Khâu Da Trên Đất Lạnh
Tiếng sấm rền vang từ phía cửa sông Sài Gòn dội vào lòng thành phố, rung chuyển cả những mảng bê tông bong tróc dưới gầm cầu chữ Y. Cơn bão nhiệt đới vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Nước kênh Tẻ dâng cao, ngập sình lầy sát mép thềm đá của căn hầm trú ẩn dột nát. Bên trong không gian ẩm mốc nồng nặc mùi bùn đất và dầu máy rỉ sét, Nguyễn Tuấn Linh ngồi sụp xuống cạnh chiếc thùng phuy sắt rỉ—thứ duy nhất được dùng làm bàn mổ dã chiến trong đêm nay. Trên mặt thùng phuy, chiếc đèn pin cầm tay công suất yếu được dựng đứng, hắt lên trần hầm những vệt sáng lờ mờ, chập chờn theo từng cơn gió lùa.
Bên ngoài cửa hầm, bóng dáng nhỏ gầy của Lê Minh Tuấn, cậu học trò mồ côi mười bốn tuổi, đang co rúm người dưới chiếc áo mưa rách nát. Đôi mắt sáng nhưng đầy lo âu của thằng bé không ngừng quét qua màn mưa đen kịt đầu hẻm, tay siết chặt chiếc dũa dẹt nhỏ—kỷ vật duy nhất Linh tặng khi nhận nó làm đệ tử. Thằng bé đang canh gác bằng cả mạng sống của mình, biết rằng sư phụ nó đang thực hiện một việc có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh.
Linh đặt chiếc đĩa petri thủy tinh chứa dải mô da vân tay của Lê Minh Triết lên mặt thùng phuy. Trong dung dịch muối sinh lý pha cồn lâm sàng nồng độ thấp, dải biểu bì mỏng manh, nhợt nhạt của người chết khẽ bồng bềnh dưới ánh sáng đèn pin. Mười đầu ngón tay của Linh lúc này đang run rẩy dữ dội. Ngón trỏ phải đã bị bóc tách lớp biểu bì sống từ nhà xác bệnh viện Bình Hưng, máu tươi đã đông cứng lại dưới nhiệt độ âm bốn độ C của tủ đông trống, giờ đây bắt đầu tan ra, rỉ ra những giọt dịch hồng nhạt buốt nhói. Cơn sốt nhiễm trùng đang thiêu đốt đại não Linh, đẩy chỉ số tỉnh táo của anh xuống mức năm mươi chín phần trăm. Những tiếng thì thầm vô nghĩa bắt đầu vang lên trong tai anh, hệt như tiếng khóc dải tần mười chín hertz của Vy từ cõi chết vọng về.
“Linh... anh có nghe rõ không?”
Tiếng rè rè phát ra từ chiếc điện thoại Nokia cổ không định vị GPS đặt cạnh thùng phuy. Giọng nói của Trịnh Hoài An qua sóng radio ngắn nghẹt lại, đầy căng thẳng và lo âu. Cô đang đứng ở một bốt điện thoại công cộng cách đó ba cây số để tránh bị phòng an ninh số định vị.
“Tôi nghe rõ,” Linh khàn giọng đáp, cổ họng anh khô khốc như sa mạc. Anh dùng tay trái mở hộp đựng thiết bị khâu mô da cầm tay Bio-Stitch—món dụng cụ y tế thô sơ mà Hoài An đã lén tuồn ra từ phòng pháp y.
“Anh phải nghe kỹ đây,” Hoài An nói nhanh, tiếng gió bão lọt vào micro điện thoại gầm rú. “Quy trình phẫu thuật cấy ghép mô da thô sơ này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối ở cấp độ vi mô. Lớp biểu bì của Triết phải được đặt khớp hoàn toàn với phần trung bì sống của anh. Tôi đã không thể lấy được thuốc tê lâm sàng cho anh. Nhưng ngay cả khi có, tôi cũng sẽ khuyên anh không nên dùng. Các loại thuốc tê đen ở chợ đen có chứa độc tố làm tê liệt vĩnh viễn các đầu dây thần kinh xúc giác. Nếu anh dùng, mười đầu ngón tay của anh sẽ trở thành những khúc gỗ vô tri. Anh sẽ mất đi nhạy cảm xúc giác cực hạn của một thợ khóa đại sư. Anh sẽ không bao giờ bẻ được khóa nữa.”
