Nhạc nềnPuppeteer

Bức Tường Tĩnh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới vẫn chưa chịu buông tha cho Sài Gòn. Tiếng mưa xối xả dội vào mái tôn của căn nhà kho bỏ hoang bên sông Sài Gòn nghe rầm rập như tiếng súng liên thanh. Không khí bên trong đặc quánh mùi rỉ sét, dầu máy cũ và mùi ẩm mốc của những kiện hàng phế liệu bỏ hoang.


Nguyễn Tuấn Linh ngồi lặng lẽ trên một chiếc thùng phuy sắt rỉ. Dưới ánh sáng tù mù, vàng vọt phát ra từ chiếc bóng đèn dây tóc treo lơ lửng, khuôn mặt anh hốc hác, hai hõm má sâu hoắm và đôi mắt mệt mỏi nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Chỉ số tỉnh táo của Linh hiện đang mấp mé ở mức năm mươi lăm phần trăm. Vết thương cũ ở cổ tay trái—vết sẹo tự rạch hình chữ X—đã đóng vảy cứng, nhưng mỗi khi anh siết chặt nắm tay, nó lại nhói lên một cơn đau buốt. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không bị cuốn vào những tiếng thì thầm hoang tưởng về nụ cười của Lê Minh Triết trong bóng tối.


Nhưng lúc này, Linh có một nỗi đau thể xác khác cần phải đối mặt.


Anh lột chiếc găng da cừu mỏng chống tĩnh điện ra khỏi bàn tay phải. Ngón tay cái của anh đang rỉ máu tươi. Vết cắt mới từ chiếc bẫy khóa cơ xoay ngược của kẻ phản bội Trịnh Văn Lang tại phòng gác mái Kỳ Nghệ vẫn còn hở miệng, đỏ hằn và nhức nhối. Linh cắn chặt răng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. Anh cần phải hoàn thành quy trình cấy ghép mô da thô sơ trước khi tiến hành đột nhập vào cổng phụ của tòa nhà tập đoàn y sinh Khánh An. Thời gian hoạt động của dải vân tay ma từ thi thể của Triết chỉ còn đúng chín ngày trước khi các tế bào biểu bì bắt đầu phân hủy hoàn toàn.


Linh mở chiếc túi da đeo chéo, cẩn thận lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch keo sinh học Bio-Glue—loại hợp chất polymer hữu cơ đặc dụng mà nữ bác sĩ pháp y Trịnh Hoài An đã lén trích xuất từ kho vật tư tiêu hao của trung tâm pháp y để cung cấp cho anh.


"Bio-Glue sẽ kết dính lớp da chết của Triết vào đầu ngón tay của cậu trong vòng bốn mươi tám giờ," giọng nói của Hoài An như vẫn còn vang vọng bên tai Linh. "Nhưng hãy nhớ, vết cắt mới trên ngón cái của cậu sẽ bị keo sinh học này kích ứng dữ dội. Cậu sẽ phải chịu đựng một cơn đau buốt thấu xương mà không được dùng bất kỳ chất gây tê lâm sàng nào, vì thuốc tê sẽ làm tê liệt hoàn toàn các đầu dây thần kinh xúc giác của thợ khóa."


Linh không do dự. Anh dùng một chiếc nhíp y tế siêu nhỏ lén lấy ra dải biểu bì vân tay nhợt nhạt của Lê Minh Triết đang được bảo quản lạnh trong dung dịch muối sinh lý. Anh đặt dải da chết lên một tấm kính vô trùng. Bằng đôi bàn tay run rẩy nhẹ do cơn sốt nhẹ âm ỉ, Linh khéo léo căn chỉnh mép mô da chết sao cho trùng khớp hoàn hảo với lớp biểu bì đã bị bóc tách trên ngón tay cái dính máu của mình.


Anh cầm lọ keo Bio-Glue, nhỏ từng giọt dung dịch trong suốt lên đường khâu sinh học đỏ hằn.


