Chạm Vào Vùng Cấm
Cơn tê liệt từ dòng điện pin 9V vẫn đang khóa chặt cánh tay phải của Linh như một chiếc gông vô hình. Anh nằm áp sát lồng ngực xuống đường ống thông gió bằng tôn lạnh của Tầng hầm kỹ thuật tòa nhà Khánh An, hơi thở hắt ra từng nhịp ngắn, nóng hổi và nồng mùi rác thải công nghiệp. Phía dưới lưng anh, mê cung của những đường ống dẫn khí áp lực cao vẫn rít lên từng hồi đều đặn, tỏa ra hơi nóng hầm hập khiến mồ hôi trên trán Linh chảy dài, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn sót lại trên cổ áo khoác kaki sẫm màu.
Linh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ đeo tay cổ điển. Đã mười lăm phút trôi qua kể từ khi anh vượt qua máy quét tĩnh mạch hồng ngoại của Đặng Hoàng Quân ở cổng phụ. Chỉ còn đúng năm phút nữa trước khi hệ thần kinh xúc giác của bàn tay phải hồi phục hoàn toàn, nhưng thời gian không đợi anh. Tiếng rít đều đặn của động cơ bước từ chiếc camera AI gắn trên trần hành lang kỹ thuật phía dưới khe hở thông gió dội lên tai anh một quy luật chuyển động lạnh lùng: cứ mỗi mười hai giây, ống kính hồng ngoại lại quét qua góc chết của lối vào phụ một lần.
Anh không thể nằm chờ. Linh dùng khuỷu tay trái—nơi có vết sẹo tự rạch hình chữ X đang nhói lên từng cơn đau buốt—để kéo lê thân hình gầy gộc của mình tiến về phía trước. Cánh tay phải vô lực kéo lết trên mặt tôn kêu lên những tiếng *sột soạt* cực nhỏ, mỗi tiếng động đều được Linh tính toán để trùng khớp hoàn hảo với nhịp gõ búa thủy lực của hệ thống điều hòa trung tâm từ phía xa.
Chỉ số tỉnh táo của Linh hiện đang dao động ở mức năm mươi lăm phần trăm. Cơn sốt nhẹ từ phản ứng đào thải mô da của Lê Minh Triết bắt đầu nhen nhóm trở lại trong các mạch máu, tạo ra những vệt sáng màu đỏ nhạt nhảy múa trước võng mạc của anh. Linh nghiến chặt răng, tì mạnh cổ tay trái vào cạnh sắc của khớp nối ống tôn. Cơn đau vật lý nhói lên lập tức kéo đại não anh ra khỏi những ảo ảnh chập chờn về khuôn mặt co giật của Triết dưới ánh đèn nhà xác.
Anh tiếp cận vỉ lưới sắt của cửa xả gió dẫn thẳng vào phía sau Kho hồ sơ sinh trắc học tầng 1 Khánh An.
Linh ghé mắt nhìn qua khe hở của vỉ lưới. Không gian bên trong kho hồ sơ rộng khoảng hai trăm mét vuông, ngập tràn ánh sáng xanh neon vô trùng và lạnh lẽo. Hàng chục dãy tủ hồ sơ bằng thép không gỉ chạy dọc căn phòng, nơi lưu trữ hàng vạn tập hồ sơ bệnh án giấy gốc trước khi chúng được quét định danh và đồng bộ hóa lên đám mây trung tâm. Và ngay giữa lối đi chính, cách vị trí của Linh chưa đầy mười mét, một bóng đen khổng lồ đang lặng lẽ di chuyển.
Đó là Đặng Văn Lực. Gã bảo vệ hộ pháp cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo bảo an sẫm màu chống đạn. Trên thắt lưng của Lực, chiếc dùi cui điện cao áp khẽ đung đưa, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu o e cực nhỏ của dòng điện rò rỉ. Lực di chuyển với một nhịp điệu chậm rãi nhưng phản xạ cơ bắp của gã cực nhanh; đôi tai gã thỉnh thoảng lại hơi nghiêng về phía các góc phòng để lắng nghe những dao động âm thanh bất thường.
Linh nín thở. Anh luồn bàn tay trái vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào chiếc USB chứa bản vẽ thiết kế khóa cơ-từ của bố và thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan siêu mỏng—món vũ khí cơ học duy nhất anh có lúc này. Để mở được cánh cửa sau của kho hồ sơ—hệ thống cửa thép từ trường xoay vòng nặng hai tấn—anh bắt buộc phải vô hiệu hóa lực hút nam châm điện của nó trước khi tiến hành gạt các chốt bi cơ học bên trong.
