Nhạc nềnPuppeteer

Góc Tối Của Camera

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nện rầm rập trên cầu thang bộ của chung cư Khánh Hội vang lên mỗi lúc một gần, dồn dập và nặng nề như những nhịp búa gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Nguyễn Tuấn Linh. Khói bão ngoài ban công tạt mạnh vào mặt anh, mang theo cái lạnh buốt của nước mưa hòa lẫn mùi rỉ sét đặc trưng của những thanh lan can sắt cũ kỹ. Linh đứng sát mép ban công của căn hộ 402, hai bàn tay vẫn còn tê rần, mất đi gần ba mươi phần trăm độ nhạy bén xúc giác tự nhiên do dòng điện từ trường cao áp từ trạm quét Quận 4 để lại.


Phía trong phòng khách, tiếng gào khóc giả tạo của Trần Mai Hương vẫn đều đặn vang lên, xen lẫn tiếng quát tháo gia trưởng của Trần Văn Hùng và giọng điệu lạnh lùng, đầy đe dọa của gã luật sư bẩn Trần Thế Vinh. Chúng đã dàn dựng một vở kịch hoàn hảo để biến anh thành một kẻ điên đột nhập. Nhưng Linh không có thời gian để dằn vặt hay đau khổ. Anh biết, nếu để Đội tuần tra cơ động số của Nguyễn Văn Hắc bắt giữ lúc này, anh sẽ bị tống vào một dưỡng trí viện nào đó của tập đoàn Khánh An dưới danh nghĩa một bệnh nhân tâm thần nguy hiểm, và sự thật về cái chết của em gái Vy sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.


Linh nhìn xuống dưới. Từ độ cao của tầng bốn chung cư cũ, khoảng sân bê tông bên dưới mờ mịt trong màn mưa bão. Lối thoát hiểm duy nhất lúc này không phải là cầu thang bộ đã bị phong tỏa, mà là khoảng không hiểm trở ngoài ban công.


Anh lách người qua cánh cửa lùa ban công, khép hờ nó lại để ngăn gió bão thổi tung rèm cửa phòng khách. Tiếng rầm rập ở hành lang đã dừng lại ngay trước cửa căn hộ 402. Tiếng đập cửa thô bạo vang lên: "An ninh số đây! Yêu cầu mở cửa kiểm tra định danh!"


Linh không chần chừ thêm một giây nào. Anh bám hai tay vào thanh lan can sắt lạnh ngắt. Cơn đau nhói từ mười đầu ngón tay bị bỏng điện như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não. Anh cắn chặt răng, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái căng ra, nhói lên một cảm giác đau đớn vật lý quen thuộc—mỏ neo nhận thức duy nhất giữ cho anh không bị ngất đi vì kiệt sức. Anh không dùng lực bám của các đầu ngón tay vốn đang tê dại, mà quấn cả hai cẳng tay sũng nước quanh thanh sắt tròn, dùng sức mạnh cơ bắp của cánh tay để nâng đỡ toàn bộ cơ thể, rồi thả người đu xuống phần gờ bê tông nhô ra của tầng ba.


*Bịch.*


Chân Linh chạm vào gờ tường hẹp chỉ rộng chưa đầy hai mươi centimet. Nước mưa xối xả khiến bề mặt bê tông trơn trượt như bôi mỡ. Anh áp chặt lưng vào bức tường chung cư ẩm mốc, tim đập liên hồi ở mức gần một trăm ba mươi nhịp mỗi phút. Ngay phía trên đầu anh, tiếng cửa căn hộ 402 bị đạp tung kèm theo tiếng quát tháo của lính tuần tra. Ánh đèn pin công suất cao quét loang loáng qua khe ban công tầng bốn, hắt xuống khoảng không sát sạt chỗ Linh đang đứng ẩn nấp.


Anh nhìn sang góc tường chung cư, nơi chiếc camera an ninh hình bán cầu của hệ thống giám sát Khánh An đang nhấp nháy ánh đèn LED màu xanh lục lục. Đó là mẫu camera cảm biến hồng ngoại tích hợp thuật toán nhận diện hành vi thời gian thực. Linh nín thở, thính giác tuyệt đối của anh hoạt động cực hạn giữa tiếng mưa gầm rú. Anh nghe thấy tiếng rít cơ học cực nhỏ từ động cơ bước bên trong chiếc camera: *Xoay... cạch... xoay...*


Đây là mẫu camera xoay vòng có chu kỳ cố định mà anh đã nghiên cứu kỹ trong cuốn sổ tay kỹ thuật của bố. Quy tắc di chuyển điểm mù camera AI lập tức hiện lên trong đầu Linh. Thiết bị này mất đúng bốn giây để thực hiện một chu kỳ quét một trăm tám mươi độ, và nó sẽ tạm dừng một khoảng trễ một phẩy hai giây ở góc ngoài cùng bên trái trước khi xoay ngược trở lại. Khoảng trễ đó chính là góc tối duy nhất của camera.


