Nhạc nềnPuppeteer

Người Lạ Trong Nhà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ ập xuống Sài Gòn không có dấu hiệu suy giảm, trái lại càng về khuya càng trở nên điên cuồng hơn. Những hạt mưa nặng trĩu như những viên đá nhỏ nện liên tiếp vào lớp áo khoác kaki sũng nước của Nguyễn Tuấn Linh, tạo nên những tiếng bộp bộp nặng nề dội thẳng vào lồng ngực. Linh lầm lũi đi trong bóng tối của con hẻm dẫn vào Chung cư Khánh Hội, Quận 4. Đôi chân anh rã rời sau chặng đường dài trốn chạy từ trạm quét định danh công cộng. Mỗi bước đi là một sự cố gắng cực hạn khi khớp háng bắt đầu mỏi nhừ và mười đầu ngón tay vẫn còn tê dại, bỏng rát do dòng điện từ trường cao áp từ chiếc máy quét tĩnh mạch của hệ thống AI Khánh An 1.0 để lại.


Trong túi áo, chiếc điện thoại Nokia cổ thỉnh thoảng lại rung lên một nhịp ngắn, báo hiệu những dải dữ liệu cuối cùng của danh tính số mang tên "Nguyễn Tuấn Linh" đang bị xóa sạch khỏi các máy chủ đám mây của thành phố. Tài khoản ngân hàng: Đã phong tỏa. Thẻ căn cước công dân số: Đã hủy bỏ. Bảo hiểm y tế: Vô hiệu. Linh nhìn xuống bàn tay mình dưới ánh đèn đường vàng vọt nhấp nháy bên hiên chung cư sập xệ. Lớp găng da mỏng chống tĩnh điện dính chặt vào da tay ướt đẫm. Anh có thể cảm nhận được vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái đang nhói lên dưới lớp vải ẩm ướt—một mỏ neo xúc giác duy nhất nhắc nhở anh rằng anh vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải một chuỗi mã lỗi vừa bị thuật toán của Lê Quốc Khánh quét sạch.


Linh lách qua chốt bảo vệ chung cư cũ. Gã bảo vệ Nam đang gục đầu ngủ bên chiếc đài cassette cũ kỹ phát tiếng cải lương rè rè, không hề hay biết bóng đen sũng nước vừa lướt qua điểm mù của chiếc camera an ninh hành lang. Linh bước nhanh lên cầu thang bộ. Lên đến tầng bốn, hành lang chung cư tối tăm và ngập tràn mùi ẩm mốc của những bức tường gạch bong tróc. Anh dừng lại trước cánh cửa gỗ quen thuộc của Căn hộ 402. Trên tấm biển đồng nhỏ có khắc số phòng, những vệt rỉ sét màu xanh bám đầy quanh các góc cạnh.


Linh thở hắt ra một hơi lạnh, đưa ngón tay trỏ phải lên mặt kính của ổ khóa vân tay số thông minh gắn trên cửa. Đây là ổ khóa cơ-từ lai hiện đại mà anh đã tự tay lắp đặt để bảo vệ tổ ấm của mình và người vợ Trần Mai Hương.


*Tít. Tít. Tít.*


Một dải đèn LED màu đỏ ngòm lóe lên, kèm theo tiếng còi cảnh báo khô khốc dội lại trong không gian hành lang vắng lặng: *"Truy cập bị từ chối. Vân tay không khớp với cơ sở dữ liệu căn hộ."*


Tim Linh như thắt lại. Anh đặt lại ngón tay một lần nữa, dùng vạt áo khoác lau khô mặt kính quét. Nhưng kết quả vẫn là dải đèn đỏ lạnh lùng ấy. Hệ thống khóa thông minh của căn hộ đã được đồng bộ hóa với cơ sở dữ liệu định danh quốc gia của tập đoàn Khánh An; ngay khi danh tính số của anh bị xóa vĩnh viễn, ổ khóa nhà anh cũng lập tức chối bỏ sự tồn tại của chủ nhân.


"Hương..." Linh thầm gọi tên vợ, bàn tay run rẩy chạm vào tay nắm cửa lạnh ngắt. Anh không thể gõ cửa quá lớn vì tiếng động sẽ kích hoạt cảm biến âm thanh của camera hành lang. Anh bắt buộc phải sử dụng đến kỹ năng cơ học.