Linh lén dùng các ngón tay trái tháo chiếc vỉ lưới sắt thông gió. Nhờ thính giác tuyệt đối, anh chờ đúng khoảnh khắc tiếng máy phát điện dự phòng phía ngoài rít lên một chu kỳ xả áp lực cao để thực hiện cú vặn chốt khóa định vị vỉ lưới.
*Tạch.*
Một tiếng động mảnh như tiếng bẻ một nhánh củi khô vang lên. Đặng Văn Lực lập tức dừng bước. Gã khổng lồ quay ngoắt đầu lại, đôi mắt híp đầy sát khí quét thẳng về phía họng gió thông gió nơi Linh đang ẩn nấp.
Linh nằm im không động đậy, nhịp tim chủ động hạ xuống dưới sáu mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật kiểm soát nhịp tim cận tử. Anh ép sát người vào vách ống tôn, để mặc cho bụi bẩn bám đầy vào mặt và mắt.
Lực nhìn chằm chằm vào họng gió trong vòng năm giây, bàn tay gã đã đặt sẵn trên chuôi dùi cui điện. Nhưng tiếng rít của máy phát điện lại vang lên lần thứ hai, che lấp hoàn toàn mọi dao động âm thanh dư thừa. Gã bảo vệ lầm lì lắc đầu, cho rằng đó chỉ là sự co giãn nhiệt của đường ống tôn cũ, rồi từ từ quay lưng bước về phía dãy tủ đối diện.
Linh thở ra một hơi nhẹ nhõm cực nhỏ. Lúc này, mười đầu ngón tay phải của anh bắt đầu có cảm giác châm chích nóng rực—dấu hiệu cho thấy dòng máu nóng đang lưu thông trở lại sau hai mươi phút tê liệt. Anh khẽ co duỗi các ngón tay, cảm nhận lớp keo sinh học Bio-Glue dán mô da của Triết đang căng ra dưới áp lực co thắt cơ.
Anh lách người ra khỏi họng thông gió, thả nhẹ thân mình xuống khe hở hẹp giữa vách tường bê tông và mặt sau của chiếc tủ hồ sơ thép lớn nhất. Bóng tối của góc kẹt che giấu hoàn toàn dáng vẻ gầy gộc của anh khỏi tầm quét của hai chiếc camera hành vi gắn ở góc trần.
Linh tiếp cận mặt sau của cánh cửa thép từ trường xoay vòng nặng hai tấn.
Trước mặt anh là một bảng mạch điều khiển cơ-từ bán lộ tuyến. Để bẻ gãy lực hút nam châm điện đang khóa chặt cánh cửa thép dày hai tấc, Linh không thể dùng phần mềm hack số vì hệ thống mạng nội bộ đã bị Đỗ Minh Quân cô lập vật lý. Anh rút từ trong túi ra một cuộn dây đồng siêu nhỏ quấn quanh lõi sắt từ tự chế—món đồ anh lén nhặt được ở xưởng của Tèo Xe dưới chân cầu chữ Y.
Linh dùng bàn tay phải vừa hồi phục xúc giác nhưng vẫn còn run rẩy nhẹ để luồn cuộn dây đồng vào khe hở của hộp kỹ thuật cửa từ. Anh chập hai đầu dây dẫn vào cực dương của viên pin 9V cũ dính máu.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Một luồng điện đoản mạch cực mạnh bùng lên bên trong hộp kỹ thuật, tạo ra một từ trường đối kháng đột ngột làm quá tải hệ thống cuộn cảm của cửa thép. Tiếng rít từ trường nặng nề đột ngột tắt lịm. Lực hút nam châm điện nặng hai tấn bị vô hiệu hóa hoàn toàn trong vòng sáu mươi giây trước khi bộ lưu điện dự phòng tự động kích hoạt lại.
Nhưng dải đoản mạch từ trường cũng lập tức kích hoạt hệ thống báo động an ninh nội bộ của tòa nhà.
*Reng... Reng... Reng...*
Tiếng chuông báo động đỏ rít lên chói tai từ loa trần. Đèn halogen chiếu sáng trong kho hồ sơ đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu.
“Kẻ xâm nhập!” Đặng Văn Lực gầm lên một tiếng vang dội. Gã khổng lồ xoay người lao thẳng về phía cửa sau với tốc độ kinh hoàng của một võ sĩ boxing hạng nặng.
Cùng lúc đó, hệ thống an ninh phát hiện sự cố mất điện từ trường đột ngột tại kho tầng 1, tự động kích hoạt lệnh hạ cửa sập chống cháy khẩn cấp do kỹ sư Phạm Khánh Toàn thiết kế.
*Rầm... Rầm... Rầm...*
Tấm cửa thép chống cháy nặng hai tấn từ phía trần nhà bắt đầu từ từ hạ xuống theo rãnh trượt thủy lực cơ học, chuẩn bị khóa kín hoàn toàn mọi lối ra vào của kho hồ sơ trong vòng sáu mươi giây để cô lập kẻ đột nhập.
