosporine-X trong túi áo khoác, lết bước chân khập khiễng lao vào bóng tối sâu thẳm của Quận 4, nơi tiếng còi xe tuần tra đang siết chặt gọng kìm săn lùng kẻ vô danh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!