Hồ Sơ Máu
Cơn bão triều cường đổ bộ vào Sài Gòn dường như muốn nhấn chìm cả thành phố trong một biển nước đen ngòm và lạnh ngắt. Trên bờ kè sình lầy ven sông Sài Gòn, ngay sát họng xả thải của tòa nhà tập đoàn y sinh Khánh An, Nguyễn Tuấn Linh nằm bất động. Bùn đất nhão nhoét dính chặt lấy mái tóc xơ xác và chiếc áo khoác kaki sũng nước của anh. Mùi hạnh nhân đắng ngọt—dấu vết của chất độc thần kinh dạng phun sương trong kho lưu trữ—vẫn còn bám rít trên thớ vải sờn rách, xộc vào khoang mũi ẩm ướt mỗi khi anh cố thở hắt ra những nhịp thở yếu ớt.
Mười đầu ngón tay phải của Linh, những đầu ngón tay từng được khâu ghép dải biểu bì của người chết Lê Minh Triết, giờ đây chỉ còn là một đống thịt nát bươm rỉ dịch hồng nhạt. Các đường chỉ khâu sinh học tự tiêu màu đỏ sẫm đã đứt phựt hoàn toàn dưới lực tì đè đòn bẩy cơ học khẩn cấp khi anh xả van áp lực cửa sập. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn sau cú sốc điện từ dùi cui của Đặng Văn Lực buông thõng trên sình lầy, bất động như một khúc gỗ chết.
Trong bóng tối của cơn mê sảng, chỉ số tỉnh táo của Linh đã chạm xuống mức bốn mươi tám phần trăm—vùng ranh giới đỏ của sự sụp đổ nhận thức hoàn toàn. Đại não anh không ngừng chiếu lại những thước phim phân rã: nụ cười co giật vô thức của Lê Minh Triết dưới ánh đèn LED đỏ, tiếng khóc dải tần mười chín hertz của em gái Vy vọng về từ căn phòng biệt giam tối tăm, và cả khuôn mặt đẫm nước mắt của Mai Hương khi cô chối bỏ sự tồn tại của anh trước cơ quan điều tra. Những ảo ảnh đan xen vào nhau, bóp nghẹt thùy trán của anh trong một cơn đau buốt thấu xương.
“Linh! Tỉnh lại đi Linh! Đừng ngủ... nhắm mắt lúc này là mày chết chắc đó!”
Tiếng hét khàn đặc của Phan Minh Đăng vang lên giữa tiếng mưa gầm rú xối xả. Gã lập trình viên mập mạp bậm môi, hai chân lún sâu dưới bùn lầy, cố sức kéo lê thân hình gầy gộc của Linh lên khỏi bờ kè dốc đứng. Đăng thở dốc, hai tay gã run bần bật khi luồn qua nách Linh, cố gắng không chạm vào bàn tay phải đang nát bươm dính đầy máu của bạn mình. Gã dùng hết sức bình sinh, lôi Linh vào băng ghế sau của chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ đang nổ máy xành xạch bên vệ đường đất lầy lội.
Chiếc xe tải lao đi trong màn mưa bão trắng xóa, bánh xe quay tít, bắn bùn đất tung tóe vào không gian tối tăm của Quận 7. Đăng vừa lái xe vừa liên tục liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt Linh nhợt nhạt không một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức rỉ máu ở khóe miệng. Trong lồng ngực sũng nước của anh, tập Bệnh án gốc của Lê Khánh Vy (Tầng 1) vẫn được siết chặt bằng một lực vô thức của cơ bắp cận kề cái chết.
Nửa tiếng sau, chiếc xe tải đỗ xịch trước cánh cửa tôn rỉ sét của Nhà kho bỏ hoang bên sông Sài Gòn. Đăng nhanh chóng khóa chặt cửa sắt bằng ba vòng xích cơ học, cách ly hoàn toàn không gian vô trùng tạm thời này với thế giới bên ngoài. Tiếng mưa bão đập vào mái tôn rách nát trên cao dội xuống những âm thanh rầm rầm, đều đặn và cô độc.
Đăng đặt Linh nằm lên chiếc phản gỗ cũ sát góc tường kỹ thuật, nơi đặt hệ thống máy tính quân sự chống va đập dính đầy nhựa thông hàn điện. Gã lập tức cắt phăng lớp găng da cừu mỏng đã rách tả tơi trên tay phải của Linh. Mùi cồn y tế, mùi máu tươi và mùi hôi thối của biểu bì hoại tử nhẹ do nước bẩn sông Sài Gòn xộc lên nồng nặc.
