Nhạc nềnPuppeteer

Đêm Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa Sài Gòn về đêm không hề giảm hạt, trái lại càng lúc càng nặng nề dội xuống những con hẻm chằng chịt của Quận 4. Nước mưa tuôn xối xả qua những máng xối rỉ sét, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của tiếng kim loại va đập và tiếng sấm rền rĩ từ phía sông Sài Gòn. Nguyễn Tuấn Linh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu, để mặc những giọt nước lạnh buốt tạt vào nửa khuôn mặt hốc hác. Dưới chân anh, dòng nước bẩn tràn qua các miệng cống, cuốn theo rác thải và váng dầu xe máy lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt.


Trong túi áo khoác kaki ẩm ướt, chiếc điện thoại Nokia cổ không định vị GPS nằm im lìm như một khối sắt nguội. Nhưng trong lồng ngực Linh, nhịp tim đang đập dồn dập, dội lên những tiếng thình thịch khô khốc. Lời cầu cứu đứt quãng của dì Lan vẫn còn vang vọng bên tai anh như một thứ độc chất găm vào màng nhĩ. *"Nó bị người ta ép uống thuốc quá liều... Phòng biệt giam 101... Bệnh án gốc vẫn còn một bản lưu vật lý..."*


Linh siết chặt bàn tay trong túi da đeo chéo. Đầu ngón tay anh chạm vào thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế—món bảo bối mà anh vừa mài mỏng thêm đúng 0.05 milimet trong đêm bão. Đó là tất cả những gì anh có để đối đầu với đế chế công nghệ y sinh đang bóp nghẹt thành phố này.


*Húuuu... oaooo...*


Từ phía đầu hẻm lớn cách đó ba dãy nhà, tiếng còi hú dồn dập của Đội tuần tra cơ động số xé toạc màn mưa. Ánh đèn led xanh đỏ quét dọc qua các bức tường gạch ẩm mốc, hắt lên những bóng ma đô thị đang vội vã lẩn trốn. Linh lách mình vào bóng tối của một khe hẹp giữa hai căn nhà tôn sập xệ. Anh nín thở, lưng áp chặt vào bức tường gạch lạnh ngắt, thính giác tuyệt đối của anh lập tức hoạt động, phân tách tiếng mưa rơi với tiếng lốp xe rít trên đường trơn trượt.


"Hai xe bán tải. Sáu nhân viên tuần tra an ninh số. Chúng đang siết chặt vòng vây Quận 4," Linh thầm nhẩm tính. Ý chí của anh căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) của anh, vốn đang ở mức 90%, khẽ dao động khi dải hạ âm 19Hz từ chiếc chuông gió đồng ở tiệm Kỳ Nghệ không còn bên cạnh để xoa dịu đại não. Anh chỉ còn lại một mỏ neo duy nhất: nỗi căm phẫn tột cùng và lời hứa giải oan cho Vy.


Linh lầm lũi di chuyển dọc theo các điểm mù của hệ thống camera an ninh đường phố. Anh đã thuộc lòng quy luật quét của các ống kính AI nhờ sơ đồ tần số quét mà Đăng cung cấp. Cứ mỗi mười hai giây, camera giao lộ sẽ xoay một góc bốn mươi lăm độ, để lại một khoảng trống tối tăm kéo dài đúng bốn giây dưới gầm cầu đi bộ. Linh lợi dụng khoảng trống ấy, lướt đi như một bóng ma vật lý không để lại dấu vết.


Mục tiêu của anh nằm ngay trước mắt: một Trạm quét định danh công cộng (Citizen Kiosk) đặt dưới mái hiên bê tông của tòa nhà hành chính phường đã đóng cửa. Đây là một cabin kính cường lực vô trùng, bên trong phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ màn hình cảm ứng của hệ thống dịch vụ công. Trạm quét này kết nối trực tiếp với cơ sở dữ liệu y tế tầng thấp của thành phố, là kẽ hở duy nhất để Linh có thể truy cập vào mạng lưới lưu trữ của Khánh An mà không cần phải vượt qua các chốt bảo mật sinh trắc học nghiêm ngặt tại trụ sở tập đoàn.


