Nhạc nềnPuppeteer

Đường Thoát Bằng Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ khẩn cấp từ chiếc đèn strobe trên trần kho lưu trữ nhấp nháy theo chu kỳ đều đặn, cứ mỗi một giây lại quét qua vách tường bê tông thô ráp một vệt sáng màu huyết dụ. Không gian đặc quánh mùi ozone cháy khét sau vụ nổ khí gas Freon cục bộ, giờ đây nhanh chóng bị thay thế bởi một mùi hương dịu ngọt nhưng lạnh lẽo—mùi hạnh nhân đắng đặc trưng của chất độc thần kinh lâm sàng dạng phun sương.


Linh nằm rạp dưới sàn bê tông lạnh ngắt, một bên má áp sát vào lớp bụi mịn vô trùng. Cánh tay trái của anh hoàn toàn vô lực, tê dại và buông thõng như một khúc gỗ chết sau cú quét trực diện từ chiếc dùi cui điện cao áp của Đặng Văn Lực. Luồng điện ấy vẫn còn âm ỉ phóng ra những xung động cơ học chạy dọc theo các thớ cơ vai, khiến bả vai trái của anh giật lên từng nhịp vô thức. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại đang bùng phát từ bàn tay phải.


Mười đầu ngón tay phải—nơi lớp da chết của Lê Minh Triết được khâu ghép thô sơ bằng keo sinh học Bio-Glue—giờ đây đã hoàn toàn rách nát sau màn bẻ khóa cửa từ trường xoay vòng cưỡng bức. Những đường chỉ khâu tự tiêu màu đỏ sẫm đứt phựt dưới lực tì đè quá tải, để lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn đang rỉ máu tươi. Dòng máu ấm nóng trào ra xối xả, hòa lẫn với thứ dịch bạch huyết màu hồng nhạt, thấm đẫm lớp găng da cừu mỏng chống tĩnh điện đã rách tả tơi.


Chỉ số tỉnh táo của Linh hiện đang dao động ở mức năm mươi phần trăm—ngưỡng ranh giới đỏ của sự sụp đổ nhận thức. Trong đại não anh, những tiếng thì thầm vô nghĩa của nhân cách Lê Minh Triết bắt đầu trỗi dậy, đan xen với ảo ảnh về tiếng khóc dải tần mười chín hertz của em gái Vy từ cõi chết vọng về.


“Phải tỉnh táo... không được ngủ... nếu ngủ mày sẽ chết như một kẻ vô danh...”


Linh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm rên rỉ ken két. Anh dùng bàn tay phải rách nát, run rẩy lách vào túi áo khoác kaki sũng nước mưa, siết chặt lấy vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái. Cơn đau vật lý nhói lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào thùy trán, lập tức đập tan những tiếng thì thầm hoang tưởng, kéo đại não anh trở lại với thực tại nghẹt thở.


Tiếng xì xì của hệ thống phun khí độc trên trần nhà ngày càng lớn dồn dập. Làn khói xám nhạt bắt đầu hạ thấp xuống, rút dần lượng dưỡng khí còn sót lại trong phòng. Phế quản của Linh co thắt lại, lồng ngực anh phập phồng đau đớn theo từng nhịp thở đứt quãng. Anh biết mình chỉ còn tối đa ba phút trước khi lượng oxy cạn kiệt hoàn toàn và chất độc thần kinh phá hủy hệ thống hô hấp trung ương.


Bằng một nỗ lực phi thường, Linh dùng răng cắn chặt vào đai dây đeo của chiếc Mặt nạ phòng độc mini giấu trong túi áo khoác trong, kéo nó ra ngoài. Anh dùng bàn tay phải run rẩy, khó khăn lắm mới áp được chiếc mặt nạ lọc khí carbon hoạt tính siêu nhỏ lên khuôn mặt hốc hác của mình. Ngay khi lớp đệm cao su ôm khít lấy mũi và miệng, tiếng rít của van thở một chiều vang lên *khè... khè...* khô khốc. Lõi lọc carbon lập tức nóng lên khi tiếp xúc với nồng độ độc chất đậm đặc trong không khí, tỏa ra một luồng nhiệt nóng ẩm phả thẳng vào mặt anh. Dù chiếc mặt nạ giúp ngăn chặn chất độc thần kinh, nhưng lượng oxy ít ỏi còn lại trong căn phòng kín vẫn đang giảm đi theo từng giây.


