Nhạc nềnPuppeteer

Chìa Khóa Từ Xác Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu bò dọc theo các thớ cơ cánh tay, mang theo cảm giác nóng bỏng rát buốt tột cùng lên tận đại não của Nguyễn Tuấn Linh. Dưới gầm cầu chữ Y, tiếng mưa bão gầm rú dội vào vách bê tông ẩm mốc tạo nên những âm thanh ầm u không dứt. Linh ngồi tựa lưng vào một chiếc thùng phuy rỉ sét, mười đầu ngón tay trần trụi rỉ máu của anh khẽ co giật vô thức. Lớp găng da cừu mỏng chống tĩnh điện—mỏ neo bảo vệ cuối cùng cho đôi bàn tay thợ khóa—đã bị lột bỏ, để lộ những vết rách sâu hoắm bám đầy bụi bẩn và nước kênh đen ngòm.


Lời nói của Kẻ Lập Dị—Mã 404—vẫn lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi khí metan: “Muốn sống sót ở đây, cậu phải học cách dùng tay của người chết.”


Linh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình dưới ánh sáng vàng vọt, nhấp nháy từ chiếc đèn sạc ắc quy cũ của Mã 404. Đôi bàn tay này từng là niềm tự hào của dòng họ Nguyễn, từng được người cha quá cố Nguyễn Tuấn Minh rèn luyện qua hàng vạn giờ lắng nghe tiếng động cơ học của những ổ khóa rỉ sét. Cha anh luôn dạy: “Mọi ổ khóa cơ học đều có một tiếng thở riêng, và bàn tay thợ khóa phải tôn trọng sự sống của cấu trúc kim loại.” Nhưng giờ đây, để bẻ gãy hệ thống bảo mật sinh trắc học tầng một của tập đoàn y sinh Khánh An, để lấy được bệnh án gốc cứu giải oan cho em gái Vy, anh bắt buộc phải phản bội lại triết lý ấy. Anh phải chạm vào cái chết.


“Không có cách nào khác sao, Đăng?” Linh thầm thì vào bóng tối, dù gã bạn thân lập trình viên Phan Minh Đăng không có mặt ở đây.


Trước khi Linh bị xóa danh tính số và phải trốn chạy xuống gầm cầu này, Đăng đã cảnh cáo anh bằng một giọng điệu đầy bất lực qua màn hình máy tính xanh lét: “Linh à, máy quét tĩnh mạch hồng ngoại của Đặng Hoàng Quân lắp ở kho hồ sơ tầng một không phải loại đồ chơi điện tử thông thường. Nó quét sâu dưới lớp biểu bì, đo cả nhiệt độ cơ thể, lượng máu lưu thông và cấu trúc tĩnh mạch thời gian thực. Cậu có mài silicon hay nhựa dẻo khéo đến mấy thì hệ thống AI cũng sẽ phát hiện ra da giả lập tức trong vòng ba giây và kích hoạt lệnh báo động đỏ. Muốn qua mặt nó, cậu bắt buộc phải có mô sinh học thật. Một mô da còn sống, hoặc ít nhất, vừa mới chết và được bảo quản hoàn hảo.”


Nỗi cô độc tột cùng vây lấy Linh. Anh đã bị gạt ra ngoài lề xã hội. Người vợ Trần Mai Hương đã chối bỏ sự tồn tại của anh dưới áp lực đe dọa từ tập đoàn. Tài khoản ngân hàng bị đóng băng, căn cước công dân số bị xóa sạch. Anh không còn là một công dân hợp pháp, mà chỉ là một bóng ma vô danh chui lủi dưới lòng đất sình lầy. Nếu anh không tự bẻ khóa thực tại này, cái chết oan khuất của em gái Lê Khánh Vy tại dưỡng trí viện Vạn An sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới những bản báo cáo bệnh án ngụy tạo.


Linh siết chặt nắm tay, cơn đau từ các dây thần kinh bị tổn thương giật mạnh khiến anh tỉnh táo lại. Anh lén rút chiếc điện thoại Nokia cổ không định vị GPS từ trong túi áo khoác kaki rách nát ra. Đây là thiết bị liên lạc duy nhất không kết nối mạng định danh của Khánh An, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của hệ thống AI giám sát. Đầu ngón tay cái của anh bấm mạnh vào những phím cao su sần sùi, nhập vào một dãy số điện thoại rác đã được mã hóa.


