Nhạc nềnPuppeteer

Góc Kẹt Trong Hầm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một tiếng *rắc* khô khốc, sắc lẹm xé toạc bầu không khí đặc quánh của kho lưu trữ. Thanh thép kỹ thuật tròn mà Linh chèn vào khe khớp thủy lực của tấm cửa sập chống cháy—dưới sức ép khủng khiếp của hệ thống xích kéo nặng hai tấn do Phạm Khánh Toàn thiết kế—bắt đầu biến dạng. Những thớ thép cứng cáp nhất quằn quại, uốn cong gập lại như một nhánh củi khô trước khi nứt toác, bắn ra những tia lửa kim loại li ti vào bóng tối.


*RẦM!*


Tấm cửa thép chống cháy sập thẳng xuống mặt sàn bê tông vô trùng. Sức nặng của khối kim loại khổng lồ dội lên một chấn động rung chuyển cả mặt đất, hất tung những hạt bụi mịn bám trên các dãy tủ hồ sơ. Khe hở ba mươi centimet cuối cùng—lối thoát hiểm duy nhất dẫn ngược ra đường ống kỹ thuật của Tầng hầm—đã bị bịt kín hoàn toàn. Tiếng khóa chốt cơ học tự động sập xuống, khóa chết Linh bên trong Kho hồ sơ sinh trắc học tầng 1 Khánh An.


Không gian lập tức bị cô lập vật lý với thế giới bên ngoài. Hệ thống chiếu sáng xanh neon dịu nhẹ của kho hồ sơ vụt tắt, thay thế bằng ánh sáng đỏ lòm, nhấp nháy liên tục của đèn cảnh báo khẩn cấp. Tiếng chuông báo động đỏ rít lên từng hồi từ loa trần, đều đặn và chói tai như tiếng khoan trực tiếp vào màng nhĩ.


Linh quỳ rạp dưới sàn bê tông lạnh ngắt, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Cơn sốt từ phản ứng đào thải mô da của Lê Minh Triết đang thiêu đốt đại não anh ở mức ba mươi chín độ rưỡi. Mười đầu ngón tay phải—nơi lớp da chết dán bằng keo sinh học Bio-Glue vừa phải chịu lực tì đè cực hạn để bẻ gãy ổ khóa từ trường xoay vòng—giờ đây đã rách nát hoàn toàn. Những đường chỉ khâu sinh học màu đỏ sẫm đứt phựt, để lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn đang rỉ máu tươi, hòa lẫn với thứ dịch bạch huyết màu hồng nhạt nóng hổi.


Bàn tay phải của anh run lên bần bật, mỗi nhịp tim đập là một luồng đau buốt thấu xương phóng thẳng lên thùy trán. Linh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng răng cắn vào nhau ken két. Anh dùng bàn tay trái—vẫn còn đeo chiếc găng da cừu mỏng chống tĩnh điện đã rách nát—lách vào trong ngực áo khoác kaki sũng nước mưa, siết chặt lấy tập Bệnh án gốc của Lê Khánh Vy. Vật chứng tối mật chứng minh em gái anh bị đầu độc thần kinh vẫn còn nguyên vẹn ở đó, ấm nóng áp sát vào lồng ngực đang phập phồng của anh. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cho chỉ số tỉnh táo của anh không sụp đổ hoàn toàn dưới ngưỡng năm mươi lăm phần trăm.


Từ trên trần nhà, tiếng xì xì của hệ thống phun khí độc chống xâm nhập bắt đầu hoạt động mạnh hơn. Làn khói xám nhạt, mỏng manh nhưng mang theo mùi hạnh nhân đắng ngọt đặc trưng của chất ức chế thần kinh lâm sàng, bắt đầu lờ lửng hạ xuống, làm nhòe đi những vệt sáng đỏ nhấp nháy trên vách tủ thép. Khí độc đang rút dần dưỡng khí trong phòng, để lại một áp lực đè nặng lên phế quản của Linh.


“Mày nghĩ mày có thể chạy thoát sao, con chuột nhắt?”


