Đêm Trộm Xác
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Sài Gòn biến màn đêm nghĩa trang Bình Hưng Hòa thành một khoảng không gian đen đặc, nhão nhoét và lạnh buốt. Tiếng mưa quất liên hồi vào những tán cây dầu cổ thụ, dội xuống những ngôi mộ đất nứt nẻ và những tấm bia đá xám xịt phủ đầy rêu mốc. Nước mưa hòa lẫn bùn đất sình lầy tràn qua lối đi hẹp, ngập lên đến mắt cá chân của Nguyễn Tuấn Linh. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai ẩm ướt, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình dưới làn gió rít buốt xương.
Cơn sốt nhiễm trùng từ mười đầu ngón tay bị rách da rỉ máu của Linh đang tăng nhiệt rõ rệt. Mỗi bước đi của anh đều đi kèm với một cơn nhói buốt chạy thẳng lên thùy trán, khiến đại não anh quay cuồng trong những dải hào quang mờ ảo. Chỉ số tỉnh táo của anh lúc này đang mấp mé ở ngưỡng bảy mươi ba phần trăm—ranh giới mỏng manh giữa sự lý trí cực hạn và những ảo ảnh hoang tưởng đang chực chờ nuốt chửng bản ngã của anh. Dưới lớp áo khoác kaki rách nát sũng nước, tay trái Linh siết chặt chiếc túi da đeo chéo chứa thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế. Thân kim loại của thanh gạt vẫn còn hằn lên những vết rách dọc nhỏ do cú bẻ cơ học thô bạo ở trạm quét Quận 4, nhưng anh đã cố gắng dùng kìm nắn thẳng nó lại tạm thời. Đó là chiếc chìa khóa duy nhất anh có để mở cánh cửa dẫn vào vùng cấm.
Linh lách qua một bụi cây rậm rạp rủ đầy nước bão, tiếp cận bức tường gạch đổ nát phía sau nhà xác bệnh viện Bình Hưng. Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo mưa tiện lợi màu vàng rách nát bước ra từ bóng tối của một ngôi mộ lớn. Dưới vành mũ cối cũ kỹ, đôi mắt sắc lét và lầm lì của Đỗ Văn Tám—người gác nghĩa trang Bình Hưng Hòa—quét qua người Linh như một con thú săn mồi ban đêm. Gã không nói một lời, chỉ đưa bàn tay đen nhẻm, sần sùi ra phía trước. Mùi rượu đế nồng nặc tỏa ra từ hơi thở của gã, át cả mùi đất ẩm ướt xung quanh.
Linh thọc bàn tay run rẩy vào túi trong áo khoác, rút ra một cọc tiền mặt polyme vật lý cũ bọc trong túi nilon chống nước. Trong thời đại định danh số của tập đoàn Khánh An, khi mọi giao dịch đều được thực hiện qua quét vân tay và chấm điểm công dân xanh, những tờ tiền giấy cũ kỹ này đã trở thành thứ phế liệu bị xã hội ruồng bỏ. Nhưng ở thế giới ngầm của nghĩa trang hoang vắng này, nó là thứ ngôn ngữ duy nhất có trọng lượng. Gã gác mộ Đỗ Văn Tám giật phắt cọc tiền, dùng những ngón tay khẳng khiu đếm nhanh dưới ánh chớp lóe lên từ bầu trời bão. Khớp mặt gã khẽ giật nhẹ một cái đầy thỏa mãn, gã cất tiền vào túi quần rồi nghiêng đầu, ra hiệu cho Linh đi theo lối ngách nhỏ rậm rạp cỏ dại.
“Nhanh lên,” Tám khàn giọng thì thầm, giọng nói lọt thỏm giữa tiếng sấm rền vang. “Thằng bảo vệ tuần ca đêm của bệnh viện vừa mới đi qua đây mười phút trước. Nó có mang theo đèn pin lớn và gậy sắt. Nếu bị phát hiện, tao sẽ nói tao không biết mày là ai.”
