Thế Giới Của Những Bóng Ma
Tiếng động cơ của chiếc xe máy sờn cũ nổ giòn giã nhưng lại êm lạ lùng dưới làn mưa xối xả. Phan Văn Út—gã tài xế xe ôm truyền thống nghiện rượu nhưng trọng nghĩa khí—vặn ga, lách chiếc Dream cũ qua những con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi ở rìa Quận 4. Nước mưa quất liên tục vào mặt Nguyễn Tuấn Linh, lạnh buốt và rát buốt, gột rửa đi những vệt máu tươi đang rỉ ra từ mười đầu ngón tay bị trầy xước. Vai trái của Linh vẫn lệch hẳn sang một bên sau cú tự bẻ khớp để đánh lừa camera AI phân tích dáng đi, mỗi nhịp xe xóc nảy qua ổ gà là một lần cơn đau cơ học nhói lên tận đỉnh đầu, kéo giật thùy trán của anh vào một trạng thái tỉnh táo đến tàn nhẫn.
Linh áp chặt người vào lưng Út, một tay giữ chặt chiếc túi da đeo chéo chứa thanh gạt khóa titan đã bị uốn cong nhẹ và chiếc điện thoại Nokia cổ. Phía sau họ, tiếng còi hú của Đội tuần tra cơ động số do Nguyễn Văn Hắc dẫn đầu đã mờ dần rồi mất hẳn sau những bức tường gạch sập xệ. Nhưng Linh biết, anh không còn đường quay lại. Chiếc điện thoại thông minh vỡ nát dưới sân chung cư Khánh Hội đã mang theo toàn bộ cuộc đời hợp pháp của anh. Trên các máy chủ đám mây của tập đoàn Khánh An, cái tên Nguyễn Tuấn Linh đã bị dán nhãn "Không tồn tại". Anh đã bị xóa sổ.
"Tới rồi, cậu em," tiếng Út khàn khàn vang lên qua tiếng mưa bão gầm rú.
Chiếc xe dừng lại bên rìa một bãi đất hoang ngập sình lầy dưới chân cầu chữ Y. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhấp nháy, dòng kênh tẻ cuồn cuộn nước đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của rác thải hữu cơ phân hủy và dầu máy rò rỉ. Út không tắt máy, gã chỉ nghiêng đầu, vành mũ bảo hiểm cũ kỹ dốc ngược nước mưa xuống vai áo sờn rách: "Đi xuống bờ kè đá kia, chui qua khe tường nứt dưới gầm cầu. Có người đợi cậu ở đó. Tôi phải đi trước khi tụi an ninh số quét hồng ngoại tới khu này. Bảo trọng."
Linh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh bước xuống xe, chân khập khiễng do khớp háng đau nhức. Từng bước đi của anh giờ đây không còn nhịp nhàng như một thợ khóa tự do, mà vẹo vọ, kéo lê trên bùn đất sình lầy như một bóng ma vô hồn. Anh trượt xuống con dốc kè đá ẩm ướt, nước mưa hòa lẫn bùn bẩn bám chặt vào gấu quần kaki rách nát. Trước mắt anh, khe tường gạch nứt sập của căn hầm dưới chân cầu chữ Y hiện ra như một cái miệng tối đen, sâu hoắm.
Anh cúi người, lách qua khe hở chật hẹp bám đầy rêu mốc. Không khí bên trong căn hầm đặc quánh, ngột ngạt đến mức lồng ngực Linh thắt lại. Đó là một mê cung ẩm mốc, ngập tràn rác thải công nghiệp, những thùng phuy rỉ sét và hàng trăm sợi dây cáp mạng viễn thông cũ thòng lòng từ trần bê tông như những con rắn chết treo. Tiếng nước dột từ mặt cầu phía trên nhỏ xuống những tấm tôn rách nghe *cạch... cạch...* đều đặn, tạo nên một nhịp điệu cơ học đơn điệu và lạnh lẽo. Mùi nước thải sinh hoạt nồng nặc khí metan xộc thẳng vào khứu giác, tước đoạt đi chút dưỡng khí trong lành cuối cùng của Linh.
"Đứng im. Không được nhúc nhích."