Một giọng nói trầm đục, lạnh lùng vang lên từ phía lối đi chính giữa hai dãy tủ hồ sơ.


Linh giật mình, cố gắng điều hòa nhịp thở để không hít phải quá nhiều khí độc. Anh lùi dần vào góc kẹt tối tăm giữa chiếc tủ hồ sơ lớn nhất và vách tường bê tông thô ráp.


Đó là Đặng Văn Lực. Gã bảo vệ hộ pháp cao gần hai mét đang lững thững bước ra từ màn khói xám nhạt. Ánh đèn đỏ khẩn cấp hắt lên khuôn mặt lầm lì, góc cạnh với đôi mắt híp đầy sát khí của gã. Lực không hề vội vã. Gã biết rõ tấm cửa sập của Phạm Khánh Toàn là một pháo đài không thể xuyên thủng từ bên trong. Trên tay phải của Lực, chiếc dùi cui điện cao áp khẽ rung động, phát ra những tiếng *tạch tạch* xanh lam sáng lòa, xé toạc màn sương khói mờ ảo.


Thể lực của Linh đã cạn kiệt. Cơn sốt đào thải mô da khiến các khớp xương của anh mỏi nhừ, khớp vai trái bị lệch tạm thời từ vụ trốn chạy trước vẫn còn nhức nhối mỗi khi cử động. Anh biết mình không thể đối đầu trực diện về mặt thể xác với một kẻ có sức mạnh áp đảo và được huấn luyện cận chiến chuyên nghiệp như Lực. Nếu để gã chạm vào người bằng chiếc dùi cui điện đó, dòng điện cao áp sẽ làm tê liệt tim anh trong vòng một giây, và tập bệnh án của Vy sẽ vĩnh viễn biến mất vào lò thiêu hủy của tập đoàn.


Linh nhắm nghiền mắt lại. Trong bóng tối của nhận thức, anh chủ động kích hoạt *Thính giác tuyệt đối (Absolute Hearing)*—kỹ năng sinh tồn tối thượng mà người thầy mù Nguyễn Văn Kỳ đã truyền dạy qua hàng vạn giờ lắng nghe tiếng động cơ học của những ổ khóa rỉ sét.


Anh bắt đầu bóc tách các lớp âm thanh đang hỗn loạn trong căn phòng kín. Tiếng chuông báo động đỏ rít ở tần số cao—*loại bỏ*. Tiếng xì xì của khí độc phun ra từ trần nhà—*loại bỏ*. Tiếng máy phát điện dự phòng gầm rú từ phía ngoài hành lang kỹ thuật dội qua vách tường—*loại bỏ*.


Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ trong đại não của Linh. Chỉ còn lại hai âm thanh duy nhất: tiếng nhịp tim đập dồn dập ở mức một trăm hai mươi nhịp một phút của chính anh, và tiếng bước chân nặng nề, đều đặn của Đặng Văn Lực.


*Sột soạt... sột soạt...*


Đó là tiếng ma sát của lớp vải bảo an sẫm màu trên đùi Lực khi gã di chuyển.


*Crick... crick...*


Tiếng khớp xương vai của gã khổng lồ khẽ chuyển động khi gã nâng cao cánh tay cầm dùi cui điện. Linh thậm chí có thể nghe thấy tiếng rít nhẹ của luồng không khí bị ép lại khi Lực bắt đầu tăng tốc lao về phía góc kẹt.


“Ra đây!” Lực gầm lên, cú lao người của gã nhanh đến mức kinh hoàng.


Nhờ thính giác tuyệt đối xác định chính xác quỹ đạo chuyển động của đối phương, Linh chủ động đổ người sang bên phải ngay trước khi cú đấm móc bằng tay trái của Lực lao tới.


*BẰNG!*


Nắm đấm thép của Lực nện thẳng vào vách tủ hồ sơ bằng thép không gỉ, để lại một vết lõm sâu hoắm và tiếng kim loại rên rỉ ghê người. Sức mạnh của cú đấm lớn đến mức nếu Linh không né kịp, hộp sọ của anh đã bị vỡ nát.