Linh không trả lời. Anh bước nhanh theo gã gác mộ đến sát cánh cửa ngách bằng sắt rỉ sét của nhà xác. Cánh cửa này là ranh giới ngăn cách giữa thế giới của những nấm mồ lạnh lẽo và khu vực vô trùng của y khoa hình sự. Tám lùi lại phía sau, tay cầm chiếc đèn pin lớn nhưng không bật lên, đôi mắt gã canh chừng nghiêm ngặt hướng lối đi chính của nghĩa trang. Linh bước lên trước, mười đầu ngón tay đau đớn chạm vào ổ khóa đĩa cơ học đời cũ bám đầy rỉ sét của cánh cửa sắt.
Cơn sốt khiến các đầu ngón tay của anh mất đi gần bốn mươi phần trăm độ nhạy cảm xúc giác tự nhiên. Linh rùng mình khi cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại rỉ sét truyền qua lớp biểu bì rách nát của mình. Anh lén rút thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan và một cây kim gạt nhỏ từ túi da ra. Thính giác tuyệt đối của anh bắt đầu hoạt động cực hạn để bù đắp cho sự suy giảm của xúc giác. Anh áp tai sát vào ổ khóa, lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài, tiếng sấm rền vang trên bầu trời và tiếng thở khò khè vì rượu của gã gác mộ phía sau. Anh chỉ tập trung vào tiếng động cơ học vi mô bên trong ruột khóa.
*Cách. Cạch. Cách.*
Thanh gạt titan khẽ dịch chuyển, cảm nhận độ rơ của từng lá đĩa khóa ở mức micromet. Trục khóa rỉ sét chống cự lại lực gạt của Linh một cách bướng bỉnh. Linh nghiến răng, cố giữ cho bàn tay không bị run rẩy do cơn run của sốt nhiễm trùng. Anh dùng ngón tay cái tì mạnh vào chuôi thanh gạt, tạo ra một lực đòn bẩy cơ học chính xác để nâng lá đĩa thứ tư bị kẹt. Tiếng chốt cơ học cuối cùng rơi vào rãnh khớp vang lên cực nhỏ, nhẹ nhàng như một tiếng thở dài câm lặng.
Cánh cửa sắt rỉ sét từ từ hé mở, để lộ một luồng khí lạnh buốt mang theo mùi formol nồng nặc và mùi hóa chất sát trùng đặc trưng tràn ra ngoài. Linh lách người vào bên trong, khép hờ cánh cửa lại phía sau lưng. Không gian nhà xác bệnh viện Bình Hưng hiện ra dưới ánh sáng xanh lét, lờ mờ từ những bóng đèn huỳnh quang bảo vệ trên trần nhà. Tiếng máy nén khí của các tủ đông chạy rì rầm tạo nên một dải âm thanh tạp âm trắng đều đặn, lạnh lẽo vây lấy anh.
Linh bước đi trên nền gạch men trắng bóng loáng nhưng lạnh ngắt. Mùi formol xộc thẳng vào mũi, kích thích niêm mạc phổi khiến anh phải cố kìm nén một cơn ho khan dữ dội. Đi sâu vào hành lang vô trùng, anh nhìn thấy một bóng người đang đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc bàn mổ inox ở trung tâm phòng giải phẫu. Đó là Trịnh Hoài An. Nữ bác sĩ pháp y ba mươi hai tuổi đứng lặng lẽ dưới ánh đèn mổ tròn công suất lớn. Cô mặc bộ đồ bảo hộ phẫu thuật màu xanh nhạt, tóc búi cao gọn gàng dưới mũ vải y tế, đôi mắt sắc sảo nhưng mệt mỏi nhìn Linh qua cặp kính bảo hộ trong suốt.