Một giọng nói lạnh lùng, khàn đặc vang lên từ bóng tối phía sau một chồng lốp xe tải cũ. Ngay lập tức, ba bóng đen gầy gò, rách rưới lướt ra từ các góc kẹt của căn hầm, khóa chặt mọi lối thoát của Linh. Trên tay họ là những ống tuýp sắt hoen rỉ và những con dao găm tự chế mài từ lá thép phế liệu. Ánh mắt họ nhìn Linh đầy cảnh giác, nghi kỵ tột độ—thứ ánh mắt của những con thú hoang bị dồn vào chân tường, sẵn sàng cắn xé bất kỳ thực thể lạ nào xâm nhập lãnh địa.
Từ trong góc tối sâu nhất, một người đàn ông trung niên bước ra. Gã rách rưới đến mức khó tin, mái tóc dài bết đất bùn che nửa khuôn mặt đen nhẻm, gầy gò. Quanh người gã quấn chằng chịt những đoạn dây cáp mạng hỏng như một bộ giáp phế liệu kỳ dị. Trên tay gã cầm một chiếc gương cầu lồi nhỏ—công cụ dùng để phát hiện góc phản chiếu ánh sáng của camera an ninh. Đó là Kẻ Lập Dị, hay còn gọi là Mã 404, thủ lĩnh tinh thần của Cộng đồng Vô Danh dưới cống ngầm Bình Hưng.
Mã 404 dừng lại cách Linh ba bước chân, đôi mắt sắc sảo như dao cạo quét dọc từ bắp vai lệch của Linh xuống mười đầu ngón tay đang quấn băng gạc dính máu: "Kẻ nào dẫn đường cho mày đến đây? Mày mang theo thiết bị định vị GPS nào của bọn Khánh An không?"
"Tôi tự đến. Tôi bị hệ thống của Quốc Khánh xóa danh tính số," Linh trả lời, giọng anh khản đặc vì lạnh và kiệt sức. Anh cố gắng kiểm soát nhịp thở của mình ở mức ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút để không bộc lộ sự hoảng loạn trước đối phương. "Tôi không mang theo bất kỳ thiết bị số nào. Chiếc điện thoại thông minh của tôi đã vỡ nát ở chung cư."
"Khám người nó!" Mã 404 ra lệnh cộc cằn.
Hai gã đàn ông vô danh lập tức lao vào, thô bạo sục sạo vào các túi áo khoác của Linh. Họ lôi ra chiếc điện thoại Nokia cổ rỉ sét và chiếc túi da đựng dụng cụ bẻ khóa. Khi nhìn thấy thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan bị uốn cong, Mã 404 khẽ nheo mắt. Gã giật lấy chiếc túi da, đổ toàn bộ những thanh thép mỏng, phôi khóa dị dạng lên mặt một chiếc thùng phuy rỉ sét.
"Một thợ khóa?" Mã 404 cười lạnh, âm thanh khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. "Hay là một mật thám giả dạng của phòng an ninh số mang theo máy nghe lén? Ở thế giới này, những kẻ có khuôn mặt sạch sẽ và đôi tay khéo léo thường mang lại cái chết cho chúng tao."
"Tôi không phải mật thám," Linh nhìn thẳng vào mắt Mã 404. Thính giác tuyệt đối của anh lập tức hoạt động cực hạn trong không gian kín của căn hầm. Anh tập trung lắng nghe tiếng nhịp tim của Mã 404 dội lại từ lồng ngực gầy guộc của gã qua lớp dây cáp đồng: *Thình thịch... thình thịch...* Nhịp tim của gã ổn định ở mức bảy mươi hai lần một phút. Gã không hề sợ hãi, nhưng sự cảnh giác và sát khí trong giọng nói là có thật. "Nếu tôi là mật thám, Đội tuần tra của Hắc đã không phải rải đinh nổ lốp xe tuần tra để đuổi theo tôi. Tôi là thợ chính của tiệm khóa Kỳ Nghệ Quận 4."