*Xèo...*


Một tiếng rít nhỏ vang lên khi hóa chất kết dính tiếp xúc với máu tươi và mô thịt hở. Cơn đau đột ngột xộc thẳng lên thùy trán mạnh đến mức Linh trợn trừng mắt, toàn thân co giật mạnh. Anh phải tự cắn chặt vào môi dưới đến bật máu để không phát ra tiếng thét. Vết sẹo chữ X trên cổ tay trái nhói lên, đóng vai trò như một chiếc mỏ neo xúc giác kéo ý thức của anh ra khỏi bờ vực ngất lịm. Sau năm phút tra tấn thể xác cực hạn, lớp keo Bio-Glue khô lại, tạo thành một bề mặt vân tay phẳng hoàn hảo, kết dính dải biểu bì của người chết vào mười đầu ngón tay của Linh.


Linh thở dốc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh đưa bàn tay lên trước mắt. Dưới lớp keo sinh học, mười đầu ngón tay của anh trông nhẵn bóng, dị dạng, mang dải vân tay của Lê Minh Triết nhưng lại lạnh ngắt như đá.


“Độ ấm bàn tay hiện tại là bao nhiêu?” Linh khàn giọng hỏi vào khoảng không tối tăm.


Từ góc phòng gác mái của nhà kho, Phan Minh Đăng ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính xách tay quân sự chống nước. Gương mặt gã lập trình viên hốc hác, quầng mắt thâm đen vì thiếu ngủ. Đăng cầm một thiết bị đo nhiệt độ hồng ngoại cầm tay, bấm nút quét qua bàn tay Linh.


“Chỉ có ba mươi lăm độ C,” Đăng lắc đầu, giọng lo lắng. “Quá lạnh. Ngoài trời đang bão mưa, nhiệt độ cơ thể mày lại đang sốt nhẹ ở mức ba mươi tám độ rưỡi, nhưng lớp da chết cấy ghép bên ngoài lại không có máu lưu thông nên nhiệt độ sụt giảm nghiêm trọng. Máy quét tĩnh mạch hồng ngoại thời gian thực do Đặng Hoàng Quân thiết kế ở cổng phụ tòa nhà Khánh An sẽ phát hiện ra ngay lập tức sự chênh lệch nhiệt độ này. Nó đo cả sự phân bổ nhiệt của hemoglobin dưới da. Nếu nhiệt độ bề mặt lệch quá một độ C so với chuẩn sinh học ba mươi sáu độ rưỡi, hệ thống AI sẽ lập tức báo động đỏ.”


Linh lặng lẽ rút từ trong túi áo khoác kaki sẫm màu ra một viên pin 9V cũ kỹ bọc trong giấy bạc—đây chính là phương pháp co mao mạch mà cựu Giáo sư bảo mật Trần Ngọc Sơn đã chỉ dẫn cho anh trước đó.


“Tao biết cách đối phó,” Linh trầm giọng, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng của một thợ khóa đã chấp nhận từ bỏ sự tồn tại pháp lý của mình để trở thành một bóng ma vô hình. “Dòng điện nhẹ từ pin 9V sẽ kích thích các mao mạch ở đầu ngón tay co lại tạm thời. Nó sẽ ngăn dòng máu nóng từ cơ thể tao truyền lên, đồng thời làm giảm nhiệt độ cục bộ của ngón tay xuống mức đồng nhất với mô da chết của Triết. Chúng ta sẽ đánh lừa cảm biến nhiệt độ của Quân bằng cách tạo ra một trạng thái tĩnh mạch giả lập tĩnh hoàn toàn.”


“Nhưng dòng điện 9V chập trực tiếp vào vết thương hở sẽ làm bàn tay mày bị tê liệt tạm thời trong vòng hai mươi phút!” Đăng đứng bật dậy, giọng run rẩy. “Nếu sau khi qua cửa mà tay mày bị liệt, mày sẽ bẻ khóa đường ống thông gió thế nào?”


“Tao chỉ cần mười giây để qua cửa,” Linh lạnh lùng đáp, anh kéo chiếc găng da cừu mỏng đeo trở lại vào bàn tay phải để giữ ấm tạm thời ở mức ba mươi sáu độ rưỡi. “Sau đó, tao sẽ có hai mươi phút dưới hầm kỹ thuật để đợi xúc giác hồi phục. Đi thôi. Thời gian thay ca của lính gác cổng phụ chỉ kéo dài đúng năm phút.”