Đầu dây bên kia đổ chuông ba nhịp dài, khô khốc. Rồi một giọng nữ lạnh lùng, chuyên nghiệp vang lên giữa tiếng rè rè của sóng radio ngắn:


“Ai đó? Tôi đang trong ca trực.”


“Là tôi, Tuấn Linh,” Linh khàn giọng nói, cố gắng nén tiếng ho khan do hơi ẩm cống ngầm tràn vào phổi. “Tôi cần sự giúp đỡ của cô, Hoài An.”


Đầu dây bên kia im lặng trong năm giây quyết định. Tiếng thở của nữ bác sĩ pháp y Trịnh Hoài An qua ống nghe nghe đều đặn nhưng bắt đầu có sự dao động nhẹ. Linh nghe thấy tiếng lách cách của dụng cụ kim loại va chạm với khay inox—âm thanh đặc trưng của phòng giải phẫu tử thi thuộc Trung tâm Pháp y Thành phố.


“Linh? Anh vẫn còn sống sao?” Giọng Hoài An hạ thấp xuống mức tối thiểu, lạnh buốt như không khí nhà xác. “Cả thành phố đang phát lệnh truy quét một kẻ mạo danh hoang tưởng trùng khớp với dáng đi của anh. Sao anh lại gọi vào số này?”


“Tôi không điên, Hoài An. Cô biết rõ điều đó,” Linh nói, mắt anh nhìn đăm đăm vào vách hầm tối tăm. “Tôi đã tìm ra lối vào kho hồ sơ tầng một của Khánh An. Nhưng tôi cần một chiếc chìa khóa sinh học để vượt qua máy quét tĩnh mạch hồng ngoại của Đặng Hoàng Quân. Tôi cần vân tay của một người có quyền truy cập hệ thống.”


Một tiếng thở dài thườn thượt của Hoài An truyền qua loa thoại rạn nứt: “Anh điên thật rồi, Linh. Anh có biết mình đang yêu cầu điều gì không? Tôi là bác sĩ pháp y. Nhiệm vụ của tôi là giải phẫu và bảo vệ sự toàn vẹn cuối cùng của những người đã khuất, chứ không phải tiếp tay cho một kẻ vô danh đi trộm mộ sinh học.”


“Lê Minh Triết,” Linh cắt ngang lời cô bằng một giọng điệu lạnh lùng, chính xác. “Người đàn ông vừa qua đời tại khoa tâm thần bệnh viện Bình Hưng ngày hôm qua. Đăng đã kiểm tra lịch sử nhân sự cũ của tập đoàn. Triết từng là nhân viên lưu trữ cấp thấp của phân khu y tế Khánh An trước khi bị dán nhãn tâm thần phân liệt và tống vào viện dưỡng trí. Vân tay của ông ta vẫn còn hiệu lực truy cập Tầng Đồng—quyền hạn vừa đủ để mở cửa phụ kho hồ sơ tầng một.”


Hoài An khựng lại. Tiếng khay inox va chạm đột ngột ngưng bặt. Linh biết mình đã chạm đúng vào điểm yếu của cô. Hoài An là một bác sĩ pháp y có lương tâm, nhưng cô cũng mang trong mình một vết thương lòng sâu sắc. Người yêu cũ của cô từng bị tập đoàn Khánh An dán nhãn “Kẻ lỗi hệ thống”, bị xóa danh tính số và chết bờ chết bụi dưới cống ngầm Bình Hưng mà không một ai hay biết. Cô chấp nhận ở lại Trung tâm Pháp y này, chấp nhận ký vào những bản báo cáo tử vong bẩn của tập đoàn, chỉ để chờ đợi một cơ hội vạch trần tội ác của chúng.


“Triết đang nằm trong tủ đông số mười hai của nhà xác bệnh viện Bình Hưng,” Hoài An nói, giọng cô run rẩy nhẹ nhưng đầy lý trí chuyên môn. “Nhưng Linh, anh không hiểu được sự tàn khốc của việc cấy ghép mô da sinh học thô sơ đâu. Đó là một quá trình tự hủy hoại thể xác cực đoan.”


“Tôi chấp nhận,” Linh trả lời không một chút do dự.