“Anh đến trễ mười lăm phút,” Hoài An nói lạnh lùng, giọng cô không có chút hơi ấm nào, đều đặn như một bản báo cáo tử thi. “Cơn bão đang làm nhiễu sóng hệ thống giám sát hành trình của đội tuần tra số, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Thằng bảo vệ trực đêm của bệnh viện có thói quen đi kiểm tra phòng giải phẫu vào lúc hai giờ kém mười lăm.”
“Gặp chút rắc rối ở lối ngách nghĩa trang,” Linh khàn giọng đáp, anh cởi bỏ chiếc áo khoác kaki sũng nước mưa, để lộ chiếc áo phông đen dính bết vào lồng ngực gầy gò. Mười đầu ngón tay của anh lộ ra dưới ánh đèn mổ: những vết rách đỏ hằn, rỉ máu và bắt đầu có dấu hiệu sưng tấy do nhiễm trùng nước mưa bẩn.
Hoài An bước lại gần, cầm lấy bàn tay của Linh lên quan sát. Đôi bàn tay của cô đeo găng cao su vô trùng màu trắng, lạnh ngắt nhưng di chuyển cực kỳ dứt khoát. Cô khẽ ấn nhẹ vào đầu ngón tay trỏ của anh, khiến một dòng máu đỏ tươi pha lẫn dịch vàng rỉ ra.
“Nhiễm trùng máu nhẹ rồi,” Hoài An nhíu mày, ánh mắt cô lộ rõ vẻ dằn vặt y khoa. “Tôi đã cảnh báo anh rồi, Linh. Việc bóc tách biểu bì ngón tay sống để ghép da chết là một hành vi tự hủy hoại thể xác điên rồ. Không có thuốc tê số đâu. Vì danh tính của anh đã bị xóa vĩnh viễn trên hệ thống, tôi không thể quét vân tay để mở tủ thuốc biệt dược lấy chất gây tê lâm sàng mà không kích hoạt báo động mạng của tập đoàn. Anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau cắt da sống hoàn toàn.”
“Tôi tự rạch vết sẹo chữ X này trên cổ tay không phải để làm cảnh, Hoài An,” Linh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh tĩnh lặng đến mức đáng sợ. “Cơn đau vật lý sẽ là mỏ neo giữ tôi không bị phát điên bởi những ảo ảnh của người chết. Bắt đầu đi.”
Hoài An nhìn vết sẹo chữ X hằn sâu trên cổ tay trái của Linh—vết sẹo tự rạch thô bạo trong những đêm anh bị dồn vào trạng thái loạn thần phân liệt dưới gầm cầu. Cô im lặng quay lưng lại, đi về phía dãy tủ đông chứa tử thi bằng thép không gỉ áp sát bức tường phía sau phòng lạnh. Cô dừng lại trước ô cửa tủ đông số mười hai. Trên mặt bảng điện tử nhỏ của tủ, dải đèn led hiển thị cái tên: *Lê Minh Triết - Tử vong 26/05/2026*.
Hoài An nhấn nút mở khóa cơ học dự phòng bên cạnh tủ đông. Tiếng rít của hơi lạnh áp lực cao vang lên xì xì khi cánh cửa tủ mở ra. Cô dùng hai tay kéo mạnh chiếc khay inox lớn trượt ra ngoài. Trên khay là thi thể của Lê Minh Triết, được bọc trong một chiếc túi da màu xanh sẫm dán kín bằng khóa kéo nhựa.
Hoài An kéo khóa túi bọc tử thi xuống một phần ba, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt, trắng bệch và phủ một lớp sương lạnh mỏng của Triết. Triết từng là một nhân viên lưu trữ cấp thấp của tập đoàn Khánh An trước khi bị dán nhãn tâm thần phân liệt và qua đời một cách bí ẩn tại bệnh viện Bình Hưng. Gương mặt ông ta co rút nhẹ, khóe miệng hơi lệch sang một bên—mô thức co cơ đặc trưng của những nạn nhân bị đầu độc thần kinh lâm sàng bằng hóa chất an thần quá liều, hệt như cái chết của Vy.