Linh nhìn xuống mười đầu ngón tay của mình. Đúng vậy. Đối với một thợ khóa ngầm, đôi bàn tay là sinh mệnh, là chiếc chìa khóa vạn năng vượt qua mọi thuật toán giám sát. Nếu mất đi xúc giác, anh sẽ chỉ là một cái xác không hồn trước pháo đài công nghệ của Khánh An.
“Tôi hiểu,” Linh thầm thì. “Tôi sẽ khâu sống.”
“Anh điên rồi, Linh,” giọng Hoài An run rẩy. “Cơn đau từ máy Bio-Stitch khi xuyên qua dây thần kinh cảm giác sống sẽ tương đương với việc bị tra tấn bằng điện cao áp. Đại não của anh có thể bị sốc nhận thức, dẫn đến ngất lịm hoặc loạn thần vĩnh viễn. Anh phải tìm một mỏ neo nhận thức.”
Linh không trả lời. Anh lặng lẽ đặt bộ kim châm cứu bằng bạc lên mặt thùng phuy. Ánh sáng đèn pin phản chiếu lên thân kim bạc lấp lánh lạnh lẽo. Anh đã chuẩn bị sẵn mỏ neo của riêng mình: vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái. Anh biết, chỉ có cơn đau vật lý chủ động mới có thể đập tan cơn đau thụ động từ mũi kim khâu sinh học.
Linh hít một hơi thật sâu mùi bùn đất ẩm ướt dưới gầm cầu, cố gắng đưa tâm trí về trạng thái vô niệm của nghệ thuật cơ học mà sư sư Kỳ từng dạy. Anh cầm chai cồn lâm sàng chín mươi độ, đổ trực tiếp lên ngón trỏ phải đang rách da sống.
“Khực...!”
Một cơn co giật mạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên bả vai Linh. Cồn thấm vào thớ thịt sống, đốt cháy các đầu dây thần kinh hở như một ngọn lửa thực sự. Linh cắn chặt chiếc gạc vô trùng giữa hai hàm răng, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị bóp nghẹt trong khoang miệng. Trán anh túa mồ hôi hột, nhỏ giọt xuống mặt thùng phuy rỉ sét. Nhịp tim của anh vọt lên một trăm bốn mươi nhịp một phút. Đại não anh quay cuồng, hình ảnh Vy mặc chiếc váy bệnh nhân màu xanh nhạt của viện Vạn An lờ mờ hiện ra trong màn sương mù của cơn sốt.
Linh dùng chiếc nhíp gắp vi mô, nhẹ nhàng nhấc dải mô da vân tay của Lê Minh Triết ra khỏi đĩa petri. Lớp da chết lạnh ngắt, mỏng manh như một lớp lụa ướt. Bằng tất cả sự nhạy cảm xúc giác còn sót lại của tay trái, Linh đặt dải da của Triết đè lên phần trung bì sống ở ngón trỏ phải của mình. Sự tiếp xúc giữa cái lạnh buốt của xác chết và cái nóng bỏng của máu sống tạo ra một phản ứng co rút mao mạch tức thì. Lớp da chết bắt đầu có xu hướng quăn lại, không chịu bám dính.
Linh cầm máy Bio-Stitch bằng tay trái. Thiết bị cầm tay này có một đầu kim khâu siêu nhỏ, hoạt động bằng cơ chế dập ghim tự động của chỉ tự tiêu sinh học. Anh đặt đầu máy vào mép da tiếp giáp ở đầu ngón tay phải.
Anh không thể nhìn rõ bằng mắt vì mồ hôi và nước mưa đã làm nhòe cặp kính bảo hộ. Linh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ thuật tự khâu vết mổ mù. Anh sử dụng xúc giác cực hạn để cảm nhận ranh giới giữa lớp biểu bì sống và chết, định vị vị trí mũi khâu bằng bản đồ không gian trong trí nhớ.