Linh bước vào cabin kính. Cánh cửa tự động khép lại, cách biệt anh với tiếng mưa xối xả bên ngoài, nhưng không khí bên trong lại ngột ngạt và nồng nặc mùi ozone từ các thiết bị điện tử hoạt động liên tục. Màn hình lớn trước mặt anh hiển thị dòng chữ chào mừng lạnh lùng: *"Vui lòng xuất trình thẻ căn cước công dân số và quét vân tay để bắt đầu giao dịch."*


Linh rút chiếc thẻ định danh bằng nhựa gắn chip RFID của mình ra. Ngón tay anh khẽ chạm vào mặt thẻ lạnh ngắt. Anh biết, nếu anh quét thẻ một cách bình thường, hệ thống AI giám sát 'Khánh An 1.0' sẽ lập tức dán nhãn anh là đối tượng nghi vấn vì lịch sử tìm kiếm thông tin nhạy cảm liên quan đến Vy. Anh cần phải kích hoạt chế độ quản trị viên cơ học (Administrative Bypass Mode) của trạm quét.


Linh không dùng phần mềm hack. Anh dùng cơ học thuần túy.


Anh cúi xuống, quan sát khe cắm thẻ từ của trạm quét. Bên trong khe cắm hẹp chỉ rộng chưa đầy hai milimet kia, ngoài các chân tiếp xúc mạ vàng của chip điện tử, còn có một lẫy lò xo micro-switch bằng đồng thau. Cái lẫy này có nhiệm vụ xác nhận vật lý rằng thẻ đã được cắm ngập vào đáy đầu đọc. Nếu có thể kích hoạt cái lẫy đó đồng thời với việc tạo ra một đoản mạch từ trường nhẹ ở cuộn dây cảm ứng bên trong, hệ thống sẽ rơi vào trạng thái tự chẩn đoán lỗi phần cứng và tự động mở cổng phân quyền hệ thống cho kỹ thuật viên.


Linh rút thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan siêu mỏng ra khỏi túi da. Đầu thanh gạt sáng lấp lánh dưới ánh sáng xanh của màn hình. Anh đưa thanh gạt vào khe cắm thẻ, chuyển động cực kỳ chậm rãi để không làm trầy xước các chân tiếp xúc điện tử.


*Cạch. Nhẹ đến mức không thể nghe bằng tai thường.*


Xúc giác cực hạn của Linh truyền từ đầu thanh gạt titan trực tiếp vào xương ngón tay cái. Anh cảm nhận được độ đàn hồi của lò xo micro-switch. Nó cứng hơn anh tưởng, đòi hỏi một lực tì đè liên tục ở mức áp lực khoảng ba mươi gam.


"Chính là nó," Linh thì thầm. Anh dùng tay trái giữ chặt thanh gạt để duy trì áp lực lên micro-switch, trong khi tay phải lướt nhanh chiếc thẻ định danh vào khe cắm.


Ngay lập tức, màn hình trạm quét chớp nháy liên tục. Các dòng lệnh hệ điều hành màu trắng chạy dọc trên nền đen. Linh khẽ mỉm cười. Cơ chế cơ học cổ điển đã đánh bại sự khóa chặt của hệ thống số. Giao diện tra cứu hồ sơ bệnh án quốc gia hiện ra trước mắt anh.


Linh nhanh chóng nhập mã hồ sơ y tế của Lê Khánh Vy trên bàn phím ảo. Ngón tay anh run rẩy nhẹ khi nhìn thấy biểu tượng thư mục bệnh án của em gái hiện lên với nhãn đỏ: *"Tài liệu mật cấp 1 - Giới hạn truy cập sinh trắc học."*


Để mở thư mục này, trạm quét yêu cầu một bước xác thực cuối cùng: Quét vân tay tĩnh mạch bằng tia hồng ngoại.