Linh nhìn chằm chằm vào thi thể Triết. Một cảm giác lạnh buốt rùng rợn chạy dọc sống lưng anh. Đây là lần đầu tiên anh chạm tay vào một xác chết để thực hiện hành vi cấm kỵ nhất của nghề thợ khóa: đánh cắp danh tính sinh học của người chết để vượt qua máy quét tĩnh mạch hồng ngoại của Đặng Hoàng Quân.
“Bàn tay của ông ta vẫn còn được bảo quản tốt nhờ nhiệt độ âm bốn độ C của tủ đông,” Hoài An vừa nói vừa kéo bàn tay phải lạnh ngắt, cứng đờ của Triết ra ngoài túi bọc. Những ngón tay của xác chết trắng bệch, các đường vân tay co rút lại dưới lớp sương lạnh. “Nhưng biểu bì của xác chết đã mất đi lượng nước tự nhiên. Tôi phải dùng hóa chất làm mềm da chuyên dụng để phục hồi dải vân tay trước khi bóc tách, nếu không lớp da chết sẽ bị rách vụn khi anh khâu vào ngón tay mình.”
Hoài An đi về phía bàn dụng cụ, lấy ra bộ dao mổ bằng thép titan không gỉ siêu sắc bén và một lọ dung dịch hóa chất bảo quản sinh học. Cô đổ một vài giọt dung dịch lên đầu ngón tay của Triết, dùng gạc vô trùng xoa đều cho đến khi lớp sương lạnh tan chảy hoàn toàn, để lộ ra những đường vân tay Tầng Đồng rõ nét.
“Linh, giữ chặt cổ tay của Triết,” Hoài An ra lệnh, giọng cô đanh lại khi bước vào trạng thái của một bác sĩ giải phẫu chuyên nghiệp. “Tôi cần lực giữ cố định tuyệt đối. Lưỡi dao mổ titan này chỉ dày không phẩy một milimet. Nếu tay anh run rẩy làm lệch đường cắt chỉ một phần mười milimet, cấu trúc dải vân tay của Triết sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn, và chúng ta sẽ thất bại ngay từ bước đầu tiên.”
Linh bước lên bên cạnh bàn mổ inox lạnh ngắt. Anh dùng cả hai tay bám chặt lấy cổ tay lạnh buốt, cứng đờ của thi thể Lê Minh Triết. Cảm giác da thịt người chết lạnh như đá khô chạm vào những vết rách rỉ máu trên ngón tay Linh tạo ra một cơn sốc nhiệt buốt nhói chạy thẳng vào đại não. Linh nghiến răng chặt đến mức quai hàm bạnh ra, mắt anh mở to trừng trừng dưới ánh đèn mổ sáng rực, tập trung toàn bộ ý chí để giữ cho đôi vai và cánh tay mình bất động như một bức tượng đá.
Hoài An cầm chiếc dao mổ titan siêu sắc bén lên. Lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn mổ phản chiếu vào đôi mắt lạnh lùng của cô. Cô hít một hơi sâu mùi formol đặc quánh, rồi đặt mũi dao mổ lên đường rãnh biểu bì đầu ngón tay trỏ của xác chết Lê Minh Triết.
*Xoẹt. Khực.*
Tiếng lưỡi dao mổ cắt qua lớp da thịt đông lạnh vang lên cực nhỏ nhưng vô cùng sắc gọn trong không gian tĩnh lặng của phòng giải phẫu. Hoài An di chuyển mũi dao với một sự chính xác tuyệt đối của một chuyên gia pháp y lão luyện. Cô bóc tách từng micromet lớp biểu bì bên ngoài đầu ngón tay của Triết, khéo léo tách rời lớp da vân tay ra khỏi các mô mỡ đông cứng bên dưới mà không làm tổn hại đến cấu trúc tĩnh mạch vi mô nằm sâu bên trong.