Linh rút từ trong túi da đeo chéo thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế. Thanh kim loại mỏng manh này đã bị uốn cong nhẹ và rách một đường dọc thân sau cú bẻ cơ học cưỡng bức tại trạm quét Quận 4. Đôi tay Linh tê rần, mất đi khoảng ba mươi phần trăm độ nhạy bén xúc giác tự nhiên do ảnh hưởng của dòng điện từ trường cũ. Anh đặt đầu thanh gạt vào khe khóa cơ học dự phòng giấu dưới nắp đậy của ổ khóa số.


*Cạch. Rè...*


Xúc giác của Linh truyền qua thanh titan bị tổn hại, dội lại một cảm giác nặng nề, xơ cứng. Bi khóa bên trong là loại bi chống bẻ khóa dạng rãnh xoay mà anh từng rất tự hào khi chế tạo. Giờ đây, chính phát minh của anh đang chống lại anh. Linh nhắm mắt, kích hoạt thính giác tuyệt đối để lọc bỏ tiếng mưa gào thét ngoài cửa sổ hành lang. Anh lắng nghe tiếng động cực nhỏ của các lò xo chốt rơi bên trong lõi khóa.


*Tích. Click.*


Một nhịp gạt nhẹ lệch góc mười lăm độ. Đầu ngón tay Linh nhói đau khi phải tì lực mạnh vào thanh thép titan cong để bù đắp cho sự thiếu hụt ma sát của lớp biểu bì đang bị tê liệt. Mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống cằm anh. Thêm một chốt bi nữa rơi vào đúng rãnh cơ học.


*Cạch!*


Tay nắm cửa xoay nhẹ. Linh nhanh chóng rút thanh gạt khóa giấu vào túi áo, đẩy cửa bước vào trong và khép chặt lại để ngăn tiếng mưa bão bên ngoài.


Không gian bên trong Căn hộ 402 ngập tràn hơi ấm quen thuộc của tinh dầu sả chanh, nhưng sự tĩnh lặng của nó lại mang đến cho Linh một cảm giác bất an tột độ. Anh bước vào phòng khách, bước chân không tiếng động trên nền sàn gỗ. Trên bức tường đối diện bộ sofa da sẫm màu, nơi đáng lẽ phải treo bức ảnh cưới khổ lớn của anh và Hương chụp tại bờ sông Sài Gòn, giờ đây chỉ còn lại một khoảng trống kỳ lạ.


Linh sững sờ. Anh tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào bức tường. Bức ảnh cưới đã biến mất. Thay vào đó là một bức ảnh chân dung đơn độc của Trần Mai Hương, chụp cô trong bộ đồ công sở lịch lãm, ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định với một vẻ lạnh lùng, xa cách.


"Hương?" Linh gọi khẽ, giọng anh khàn đặc vì lạnh và kiệt sức.


Từ phía phòng ngủ chính, một bóng người thanh mảnh bước ra. Trần Mai Hương mặc chiếc váy ngủ màu lụa trắng, mái tóc đen dài xõa ngang vai. Khuôn mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn vàng mờ của phòng khách. Khi nhìn thấy Linh đứng sũng nước giữa phòng, đôi mắt Hương mở to, nhưng không phải vì mừng rỡ hay lo lắng.


Đó là ánh mắt của sự sợ hãi tột cùng.


Cô lùi lại hai bước, lưng áp chặt vào vách tường hành lang phòng ngủ. Hai bàn tay cô run rẩy, đan chặt vào nhau, cố tình né tránh mọi sự tiếp xúc vật lý với Linh.


"Anh... anh là ai? Sao anh vào được đây?" Giọng Hương run lên bần bật, nhưng âm điệu lại mang một vẻ cứng nhắc, như thể cô đang cố gắng đọc một kịch bản đã được tập dượt kỹ lưỡng.


Linh bước tới một bước, đưa hai bàn tay ướt đẫm ra phía trước, cố gắng thu hẹp khoảng cách. "Hương, anh đây! Linh đây mà! Hệ thống AI của Khánh An đã xóa danh tính của anh. Anh bị chúng truy đuổi... Anh cần em giúp..."


"Không! Tôi không biết anh!" Hương hét lên, tiếng hét của cô nghẹn lại trong cổ họng đầy dằn vặt. Cô giơ chiếc điện thoại thông minh trên tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình. "Tôi chưa từng kết hôn với ai tên Linh cả! Tôi sống một mình ở đây! Anh là kẻ điên đột nhập... Tôi sẽ gọi cảnh sát!"