Linh đặt ngón tay trỏ của mình lên mặt kính của máy quét sinh học đặt bên phải màn hình. Một luồng ánh sáng hồng ngoại đỏ rực quét qua da thịt anh, chiếu sáng những mạch máu li ti dưới lớp biểu bì.


Cùng lúc đó, tại căn phòng trung tâm của Phòng An ninh Số Khánh An, đặt trên tầng ba mươi mốt của tòa nhà trụ sở tập đoàn, các màn hình giám sát hành vi thời gian thực đang nhảy số liên tục. Lê Quốc Khánh—Trưởng phòng an ninh số—ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da lớn, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo không rời khỏi biểu đồ lưu lượng truy cập bất thường vừa được hệ thống AI cảnh báo.


Khánh là một kẻ thực dụng đến tàn nhẫn. Hắn không tin vào con người, hắn chỉ tin vào sự chính xác tuyệt đối của các thuật toán kiểm soát. Trên màn hình của hắn, một dấu chấm đỏ nhấp nháy tại vị trí Trạm quét định danh công cộng Quận 4.


"Báo cáo sai số sinh học," giọng nói tổng hợp lạnh lùng của AI Khánh An 1.0 vang lên từ loa hệ thống. "Phát hiện hành vi truy cập trái phép vào hồ sơ bệnh án Lê Khánh Vy. Đối tượng đang sử dụng phương pháp bypass cơ học trên đầu đọc thẻ. Tiến trình quét vân tay đang diễn ra."


Lê Quốc Khánh khẽ nhướng mày. Hắn vỗ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính. "Bypass cơ học? Thợ khóa sao? Thú vị đấy. Truy xuất thông tin định danh của thẻ đang cắm."


"Căn cước công dân số đăng ký tên: Nguyễn Tuấn Linh. Nghề nghiệp: Thợ sửa khóa tự do," AI lập tức phản hồi, hiển thị ảnh chân dung của Linh bên cạnh biểu đồ quét vân tay.


Khánh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Linh trên màn hình. Một nụ cười lạnh lùng, vô cảm thoáng qua trên môi hắn. "Nguyễn Tuấn Linh... anh trai của Lê Khánh Vy. Kẻ đang cố gắng tìm kiếm những thứ không thuộc về mình. AI, kích hoạt máy quét tĩnh mạch hồng ngoại thời gian thực tại trạm quét đó. Phân tích chỉ số nhịp tim và nhiệt độ da của đối tượng."


"Rõ. Đang kích hoạt giao thức quét sâu."


Quay trở lại cabin kính cường lực ngột ngạt ở Quận 4, Linh cảm thấy mặt kính của máy quét vân tay đột ngột nóng lên. Ánh sáng đỏ hồng ngoại chuyển sang dải tần số cao hơn, rát nhẹ trên da thịt ngón tay anh.


Linh giật mình. Anh nhận ra hệ thống quét tĩnh mạch bắt đầu khởi động sâu hơn để đối chiếu cấu trúc hemoglobin trong máu. Đây không còn là một cuộc quét vân tay thông thường nữa. Đây là một cuộc giải phẫu sinh học kỹ thuật số.


"Khốn kiếp," Linh rủa thầm. Anh cảm nhận được một luồng điện từ trường nhẹ chạy dọc qua ngón tay, làm co rút các mao mạch. Xúc giác nhạy cảm của anh báo động rằng máy quét đang cố gắng đo chỉ số nhiệt độ da và nhịp sinh học của anh để đối chiếu với hồ sơ công dân gương mẫu trong cơ sở dữ liệu.


Vì di chuyển ngoài trời mưa bão quá lâu, nhiệt độ cơ thể Linh đã giảm xuống đáng kể. Da tay anh lạnh ngắt và ẩm ướt.


"Phát hiện sai số nhiệt độ da 2%," giọng nói tự động của trạm quét vang lên trong cabin, khô khốc và đe dọa. "Hệ thống yêu cầu quét lại. Vui lòng giữ nguyên ngón tay trên mặt kính."