Mồ hôi hột pha lẫn nước mưa bão chảy dọc từ trán Linh xuống cằm, nhỏ giọt xuống mặt bàn inox kêu *tách, tách*. Cơn sốt nhiễm trùng đang thiêu đốt đại não anh, tạo ra những ảo ảnh thính giác mơ hồ về tiếng khóc dải tần thấp mười chín hertz của Vy vang vọng bên tai. Linh phải liên tục dùng ngón tay cái bên tay trái bấm mạnh vào vết sẹo chữ X trên cổ tay để tự gây đau, dùng cơn đau nhói vật lý để đập tan những ảo ảnh đang chực chờ lôi kéo tâm trí anh vào sự hỗn loạn loạn thần.
“Tốt lắm, giữ nguyên lực đó,” Hoài An thầm thì, trán cô cũng bắt đầu lấm tấm những giọt mồ hôi mịn màng dưới mũ vải bảo hộ. Cô dùng chiếc nhíp gắp vi mô bằng gốm nhẹ nhàng nhấc dải mô da vân tay mỏng dính, nhợt nhạt của Triết ra khỏi đầu ngón tay xác chết. Lớp da chết trông mỏng manh và trong suốt như một chiếc cánh ve sầu dưới ánh đèn mổ.
Cô đặt dải mô da vân tay vừa bóc tách vào một chiếc đĩa petri thủy tinh chứa sẵn dung dịch muối sinh lý pha cồn lâm sàng nồng độ thấp để bảo quản lạnh tạm thời ở nhiệt độ bốn độ C.
“Một ngón đã xong,” Hoài An thở phào nhẹ, nhưng ánh mắt cô lập tức đanh lại khi nhìn sang mười đầu ngón tay rách nát của Linh. “Bây giờ đến lượt anh, Linh. Đây mới thực sự là địa ngục thể xác.”
Cô lấy ra một chai cồn lâm sàng nồng độ cao, đổ trực tiếp lên mười đầu ngón tay đang rỉ máu của Linh để khử trùng khẩn cấp trước khi phẫu thuật.
“Khực...!”
Linh rên rỉ một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Cơn đau buốt rát tột cùng từ cồn nồng độ cao thấm vào các thớ thịt hở khiến toàn thân anh co rút mạnh vô thức. Nhịp tim của anh vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút trên biểu đồ sinh học nội tâm. Linh phải dùng kỹ thuật thở sâu quân sự của cựu quản ngục Đạt để chủ động hạ nhịp tim xuống, cố gắng giữ cho đôi bàn tay đặt trên bàn mổ không bị giật nảy lên.
“Tôi bắt đầu bóc tách lớp biểu bì ngón tay trỏ của anh,” Hoài An nói, tay cô cầm chiếc dao mổ mới lên. Ánh mắt cô nhìn Linh đầy lo ngại. “Hãy tập trung vào vết sẹo chữ X của anh, Linh. Đừng nhìn vào lưỡi dao.”
Linh nhắm nghiền mắt lại. Anh cảm nhận rõ ràng cái lạnh buốt của lưỡi dao mổ titan chạm vào đầu ngón tay trỏ bên tay phải của mình. Rồi, một cơn đau xé thịt tột cùng ập đến.
*Xoẹt.*
Lưỡi dao mổ cắt đứt các đầu dây thần kinh cảm giác sống ở đầu ngón tay anh. Cơn đau dữ dội đến mức Linh cảm thấy như có một dòng điện cao áp hàng ngàn vôn đang nung chảy toàn bộ cánh tay phải của mình. Cơ thể anh run lên bần bật, mồ hôi tuôn ra như tắm. Anh cắn chặt môi đến mức máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, hòa lẫn với vị mặn của mồ hôi. Linh dùng móng tay của tay trái tự bấm sâu vào vết sẹo chữ X trên cổ tay trái đến mức rách da, dùng cơn đau ở cổ tay để phân tán bớt cơn đau khủng khiếp đang tàn phá đầu ngón tay phải.