“Không, anh chưa hiểu!” Hoài An gắt khẽ qua điện thoại, âm thanh sắc lạnh như lưỡi dao mổ. “Để cấy ghép mô da của Triết lên ngón tay anh, tôi phải dùng dao mổ bóc tách hoàn toàn lớp biểu bì đầu ngón tay của anh khi anh vẫn còn tỉnh táo. Không có thuốc tê số đâu, Linh. Vì danh tính của anh đã bị xóa, mọi tủ thuốc bệnh viện đều yêu cầu quét vân tay định danh để xuất dược phẩm đặc trị. Nếu tôi dùng thuốc tê lậu chất lượng kém, hệ thần kinh cảm giác đầu ngón tay của anh sẽ bị liệt vĩnh viễn, anh sẽ mất đi hoàn toàn xúc giác nhạy cảm của một thợ khóa. Anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau cắt da xẻ thịt sống.”


Linh im lặng. Cơn sốt nhẹ khiến trán anh vã mồ hôi hột, nhưng tâm trí anh lại tĩnh lặng đến lạ kỳ. Anh nhớ đến khuôn mặt nhợt nhạt của em gái Vy trong chiếc váy bệnh nhân màu xanh nhạt, nhớ đến sợi dây chuyền bạc có mặt khắc hình bánh răng khóa cổ của gia đình mà cô luôn đeo. Vy đã chết oan ức trong căn phòng biệt giam tối tăm của Vạn An. So với nỗi đau đớn tinh thần và sự cô độc của cô khi bị cả thế giới gaslight, nỗi đau thể xác này có đáng là bao?


“Tôi bẻ khóa bằng thính giác và cảm nhận độ rung qua xương ngón tay, Hoài An,” Linh điềm tĩnh nói, giọng anh lạnh lùng như một thanh thép đã qua tôi luyện. “Chỉ cần ngón tay tôi không bị hoại tử, tôi có thể chịu đựng được mọi cơn đau thần kinh cực hạn. Tôi đã tự rạch một vết sẹo chữ X trên cổ tay trái để làm mỏ neo nhận thức. Tôi sẽ không phát điên.”


“Còn hệ miễn dịch của anh thì sao?” Hoài An tiếp tục chất vấn bằng những lý luận lâm sàng nghiêm khắc. “Cơ thể anh sẽ nhận diện mô da của Triết là vật thể lạ và phản kháng điên cuồng. Mủ vàng sẽ rỉ ra, các đường chỉ khâu sinh học sẽ sưng tấy đỏ hằn. Anh bắt buộc phải uống thuốc chống đào thải Cyclosporine-X liên tục mỗi mười hai giờ. Nếu thiếu thuốc quá hai mươi bốn giờ, mô da chết sẽ hoại tử, thối rữa và rụng ra khỏi xương ngón tay anh. Lúc đó, anh không chỉ mất nghề thợ khóa, mà cánh tay anh cũng sẽ phải cưa bỏ để giữ mạng.”


“Đăng đang tìm nguồn cung cấp thuốc chống đào thải từ chợ đen Quận 4,” Linh đáp trả bằng một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng. “Chúng tôi sẽ có thuốc. Việc duy nhất tôi cần cô giúp lúc này là bóc tách mô da của Triết và chỉ dẫn tôi cách khâu nối sinh học dưới gầm cầu.”


“Tôi không thể làm điều đó dưới gầm cầu ẩm ướt đầy vi khuẩn,” Hoài An dứt khoát từ chối. “Vết mổ sẽ nhiễm trùng lập tức trước khi anh kịp khâu mũi thứ hai. Nếu anh muốn làm việc này, anh phải đột nhập vào nhà xác bệnh viện Bình Hưng đêm nay. Nơi đó có phòng giải phẫu vô trùng dự phòng không có camera giám sát sinh học vì nồng độ formol quá cao làm hỏng cảm biến.”


Linh khẽ nheo mắt, thính giác tuyệt đối của anh nhận diện được một tiếng động lạ từ phía đầu hẻm lớn ngoài bờ kè đá. Tiếng lốp xe rít trên mặt đường ướt nhẹp nước mưa bão. Đội tuần tra cơ động số của Nguyễn Văn Hắc bắt đầu di chuyển về phía khu vực chân cầu chữ Y. Chúng đang dùng máy quét nhiệt cầm tay để dò tìm nguồn nhiệt cơ thể của những kẻ trốn chạy dưới lòng đất.