"Chứng minh đi," Mã 404 ném thanh gạt khóa titan cong queo xuống đất, chỉ tay về phía một chiếc hòm sắt quân sự cũ khóa bằng ổ khóa đĩa chống trộm rỉ sét đặt ở góc hầm. "Ổ khóa này bị kẹt chốt cơ học đã hai năm nay. Bẻ nó ra trong bóng tối này mà không làm gãy chốt bi bên trong. Nếu không, tao sẽ ném mày xuống kênh tẻ cho bọn cá dọn bể."
Linh nhìn chiếc hòm sắt. Đôi tay anh đang run rẩy nhẹ do cơn sốt bắt đầu âm ỉ dâng lên từ những vết trầy xước nhiễm trùng nước bẩn dưới cống. Mười đầu ngón tay rách da rỉ máu nhói lên đau đớn khi anh cúi xuống nhặt thanh gạt titan lên. Anh cắn chặt răng, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái căng ra—mỏ neo nhận thức duy nhất giữ cho anh không bị ngã gục vì kiệt sức.
Anh quỳ một gối xuống nền đất ẩm mốc trước chiếc hòm sắt. Trong bóng tối gần như hoàn hảo của căn hầm, Linh nhắm chặt mắt lại. Anh không cần nhìn. Xúc giác nhạy cảm cực hạn—dù đã giảm mất bốn mươi phần trăm do chấn thương—vẫn giúp anh cảm nhận được độ nhám và độ rơ ở mức micromet của các lá đĩa bên trong ổ khóa qua thanh gạt titan.
Anh luồn thanh gạt chữ L vào khe khóa hẹp. Tiếng kim loại chạm nhau khẽ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của căn hầm. Linh lắng nghe tiếng thở của ổ khóa rỉ sét. Anh cảm nhận được lò xo lực đàn hồi của bi khóa thứ nhất đã bị rỉ sét ăn mòn, kẹt cứng ở góc ba mươi độ. Bi khóa thứ hai bị lệch trục xoay.
"Nhanh lên, thời gian của mày không có nhiều đâu," một gã vô danh đứng sau Linh gầm ghè, gí sát thanh tuýp sắt vào gáy anh.
Linh phớt lờ áp lực bên ngoài. Anh điều chỉnh lực gạt của ngón tay cái, truyền rung động cơ học trực tiếp vào xương ngón tay để cảm nhận phản hồi lực từ chốt khóa. Anh dùng thanh gạt titan đẩy nhẹ bi thứ hai lệch sang phải đúng không phẩy một milimet để tránh chạm vào cảm biến rung cơ học của ổ đĩa.
*Click.*
Tiếng chốt bi thứ nhất khớp vào rãnh vang lên cực nhỏ, chỉ có thính giác tuyệt đối của Linh mới lọc được ra khỏi tiếng nước dột *cạch cách*. Anh tiếp tục gạt nhẹ bi thứ ba. Lớp rỉ sét bên trong tạo ra một lực cản lớn, dọa gãy thanh gạt titan vốn đã bị tổn hại dọc thân.
Linh dừng lại một nhịp, nín thở, hạ nhịp tim xuống mức năm mươi nhịp mỗi phút để giữ cho bàn tay hoàn toàn tĩnh lặng. Anh không dùng lực thô bạo, mà dùng một cú nhấp nhẹ, đều đặn như nhịp gõ của con lắc đồng hồ cơ của bố năm xưa.
*Cạch. Click.*
Chiếc chốt khóa đĩa rỉ sét bật mở, nắp hòm sắt quân sự nẩy nhẹ lên. Linh rút thanh gạt titan ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh đứng dậy, đối mặt với Mã 404.
Mã 404 bước lại gần, cúi xuống nhìn chiếc hòm sắt đã mở, rồi ngước lên nhìn Linh với ánh mắt thay đổi rõ rệt. Tuy nhiên, gã vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ sự nghi kỵ. Gã nhặt một thanh sắt tròn dẹt từ dưới đất, gõ mạnh ba nhịp đều đặn lên đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc vách hầm bê tông: *Keng... keng... keng...*
Âm thanh dội lại vang lên chói tai trong không gian kín. Mã 404 nhìn chằm chằm vào mắt Linh: "Mày nghe thấy gì qua tiếng gõ vừa rồi?"