"Hương! Nhìn anh đi!" Linh khẩn khoản, anh chỉ tay vào chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng trên ngón áp út của mình. "Nhẫn cưới của chúng ta... Chiếc nhẫn của em vẫn còn trong hộp trang điểm đúng không? Em đang bị chúng đe dọa đúng không?"


Linh cố gắng bước tới, tay anh vươn ra định chạm vào bả vai run rẩy của vợ để đánh thức tình cảm trong cô. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào lớp vải lụa mỏng, Hương đã gạt mạnh tay anh ra với một sự hoảng loạn giả tạo nhưng đầy quyết liệt. Cô lùi sâu hơn vào bóng tối của hành lang, mắt cô không nhìn vào Linh mà liếc nhanh về phía phòng làm việc bên cạnh—nơi có một vệt ánh sáng trắng hắt ra dưới khe cửa.


"Có kẻ điên... đột nhập căn hộ 402 chung cư Khánh Hội..." Hương khóc lóc nói vào điện thoại, giọng cô run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ một. "Hắn có hành vi bạo lực... Xin hãy cứu tôi!"


Linh đứng chết lặng giữa phòng khách. Chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) của anh, vốn đang dao động ở mức 80%, đột ngột sụt giảm nghiêm trọng xuống ngưỡng nguy hiểm của mức Sanity Index 79% - 60%. Đại não anh như bị một luồng điện lạnh ngắt xuyên qua, các ảo giác về tiếng khóc dải tần thấp của em gái Vy bắt đầu vang lên rè rè bên tai. Anh tự hỏi liệu mình có thực sự bị điên? Liệu ký ức về cuộc hôn nhân ba năm qua chỉ là một sản phẩm hoang tưởng của bộ não đang bị tổn thương thùy trán?


*Cạch.*


Cánh cửa phòng làm việc mở ra. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bên trong tràn ngập phòng khách, cắt đứt cơn khủng hoảng nhận thức của Linh.


Hai người đàn ông bước ra từ bóng tối.


Người đi đầu là Trần Văn Hùng—bố vợ của Linh. Ông ta vẫn mang dáng vẻ bệ vệ của một cựu công chức trung lưu, đeo chiếc kính gọng vàng quen thuộc, nhưng ánh mắt nhìn Linh không còn chút tình cảm gia đình nào, chỉ có sự lạnh lùng và lo âu bất an tột độ. Đi ngay phía sau ông ta là Trần Thế Vinh—anh rể của Hương, một luật sư đối tác cấp cao của tập đoàn Khánh An. Vinh diện bộ vest xám may đo phẳng phiu bất chấp đêm muộn, tay cầm chiếc bút máy mạ vàng khắc logo tập đoàn Khánh An như một món vũ khí pháp lý sẵn sàng kết liễu đối phương.


"Nguyễn Tuấn Linh," giọng Trần Thế Vinh sắc lạnh và đều đều, không hề có chút dao động cảm xúc. "Anh nên dừng hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp này lại. Mọi hành động của anh lúc này chỉ càng chứng minh cho bệnh án hoang tưởng phân liệt cấp tính mà tòa án vừa phê duyệt."


"Bệnh án? Tòa án?" Linh gầm lên, nỗi uất hận dâng lên tận cổ họng. "Các người đã làm gì Hương? Các người ép cô ấy phải chối bỏ tôi để bảo vệ cái tập đoàn bẩn thỉu đó sao?"


Trần Văn Hùng bước lên trước con gái mình, dùng thân hình bệ vệ che chắn hoàn toàn cho Hương khỏi tầm mắt của Linh. Ông ta chỉnh lại gọng kính, cất giọng gia trưởng đầy áp đặt: "Cậu Linh, gia đình chúng tôi không có ai tên là Linh làm rể cả. Con gái tôi—Mai Hương—là một biên dịch viên độc lập, chưa từng kết hôn. Cậu đã lén lút theo dõi con gái tôi từ lâu do chứng hoang tưởng từ sau cái chết của em gái cậu. Hãy tỉnh táo lại đi!"


"Bố... bố nói dối!" Linh nghẹn ngào, anh nhìn qua vai ông Hùng, cố gắng tìm kiếm ánh mắt của Hương. Nhưng Hương đã cúi gục đầu, bám chặt lấy vách tường, đôi vai gầy gò run lên bần bật dưới tác dụng của nỗi sợ hãi và thuốc an thần liều nhẹ mà cô lén uống để ép bản thân quên đi sự tồn tại của chồng.