*Tạch.*
Mũi khâu đầu tiên xuyên qua da. Đầu kim Bio-Stitch đâm thẳng vào dây thần kinh cảm giác sống ở ngón trỏ.
Một cơn đau tột cùng, sắc lẹm và dữ dội như một nhát dao chém thẳng vào thùy trán của Linh. Toàn thân anh giật nảy lên, suýt nữa làm rơi chiếc máy khâu xuống đất. Cơ tay ở ngón trỏ phải co rút vô thức do phản xạ đau, khiến dải da của Triết bị lệch khỏi vị trí ban đầu.
“Không được run, Linh! Anh phải giữ cố định cơ tay!” giọng Hoài An hét lên qua loa điện thoại, đầy vẻ hoảng loạn.
Linh nghiến răng đến mức nghe thấy tiếng xương quai hàm kêu răng rắc. Máu tươi từ ngón tay trỏ phun ra, nhuộm đỏ cả dải da chết của Triết. Cơn đau đang vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Đại não anh bắt đầu phân rã nhận thức, tiếng khóc của Vy vang lên dồn dập, đan xen với tiếng cười mỉa mai của Lê Quốc Khánh trên hệ thống AI.
Linh biết mình sắp mất kiểm soát. Anh buông máy Bio-Stitch xuống, dùng tay trái rút một cây kim châm cứu bằng bạc từ trong hộp ra. Không cần nhìn, anh đâm mạnh cây kim bạc vào huyệt Thập Tuyên ở đầu ngón tay út để kích thích xung điện đối kháng, đồng thời dùng móng tay bấm sâu vào vết sẹo chữ X trên cổ tay trái cho đến khi máu chảy ra.
Cơn đau nhói chủ động ở cổ tay lập tức tạo ra một mỏ neo nhận thức mạnh mẽ, đập tan những ảo ảnh về Vy và Quốc Khánh trong đầu Linh. Chỉ số tỉnh táo của anh kéo giật lùi về mức năm mươi lăm phần trăm. Đại não anh giành lại được sự kiểm soát lạnh lùng.
Để đối phó với sự co rút vô thức của cơ tay, Linh rút một sợi dây đồng nhỏ nối với viên pin chín vôn dự phòng trong túi áo. Anh áp hai đầu dây đồng vào bắp tay phải, cho một dòng điện nhẹ chạy qua để cưỡng bức các mao mạch giãn ra và làm tê liệt tạm thời phản xạ co cơ tự nhiên của cánh tay.
“Tiếp tục,” Linh thở dốc vào ống nghe điện thoại.
Anh đặt lại dải da của Triết vào đúng vị trí. Lần này, với dòng điện pin giữ cho cơ tay không bị co giật, Linh dập liên tiếp ba mũi khâu tiếp theo dọc theo mép ngón trỏ.
*Tạch. Tạch. Tạch.*
Mỗi tiếng click của máy Bio-Stitch là một lần Linh cảm nhận sợi chỉ tự tiêu sinh học xuyên qua thịt sống, khâu nối các mạch máu siêu nhỏ của anh với lớp biểu bì của người chết. Cơn đau không giảm đi, nhưng ý chí của Linh đã trở nên chai sạn dưới tác động của mỏ neo cơn đau cổ tay. Anh di chuyển máy khâu một cách đều đặn, chính xác đến từng micromet, hệt như cách anh gạt từng viên bi khóa trong bóng tối.
Tuy nhiên, đến ngón tay thứ ba—ngón giữa phải—một tai biến y sinh đã xảy ra. Tay Linh đột ngột run rẩy dữ dội do dòng điện từ pin chín vôn bị rò rỉ mạnh hơn dự kiến. Mũi khâu thứ ba bị lệch hoàn toàn, đâm chéo qua móng tay sống và làm rách nát một góc dải da của Triết.
“Chết tiệt!” Linh gầm lên một tiếng đau đớn.