Linh lăn một vòng trên sàn bê tông, cố nén cơn đau buốt từ mười đầu ngón tay dính đầy máu đang tì xuống đất. Nhưng phản xạ cơ bắp của Lực cực nhanh. Ngay khi cú đấm bị hụt, gã khổng lồ đã xoay nửa người, vung chiếc dùi cui điện quét một đường vòng cung từ trên xuống dưới nhằm khóa chặt đường lui của Linh.


Linh cố gắng lùi lại, nhưng cơn sốt cao khiến đôi chân anh run rẩy, mất đi sự linh hoạt thường ngày.


*XẸT!*


Đầu dùi cui điện sượt qua bắp tay trái của Linh. Dòng điện cao áp lập tức phóng thẳng qua lớp áo kaki ẩm ướt, xuyên vào các bó cơ và dây thần kinh.


Toàn thân Linh co giật dữ dội. Một cảm giác tê dại, nóng rát như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt lan nhanh từ cánh tay lên bả vai, khiến tim anh thắt lại trong một nhịp nghẹt thở. Cổ tay trái của anh va mạnh vào cạnh tủ thép, vết sẹo tự rạch hình chữ X rách miệng lần nữa, máu tươi trào ra đỏ hằn. Cơn đau vật lý tột cùng từ vết thương cũ đột ngột xộc thẳng lên đại não, vô tình trở thành một mỏ neo nhận thức mạnh mẽ, kéo Linh ra khỏi trạng thái tê liệt do dòng điện gây ra.


Linh lết người lùi sâu vào góc phòng, lưng áp chặt vào vách tường bê tông lạnh ngắt. Cánh tay trái của anh giờ đây hoàn toàn vô lực, buông thõng bên sườn. Mười đầu ngón tay phải rách nát vết khâu đang co rút lại, máu tươi nhỏ giọt xuống sàn thành những vệt đỏ sẫm.


Lực bước lại gần, nụ cười cộc cằn hiện rõ trên khuôn mặt lầm lì dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy. Gã nâng chiếc dùi cui điện lên lần thứ hai, chuẩn bị cho cú nện quyết định vào gáy Linh.


“Mày chỉ là một con chuột nhắt vô danh,” Lực trầm giọng, đôi mắt híp lại đầy khinh bỉ. “Quốc Khánh đã ra lệnh. Mày không có quyền tồn tại trên cõi đời này nữa.”


Trong khoảnh khắc sinh tử, khi lượng oxy trong phổi bắt đầu cạn kiệt và làn khói độc màu xám nhạt đã bao phủ nửa căn phòng, thính giác tuyệt đối của Linh đột ngột bắt được một âm thanh lạ.


Đó không phải là tiếng bước chân của Lực, cũng không phải tiếng chuông báo động.


*Xìííí... xìííí...*


Một tiếng rít hơi áp lực cao, rất nhỏ nhưng sắc nét, phát ra từ đường ống đồng điều hòa trung tâm chạy dọc góc tường bê tông ngay sát bên cạnh Linh. Sức ép từ tấm cửa sập của Toàn khi hạ xuống đè cong thanh thép kỹ thuật ở tập trước đã làm lệch cấu trúc của vách tường, vô tình tạo ra một vết nứt lớn trên đường ống dẫn khí gas làm lạnh Freon và dầu bôi trơn máy nén.


Khí gas Freon áp lực cao đang rò rỉ vào không gian kín của góc kẹt với mật độ cực lớn. Trong môi trường thiếu oxy và ngập khói độc, hỗn hợp gas và hơi dầu máy nén này chỉ cần một tác nhân nhiệt nhỏ để trở thành một quả bom nổ chậm.


Linh nhìn chằm chằm vào hộp kỹ thuật điện bán lộ tuyến của bảng điều khiển cửa từ trường xoay vòng nằm ngay dưới chân tường. Những sợi dây đồng hở điện của cuộn dây đoản mạch tự chế vẫn còn dính máu của anh, thỉnh thoảng khẽ rung động.