Hoài An di chuyển lưỡi dao nhanh chóng nhưng cực kỳ tỉ mỉ. Cô phải bóc tách lớp biểu bì sống của Linh ở độ sâu tương đương với lớp da chết của Triết để đảm bảo khi ghép vào, các mao mạch máu có thể trùng khớp và keo sinh học Bio-Glue có thể kết dính hoàn hảo. Máu đỏ tươi tuôn ra từ đầu ngón tay Linh, chảy loang lổ trên mặt bàn inox trắng xóa.
Đúng lúc ca phẫu thuật bóc tách sống đang đạt đến đỉnh điểm căng thẳng tột độ, thính giác tuyệt đối của Linh đột ngột nhận diện được một âm thanh lạ từ phía bên ngoài hành lang vô trùng.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Đó là tiếng đế giày cao su nặng trịch nện đều đặn trên nền gạch men lạnh ngắt. Tiếng động phát ra từ phía góc hành lang kỹ thuật, cách phòng giải phẫu khoảng ba mươi mét và đang tiến lại gần với một tốc độ không đổi.
Linh trợn tròn mắt, nhịp thở của anh ngưng bặt trong tích tắc. Cơn đau tột cùng ở ngón tay như bị đóng băng hoàn toàn bởi bản năng sinh tồn của một thợ khóa ngầm.
“Có người đang đến,” Linh khàn giọng thì thầm, giọng anh run rẩy nhưng chứa đựng một sự cảnh giác tột độ. “Tiếng bước chân đế cao su... nặng khoảng tám mươi ký. Là thằng bảo vệ trực đêm.”
Hoài An khựng lại, chiếc dao mổ trên tay cô dừng lại cách đầu ngón tay giữa của Linh chỉ vài milimet. Khuôn mặt cô dưới lớp khẩu trang y tế trở nên nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường của phòng giải phẫu: một giờ bốn mươi lăm phút sáng. Thằng bảo vệ tuần đêm đã đi tuần sớm hơn lịch trình thường nhật mười lăm phút.
“Chết tiệt,” Hoài An rủa thầm dưới hơi thở, đôi mắt cô láo liên nhìn quanh phòng giải phẫu nhỏ hẹp. “Hệ thống camera an ninh hành lang ngoài đã bị Đăng gây nhiễu, nhưng nếu nó trực tiếp mở cửa bước vào đây và thấy anh, tất cả chúng ta đều sẽ bị tống vào dưỡng trí viện Vạn An vĩnh viễn.”
Tiếng bước chân bảo vệ ngày càng lớn hơn, vang vọng rõ nét qua vách tường inox của phòng lạnh.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười lăm mét. Linh biết mình không thể chạy ra ngoài bằng lối ngách sắt rỉ sét vì tiếng mở cửa sắt chắc chắn sẽ gây ra tiếng động lớn xé toạc không gian tĩnh lặng, đánh động gã bảo vệ lập tức. Anh bắt buộc phải lẩn trốn ngay tại chỗ trong vùng cấm lạnh lẽo này.
Linh nhìn nhanh quanh phòng giải phẫu. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc tủ đựng tử thi bằng thép không gỉ trống bên cạnh tủ đông số mười hai. Đó là một ngăn tủ đông trống đang mở hờ cửa để khử trùng hóa chất.
“Tôi sẽ trốn vào trong tủ đông trống đó,” Linh nói nhanh, anh nén cơn đau thấu xương ở đầu ngón tay đang rỉ máu ròng ròng, lách người đứng dậy khỏi bàn mổ inox.