Linh cố lết thân xác tàn tạ tiến lại gần góc kẹt cạnh tủ hồ sơ lớn, nơi thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan đang nằm im lìm dưới sàn bê tông dính đầy muội than đen kịt. Thanh gạt khóa titan tự chế—vũ khí cơ học tối thượng của anh—giờ đây nóng bỏng và bám đầy bụi than sau vụ nổ gas rò rỉ ở tập trước. Linh dùng bàn tay phải rách nát vớ lấy thanh gạt khóa. Cơn bỏng nhiệt từ kim loại nóng rực chạm vào vết thương hở ở ngón tay khiến anh co rúm người lại, nhưng anh không thể buông tay. Không có thanh gạt này, anh sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới nấm mồ bằng sắt của Phạm Khánh Toàn.


Anh lật người, dựa lưng vào vách tường bê tông, dùng tay trái vô lực cố định cuốn gia phả giấy bản cổ của dòng họ Nguyễn và tấm Bản vẽ hệ thống thông gió tòa nhà Khánh An năm 1995 trong ngực áo. Cuốn bản vẽ giấy kỹ thuật ố vàng, bốc mùi ẩm mốc này là di sản quý giá mà cựu thủ thư Nguyễn Hữu Phước đã trao lại cho anh. Đó là điểm mù duy nhất không tồn tại trên bất kỳ máy chủ đám mây nào của tập đoàn y sinh Khánh An.


Linh trải bản vẽ ra mặt sàn bê tông dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của đèn khẩn cấp. Máu tươi từ mười đầu ngón tay anh nhỏ giọt xuống mặt giấy bản vẽ, loang lổ thành những vệt đỏ sẫm che khuất một phần các đường kẻ kỹ thuật. Anh cố gắng tập trung thính giác và thị giác đang nhòe đi để giải mã sơ đồ thông gió cũ.


“Tòa nhà mới được xây dựng đè lên cấu trúc móng của công trình năm 1995... Toàn bộ hệ thống cửa sập chống cháy thủy lực của Toàn bắt buộc phải neo giữ vào các dầm chịu lực legacy...”


Ngón tay trỏ dính máu của Linh dừng lại ở một ký hiệu kỹ thuật nhỏ nằm ở góc khuất của bức tường ngăn giữa kho lưu trữ và đường ống kỹ thuật. Đó là một hộc bảo trì cơ học cũ chứa Van xả áp lực dự phòng của hệ thống thủy lực tòa nhà năm 1995. Hệ thống cửa sập cơ học nặng hai tấn hiện tại tuy sử dụng điều khiển điện tử thông minh của tập đoàn, nhưng về mặt vật lý, nó vẫn phải liên kết với mạch dầu thủy lực trung tâm chạy qua khu vực này. Nếu có thể kích hoạt van xả áp cơ học này từ bên trong, áp lực dầu giữ tấm cửa sập sẽ sụt giảm đột ngột, cho phép nâng nhẹ mép cửa lên bằng lực đòn bẩy cơ học.


Linh ngước nhìn lên vách tường bê tông sát sàn nhà. Đúng như bản vẽ chỉ dẫn, sau chiếc tủ hồ sơ thép khổng lồ có một tấm nắp che bằng sắt rỉ sét, được khóa chặt bởi một ổ khóa đĩa cơ học cổ điển bám đầy bụi bẩn.


Anh lết người đến sát tấm nắp che. Cơn sốt đào thải mô da đã đẩy nhiệt độ cơ thể anh lên mức ba mươi chín độ rưỡi, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, làm mờ cả kính mắt của mặt nạ phòng độc. Anh không thể nhìn rõ các rãnh khóa. Nhưng anh là một Đại sư Thợ khóa. Anh không cần nhìn bằng mắt.


Linh áp tai sát vào tấm nắp sắt, đưa thanh gạt khóa titan vào trong lòng ổ khóa đĩa bám đầy rỉ sét. Xúc giác ở mười đầu ngón tay phải gần như đã biến mất hoàn toàn do vết rách nứt và bỏng lạnh từ tủ đông ở các tập trước, buộc anh phải sử dụng kỹ thuật truyền rung động cơ học trực tiếp từ chốt bi vào xương ngón tay cái để cảm nhận cấu trúc bên trong.


*Cạch... cạch...*


Tiếng rít của các lá đĩa kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên khô khốc qua xương sọ của Linh. Ổ khóa này đã bị bỏ hoang gần ba mươi năm, các bánh răng bên trong đã bị kẹt cứng bởi lớp mỡ bò khô cứng và bụi kim loại. Thanh gạt khóa titan của anh khẽ cong nhẹ dưới lực vặn, báo hiệu nếu tiếp tục dùng lực cưỡng bức, công cụ duy nhất này sẽ gãy đôi.


