Bóng Ma Tiệm Khóa
Bốn giờ ba mươi phút sáng. Mưa phùn Sài Gòn rải một lớp sương nước buốt lạnh lên những con hẻm chằng chịt của Quận 4. Tiệm sửa khóa Kỳ Nghệ – thánh địa cơ học một thời của Nguyễn Tuấn Linh – giờ đây đứng im lìm dưới những dải băng niêm phong màu vàng rách nát của lực lượng cảnh sát. Những lá tôn rỉ sét trên mái nhà khẽ rên rỉ dưới làn gió ẩm, phát ra những tiếng động cơ học đều đặn như nhịp thở của một thực thể đang lụi tàn.
Linh lách người qua khe hở hẹp giữa hai bức tường gạch ẩm mốc phía sau tiệm. Mười đầu ngón tay anh, vốn mang lớp mô da cấy ghép của Lê Minh Triết, đang nhói lên từng cơn buốt rát dưới lớp băng gạc mỏng. Vết bỏng axit tự hủy vân tay từ đêm triều cường vẫn chưa hoàn toàn kéo da non, khiến mọi cử động co duỗi cơ tay đều trở thành một sự tra tấn lâm sàng cực hạn. Để bảo vệ các đầu dây thần kinh nhạy cảm khỏi bụi bẩn và hơi ẩm, Linh phải đeo một đôi găng da cừu mỏng chống tĩnh điện. Lớp da cừu này làm giảm đi mười lăm phần trăm xúc giác tự nhiên của người thợ khóa, nhưng đó là cái giá bắt buộc phải trả để giữ cho bàn tay anh không bị hoại tử.
Anh đưa bàn tay trái lên, ấn mạnh ngón cái vào vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời xộc thẳng lên thùy trán, lập tức đập tan những tiếng thì thầm hoang tưởng về nụ cười của Triết đang chực chờ trỗi dậy trong đại não. Chỉ số tỉnh táo giữ vững ở mức năm mươi lăm phần trăm. Linh cần sự lạnh lùng này để đột nhập vào phòng gác mái tiệm khóa Kỳ Nghệ, nơi cất giữ cuốn sổ tay thiết kế khóa cơ-từ của người cha quá cố.
Linh ngước nhìn lên chiếc cửa sổ gỗ nhỏ của phòng gác mái phía sau nhà. Khung gỗ đã mục nát do mưa bão kéo dài, nhưng ổ khóa đồng cổ ba nấc xoay khóa chặt hai cánh cửa vẫn đứng vững như một chốt chặn thời gian. Anh lén trèo lên chiếc thang sắt rỉ sét dùng để bảo trì đường ống nước ngoài tường, di chuyển chậm rãi để tránh tạo ra bất kỳ tiếng động cơ học nào có thể kích hoạt hệ thống camera nhận diện dáng đi của chuyên gia Trịnh Minh Khang ở đầu hẻm.
Khi tiếp cận được bậu cửa sổ gác mái, Linh không vội bẻ khóa ngay. Anh áp tai vào lớp gỗ mục, thính giác tuyệt đối căng ra để lọc bỏ tiếng mưa rơi, nghe ngóng động tĩnh bên trong phòng. Chỉ có tiếng chuông gió đồng treo ngoài hiên khẽ va chạm phát ra dải tần thấp quen thuộc. Linh rút thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế từ túi da đeo chéo. Thanh kim loại siêu mỏng này đã được anh nắn thẳng lại sau những biến cố trước, đầu thanh gạt khẽ luồn vào khe hở của ổ khóa đồng cổ. Bằng nhạy cảm xúc giác cực hạn còn sót lại qua lớp găng da mỏng, Linh cảm nhận được ba nấc chốt bi cơ học bên trong.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ba tiếng động cực nhỏ dội lại qua thanh titan trực tiếp vào xương ngón tay cái của Linh. Khóa mở. Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lùa gỗ, lách người vào bên trong không gian tối tăm, ngập tràn mùi dầu máy rỉ sét, bụi bặm và mạng nhện của phòng gác mái.
Nơi đây từng là thánh đường của cha anh, nghệ nghệ nhân Nguyễn Tuấn Minh. Những chiếc tủ gỗ chứa hàng ngàn phôi khóa cổ rỉ sét đứng im lìm trong bóng tối như những bia mộ cơ học. Linh di chuyển đến góc phòng gần lối cầu thang gỗ dẫn xuống tiệm khóa dưới nhà. Theo đúng lời nhắn ngầm từ cô Hoa dọn dẹp, anh cúi xuống lục tìm chiếc giỏ rác nhựa cũ kỹ đặt cạnh bàn làm việc gỗ.