“Mẹ kiếp, vết mổ rách hết rồi. Nhiễm trùng máu cấp tính...” Đăng lẩm bẩm, tay run rẩy mở hộp y tế thô sơ. Gã dùng dung dịch nước muối sinh lý dội xối xả lên mười đầu ngón tay của Linh để rửa trôi bùn đất.
Linh co giật mạnh toàn thân, một tiếng rên rỉ khàn đặc thoát ra từ cổ họng khô khốc. Cơn đau vật lý cực hạn từ vết thương hở tiếp xúc với muối nhói thẳng lên đại não, nhưng chính cơn đau ấy lại hoạt động như một mỏ neo nhận thức, đập tan những tiếng thì thầm hoang tưởng của Triết trong đầu anh. Linh hé mở đôi mắt đờ đẫn, đỏ ngầu vì xuất huyết dưới võng mạc.
“Bệnh... bệnh án...” Giọng Linh khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa.
“Yên tâm đi, bệnh án vẫn còn đây. Để tao xử lý vết thương cho mày đã!” Đăng gầm lên, nhanh chóng đổ cồn sát trùng lên mười đầu ngón tay nát bươm của Linh, rồi dùng băng gạc vô trùng quấn chặt lại thành từng lớp dày cộp. Gã tiêm thẳng một liều kháng sinh liều cao vào bắp tay trái của Linh để chặn đứng cơn sốt nhiễm trùng đang dâng cao.
Linh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh dùng bàn tay trái vẫn còn tê dại nhẹ, run rẩy chỉ vào ngực áo khoác kaki sũng nước của mình. Tập hồ sơ bệnh án bằng giấy bản gốc của Vy đang nằm ở đó, sũng nước mưa, dính đầy máu tươi của Linh và một vệt dầu thủy lực màu vàng nhạt dính chặt vào phần góc bị xé.
Đăng cẩn thận rút tập hồ sơ ra ngoài. Tập giấy bản gốc đã bị ẩm ướt nghiêm trọng, các mép giấy dính chặt vào nhau bởi hỗn hợp máu và dầu máy màu vàng nhạt. Nếu không được xử lý ngay lập tức, toàn bộ nét mực và các biểu đồ sóng não bên trong sẽ vĩnh viễn biến thành một đống bột giấy vô dụng.
“Linh, mày phải nằm yên đó. Tao sẽ xử lý tập hồ sơ này,” Đăng nói, giọng gã đanh lại đầy cẩn trọng. Gã bật chiếc đèn sưởi halogen công suất lớn hướng về phía bàn gỗ, rồi dùng tăm bông tẩm cồn isopropyl khan nước nhẹ nhàng thấm dọc theo mép tập hồ sơ giấy.
Quy trình diễn ra chậm rãi và cực kỳ căng thẳng. Đăng dùng nhíp y tế siêu nhỏ lột từng trang giấy mỏng manh ra khỏi lớp keo máu và dầu thủy lực dính chặt. Cồn isopropyl nhanh chóng làm bay hơi nước mưa mà không làm nhòe vết mực xanh đen cổ điển của bệnh án. Mỗi lần một trang giấy được tách ra, tiếng *sột soạt* nhẹ nhàng của giấy khô lại dội vào thính giác tuyệt đối của Linh, khiến tim anh đập dồn dập.
Khi trang đầu tiên của tập bệnh án gốc lộ diện dưới ánh đèn vàng của bóng đèn halogen, Linh cố gượng dậy. Anh tự tì cổ tay trái có vết sẹo chữ X vào cạnh phản gỗ, dùng cơn đau nhói để giữ cho đại não không bị chìm vào cơn hôn mê sốt. Đôi mắt anh khóa chặt vào những dòng chữ in trên giấy bản.
Đó là tiêu đề chính thức của Dưỡng trí viện Vạn An: *“Hồ sơ bệnh án đặc biệt – Bệnh nhân: Lê Khánh Vy. Mã số định danh sinh học: 009-KV.”*
“Vy...” Linh thầm thì, một giọt nước mắt nóng hổi pha lẫn máu chảy dọc theo gò má hốc hác của anh, rơi xuống tấm phản gỗ lạnh lẽo.