Linh rơi vào trạng thái hoảng loạn nhận thức cực độ. Chỉ số tỉnh táo của anh tụt dốc không phanh. Tiếng xì xì của hệ thống phun khí độc gây tê liệt thần kinh bắt đầu rò rỉ từ các họng phun trên trần, tạo ra một làn sương mù màu xám nhạt có mùi hạnh nhân đắng ngọt. Khí độc bắt đầu tấn công vào thùy trán của Linh, gây ra một cơn đau đầu dữ dội và làm nhòe đi tầm nhìn của anh.
Anh chỉ còn đúng ba mươi giây trước khi tấm cửa sập chống cháy của Toàn khóa chết lối thoát duy nhất, và gã bảo vệ Lực chỉ còn cách anh chưa đầy năm mét.
Linh quỳ rạp xuống chân cánh cửa thép từ trường xoay vòng. Bàn tay phải của anh—nơi lớp da chết dính keo Bio-Glue đang bị kích ứng dữ dội bởi mồ hôi và hóa chất độc hại—co rút lại đau đớn. Anh dùng tay trái ấn mạnh vào vết sẹo chữ X rỉ máu ở cổ tay để giữ lấy một mảnh tỉnh táo cuối cùng.
Anh rút thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan siêu mỏng ra, luồn thẳng vào lõi khóa cơ học phụ của cánh cửa thép xoay vòng.
Linh không thể nhìn bằng mắt trong làn khói độc đang dâng cao. Anh nhắm nghiền mắt, kích hoạt thính giác tuyệt đối cực hạn để lắng nghe tiếng thở của ổ khóa giữa tiếng chuông báo động gầm rú và tiếng xì của khí độc.
*Cạch...*
Bi khóa thứ nhất khớp vào rãnh.
*Tách...*
Bi khóa thứ hai trượt đi dưới lực gạt tì đè của thanh titan.
Lực gạt cơ học từ bàn tay run rẩy của Linh truyền trực tiếp qua thân thép titan mỏng manh vào xương ngón tay cái. Đầu ngón tay cấy ghép của anh bắt đầu nứt rách các đường chỉ khâu sinh học đỏ hằn dưới áp lực tì mạnh. Máu tươi rỉ ra, thấm đẫm lớp găng da mỏng chống tĩnh điện.
“Mày không thoát được đâu!” Tiếng gầm của Đặng Văn Lực vang lên ngay sau lưng Linh. Gã bảo vệ khổng lồ đã lao đến sát góc kẹt, chiếc dùi cui điện trên tay gã quét ra những tia lửa điện màu xanh lam sáng lòa.
Linh không quay đầu lại. Anh dồn toàn bộ ý chí và xúc giác vào đĩa khóa thứ ba.
*Tách...*
Ổ khóa cơ xoay vòng từ trường có cấu trúc đối xứng ngược phức tạp, đĩa khóa thứ tư bị che khuất bởi một chốt chặn từ tính phụ. Linh nhớ lại sơ đồ chìm trong cuốn gia phả giấy bản cổ của bố.
“Xoay ngược chiều kim đồng hồ góc mười lăm độ... dùng lực đòn bẩy thẳng đứng!”
Linh đột ngột thay đổi góc gạt của thanh titan, tì mạnh mười đầu ngón tay rách nát vào thân khóa. Cơn đau buốt thấu xương từ vết mổ bị rách nát và keo Bio-Glue kích ứng khiến anh suýt ngất lịm, nhưng anh vẫn giữ vững lực gạt ở mức micromet.
Cùng lúc đó, tấm cửa sập chống cháy của Toàn đã hạ xuống chỉ còn cách mặt sàn bê tông nửa mét. Tiếng gầm rú của hệ thống xích kéo thủy lực nghe như tiếng nghiến răng của tử thần.
Linh lướt tay trái vớ lấy một thanh thép kỹ thuật tròn nằm vương vãi trên sàn hầm kỹ thuật, dùng hết sức bình sinh chèn trực tiếp vào khe khớp van thủy lực của tấm cửa sập đang hạ xuống.
*Két... Két... rầm...*
Tấm cửa sập chống cháy nặng hai tấn đè sầm lên thanh thép kỹ thuật, tiếng kim loại biến dạng rít lên ghê người. Thanh thép bị uốn cong gập lại dưới áp lực thủy lực cực lớn, nhưng nó đã kịp tạo ra một khoảng trễ mười giây quyết định trước khi cửa khóa cứng hoàn toàn.
*Click...*
Tiếng bi khóa thứ tư và cũng là cuối cùng rơi xuống rãnh khóa vang lên giòn giã trong thính giác tuyệt đối của Linh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!