Dưới những lớp giấy vụn và mạt sắt kim loại sắc nhọn, ngón tay Linh chạm vào một vật thể cứng, lạnh ngắt. Anh lôi nó ra. Đó là chiếc USB chứa bản vẽ thiết kế khóa cơ-từ đời đầu của bố anh, được bọc cẩn thận trong một mảnh túi nilon bám đầy dầu nhớt. Cô Hoa đã lén giấu chiếc USB này vào giỏ rác ngay trước khi cảnh sát Trần Thế Bảo ập vào niêm phong tiệm khóa. Linh khẽ siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay đeo găng, cảm nhận một luồng hơi ấm ký ức chạy dọc cánh tay. Đây chính là chìa khóa giúp anh giải mã hệ thống cửa từ trường xoay vòng tầng một của Khánh An.
Nhưng ngay khi Linh định nhét chiếc USB vào túi áo khoác kaki sẫm màu, một tiếng gỗ thông ọp ẹp khẽ vang lên từ góc tối nhất của phòng gác mái.
“Mày đến muộn hơn tao nghĩ đấy, Tuấn Linh.”
Thanh âm khàn đặc, run rẩy nhưng chứa đựng một sự xảo quyệt tột cùng xé toạc bầu không khí vô trùng của căn phòng. Linh giật mình, thính giác tuyệt đối của anh lập tức định vị nguồn phát âm thanh ở phía sau chiếc tủ gỗ lớn đựng phôi khóa cổ.
Một bóng người gầy gò, lưng còng từ từ bước ra khỏi bóng tối. Ánh sáng mờ nhạt của buổi rạng đông lọt qua khe cửa sổ hắt lên khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt ti hí lóe lên vẻ đố kỵ và bộ quần áo bà ba xám sờn cũ bám đầy bụi kim loại. Đó là Trịnh Văn Lang – cựu đồng nghiệp của bố Linh, kẻ đã bán đứng bí mật kỹ thuật cầm gạt khóa của dòng họ Nguyễn cho phòng an ninh Khánh An để đổi lấy tiền trợ cấp y tế số dưỡng già.
“Bác Lang,” Linh trầm giọng, cơ thể anh lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Khớp háng bên trái hơi lệch nhẹ để chuẩn bị cho một tư thế di chuyển phòng thủ khẩn cấp. “Bác vẫn rình rập ở đây sao?”
“Khánh An trả tiền cho tao để canh giữ cái tổ tò vò này,” Lang cười khục khục trong cổ họng, tiếng cười nghe như tiếng hai thanh sắt rỉ cọ sát vào nhau. “Tao biết mày sẽ quay lại đây để lấy cuốn sổ tay thiết kế khóa cơ-từ của Tuấn Minh. Thằng cha mày cả đời kiêu ngạo về nghệ thuật cơ học thuần túy, nhưng cuối cùng cũng chỉ làm mồi cho thuật toán số của tập đoàn. Và mày cũng vậy.”
Lang đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy lên. Trong tay lão không phải là một khẩu súng hay thiết bị điện tử, mà là một khối kim loại nặng trịch, đen bóng dải dầu máy—một ổ khóa bẫy cơ học cổ điển đã được lên nòng chốt sập tự động bằng lò xo thép chịu lực cực lớn.
“Bẫy chốt xoay ngược dòng họ Nguyễn,” Linh nheo mắt, thính giác của anh nghe thấy tiếng lò xo bên trong khối kim loại đang căng lên dưới áp lực cơ học cực đại. Đây là chiếc bẫy khóa cơ do chính Lang chế tạo dựa trên bản vẽ thiết kế điểm yếu của dòng họ Nguyễn mà lão đã bán đứng.
“Đúng thế,” Lang bước thêm một bước, chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn ra cửa sổ gác mái. Lão đặt khối bẫy khóa lên mặt bàn gỗ rỉ sét trước mặt Linh. “Mày có bốn mươi lăm giây để bẻ gãy chiếc bẫy này và lấy cuốn sổ tay của cha mày giấu bên trong hộc chốt. Nếu mày thất bại, hoặc nếu mày dùng sai kỹ thuật gạt lực truyền thống của Tuấn Minh, chốt thép sập tự động sẽ bứt đứt mười đầu ngón tay cấy ghép của mày. Bốn mươi lăm giây của mày bắt đầu từ... bây giờ.”
Lang dùng ngón tay gạt mạnh chiếc lẫy cơ học bên hông khối khóa. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ bên trong bẫy khóa vang lên khô khốc, báo hiệu thời gian đếm ngược bắt đầu.
Linh không có sự lựa chọn. Anh bước lại gần bàn gỗ, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra dưới lớp găng da cừu mỏng. Anh rút bộ chìa khóa vạn năng của bố ra khỏi túi áo. Ngón tay trỏ phải của anh buốt nhói khi anh cố gắng giữ chặt thanh gạt titan siêu mỏng.
“Ba mươi lăm giây,” Lang lạnh lùng đếm nhịp.