***


Một giờ ba mươi phút sáng.


Tòa nhà trụ sở tập đoàn y sinh Khánh An đứng sừng sững giữa trung tâm thành phố như một pháo đài công nghệ khổng lồ, những dải đèn LED màu xanh lam chạy dọc theo các vách kính chống đạn hắt ánh sáng lạnh lẽo xuống mặt đường nhựa sũng nước mưa bão.


Linh đứng nép mình trong bóng tối của một bốt điện thoại công cộng cũ đối diện cổng phụ. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu, cổ áo khoác kaki dựng cao để che khuất khuôn mặt hốc hác. Thính giác tuyệt đối của anh đang hoạt động hết công suất, lọc bỏ tiếng mưa rơi xối xả để lắng nghe tiếng rít đều đặn của động cơ bước từ chiếc camera AI đang xoay quét góc chín mươi độ trên tường bao.


Cổng phụ của tòa nhà là một lối đi nhỏ dành riêng cho nhân viên bảo trì kỹ thuật, được bảo vệ bởi một hệ thống cửa thép kiên cố tích hợp đầu đọc thẻ RFID và máy quét tĩnh mạch hồng ngoại thời gian thực. Đây là tác phẩm đắc ý nhất của Đặng Hoàng Quân – kỹ sư trưởng bộ phận quét sinh học của tập đoàn. Quân vốn là một kẻ ái kỷ, ngạo mạn, luôn tự phụ rằng không một mô da giả hay dấu vân tay ma nào có thể vượt qua được bức tường bảo mật tĩnh mạch hồng ngoại do hắn thiết kế.


Linh hít một hơi thật sâu, nén cơn sốt đang âm ỉ đốt cháy lồng ngực. Anh bước nhanh qua đường, lợi dụng đúng ba giây điểm mù khi camera AI xoay hướng quét về phía bãi đỗ xe. Anh tiếp cận đầu đọc thẻ từ của cổng phụ.


Linh rút chiếc thẻ nhân viên an ninh giả—chiếc thẻ nhựa gắn chip RFID mà anh đã lén sao chép mã từ đặc vụ Thùy ở tập trước nhờ thiết bị cầm tay ngầm—và áp vào đầu đọc.


*Tít... Tít...*


Tiếng còi báo lỗi khô khốc vang lên. Dải đèn LED trên đầu đọc thẻ từ đột ngột chuyển sang màu đỏ ngòm.


Linh biến sắc. Anh lập tức nhận ra một sự thật kinh hoàng: Đặng Hoàng Quân đã phát hiện ra sự cố rò rỉ mã thẻ và đã chủ động khóa toàn bộ tài khoản của Thùy từ xa. Kế hoạch đột nhập bằng thẻ giả hoàn toàn phá sản.


“Chết tiệt,” Linh thầm rủa trong lòng.


Ngay lúc đó, từ phía bên kia giao lộ, ánh đèn pha của một chiếc xe bán tải tuần tra an ninh số đột ngột quét qua màn mưa, hướng thẳng về phía cổng phụ. Tiếng động cơ gầm rú dồn dập báo hiệu đội tuần tra của Nguyễn Văn Hắc đang tiến hành quét thực địa khu vực này. Linh bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan: nếu anh rút lui ngay bây giờ, hệ thống camera AI sẽ ghi nhận dáng đi khập khiễng của anh và kích hoạt lệnh báo động đỏ toàn khu vực; nếu anh ở lại, anh bắt buộc phải bẻ gãy hệ thống quét tĩnh mạch của Quân trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


Nhưng Linh không hề biết rằng, từ trong bóng tối của một chiếc xe du lịch sẫm màu đỗ bên đường, một đôi mắt sắc sảo luôn quan sát mọi cử động của anh.


Đó là Đại úy cảnh sát hình sự Nguyễn Đăng Khoa. Khoa đã theo dõi Linh suốt từ nhà xác bệnh viện Bình Hưng sau khi phát hiện ra những điểm bất thường cực kỳ nghiêm trọng trong hồ sơ tử vong bị tẩy xóa của Lê Minh Triết. Bản năng thám tử lão luyện của Khoa mách bảo rằng gã thợ khóa vô danh này không phải là một kẻ tâm thần nguy hiểm như lệnh truy nã đỏ của Trần Thế Bảo tuyên bố, mà là nhân chứng duy nhất nắm giữ chân tướng về âm mưu của tập đoàn.