“Linh! Dừng lại ngay! Anh đang tự hủy hoại ngón tay của mình đấy!” Hoài An hét lên trong điện thoại. “Rút chỉ ra ngay, nếu không vết thương sẽ bị hoại tử vĩnh viễn!”
Linh không do dự. Anh dùng chiếc nhíp gắp, bám chặt vào đầu sợi chỉ tự tiêu bị lệch và giật mạnh ra khỏi thịt sống.
*Phựt.*
Một dải máu tươi bắn thẳng lên mặt thùng phuy rỉ sét. Nỗi đau đớn nhân đôi khiến Linh khuỵu gối xuống nền đất ẩm ướt của căn hầm, đầu anh áp sát vào vách đá lạnh ngắt để tìm kiếm một chút hơi lạnh làm dịu cơn sốt. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sốt cao của Linh, không có một chút ý chí đầu hàng nào. Chỉ có một sự kiên định tột cùng, một lòng căm hận lạnh lùng dành cho tập đoàn Khánh An.
Anh gượng dậy, dùng cồn lâm sàng rửa sạch vết thương bị rách nát lần thứ hai, rồi bắt đầu khâu lại ngón giữa từ đầu. Lần này, anh không dùng dòng điện pin nữa. Anh hoàn toàn dựa vào thính giác tuyệt đối để nghe nhịp tim của chính mình, điều hòa nhịp thở trùng khớp với tiếng mưa rơi bên ngoài để triệt tiêu mọi sự run rẩy tự nhiên của cơ thể.
*Tạch. Tạch. Tạch.*
Quá trình phẫu thuật khâu sống kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ trong căn hầm tối tăm dưới chân cầu chữ Y. Mười đầu ngón tay của Linh dần được phủ lên bởi lớp biểu bì vân tay của Lê Minh Triết, được cố định bằng những đường chỉ khâu sinh học đỏ hằn, chằng chịt như những con rết nhỏ bám chặt vào da thịt anh. Máu và dịch sinh học hòa lẫn với keo Bio-Glue bắt đầu khô lại, tạo thành một lớp màng bảo vệ cứng cáp nhưng đầy đau đớn.
Khi mũi khâu cuối cùng trên ngón tay út trái hoàn thành, Linh buông rơi chiếc máy Bio-Stitch xuống mặt thùng phuy sắt. Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc, lọt thỏm giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời bão. Linh ngả đầu ra sau vách đá ẩm mốc, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, mười đầu ngón tay tê dại hoàn toàn, không còn cảm giác nóng hay lạnh, chỉ còn một cơn đau âm ỉ, nhức nhối chạy dọc theo các dây thần kinh lên đại não.
“Linh... Linh! Anh còn đó không?” tiếng Hoài An gọi dồn dập qua chiếc điện thoại Nokia cổ.
Linh không còn đủ sức để trả lời. Anh lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân nhỏ của Lê Minh Tuấn ngoài cửa hầm đang chạy vào, tiếng thằng bé gọi khẽ: “Sư phụ... sư phụ có sao không?”.
Linh cố gắng mở mắt ra. Ánh sáng chập chập chờn từ chiếc đèn pin công suất yếu trên thùng phuy sắt rọi thẳng vào góc tối ẩm ướt phía đối diện của căn hầm.
Trong làn sương mù ảo giác của cơn sốt nhiễm trùng và sự sụt giảm nghiêm trọng của chỉ số tỉnh táo, Linh lờ mờ nhìn thấy hình bóng của một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo bệnh nhân màu xanh nhạt sờn rách, đang đứng lặng lẽ trong góc hầm tối tăm. Khuôn mặt người đàn ông nhợt nhạt phủ đầy sương lạnh, khóe miệng hơi lệch sang một bên tạo thành một nụ cười méo mó, lạnh lẽo hệt như thi thể của Lê Minh Triết trong tủ đông số mười hai.
Người đàn ông đó đang nhìn Linh bằng đôi mắt không có tròng đen, và từ từ đưa bàn tay phải chằng chịt vết khâu sinh học lên, mỉm cười chào anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!