“Rỉ sét... kẹt cứng hoàn toàn...”


Linh nín thở, đại não phân tích nhanh chóng. Anh không thể dùng lực tay trái đang tê liệt. Anh rút từ túi áo khoác ra một lọ dung dịch cồn sát trùng y tế lâm sàng nhỏ—thứ anh luôn mang theo để xử lý vết thương cấy ghép. Linh đổ trực tiếp cồn vào khe khóa. Chất cồn lạnh ngắt chảy tràn vào bên trong, nhanh chóng làm mềm lớp mỡ bò khô và hòa tan một phần rỉ sét bám trên các lá đĩa.


Anh đưa thanh gạt titan vào lần thứ hai. Xoay nhẹ góc mười lăm độ.


*Tạch!*


Tiếng chốt khóa rơi xuống vang lên giòn giã trong đại não Linh. Ổ khóa đĩa cổ điển đã mở. Linh dùng hết chút sức lực tàn tạ kéo sập tấm nắp sắt ra ngoài, để lộ ra một hốc tường tối tăm ngập tràn mùi dầu thủy lực và bụi bẩn của ba thập kỷ trước.


Ngay chính giữa hốc tường là một chiếc van xoay bằng thép đúc màu đỏ sẫm, kết nối trực tiếp với đường ống thủy lực dẫn lên trục pittông của tấm cửa sập chống cháy. Chiếc van này chính là điểm yếu chí mạng của hệ thống cửa sập thông minh do Toàn thiết kế. Nó là một cơ chế cơ học thuần túy, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của các thuật toán AI giám sát của tập đoàn Khánh An.


Tuy nhiên, áp lực dầu thủy lực giữ tấm cửa sập hai tấn là cực kỳ khủng khiếp. Chiếc van xoay bằng thép đúc đã bị khóa cứng bởi áp lực từ trường và rỉ sét lâu năm. Linh dùng bàn tay phải rách nát bám lấy vành van, cố gắng xoay ngược chiều kim đồng hồ.


*Kít... kít...*


Chiếc van không hề suy chuyển dù chỉ một milimet. Cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay bị lột da dội thẳng lên thùy trán, khiến Linh suýt chút nữa lịm đi. Máu tươi từ các vết khâu rách nát phun ra xối xả, thấm qua găng tay da cừu dính chặt vào vành thép lạnh ngắt.


“Không thể dùng lực tay thông thường... áp lực dầu quá lớn...”


Linh biết mình không thể bỏ cuộc lúc này. Tập bệnh án gốc của Vy đang nằm ấm nóng trong ngực áo anh, như một lời nhắc nhở đanh thép về món nợ máu mà anh phải đòi lại từ tập đoàn. Anh nhìn thanh gạt khóa titan chữ L trong tay. Thép titan có độ đàn hồi và chịu lực cực cao.


Linh luồn đầu thanh gạt titan vào khe hở nhỏ chưa đầy 0.1mm giữa trục xoay của van và đai ốc hãm. Anh dùng nó như một điểm tựa đòn bẩy cơ học.


Linh quỳ rạp xuống sàn bê tông, tì bả vai phải dính máu vào đầu thanh gạt titan, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể của một gã đàn ông bảy mươi ký đè mạnh xuống để tạo ra một lực momen xoắn cực đại.


*Két... két... rắc!*


Tiếng kim loại rên rỉ ghê người vang lên trong hốc tường. Thanh gạt titan uốn cong gập lại dưới áp lực khủng khiếp, mười đầu ngón tay của Linh bị nứt rách sâu hơn, máu tươi thấm đỏ cả một khoảng sàn bê tông dưới chân anh. Nhưng chiếc van xoay màu đỏ sẫm đã bắt đầu chuyển động.


*Xìííí... xìííí...*


Một luồng dầu thủy lực màu vàng nhạt, nóng bỏng phun ra xối xả từ đầu khớp nối bị hở, bắn thẳng vào ngực áo khoác kaki của Linh. Áp lực dầu trong hệ thống sụt giảm đột ngột.


Cùng lúc đó, tiếng rầm rầm của tấm cửa sập chống cháy nặng hai tấn bắt đầu rung động. Sức nặng của tấm cửa thép đè bẹp thanh thép kỹ thuật chèn thủy lực ở tập trước, nhưng nhờ van xả áp cơ học đã mở, hệ thống pittông thủy lực không còn đủ áp lực để khóa chết hoàn toàn mép cửa dưới sàn.