“Anh điên rồi sao?” Hoài An trợn mắt kinh hoàng, giọng cô hạ thấp xuống mức tối thiểu. “Nhiệt độ trong tủ đông trống đó là âm bốn độ C! Vết mổ sống của anh chưa được khâu sinh học và sát trùng kỹ. Nếu anh trốn vào đó, cái lạnh buốt sẽ gây bỏng lạnh cấp tính và hoại tử các dây thần kinh ngón tay của anh trong vòng năm phút!”
“Không còn cách nào khác,” Linh dứt khoát nói. Anh dùng thính giác tuyệt đối để định vị tiếng bước chân bảo vệ: chỉ còn cách cửa phòng giải phẫu chưa đầy năm mét. Tiếng chùm chìa khóa cơ học của gã bảo vệ va chạm vào nhau kêu *lách cách, lách cách* ngoài hành lang.
Linh lách người tiến lại gần chiếc tủ đựng tử thi trống. Anh dùng bàn tay trái không bị thương kéo mạnh khay inox trống trượt ra ngoài, rồi nằm áp sát người lên mặt khay lạnh ngắt như băng đá. Anh chủ động dùng gối đầu lên cánh tay trái, thu gọn cơ thể gầy gò của mình lại bên trong không gian chật hẹp, tối tăm của ngăn tủ đông.
Trước khi trượt khay inox vào trong, Linh nhìn thẳng vào mắt Hoài An, thầm thì ra lệnh:
“Đóng cửa tủ lại. Khép hờ thôi. Hãy tìm cách giữ chân nó ở ngoài quầy lễ tân.”
Hoài An cắn chặt môi, cô dùng lực hai tay đẩy mạnh chiếc khay inox chứa thân xác Linh trượt sâu vào trong bóng tối lạnh lẽo của ngăn tủ đông trống, rồi khép hờ cánh cửa thép dày lại, chỉ để lại một khe hở nhỏ chưa đầy nửa centimet để Linh có đủ oxy thở.
Không gian bên trong tủ đông lập tức bao vây lấy Linh bằng một bóng tối đen đặc và cái lạnh buốt xương tủy. Nhiệt độ âm bốn độ C tỏa ra từ những vách thép xung quanh nhanh chóng xâm chiếm lấy làn da trần trụi và chiếc áo phông đen ẩm ướt của anh. Cơn bỏng lạnh bắt đầu tấn công vào đầu ngón tay trỏ đang bị bóc tách biểu bì sống của Linh, tạo ra một cảm giác đau buốt tê dại như thể có hàng ngàn chiếc kim băng bằng đá đang đâm xuyên qua xương ngón tay anh.
Linh nằm bất động trong hòm thép tối tăm, anh áp tai sát vào vách ngăn inox để sử dụng thính giác tuyệt đối theo dõi mọi động tĩnh bên ngoài phòng giải phẫu. Nhịp tim của anh được kiểm soát ở mức tối thiểu dưới sáu mươi nhịp một phút để giảm thiểu lượng oxy tiêu thụ và giữ cho nhiệt độ cơ thể không bị sụt giảm quá nhanh.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa phòng giải phẫu bị vặn mở từ bên ngoài vang lên khô khốc. Cánh cửa gỗ dày mở ra, và ánh đèn pin công suất lớn của gã bảo vệ trực đêm quét một vệt sáng dài xuyên qua khe hở nhỏ của cửa tủ đông hắt vào mắt Linh.
Tiếng đế giày cao su nặng trịch bước vào phòng giải phẫu, dừng lại ngay sát chiếc bàn mổ inox nơi thi thể của Lê Minh Triết vẫn đang nằm lộ ra ngoài túi bọc tử thi.
“Bác sĩ An? Cô vẫn chưa về sao?” Giọng gã bảo vệ trực đêm vang lên ồm ồm, đầy vẻ nghi ngờ và mệt mỏi. “Tôi thấy đèn phòng giải phẫu vẫn bật sáng rực dưới khe cửa.”