Nhìn thấy Linh đang bị kẹt trước cổng phụ và chiếc xe tuần tra của Hắc đang tiến lại gần, Khoa đưa ra một quyết định táo bạo. Anh mở cửa xe bước xuống, cố tình đi thẳng vào sảnh chính của tòa nhà Khánh An cách cổng phụ ba mươi mét.


Khoa rút chiếc thẻ cảnh sát của mình ra, đập mạnh xuống bàn lễ tân của sảnh chính, bắt đầu một cuộc tranh cãi hành chính cực kỳ gay gắt với hai nhân viên bảo vệ trực đêm.


“Tôi là Đại úy Nguyễn Đăng Khoa từ Đội án mờ!” Khoa quát lớn, giọng nói vang dội xé toạc tiếng mưa bão. “Tôi yêu cầu các anh phải mở ngay nhật ký ra vào của phân khu y tế để phục vụ điều tra khẩn cấp về vụ mất tích của Lê Minh Triết! Nếu các anh trì hoãn, tôi sẽ khép các anh vào tội đồng lõa cản trở công lý!”


Cuộc tranh cãi ồn ào của Khoa lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của nhóm lính gác cổng phụ. Hai nhân viên an ninh đang đứng gần lối đi ngách vội vã chạy về phía sảnh chính để hỗ trợ đồng nghiệp đối phó với gã cảnh sát hình sự đang giận dữ.


Linh tận dụng khoảng thời gian vàng ngọc đó. Anh quay lại đối mặt với máy quét tĩnh mạch hồng ngoại của Đặng Hoàng Quân.


Anh lột chiếc găng da cừu ra. Ngón tay cái dính máu của anh lạnh ngắt dưới làn mưa phùn. Linh rút viên pin 9V từ túi áo khoác, ép chặt hai cực đồng của viên pin trực tiếp vào vết cắt đang hở miệng trên ngón cái phải.


*Xoẹt...*


Dòng điện một chiều chạy thẳng vào các dây thần kinh cảm giác đang bị tổn thương. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua xương ngón tay khiến toàn thân Linh run rẩy dữ dội. Nhưng đúng như tính toán lý thuyết của Giáo sư Sơn, dòng điện kích thích mạnh khiến các mao mạch dưới da co thắt lại ngay lập tức. Dòng máu nóng từ cơ thể sốt của Linh bị chặn đứng hoàn toàn dưới lớp da chết của Triết. Nhiệt độ của ngón tay sụt giảm nhanh chóng, đạt đến mức đồng nhất hoàn hảo với mô da chết: ba mươi lăm độ C.


Linh đặt ngón tay cái lên mặt kính của máy quét tĩnh mạch.


Cùng lúc đó, tại phòng điều khiển trung tâm ở tầng mười hai, Đặng Hoàng Quân đang ngồi trước hệ thống màn hình giám sát sinh trắc học. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt ngạo mạn quét qua các biểu đồ phân tích tĩnh mạch thời gian thực. Đột ngột, màn hình hiển thị cổng phụ nhấp nháy một dải ánh sáng màu vàng cảnh báo.


“Hửm?” Quân nheo mắt, đặt tách trà xuống. “Sai lệch nhiệt độ tĩnh mạch một phẩy năm độ C? Hệ thống phát hiện mật độ hemoglobin không ổn định.”


Ngón tay Quân lướt nhanh trên bàn phím, kích hoạt camera zoom cận cảnh vào bàn tay đang đặt trên máy quét cổng phụ. Hắn thấy một bàn tay gầy guộc, quấn băng gạc dính máu ở ngón út, nhưng ngón cái đặt trên mặt kính lại phẳng hoàn hảo.


“Một mô da giả sao?” Quân tự lẩm nhẩm, nụ cười ái kỷ xuất hiện trên môi. “Không kẻ nào có thể đánh lừa được thuật toán của ta bằng một dải da chết lạnh ngắt.”