Một kế hoạch bẫy ngược hiểm hóc hình thành trong đại não đang phân rã của người thợ khóa.


Linh dùng bàn tay phải dính đầy máu tươi, run rẩy rút thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan siêu mỏng từ trong túi áo khoác ra. Cơn đau từ mười đầu ngón tay rách nát như muốn xé toạc linh hồn anh, nhưng anh vẫn cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững lực cầm.


Anh không cố tấn công Lực. Linh biết mình không thể xuyên qua lớp áo bảo an chống đạn dày cộp của gã khổng lồ.


Lực lao tới, vung chiếc dùi cui điện bổ thẳng xuống.


Linh dùng hết sức bình sinh, tì mạnh thanh gạt khóa titan vào hai đầu cực hở của sợi dây đồng dính máu trên bảng mạch điều khiển.


*XOẸT!*


Một tia lửa điện màu xanh lam cực mạnh bùng lên từ sự đoản mạch cơ học.


Tia lửa điện ngay lập tức tiếp xúc với luồng khí gas Freon và hơi dầu máy nén đang rò rỉ đậm đặc trong góc kẹt.


*BÙM!*


Một vụ nổ nhiệt học cục bộ bùng phát dữ dội. Áp lực từ cú nổ tuy nhỏ nhưng xảy ra trong không gian hẹp và kín đã tạo ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ. ngọn lửa màu cam rực xộc thẳng ra phía trước, thiêu rụi làn khói độc xám nhạt trong tích tắc.


Đặng Văn Lực—kẻ đang lao trực diện vào góc kẹt—gánh chịu toàn bộ sức ép của vụ nổ. Lớp áo bảo an chống đạn không thể bảo vệ gã khỏi luồng nhiệt lượng đột ngột và sóng xung kích đánh thẳng vào chấn thủy. Gã khổng lồ cao gần hai mét bị hất văng ngược trở lại phía sau, cơ thể nặng nề đập mạnh vào dãy tủ hồ sơ thép tạo ra một tiếng động trầm đục.


Chiếc dùi cui điện văng khỏi tay Lực, rơi xuống sàn và tắt ngóm. Gã bảo vệ hộ pháp đổ gục xuống sàn bê tông, đầu đập vào cạnh tủ thép rỉ máu, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.


Linh cũng bị áp lực vụ nổ hất văng về phía sau, lưng đập mạnh vào vách tường bê tông thô ráp. Thanh gạt khóa titan nóng bỏng tuột khỏi tay anh, rơi loảng xoảng xuống đất.


Linh nằm vật lộn dưới sàn, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vụ nổ gas đã tạm thời dập tắt làn khói độc cũ, nhưng nó lại kích hoạt một tai biến mới đáng sợ hơn. Hệ thống cảm biến nhiệt độ trên trần nhà phát hiện nguồn nhiệt từ vụ nổ, lập tức kích hoạt chế độ tự vệ tối cao của tòa nhà Khánh An.


Tiếng rít của hệ thống phun khí độc chống xâm nhập đột ngột tăng âm lượng lên gấp ba lần. Từ các họng phun, một làn sương mù màu xám đậm, dày đặc và nồng nặc mùi hạnh nhân đắng bắt đầu phun ra xối xả, nhanh chóng lấp đầy mọi khoảng trống của kho lưu trữ.


Lượng oxy trong phòng sụt giảm nghiêm trọng. Linh cảm nhận rõ phổi mình như đang bị thiêu đốt bởi chất độc hóa học. Tầm nhìn của anh nhòe đi, những vệt sáng đỏ khẩn cấp bắt đầu quay cuồng trước mắt. Chỉ số tỉnh táo của anh chạm ngưỡng nguy hiểm dưới năm mươi phần trăm.


Anh ôm chặt tập bệnh án gốc của Vy vào ngực, đôi mắt dần khép lại trong cơn kiệt quệ tột cùng của thể xác, giữa căn phòng kín ngập tràn khí độc không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!