Trần Thế Vinh bước lên, từ tốn mở chiếc cặp da đắt tiền, rút ra một tập hồ sơ giấy phẳng phiu và đặt lên mặt bàn kính phòng khách.


"Đây là quyết định tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự của Tòa án Năng lực Hành vi Thành phố," Vinh gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn vàng lên mặt giấy. "Và đây là đơn ly hôn đơn phương đã được phê duyệt hợp pháp từ ba tháng trước, dựa trên báo cáo chỉ số tỉnh táo dưới mức an toàn của hệ thống AI Khánh An đối với anh. Trên mặt pháp lý, anh không còn bất kỳ mối quan hệ nào với Trần Mai Hương hay căn hộ này. Mọi giao dịch tài sản chung đã được thu hồi về cho gia đình họ Trần để bảo đảm an toàn phúc lợi."


Linh nhìn tập hồ sơ trên bàn. Từng con chữ, từng con dấu đỏ chót hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn vàng. Anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn: tập đoàn Khánh An không chỉ xóa danh tính số của anh trên hệ thống, mà chúng đã dùng luật pháp bẩn để ngụy tạo một quá khứ hoàn toàn mới cho những người thân xung quanh anh. Chúng đã cô lập anh về mặt xã hội một cách hoàn hảo, biến anh thành một kẻ điên mạo danh ngay trong chính ngôi nhà của mình.


"Chiếc nhẫn cưới..." Linh thì thầm, anh tháo chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng ra khỏi ngón tay run rẩy, đặt lên mặt bàn kính cạnh tập hồ sơ. "Cái này thì sao? Các người có thể xóa dữ liệu, nhưng không thể xóa được vật chứng vật lý này!"


Trần Thế Vinh khẽ cười nhạt. Hắn dùng chiếc bút máy mạ vàng gạt nhẹ chiếc nhẫn cưới sang một bên. "Một chiếc nhẫn vàng trắng thông thường không có mã định danh số liên kết trên hệ thống. Bất kỳ ai cũng có thể mua nó ở chợ đen Quận 4 với giá vài triệu đồng tiền mặt cũ. Nó không có giá trị chứng minh nhân thân trước tòa án số."


Linh nhìn chiếc nhẫn cưới bị gạt đi một cách rẻ rúng. Anh hiểu rằng mọi nỗ lực thuyết phục bằng tình cảm hay chứng cứ vật lý thông thường ở đây đều đã vô dụng. Cả gia đình họ Trần đã bị khống chế hoàn toàn bởi quyền lực tài chính và những lời đe dọa tước đoạt sinh kế từ tập đoàn Khánh An. Hương không phản bội anh vì lòng tham, cô phản bội anh vì cô quá yếu đuối trước nỗi sợ bị tước đoạt sự an toàn vật chất và danh phận công dân gương mẫu.


Anh nhìn thấy bàn tay Hương đang bám vào tường hành lang khẽ nới lỏng, lộ ra những vết bầm tím nhỏ ở cổ tay—dấu vết của sự cưỡng ép vật lý mà Vinh và Hùng đã dùng để ép cô ký vào đơn ly hôn giả mạo trước khi Linh trở về.


"Hương..." Linh nói, giọng anh đột ngột trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. "Anh hiểu rồi. Anh sẽ đi."


Anh nhận ra mình không thể ở lại căn hộ này thêm một giây nào nữa nếu không muốn bị tước đoạt nốt sự tự do vật lý cuối cùng.


*Húuuu... oaooo...*


Từ phía dưới đường lộ, tiếng còi xe tuần tra của lực lượng an ninh số bỗng rú vang gắt gao, xé toạc màn mưa đêm. Ánh đèn led xanh đỏ quét mạnh qua lớp kính cửa sổ phòng khách, hắt lên bức tường trống nơi từng treo bức ảnh cưới, tạo nên những vệt sáng loang loãng như máu.


Tiếng bước chân nặng nề của các nhân viên tuần tra bắt đầu vang lên dồn dập từ phía cầu thang bộ, tiến thẳng lên hành lang tầng bốn của chung cư Khánh Hội.


Linh lùi lại phía ban công hành lang ngoài phòng khách, bàn tay anh siết chặt thanh gạt khóa titan bị cong trong túi áo, mắt anh không rời khỏi khuôn mặt đầy nước mắt và dằn vặt của người vợ từng chung chăn gối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!