Đăng lật sang trang thứ hai, nơi lưu trữ các biểu đồ điện não đồ (EEG) của Vy trong suốt thời gian cô bị giam giữ tại phân khu cách ly y tế. Đăng nheo mắt dưới cặp kính dày cộp, ngón tay gã gõ nhanh trên bàn phím máy tính quân sự ngoại tuyến để đối chiếu các chỉ số hình học của dải sóng não trên giấy với thuật toán cốt lõi của hệ thống AI Khánh An 1.0 đang lưu trong ổ cứng dự phòng.
“Linh... nhìn này,” Đăng thốt lên, giọng gã run rẩy vì kinh hoàng. “Các chỉ số điện não đồ của Vy ở giai đoạn đầu có tần số dao động tự nhiên cực cao, đặc biệt là ở thùy trán. Nhưng nhìn vào các biểu đồ sau đó đi... có những dải sóng não nhân tạo được ép ghi đè lên hệ thống thần kinh của em gái mày. Đây không phải là biểu đồ của một người bị điên loạn tự nhiên.”
Linh nhìn chằm chằm vào những đường cong răng cưa màu đỏ sẫm trên giấy. Dưới danh nghĩa một thợ khóa truyền thống thừa hưởng tư duy hình học không gian từ người cha quá cố, anh lập tức nhận ra quy luật đối xứng của các dải sóng não này. Chúng không phải là sự hỗn loạn của tâm thần phân liệt, mà là một cấu trúc toán học hoàn hảo—mã nguồn sóng não tự nhiên của Vy đang bị bóc tách và định dạng lại.
“Chúng... chúng đã dùng hóa chất lâm sàng để cưỡng bức sóng não của Vy đồng bộ với hệ thống máy chủ,” Linh nghiến răng, giọng anh run lên trong sự phẫn nộ tột cùng. “Cái chết của Vy không phải tự sát... Con bé bị giết để cướp đi nghiên cứu này.”
“Đúng vậy,” Đăng thì thầm, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương gã. “Mày nhìn vào nhật ký lâm sàng trang tiếp theo đi. Đây là bằng chứng giết người không dao.”
Trang thứ ba của tập bệnh án ghi lại lịch trình điều trị bằng hóa chất của Vy dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Trưởng khoa Trần Chí Vỹ và y tá trưởng Bùi Thị Tuyết.
*“Ngày 12 tháng 4: Bệnh nhân có biểu hiện chống đối, từ chối chuyển giao giao thức sóng não. Chỉ định tiêm Chlorpromazine lâm sàng 800mg.”*
*“Ngày 15 tháng 4: Tình trạng kháng cự tăng cao. Tăng liều lượng Chlorpromazine lên 2000mg/ngày để ức chế thùy trán.”*
*“Ngày 17 tháng 4: Bệnh nhân xuất hiện triệu chứng ngoại tháp nặng, suy tim cấp tính do quá liều hóa chất. Tử vong lúc 3 giờ 15 phút sáng.”*
Nhìn vào những dòng chữ lạnh lùng ghi nhận cái chết của em gái mình, một luồng sát khí đen tối, lạnh lẽo đột ngột bùng phát từ sâu trong tâm trí Linh. Bàn tay phải đang quấn băng gạc dày cộp của anh siết chặt lại, máu tươi lập tức thấm đỏ các lớp gạc trắng, nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Anh muốn gầm lên, muốn lao ngay đến dưỡng trí viện Vạn An để băm vằn xác Trần Chí Vỹ, nhưng sự lý trí cực hạn của người thợ khóa đã ghìm giữ anh lại.
“Chlorpromazine... liều lượng 2000mg là liều gây tử vong chắc chắn cho một người có thể trạng gầy yếu như Vy,” Linh rít qua kẽ răng, giọng nói tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng đôi mắt anh đỏ ngầu như muốn rỉ máu. “Chúng đã đầu độc thần kinh con bé có hệ thống. Rồi ngụy tạo một bản báo cáo tự sát do loạn thần để che đậy.”
“Nhưng Linh này... có điều gì đó không đúng ở trang kết luận cuối cùng này,” tiếng Đăng cắt ngang cơn giận dữ đang thiêu đốt của Linh. Gã lập trình viên chỉ vào trang giấy thứ tư—trang quyết định chẩn đoán tử vong và lệnh hỏa táng khẩn cấp.
Linh cúi sát người xuống mặt bàn gỗ. Góc dưới cùng bên phải của trang giấy bản gốc—nơi đáng lẽ phải ghi rõ tên người trực tiếp ra lệnh lâm sàng và phê duyệt liều lượng hóa chất cuối cùng—đã bị xé mất một cách thô bạo. Vết rách nham nhở, dính chặt một vệt dầu thủy lực màu vàng nhạt đã khô cứng, che giấu hoàn toàn phần kết luận chẩn đoán cuối.