Linh im lặng một giây, thính giác tuyệt đối của anh phân tích tần số âm thanh dội lại qua các vách ống sắt rỗng: "Tiếng gõ đầu tiên dội lại có âm sắc đục, chứng tỏ ống nước bị nghẽn bùn ở khoảng cách ba mét phía bên trái. Tiếng gõ thứ hai và thứ ba có âm tần cao hơn mười hai hertz, nghĩa là đường ống phía sau vách tường này rỗng và dẫn thẳng ra ngoài kênh tẻ. Ông đang kiểm tra xem tôi có thực sự bẻ khóa bằng tai hay không."
Mã 404 im lặng nhìn Linh suốt nửa phút, rồi bất ngờ bật cười—một tràng cười khan khốc, đầy châm biếm: "Khá khen cho đôi tai của thợ khóa Kỳ Nghệ. Mày thực sự không dùng mắt. Nhưng ở cái thế giới ngầm này, tài năng chỉ là thứ khiến mày chết nhanh hơn nếu không biết luật chơi."
Linh lén thò tay vào túi áo khoác trong, lôi ra một cọc tiền mặt polyme vật lý cũ dính đầy nước mưa bẩn—khoản tiền mặt duy nhất anh còn giữ được từ quỹ đen của tiệm khóa Kỳ Nghệ trước khi tài khoản bị đóng băng: "Tôi có tiền mặt. Tôi cần một chỗ lánh nạn tạm thời, bông băng sát trùng và một ít thuốc kháng sinh. Tôi biết các ông có nguồn cung cấp."
Mã 404 nhìn cọc tiền polyme cũ trên tay Linh, rồi thô bạo gạt phắt đi. Những tờ tiền polyme màu xanh rơi lả tả xuống nền đất ẩm ướt, lẫn vào bùn đất và rác rưởi.
"Nhặt lại đống giấy lộn đó đi, thằng ngu," Mã 404 lạnh lùng nói, gót chân gã giẫm lên một tờ tiền polyme năm mươi nghìn đồng sờn góc. "Ở dưới gầm cầu này, dưới cái thế giới của những kẻ bị hệ thống xóa danh tính số, quy tắc giao dịch phi tiền mặt khu ổ chuột là luật tối thượng. Tiền mặt của mày không có giá trị ở đây. Bọn tao không thể dùng nó để mua thực phẩm tại các cửa hàng tự động quét mã QR định danh của Khánh An. Bọn tao cũng không thể gửi nó vào bất kỳ tài khoản ngân hàng ma nào mà không bị AI quét nhiệt phát hiện."
Linh nhìn những tờ tiền bị chà đạp dưới bùn đất, lòng thắt lại một nỗi cô độc tột cùng. Anh nhận ra mình đã thực sự bước ra ngoài lề của nền văn minh số. Mọi giao dịch, mọi tiện nghi, mọi bằng chứng về sự tồn tại của anh đã bị tước đoạt sạch sẽ. Anh giờ đây không khác gì những kẻ rách rưới đang quấn dây cáp quanh người kia—những bóng ma vô hình di chuyển dưới lòng đất, sống bằng sự bố thí và những giao dịch đen tối.
"Vậy các ông giao dịch bằng gì?" Linh hỏi, giọng anh run lên vì cơn sốt bắt đầu chạy dọc sống lưng.
"Bằng hiện vật. Bằng thuốc men, bằng phôi khóa, bằng linh kiện cơ khí cũ, hoặc bằng chính mạng sống và kỹ năng của mày," Mã 404 tiến lại sát Linh, hơi thở của gã nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền và thuốc lá sâu kèn bốc lên ẩm mốc. Gã chộp lấy bàn tay trái đang quấn băng gạc dính máu của Linh, thô bạo lột lớp găng da cừu mỏng ra, lộ ra mười đầu ngón tay chằng chịt vết trầy xước đỏ hằn và bỏng điện từ trạm quét Quận 4.
Mã 404 nhìn chằm chằm vào mười đầu ngón tay mất sạch biểu bì vân tay của Linh, rồi nhếch mép cười lạnh lùng. Ánh mắt gã lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, đầy ám ảnh dưới ánh đèn vàng vọt:
"Muốn sống sót ở đây, cậu phải học cách dùng tay của người chết."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!