Tấm cửa sập khẽ nâng lên, tạo ra một khe hở nhỏ khoảng ba mươi centimet sát mặt sàn bê tông trước khi hệ thống xích kéo thông minh của tòa nhà tự động kích hoạt chế độ khóa cứng dự phòng để chống lại sự sụt giảm áp suất.


“Chỉ có ba mươi centimet... và hệ thống tự động sẽ khóa chết hoàn toàn trong vòng mười lăm giây nữa...”


Linh không còn thời gian để do dự. Anh nằm rạp xuống sàn bê tông dính đầy dầu thủy lực và máu tươi. Dùng cánh tay phải rách nát và đôi chân run rẩy cố gắng lướt người qua khe hở hẹp dưới mép cửa sập bằng sắt lạnh ngắt.


*RẮC!*


Tấm cửa sập chống cháy sập mạnh xuống thêm một nhịp ngay khi gót chân của Linh vừa lách qua. Lực sập khủng khiếp suýt chút nữa đã nghiền nát đôi chân anh, để lại một vệt xước sâu hoắm trên đế giày da sờn rách.


Linh thoát ra ngoài hành lang kỹ thuật của Tầng hầm kỹ thuật tòa nhà Khánh An. Không gian ở đây tối tăm, ngập tràn hơi nóng hầm hập tỏa ra từ các đường ống dẫn hơi áp lực cao và tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của hệ thống máy phát điện dự phòng. Đây là điểm mù hoàn toàn của hệ thống AI giám sát vì nhiệt độ quá cao làm hỏng các cảm biến hồng ngoại.


Cơn sốt cao kết hợp với việc hít phải một lượng nhỏ khí độc thần kinh khiến đại não Linh bắt đầu rơi vào trạng thái mê sảng. Những vệt sáng đỏ và xanh nhảy múa điên cuồng trước võng mạc anh. Hình bóng của em gái Vy mặc chiếc váy bệnh nhân màu xanh nhạt lờ mờ xuất hiện ở cuối hành lang tối tăm, vẫy tay gọi anh.


“Vy... anh lấy được bệnh án của em rồi...” Linh thầm thì qua chiếc mặt nạ phòng độc, giọng nói khàn đặc và đứt quãng.


Anh dùng chút ý thức kháng cự cuối cùng để định vị phương hướng dựa trên bản vẽ giấy của cụ Phước. Lối thoát duy nhất không bị lực lượng an ninh số của Nguyễn Văn Hắc phong tỏa là đường ống thoát nước thải ngầm cũ từ thời Pháp thuộc dẫn thẳng ra bờ sông Sài Gòn.


Linh bò trườn qua đường ống kỹ thuật chật hẹp, đầy bụi bẩn, rỉ sét và nước thải ẩm ướt. Những cạnh sắt sắc nhọn của đường ống cứa rách thêm những mảng da tay cấy ghép của anh, gây ra những cơn đau buốt thấu xương thịt. Nhưng anh vẫn ôm chặt tập Bệnh án gốc của Lê Khánh Vy trước ngực áo khoác kaki sũng nước như một báu vật sinh mệnh.


Sau gần mười phút bò trườn trong bóng tối ngột ngạt, Linh nhìn thấy một tia sáng mờ ảo từ phía cuối đường ống.


*Ào... ào...*


Tiếng sóng vỗ và tiếng mưa bão gầm rú từ sông Sài Gòn dội vào tai anh.


Linh lách người qua cửa lưới sắt thông gió đã bị rỉ sét mục nát của đầu họng xả, tống mình ra ngoài.


Cơ thể tàn tạ của người thợ khóa đổ gục xuống bãi sình lầy trơn trượt bên bờ sông Sài Gòn. Cơn mưa bão dữ dội xối xả dội thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt, lạnh ngắt của anh, rửa trôi đi những vệt muội than đen kịt và dòng máu tươi đang rỉ ra từ mười đầu ngón tay rách nát.


Linh nằm quỵ trong bùn lầy sũng nước bão. Cánh tay trái của anh vẫn tê dại, nhưng bàn tay phải rách nát vẫn siết chặt lấy tập hồ sơ bệnh án giấy của em gái Vy, ép sát vào lồng ngực đang phập phồng yếu ớt. Chỉ số tỉnh táo của anh sụt giảm nghiêm trọng xuống mức thấp nhất từ trước đến nay, bóng tối của sự bất tỉnh bắt đầu bao phủ lấy nhận thức của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!