Hoài An đứng bên cạnh bàn mổ, cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình ổn định và chuyên nghiệp tuyệt đối, tay cô cầm chiếc kẹp y tế gắp bông băng dính đầy máu của Linh ném vào thùng rác thải y tế nguy hại:
“Tôi đang thực hiện ca khám nghiệm tử thi khẩn cấp đối với ca tử vong Lê Minh Triết theo yêu cầu của Viện Khoa học Hình sự. Ca này có dấu hiệu ngộ độc hóa chất thần kinh lâm sàng phức tạp, cần lấy mẫu bệnh phẩm gấp trước khi các mô tế bào bị phân hủy.”
Tiếng bước chân của gã bảo vệ di chuyển quanh phòng giải phẫu. Linh nghe thấy tiếng gã khịt khịt mũi đầy khó chịu:
“Mùi formol đêm nay nồng nặc quá nhỉ... Mà sao tôi thấy có vết máu tươi nhỏ giọt dưới chân bàn mổ thế này? Ca tử vong đông lạnh từ hôm qua sao vẫn còn chảy máu tươi được sao bác sĩ?”
Linh nằm trong tủ đông, tim anh thắt lại một nhịp. Đó là máu tươi từ đầu ngón tay trỏ sống của anh nhỏ giọt xuống sàn nhà lúc nãy mà Hoài An chưa kịp lau dọn sạch sẽ.
“Đó là máu từ mẫu bệnh phẩm sống tôi vừa trích xuất từ động mạch đùi của tử thi để làm xét nghiệm độc chất,” Hoài An đáp trả lập tức bằng một lý luận y khoa sắc bén, không hề để lộ một giây do dự. “Nồng độ formol bảo quản trong phòng này đang vượt ngưỡng an toàn cho phép mười lăm phần trăm do hệ thống thông gió bị nghẹt bão. Tôi đề nghị anh nên ra ngoài quầy lễ tân trực đi, hít phải khí formol đậm đặc này quá mười phút sẽ gây bỏng niêm mạc phổi và tổn thương dây thần kinh thị giác đấy.”
Tiếng bước chân gã bảo vệ khựng lại. Gã dường như bị thuyết phục bởi lời đe dọa y khoa đầy chuyên nghiệp của Hoài An. Nhưng sự cảnh giác của một nhân viên an ninh bệnh viện Bình Hưng không dễ dàng bị dập tắt như vậy. Gã bảo vệ di chuyển bước chân tiến lại gần dãy tủ đông chứa xác sát bức tường.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước ô cửa tủ đông trống nơi Linh đang ẩn nấp bên trong. Linh nghe thấy tiếng thở nặng nề của gã bảo vệ chỉ cách vách thép ngăn tủ chưa đầy ba mươi centimet. Cái lạnh buốt xương của tủ đông đã làm tê dại hoàn toàn cánh tay phải của Linh, máu tươi rỉ ra từ đầu ngón tay anh bắt đầu đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm dưới nhiệt độ âm.
*Cạch.*
Tiếng tay nắm cửa thép của ngăn tủ đông khẽ rung động nhẹ. Gã bảo vệ đặt bàn tay to bản lên tay cầm của tủ đông trống, chuẩn bị kéo mạnh ra để kiểm tra.
Hoài An đứng phía sau gã bảo vệ, bàn tay đeo găng cao su của cô lén thọc vào túi áo blouse, chạm vào chuôi chiếc dao mổ bằng thép titan siêu sắc bén dự phòng. Đôi mắt cô lóe lên một tia nhìn quyết liệt, lạnh lùng của một kẻ sẵn sàng phá vỡ mọi quy tắc y đức vì công lý.
Tiếng chốt khóa cơ học của ngăn tủ đông khẽ kêu lên một tiếng *khực* nhỏ đầy đe dọa.
Tay nắm cửa bắt đầu xoay vòng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!