“Tôi không thể đi cổng chính bệnh viện,” Linh nói nhanh, giọng anh đanh lại đầy cảnh giác. “Cổng chính có máy quét võng mạc và robot tuần tra quét định danh tự động.”


“Tôi biết một lối vào phụ,” Hoài An nói, sự lạnh lùng chuyên nghiệp đã quay trở lại trong giọng nói của cô. “Lối ngách phía sau nhà xác dẫn thẳng ra nghĩa trang Bình Hưng Hòa cũ. Nơi đó có một cánh cửa sắt rỉ sét khóa bằng ổ khóa cơ đĩa đời cũ. Người gác mộ Đỗ Văn Tám đã nhận tiền mặt của tôi để làm ngơ cho anh đi qua lối đó vào lúc một giờ sáng. Anh có bẻ được ổ khóa cơ đó không?”


Linh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười ngạo nghễ hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt hốc hác, râu quai nón lởm chởm của anh: “Một ổ khóa đĩa rỉ sét của nghĩa trang? Đối với thợ khóa Kỳ Nghệ, nó chỉ là một món đồ chơi trẻ con. Tôi sẽ có mặt ở đó đúng giờ.”


“Linh, nghe tôi nói câu cuối cùng,” giọng Hoài An đột ngột chùng xuống, mang theo một nỗi đau xót và dằn vặt sâu sắc. “Khi anh đặt lưỡi dao mổ lên da thịt của Triết, anh đã chính thức bước qua ranh giới đạo đức cuối cùng của một con người lương thiện. Anh sẽ mang trên mình vân tay của một kẻ tâm thần đã chết. Hệ thống AI của Khánh An sẽ dán nhãn anh là một thực thể ma, một kẻ mạo danh không có nguồn gốc. Anh có chắc mình muốn đánh đổi cả sự tồn tại pháp lý và linh hồn mình vì một người em gái đã chết không?”


Linh im lặng nhìn xuống mười đầu ngón tay rách nát của mình. Anh nhớ đến lời dạy của cha, nhớ đến tiếng chuông gió đồng dải tần mười chín hertz của Vy treo trước hiên tiệm khóa cũ. Anh đã mất tất cả: vợ phản bội, gia đình chối bỏ, danh tính bị xóa sạch. Anh chẳng còn gì để mất ngoài sự thật.


“Vy không phải là một người em gái đã chết đối với tôi, Hoài An,” Linh thì thầm, giọng nói chứa đựng một ý chí thép không thể lay chuyển. “Cô ấy là mỏ neo duy nhất chứng minh tôi từng là một con người có linh hồn trên thế gian này. Nếu tôi phải trở thành một con quỷ vô danh mang bàn tay của xác chết để bẻ gãy đế chế Khánh An, tôi cũng sẽ làm.”


Tiếng sóng điện thoại Nokia cổ crackle rè rè rồi tắt ngấm. Linh từ từ hạ điện thoại xuống, lồng ngực anh phập phồng thở dốc vì cơn sốt nhiễm trùng đang bắt đầu tăng nhiệt. Anh cúi xuống nhặt thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan bị uốn cong lên, dùng lực ngón tay cái nắn thẳng nó lại một cách thô bạo bất chấp cơn đau nhói truyền qua xương khớp.


Phía ngoài gầm cầu, tiếng mưa bão vẫn quất liên hồi vào những tấm tôn rách nát, và xa xa, ánh đèn pha quét dọc của xe tuần tra an ninh số bắt đầu xé toạc màn đêm ẩm ướt của Quận 4, báo hiệu một cuộc săn lùng sinh học sắp sửa bắt đầu.


Linh đứng dậy, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che kín khuôn mặt hốc hác đầy mệt mỏi. Anh lách người qua khe tường gạch nứt sập của căn hầm, bước thẳng vào làn mưa lạnh buốt của Sài Gòn, hướng về phía nghĩa trang Bình Hưng Hòa cũ.


Một tin nhắn mã hóa từ số rác của Hoài An vừa xuất hiện trên màn hình đơn sắc của chiếc điện thoại Nokia cổ:


“Đêm nay ca trực của tôi. Nếu muốn, hãy đến trước 2 giờ sáng.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!