Bản Vẽ Thời Gian
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Sài Gòn đã bắt đầu suy yếu thành những dải mưa phùn dai dẳng, rải một lớp sương nước mờ đục lên những mái ngói âm dương xám xịt của Quận 5. Đức Y Đường chìm trong thứ ánh sáng mờ căm của buổi rạng đông. Nguyễn Tuấn Linh ngồi lặng lẽ trên chiếc phản gỗ gõ đen bóng, mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng đã khô ráo dịch hồng nhưng vẫn âm ỉ những cơn nhói buốt chạy dọc dây thần kinh lên thùy trán. Trên cổ tay trái của anh, vết sẹo tự rạch hình chữ X hằn đỏ dưới lớp vải mỏng—mỏ neo xúc giác duy nhất giúp anh kéo giữ tâm trí mình khỏi những tiếng thì thầm hoang tưởng của Lê Minh Triết mỗi khi cơn sốt đào thải mô da chực chờ bùng phát.
Phan Minh Đăng đang ngồi gục đầu bên chiếc máy tính xách tay quân sự chống va đập, gõ lạch cạch những dòng lệnh kiểm tra lưu lượng mạng. Gương mặt gã lập trình viên mập mạp hốc hác, quầng mắt thâm đen vì kiệt sức. Gã ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính cận dày cộp, giọng khàn đặc: “Linh, tao vừa quét cổng mạng ngoài của kho hồ sơ Khánh An. Vô vọng rồi mày ạ. Thằng chó Đỗ Minh Quân đã nâng cấp hệ thống tường lửa lên phiên bản bảo mật động. Cứ mỗi năm giây, nó lại tự động thay đổi thuật toán mã hóa khóa công khai. Tao không thể lách bất kỳ một gói tin nào qua cổng ảo mà không kích hoạt báo động đỏ.”
Linh khẽ siết chặt bàn tay phải, cảm nhận lớp biểu bì của Triết dán chặt vào đầu ngón tay mình nhờ lớp keo sinh học Bio-Glue của Hoài An. Xúc giác của anh mới chỉ phục hồi khoảng năm mươi phần trăm sau ca châm cứu sống của thầy Đức, nhưng thế là đủ để anh đưa ra một quyết định lạnh lùng. Anh đứng dậy, khoác chiếc áo kaki sẫm màu đã sờn rách, kéo sụp mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt hốc hác.
“Nếu không thể hack từ xa, chúng ta sẽ bẻ khóa trực tiếp tại thực địa,” Linh trầm giọng, thanh âm tĩnh lặng đến mức đáng sợ. “Đi thôi. Giáo sư Sơn đang đợi chúng ta.”
***
Thư viện cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ bám đầy rêu xanh ở rìa Quận 5, một không gian ngập tràn mùi giấy mục, bụi bặm và sự lãng quên của thời đại số. Nơi đây từng là thánh đường tri thức của trường Đại học Bách Khoa cũ, nay chỉ còn là nơi chứa những kệ sách kỹ thuật rách nát không ai thèm ngó ngàng.
Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy phát ra tiếng vo vo khó chịu, cựu Giáo sư bảo mật Trần Ngọc Sơn đang ngồi lặng lẽ sau một chồng sách dịch thuật dày cộp. Ông đã ngoài năm mươi, dáng người quắc thước nhưng u uất, mái tóc chớm bạc rối bù và đôi mắt sắc sảo giấu sau cặp kính gọng đen dày sờn góc. Ông Sơn từng là người đặt nền móng cho thuật toán nhận diện sinh trắc học của tập đoàn Khánh An, trước khi bị ép nghỉ hưu sớm vì phản đối việc biến nghiên cứu của mình thành công cụ giám sát nhận thức toàn diện công dân.
“Cậu là con trai của Tuấn Minh?” Giọng ông Sơn khàn khàn, ánh mắt ông quét qua đôi bàn tay đeo găng da cừu mỏng của Linh với sự hoài nghi tột độ.
“Vâng,” Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, tháo chiếc găng tay trái ra, để lộ những vết khâu sinh học đỏ hằn dọc theo mép ngón tay và vết sẹo chữ X rỉ máu trên cổ tay. “Tôi là Nguyễn Tuấn Linh. Và tôi cần ông chỉ ra kẽ hở của hệ thống quét tĩnh mạch mà Đặng Hoàng Quân vừa thiết lập ở kho tầng một.”