Linh luồn thanh gạt khóa vào khe hở của bẫy khóa cơ. Xúc giác của anh truyền về một cấu trúc cực kỳ dị thường: các bi khóa không nằm thẳng hàng mà được bố trí theo một trục xoay ngược, tạo ra một lực cản giả để đánh lừa thợ khóa gạt mạnh tay theo hướng thuận. Đây là chiếc bẫy được thiết kế riêng để chống lại thói quen cầm gạt khóa của Linh.
Linh cố gắng áp dụng lực tì ngang truyền thống của bố. Nhưng ngay khi thanh gạt vừa xoay được một góc mười độ, thính giác tuyệt đối của anh nghe thấy một tiếng *clack* cực nhỏ của chốt định vị phụ sập xuống.
“Sai lầm đầu tiên,” Lang cười khẩy.
Lực phản hồi cơ học đột ngột dội lại làm thanh gạt đồng thông thường của Linh bị kẹp chặt suýt gãy. Chốt cơ sập nhanh sượt qua ngón tay cái của anh, rạch rách lớp găng da cừu mỏng và để lại một vết cắt rỉ máu tươi. Cơn đau nhói từ vết thương mới làm nhịp tim Linh tăng vọt, đại não anh thoáng chốc bị bao phủ bởi ảo ảnh của Lê Minh Triết đang gào thét trong bóng tối.
“Hai mươi giây,” tiếng Lang như một phán quyết tử hình dội vào tai Linh.
Linh nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng mắt nữa. Anh dùng mỏ neo nhận thức từ vết sẹo chữ X trên cổ tay để cưỡng ép thùy trán lấy lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh nhận ra Lang đã nghiên cứu quá kỹ thói quen của bố anh và chính anh. Nếu anh tiếp tục dùng lực gạt cơ học theo quy chuẩn truyền thống, anh sẽ mất toàn bộ ngón tay.
Anh chủ động thay đổi hoàn toàn lực gạt tay. Linh rút thanh gạt đồng bị cong ra, thay thế bằng thanh gạt titan siêu mỏng mài dũa tại Nhật Tảo có độ dày dưới 0.1mm. Thay vì tì lực ngang, anh chuyển sang dùng lực đòn bẩy thẳng đứng từ dưới lên, nương theo vết cong nhẹ của trục xoay ngược. Anh sử dụng kỹ thuật cảm nhận độ rung qua xương ngón tay cái để đánh giá vị trí của bi khóa thứ tư đang bị rỉ sét.
*Click.*
Một tiếng động thanh thoát, giòn giã vang lên từ sâu trong lõi thép của bẫy khóa. Áp lực của chiếc lò xo chịu lực cực lớn đột ngột được giải phóng, chốt sập tự động rút về vị trí an toàn. Chiếc hộc nhỏ bên hông bẫy khóa bật mở, để lộ cuốn sổ tay thiết kế bìa da cũ kỹ của bố Linh nằm im lìm bên trong.
Linh nhanh tay chộp lấy cuốn sổ tay và chiếc USB, nhét chặt vào ngực áo khoác kaki sũng nước.
Trịnh Văn Lang đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt già nua co giật liên hồi vì kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ tột độ. Lão không ngờ Linh có thể bẻ gãy chiếc bẫy hoàn hảo nhất của lão bằng một kỹ thuật gạt khóa cải tiến hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của thuật toán.
“Mày... mày đã thay đổi lực gạt... Tuấn Minh chưa từng dạy mày chiêu này!” Lang rít lên qua kẽ răng rụng gần hết.
“Nghệ thuật cơ học luôn tiến hóa, bác Lang,” Linh lạnh lùng nói, kéo sụp mũ lưỡi trai chuẩn bị lách người ra cửa sổ. “Nhưng lòng tham của bác thì vẫn đứng yên một chỗ.”
Nhưng ngay khi Linh vừa đặt chân lên bậu cửa sổ gác mái để rút lui, Trịnh Văn Lang nở một nụ cười tàn độc đầy điên dại. Lão không đuổi theo Linh, mà giật mạnh sợi dây xích sắt lớn treo dọc bức tường phòng gác mái—đây chính là hệ thống chuông báo động cơ học cổ điển của tiệm khóa Kỳ Nghệ, được kết nối thẳng đến bốt cảnh sát của Trần Thế Bảo ở đầu hẻm.
*Clang! Clang! Clang!*
Tiếng chuông đồng vang dội, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng sớm Quận 4. Từ phía đầu hẻm lớn, tiếng còi xe tuần tra của lực lượng an ninh số lập tức rú vang dồn dập, ánh đèn led xanh đỏ quét dọc qua các bức tường gạch ẩm mốc, hắt lên những bóng ma đô thị đang vội vã lẩn trốn.
Linh quay đầu lại nhìn lối thoát hiểm ngoài ban công, nhưng Lang đã dùng một chiếc chốt xích sắt khóa chặt cánh cửa sổ gỗ từ bên ngoài bằng một cơ chế cơ học sập tự động.
Trịnh Văn Lang từ bóng tối bước ra, tay cầm một ổ khóa bẫy cơ học đã được lên nòng chốt sập tự động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!