Linh bắt đầu đếm nhịp Status LED nhấp nháy trong đầu. *Một... hai... ba...*


Ngay khi ánh đèn hồng ngoại vừa quét qua vị trí của mình và chiếc camera bước vào khoảng trễ một phẩy hai giây, Linh buông tay khỏi gờ tường tầng ba, thả người rơi tự do xuống mái tôn của bệ điều hòa tầng hai bên dưới.


*Rầm! Cạch...*


Tiếng mái tôn va đập vang lên khá lớn giữa tiếng sấm sét gầm vang. Cú va chạm mạnh khiến khớp háng của Linh đau nhói, cơ thể anh loạng choạng. Trong khoảnh khắc cố giữ thăng bằng, chiếc điện thoại thông minh cá nhân của anh tuột khỏi túi áo khoác kaki sũng nước, rơi thẳng xuống khoảng sân tối tăm bên dưới và vỡ tan tành trên nền bê tông. Linh nhìn theo vệt sáng màn hình vụt tắt trong mưa, lòng thắt lại. Mối liên kết cuối cùng của anh với thế giới số, với danh tính cũ mang tên Nguyễn Tuấn Linh, đã hoàn toàn bị nghiền nát. Giờ đây, anh chỉ còn chiếc điện thoại Nokia cổ không định vị GPS giấu sâu trong túi áo trong.


Không thể rút lui bằng lối hầm gửi xe vì Linh biết toàn bộ đầu đọc thẻ từ và cổng kiểm soát sinh học ở đó đã bị phòng an ninh số khóa chặt từ xa. Lối thoát duy nhất là đường ống rác thải cơ học cũ của chung cư—một đường ống bằng tôn rỉ sét chạy dọc từ tầng thượng xuống phòng chứa rác dưới tầng trệt, vốn đã bị bỏ hoang từ lâu khi chung cư chuyển sang dùng hệ thống gom rác hiện đại.


Linh lách người đến bên miệng nắp hầm chứa rác bằng sắt rỉ của tầng hai. Anh dùng thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan đã bị uốn cong nhẹ từ vụ bẻ khóa trước, luồn vào khe hở của chiếc chốt khóa xoay cơ học cổ điển. Đôi tay run rẩy vì lạnh và đau đớn khiến thanh gạt trượt đi hai lần trên mặt sắt rỉ.


"Nhanh lên..." Linh lẩm nhẩm, thính giác của anh nghe thấy tiếng lính tuần tra của Nguyễn Văn Hắc đã bắt đầu chạy xuống cầu thang bộ tầng ba. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội lại từ phía hành lang.


Anh áp tai vào nắp sắt, lắng nghe tiếng lò xo chốt rơi bên trong.


*Click.*


Chiếc chốt xoay rỉ sét bật mở. Linh dùng hết sức bình sinh đẩy nắp hầm chứa rác ra, mùi ẩm mốc và rác thải phân hủy xộc thẳng vào mũi. Anh co người, chui tọt vào đường ống tôn hẹp và tối tăm, dùng hai khuỷu tay và hai đầu gối tì chặt vào vách tôn để làm phanh hãm lực rơi. Đường ống chật hẹp đến mức nghẹt thở, những vệt rỉ sét sắc nhọn cào rách lớp áo khoác kaki, để lại những vết trầy xước rướm máu trên lưng và cánh tay anh. Linh slide xuống dần dần, từng mét một, chịu đựng nỗi đau đớn thể xác cực hạn cho đến khi anh rơi bịch xuống đống túi rác cũ ở phòng chứa rác tầng trệt.


Linh lết người ra khỏi đống rác qua khe cửa thông gió bị hỏng, bước vào con hẻm nhỏ phía sau chung cư. Nhưng ngay khi anh vừa đặt chân ra ngoài, ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc xe bán tải tuần tra của Đội tuần tra cơ động số đột ngột quét sáng rực cả con hẻm.


Nguyễn Văn Hắc đứng ngay cạnh cabin xe, mặc bộ cảnh phục dã chiến màu đen sũng nước, khuôn mặt góc cạnh đầy vết sẹo chiến tranh của gã hiện lên lạnh lùng dưới ánh đèn pha. Gã đang cầm chiếc máy quét sinh học cầm tay có khả năng quét xuyên thấu mô da giả tầm xa, bặm trợn ra lệnh qua bộ đàm: "Tất cả các tổ chú ý! Camera giao lộ vừa phát hiện một bóng người có chiều cao và khung xương trùng khớp với đối tượng Nguyễn Tuấn Linh di chuyển xuống khu vực hẻm sau chung cư. Thiết lập vòng vây ngay lập tức!"