Ông Sơn khẽ rùng mình khi nhìn thấy những vết khâu sinh học trên ngón tay Linh. Là một nhà khoa học y sinh và bảo mật, ông lập tức nhận ra bản chất của thứ dị vật đang bám trên da thịt người thợ khóa trước mặt. Ông thở dài, tháo kính ra lau vào vạt áo sơ mi sờn cổ: “Điên rồ... Cậu đã cấy da của người chết. Cậu có biết hệ thống quét tĩnh mạch hồng ngoại thời gian thực hoạt động thế nào không? Nó không chỉ chụp lại bản đồ vân tay tĩnh của cậu. Nó dùng tia hồng ngoại dải sóng ngắn để xuyên qua lớp biểu bì, đo đạc độ phản xạ của hemoglobin trong máu đang lưu thông, từ đó dựng lại bản đồ mạch máu dưới da. Đồng thời, cảm biến nhiệt độ sẽ từ chối bất kỳ mô da nào dưới ba mươi lăm độ C.”
Linh không hề né tránh ánh mắt của ông Sơn: “Tôi biết. Đó là lý do tôi dùng keo Bio-Glue giữ nhiệt để duy trì nhiệt độ lớp da chết ở mức ba mươi sáu phẩy lăm độ. Nhưng bản đồ tĩnh mạch của Triết đã chết, máu không còn lưu thông. Làm sao tôi qua mặt được cảm biến hồng ngoại?”
Ông Sơn im lặng một lát, ánh mắt ông chuyển từ kinh ngạc sang một sự phấn khích khoa học đầy u tối. Ông kéo một tờ giấy nháp cũ, dùng chiếc bút bi mòn ngòi vẽ nhanh một sơ đồ cấu trúc mao mạch mạch máu: “Kẽ hở nằm ở chính sự ái kỷ của Đặng Hoàng Quân vào thuật toán tự động. Để giảm thiểu sai số do thời tiết hoặc tình trạng sức khỏe của nhân viên, máy quét hồng ngoại của Quân được lập trình để chấp nhận một dải dao động mao mạch co giãn tự nhiên. Nếu cậu có thể chủ động kích thích các mao mạch ở bàn tay co lại tạm thời đúng vào giây thứ ba khi máy phát xung hồng ngoại, thuật toán AI sẽ nhận diện đó là phản ứng sinh học tự nhiên của một cơ thể sống đang bị căng thẳng.”
“Làm sao để mao mạch co lại theo ý muốn?” Đăng từ phía sau ghé mắt vào hỏi, mồ hôi hột lăn dài trên má.
“Dòng điện,” ông Sơn gõ nhẹ đầu bút bi xuống mặt bàn gỗ bụi bặm. “Sử dụng một dòng điện một chiều nhẹ từ một viên pin chín vôn, kích thích trực tiếp vào dây thần kinh giữa ở cổ tay. Dòng điện sẽ ép các mao mạch co thắt lại trong vòng ba mươi giây, tạo ra một sự biến thiên lưu lượng máu giả lập hoàn hảo. Nhưng cái giá phải trả là bàn tay cậu sẽ bị tê liệt hoàn toàn trong vòng hai mươi phút sau đó, và cơn đau từ dòng điện kích thích trực tiếp vào vết thương chưa lành sẽ là một sự tra tấn cực hạn.”
Linh nhìn xuống mười đầu ngón tay của mình. Cơn đau châm cứu của thầy Đức vẫn còn âm ỉ, giờ đây anh lại phải chuẩn bị đón nhận một luồng điện chín vôn trực tiếp vào các đầu dây thần kinh rách nát. Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ hiện lên khuôn mặt nhợt nhạt của Vy trong phòng biệt giam 101.
“Tôi chịu được,” Linh nói, giọng anh phẳng lặng không một gợn sóng. “Còn lối vào vật lý? Hệ thống AI Khánh An 1.0 kiểm soát mọi camera hành lang dẫn đến kho hồ sơ. Cho dù tôi có vân tay của Triết, tôi cũng không thể đi bộ qua cửa chính mà không bị phát hiện.”