“Góc tờ giấy bị xé mất một cách cố ý,” Linh nhận định, thính giác và xúc giác nhạy cảm của anh tập trung vào cấu trúc vết rách. “Kẻ nào đó đã hủy hoại một phần tài liệu này trước khi nó bị đưa vào kho lưu trữ tầng một.”
“Đợi đã, để tao thử quét kỹ thuật số xem có phục dựng được phần chữ bị mất từ các sợi giấy hay không,” Đăng nói nhanh, gã đặt trang giấy dưới máy quét hồng ngoại cầm tay của mình.
Màn hình máy tính quân sự hiện lên luồng phân tích mật độ sợi cellulose của giấy bản. Đăng gõ phím liên tục, cố gắng tái tạo các vết hằn của đầu bút mực dựa trên áp lực đè giấy còn sót lại ở mép vết rách. Nhưng sau năm phút phân tích, màn hình chỉ hiện lên một chuỗi báo lỗi màu xám xịt.
“Vô vọng rồi,” Đăng lắc đầu đầy bất lực. “Vết rách quá sâu, biểu bì giấy đã bị xé sạch và vệt dầu thủy lực màu vàng nhạt đã làm biến dạng hoàn toàn các sợi giấy bản ở khu vực này. Không còn bất kỳ dấu vết mực hay áp lực bút nào sót lại để phục dựng.”
Linh không nói gì. Anh nhắm mắt lại, ép nhịp tim của mình xuống dưới sáu mươi nhịp một phút để duy trì sự tỉnh táo tối đa. Chỉ số tỉnh táo của anh tiếp tục sụt giảm nghiêm trọng do sang chấn tâm lý quá tải từ cái chết của em gái, nhưng đại não anh vẫn hoạt động với logic lạnh lùng của một thợ khóa ngầm.
“Kẻ xé góc tờ bệnh án này... không muốn ai biết kẻ trực tiếp ra lệnh lâm sàng sát hại Vy,” Linh trầm giọng suy luận. “Nhưng hắn lại để lộ một mảnh ghép khác.”
Anh mở mắt ra, ngón tay quấn gạc dính máu chỉ vào phần lề trái của trang giấy bị rách. Ở đó, ngay sát vệt rách nham nhở dính dầu thủy lực, vẫn còn rõ ràng một chữ ký viết bằng mực xanh đen sắc mảnh, kèm theo con dấu chức danh đã mờ.
*“Bác sĩ điều trị trực tiếp lâm sàng: Trịnh Duy Lâm.”*
“Trịnh Duy Lâm...” Đăng lẩm nhẩm cái tên. “Cựu bác sĩ trưởng khoa dưỡng trí viện Vạn An đã chết trong vụ tai nạn giao thông dàn dựng cách đây hai năm? Người mà Trịnh Hoài An nói là đã cố cứu Vy?”
“Chính là ông ta,” Linh thầm thì, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh trong bóng tối của nhà kho hoang. “Bác sĩ Duy Lâm đã cố tình xé góc tờ bệnh án này trước khi bị thủ tiêu. Ông ta xé góc để tự bảo vệ mình, hoặc để lại một manh mối ngầm dẫn đến phòng thí nghiệm ký ức bí ẩn của tập đoàn.”
“Nhưng giờ ông ta đã chết rồi, tờ bệnh án thì bị hủy hoại một phần,” Đăng lo lắng nói. “Chúng ta đã mất đi bằng chứng trực tiếp chứng minh kẻ chủ mưu đứng sau Trần Chí Vỹ.”
“Chúng ta chưa mất tất cả,” Linh gượng ngồi dậy, cơn đau từ mười đầu ngón tay nát bươm rít lên từng hồi buốt nhói dọc cánh tay trái tê dại, nhưng khuôn mặt anh đã đạt đến trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn của một bóng ma vô hình. “Để bẻ khóa tầng tiếp theo của Khánh An, để thâm nhập vào phân khu đặc biệt của Vạn An và tìm ra sự thật... tôi bắt buộc phải có quyền truy cập cấp trung của bác sĩ trưởng khoa.”
Linh nhìn chằm chằm vào vết rách dính dầu thủy lực trên tờ bệnh án, nơi chữ ký của Trịnh Duy Lâm vẫn đứng vững như một chốt chặn cuối cùng của thực tại.
“Trịnh Duy Lâm... tôi phải tìm ra vân tay của người này để bẻ khóa tầng tiếp theo.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!