Linh nép sát vào bóng tối của một hốc tường gạch sập xệ. Anh biết chiếc camera giám sát ở góc hẻm đang quét tìm dáng đi hơi khòm đặc trưng của anh. Nếu anh bỏ chạy bình thường, thuật toán AI nhận diện hành vi của Minh Khang cài đặt trên camera sẽ khóa chặt mục tiêu và báo động đỏ trong vòng ba giây.


Trong tình thế ngặt nghèo, Linh đưa ra một quyết định táo bạo. Anh chủ động bẻ lệch khớp vai trái của mình sang một bên bằng một cú giật mạnh, đồng thời cố tình đi khập khiễng, kéo lê chân phải dọc theo vệt nước mưa trên mặt đường, biến dáng đi thẳng của mình thành một tư thế vẹo vọ, irregular của một kẻ vô gia cư say xỉn.


Chiếc camera an ninh trên cao xoay nhẹ, ánh đèn LED hồng ngoại quét qua cơ thể Linh. Trên màn hình điều khiển của phòng an ninh, dải phân tích hình học khung xương của Linh liên tục nhảy múa, chỉ số trùng khớp dao động hỗn loạn từ bảy mươi phần trăm sụt xuống dưới ba mươi phần trăm. Thuật toán AI bị đánh lừa bởi cấu trúc di chuyển zigzag bất thường của dáng đi giả mạo.


Tuy nhiên, Nguyễn Văn Hắc không chỉ tin vào máy móc. Gã dắt theo một con chó nghiệp vụ béc-giê lớn đang sủa điên cuồng, kéo căng sợi dây xích hướng thẳng về phía hốc tường nơi Linh đang đứng ẩn nấp.


"Tổ hai, tiến vào con hẻm nhỏ bên trái!" Hắc quát lớn, tay đặt lên báng súng bắn lưới điện cầm tay.


Ngay khi chiếc xe tuần tra của Hắc chuẩn bị tăng ga lao vào con hẻm nhỏ để bịt kín lối thoát duy nhất của Linh, một bóng đen nhỏ bé lướt nhanh qua màn mưa từ phía đống phế liệu bên đường. Đó là Nguyễn Văn Tèo—cậu bé đánh giày mười hai tuổi ở Quận 4. Tèo ôm chiếc hộp gỗ đánh giày sờn rách sát vào ngực, đôi mắt lém lỉnh lóe sáng dưới vành mũ lưỡi trai ướt sũng. Cậu bé lướt nhanh như một con sóc, lén rải một nắm đinh ba cạnh tự chế bằng thép cứng—thứ phế liệu cơ khí mà cậu lượm lặt được từ xưởng của Tèo Xe—ngay trước bánh xe tuần tra của Hắc.


*Bùm! Xìiiii...*


Chiếc lốp xe bán tải bọc thép nhẹ cán trúng đinh thép, nổ tung vang dội giữa màn mưa. Chiếc xe tuần tra mất lái, trượt dài trên mặt đường nhựa trơn trượt rồi đâm sầm vào dãy thùng rác công cộng, chắn ngang toàn bộ lối vào hẹp của con hẻm. Khói trắng từ lốp xe cháy khét lẹt hòa cùng hơi nước bốc lên mù mịt.


Hắc bị va đập mạnh vào vô lăng, gã nguyền rủa dữ dội, đạp cửa xe bước xuống trong tình trạng loạng choạng. Con chó nghiệp vụ bị tuột xích, sủa vang đầy hỗn loạn giữa đống rác đổ nát.


Tận dụng khoảng thời gian hỗn loạn quý giá ấy, Linh dùng hết sức bình sinh lách người qua một khe hẹp cực kỳ chật hẹp giữa hai bức tường gạch của hai tòa nhà chung cư cũ. Khe tường hẹp đến mức lồng ngực anh bị ép chặt, những viên gạch thô ráp chà xát mạnh vào da thịt rướm máu. Anh nín thở, đẩy cơ thể di chuyển bằng xúc giác thô sơ, bỏ lại phía sau tiếng quát tháo bất lực của Nguyễn Văn Hắc và tiếng còi xe tuần tra đang bắt đầu đổ dồn về phía chung cư từ các ngả đường khác.


Linh nhảy xuống từ mái hiên tôn thấp của một cửa hiệu sửa xe máy cũ sát mặt đường lớn, lăn lộn một vòng trên vỉa hè ẩm ướt, đầy bùn đất sình lầy. Toàn thân anh ê ẩm, mười đầu ngón tay rách da rỉ máu, bộ quần áo kaki rách nát sũng nước mưa bẩn.


Anh gượng dậy, thở dốc trong bóng tối của màn mưa xối xả. Ngay bên lề đường, một chiếc xe máy số sờn cũ đang nổ máy chờ sẵn, ánh đèn pha mờ nhạt xuyên qua làn nước bão. Gã tài xế mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu của một xe ôm công nghệ, đội chiếc mũ bảo hiểm sụp kín nửa khuôn mặt nhợt nhạt, lặng lẽ nhìn về phía anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!