Linh biết mình không thể quét lại. Càng quét sâu, AI càng dễ dàng phát hiện ra sự bất thường trong cấu trúc tĩnh mạch của anh dưới tác động của sự căng thẳng thần kinh. Anh quyết định sử dụng thiết bị gạt cơ học để làm kẹt nhịp xoay của đầu đọc thẻ, cố gắng rút thẻ định danh ra để hủy bỏ giao dịch cưỡng bức.


Anh xoay nhẹ thanh gạt titan chữ L bên trong khe cắm thẻ, cố gắng tìm chốt hãm điện từ của đầu đọc để mở khóa giữ thẻ bằng tay.


*Kịch. Kịch.*


Tiếng bánh răng nhựa bên trong đầu đọc rên rỉ dưới áp lực của thanh titan siêu mỏng. Linh tập trung thính giác tuyệt đối để cảm nhận từng nấc trượt của bánh răng. Nhưng hệ thống an ninh số không để cho anh có thời gian.


Tại phòng điều khiển, màn hình của Lê Quốc Khánh lóe lên sắc đỏ cảnh báo nguy hiểm.


"Cảnh báo: Phát hiện hành vi can thiệp vật lý phá hoại đầu đọc thẻ," AI báo cáo dồn dập. "Chỉ số nhịp tim của đối tượng Nguyễn Tuấn Linh tăng vọt lên 112 nhịp/phút. Sai số nhiệt độ da vượt ngưỡng an toàn. Xác định hành vi mạo danh và xâm nhập hệ thống trái phép."


Ánh mắt Lê Quốc Khánh tối sầm lại. Sự tàn nhẫn thực dụng của hắn trỗi dậy. Hắn không cần bắt sống Linh ngay lúc này; hắn muốn cô lập hoàn toàn kẻ xâm nhập này trước khi hắn kịp chạm vào bất kỳ dữ liệu nhạy cảm nào của tập đoàn.


"AI, hủy bỏ quyền truy cập của thẻ Nguyễn Tuấn Linh ngay lập tức," Khánh ra lệnh bằng giọng nói đều đều, lạnh tanh. "Kích hoạt Giao thức Xóa Danh tính Số toàn diện đối với công dân này trên cơ sở dữ liệu quốc gia. Dán nhãn đối tượng là kẻ tâm thần đã chết mạo danh."


"Yêu cầu xác nhận quyền quản trị tối cao của Trưởng phòng an ninh số," AI phản hồi.


Khánh đặt ngón tay của mình lên máy quét bảo mật trên bàn làm việc. "Xác nhận. Thực hiện lệnh xóa vĩnh viễn."


"Đang thực hiện giao thức xóa danh tính số..."


Trong cabin kính ở Quận 4, màn hình trạm quét đột ngột tắt lịm trong một phần mười giây, rồi bùng lên một sắc đỏ ngòm, rực rỡ và đáng sợ như máu loãng.


Linh kinh hoàng nhìn thấy toàn bộ các thư mục hồ sơ của Vy biến mất khỏi màn hình. Thay vào đó, một vòng xoáy dữ liệu màu đỏ xuất hiện, nuốt chửng mọi thông tin cá nhân của chính anh đang hiển thị trên giao diện tra cứu.


*Xoạch!*


Đầu đọc thẻ từ của trạm quét đột ngột kích hoạt chốt khóa điện từ hạng nặng. Một tiếng kim loại sập mạnh vang lên bên trong khe cắm, kẹp chặt lấy thanh gạt titan và chiếc thẻ định danh của Linh.


Linh cố gắng giật mạnh tay ra, nhưng đầu đọc đã khóa cứng thẻ của anh như một chiếc bẫy hàm cá mập bằng thép. Áp lực kẹp quá lớn khiến thanh gạt titan chữ L của anh bị uốn cong nhẹ.


"Cảnh báo đỏ!" tiếng còi báo động bên trong cabin bắt đầu rú lên những âm thanh chói tai, nhấp nháy đồng bộ với ánh sáng đỏ trên màn hình. "Phát hiện hành vi mạo danh nguy hiểm. Hệ thống đã phong tỏa thiết bị. Lực lượng an ninh đang trên đường đến hiện trường."