Hắn chuẩn bị bấm nút kích hoạt lệnh phong tỏa khẩn cấp cổng phụ để nhốt chặt kẻ đột nhập bên trong hành lang xoay.


Nhưng ngay giây phút quyết định đó, tiếng chuông báo động từ sảnh chính của tòa nhà dội về phòng điều khiển. Hệ thống camera AI hiển thị hình ảnh thám tử Nguyễn Đăng Khoa đang lớn tiếng đe dọa bắt giữ nhân viên lễ tân, tạo ra một sự cố tranh chấp pháp lý nghiêm trọng ngay tại khu vực công cộng.


Sự chú ý của Quân bị phân tán trong tích tắc. Hắn nhìn sang màn hình sảnh chính, nhíu mày: “Cảnh sát hình sự? Tại sao chúng lại đến đây vào giờ này?”


Dưới cổng phụ, Linh vẫn đang ép chặt viên pin 9V vào ngón tay. Toàn bộ bàn tay phải của anh bắt đầu chuyển sang màu tím tái, các cơ ngón tay co rút dữ dội và mất hoàn toàn cảm giác xúc giác. Cơn đau đớn tột cùng khiến mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên cằm anh.


Cảm biến hồng ngoại của máy quét tiếp tục bắn dải ánh sáng hồng ngoại bước sóng 850nm xuyên qua lớp biểu bì cấy ghép của Triết. Nhờ dòng điện từ viên pin 9V làm co mao mạch, mật độ huyết sắc tố dưới da của Linh đã giảm xuống mức tối thiểu, trùng khớp hoàn hảo với cấu trúc tĩnh mạch tĩnh của thi thể Lê Minh Triết đã được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu tầng thấp của hệ thống.


Màn hình quét trên bốt cổng phụ nhấp nháy dải đèn màu vàng... rồi chuyển dần sang màu vàng chanh...


Quân quay lại màn hình cổng phụ, ngón tay hắn vẫn đặt trên nút phong tỏa. Nhưng biểu đồ phân tích tĩnh mạch đã hoàn thành chu kỳ đối chiếu sinh học.


*Tít...*


Tiếng chuông xác nhận danh tính vang lên khô khốc. Khóa từ trường của cánh cửa thép rít lên một tiếng cơ học nặng nề, dải đèn LED trên máy quét chuyển sang màu xanh lục bảo.


“Xác nhận danh tính: Lê Minh Triết. Quyền truy cập nhân viên kỹ thuật cấp thấp được chấp nhận.”


Quân khựng tay lại. Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ màu xanh trên màn hình, cơ mặt co giật nhẹ vì kinh ngạc: “Lê Minh Triết? Thằng điên đã chết ở viện Bình Hưng sao? Làm thế nào mà...”


Nhưng trước khi Quân kịp đưa ra câu trả lời, Linh đã dùng bờ vai trái lệch khớp của mình đẩy mạnh cánh cửa thép cổng phụ, lách người vào bên trong hành lang tối tăm của tòa nhà Khánh An.


Cánh cửa thép nặng nề từ từ khép lại phía sau anh, tiếng khóa từ trường sập xuống *xoạch* một tiếng lạnh lùng, ngăn cách anh hoàn toàn với thế giới ánh sáng bên ngoài.


Linh quỵ xuống nền bê tông lạnh ngắt của lối đi kỹ thuật. Viên pin 9V rơi khỏi tay anh, lăn lóc trên sàn nhà. Bàn tay phải của anh lúc này hoàn toàn tê liệt, mười đầu ngón tay xám ngoét, không còn bất kỳ một chút cảm giác hay lực co duỗi nào do tác dụng phụ của dòng điện kích thích co mao mạch. Anh chỉ còn đúng hai mươi phút trước khi các mao mạch tự động giãn nở trở lại và gây ra một cơn sốt đào thải mô da cấp tính thứ hai.


Trước mặt Linh, lối vào Tầng hầm kỹ thuật hiện ra như một cái miệng quái vật tối đen, ngập tràn những đường ống dẫn khí áp lực cao rít lên từng hồi và những bó cáp điện trung thế chằng chịt như mạng nhện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!