Linh hoảng loạn thực sự. Đây không chỉ là một lỗi hệ thống thông thường. Anh cảm nhận được một sự rỗng tuếch kỳ lạ đang lan tỏa trong không gian số xung quanh mình.


Trong túi áo khoác của anh, chiếc điện thoại Nokia cổ bỗng nhiên rung lên bần bật liên tục. Linh dùng tay phải rảnh rỗi rút điện thoại ra, màn hình đơn sắc hiển thị hàng loạt tin nhắn văn bản tự động từ các ứng dụng ngân hàng và dịch vụ công cộng liên kết với số căn cước của anh:


*"Tài khoản ngân hàng của quý khách đã bị đóng băng do chủ tài khoản không còn tồn tại trên hệ thống định danh."*

*"Cảnh báo: Thẻ căn cước công dân số của quý khách đã bị hủy bỏ hiệu lực pháp lý vĩnh viễn."*

*"Thông báo từ Cổng dịch vụ công: Hồ sơ công dân Nguyễn Tuấn Linh đã bị xóa khỏi cơ sở dữ liệu quốc gia."*


Linh nhìn những dòng chữ chạy trên màn hình điện thoại với đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Từng dòng chữ như những nhát búa nện thẳng vào nhận thức của anh. Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, toàn bộ sự tồn tại pháp lý của anh trên thế giới này đã bị bốc hơi hoàn toàn bởi một lệnh xóa tự động từ phòng máy chủ giám sát AI Khánh An 1.0.


Anh không còn là Nguyễn Tuấn Linh, thợ khóa lương thiện của Quận 4 nữa. Trên giấy tờ, trên hệ thống, anh đã trở thành một kẻ vô danh, một bóng ma không tồn tại.


Tiếng còi xe tuần tra ngoài kia đã đến rất gần, tiếng lốp xe nghiến sình lầy vang lên ngay sát hiên tòa nhà hành chính. Ánh đèn pha cực mạnh của xe bán tải an ninh quét qua lớp kính cường lực của cabin, rọi thẳng vào bóng dáng Linh đang bị kẹt tay trong máy quét.


Linh hiểu rằng nếu anh bị bắt lúc này, anh sẽ biến mất mãi mãi trong những căn hầm tối tăm của dưỡng trí viện Vạn An mà không ai có thể tìm ra, bởi vì không còn bất kỳ hồ sơ pháp lý nào chứng minh anh từng tồn tại để gia đình hay luật sư có thể bảo lãnh.


Sự tỉnh táo của Linh bị dồn vào chân tường. Anh dùng hết sức bình sinh, tì cả trọng lượng cơ thể lên cán thanh gạt titan chữ L đang bị kẹp chặt.


*Rắc!*


Tiếng nhựa của đầu đọc thẻ vỡ vụn dưới lực bẻ cơ học cực hạn của Linh. Thanh gạt titan bị rách một đường sâu dọc theo thân, nhưng chốt khóa điện từ đã bị bẻ gãy. Linh giật phắt bàn tay và thanh gạt ra ngoài, bỏ lại chiếc thẻ định danh số đã bị cháy đen chip điện tử bên trong khe cắm.


Linh lách người ra khỏi cabin kính đúng lúc cánh cửa tự động mở ra do hệ thống báo động kích hoạt chế độ thoát hiểm khẩn cấp. Anh lao thẳng vào màn mưa xối xả bên ngoài, bóng dáng gầy gò của anh ngay lập tức bị chìm nghỉm trong bóng tối của những con hẻm hẹp Quận 4, ngay trước khi những nhân viên an ninh số đầu tiên ập vào trạm quét với chiếc máy quét sinh học cầm tay trên tay.


Sau lưng anh, màn hình trạm quét chuyển sang màu đỏ ngòm với dòng chữ hiển thị lạnh lùng, vô hồn hắt ra màn mưa bong bóng:


"Tài khoản không tồn tại. Đối tượng mạo danh nguy hiểm."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!