Ông Sơn đẩy chồng sách sang một bên, ánh mắt ông tối sầm lại khi nhắc đến một cái tên: “Muốn vào đó mà không bị AI quét nhận diện khuôn mặt và dáng đi, cậu phải tìm một lối đi hoàn toàn ngoại tuyến. Một lối đi không tồn tại trên bất kỳ máy chủ số nào của tập đoàn. Chỉ có một người giữ được bản đồ đó: Nguyễn Hữu Phước. Cựu thủ thư bệnh viện đã nghỉ hưu. Ông ấy đang sống ẩn dật ở khu nhà lao động nghèo ngoại ô.”
***
Căn nhà của cụ Nguyễn Hữu Phước nằm sâu trong một con hẻm ngập nước bẩn ở ngoại ô Bình Chánh. Đó là một căn nhà cấp bốn sập xệ, ẩm mốc, ngập tràn những chồng sách báo cũ kỹ và mùi thuốc ho khò khè phát ra từ lồng ngực của một ông lão gần bảy mươi tuổi. Cụ Phước mặc chiếc áo len cũ kỹ sờn rách bất chấp thời tiết nóng ẩm của Sài Gòn sau bão, ánh mắt cụ đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi khi thấy Linh và Đăng xuất hiện trước cửa.
“Các người là ai? Tôi không có tiền, cũng không có đồ đạc gì giá trị cả,” cụ Phước ho húng hắng, tay run rẩy định đóng sầm cánh cửa gỗ lại.
Linh nhanh chân chèn chiếc giày bám bùn vào khe cửa. Anh tháo chiếc mũ lưỡi trai, nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của cụ lão thủ thư: “Cụ Phước, tôi là Nguyễn Tuấn Linh. Anh trai của Lê Khánh Vy.”
Cái tên “Lê Khánh Vy” vang lên như một tiếng sét đánh vào không gian tĩnh lặng, ẩm mốc của căn nhà. Cụ Phước khựng lại, đôi tay run rẩy buông thõng khỏi tay nắm cửa. Gương mặt già nua, đầy nếp nhăn của cụ co giật nhẹ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Linh với một sự bàng hoàng xen lẫn đau xót tột độ.
“Khánh Vy... Cô bé bác sĩ y sinh tốt bụng đó sao?” Giọng cụ Phước run lên, hai hàng nước mắt đục ngầu từ từ lăn dài trên gò má sạm đen. “Họ nói... họ nói cô bé bị điên rồi tự sát... Nhưng tôi không tin! Cô bé đã lén chữa bệnh phổi cho tôi không lấy một đồng, làm sao một thiên thần như thế lại tự sát được?”
“Em gái tôi không tự sát,” Linh nghiến răng, thanh âm rít qua kẽ răng đầy phẫn uất. “Vy bị mưu sát để chiếm đoạt thuật toán sóng não. Và tôi đang đi tìm bệnh án gốc của em ấy trong kho hồ sơ tầng một của Khánh An để đưa sự thật ra ánh sáng. Tôi cần sơ đồ kiến trúc vật lý cũ của tòa nhà, cụ Phước. Lối đi duy nhất không bị AI giám sát.”
Cụ Phước nhìn Linh, nhìn đôi bàn tay quấn băng gạc dính máu và vết sẹo chữ X trên cổ tay anh. Sự kiên định tuyệt vọng của người thợ khóa trước mặt đã đánh đổ nỗi sợ hãi tuổi già của cụ thủ thư. Cụ quay lưng lết bước vào trong nhà, lục tìm sâu trong một chiếc rương gỗ cũ kỹ bám đầy mạng nhện dưới gầm giường.
Năm phút sau, cụ Phước bước ra, trên tay nâng niu một cuộn giấy kỹ thuật bản vẽ đã ố vàng, bốc lên mùi ẩm mốc của thời gian. Cụ đặt cuộn giấy lên chiếc bàn trà gỗ sứt góc, run rẩy trải rộng nó ra dưới ánh sáng mờ nhạt của bóng đèn tròn.
“Đây là bản vẽ thiết kế gốc bằng giấy kỹ thuật của tòa nhà Khánh An năm 1995, từ thời nó còn là một bệnh viện đa khoa cũ trước khi bị tập đoàn mua lại và cải tạo,” cụ Phước thầm thì, ngón tay già nua chỉ vào những đường mực xanh đã phai màu. “Khi họ cải tạo tòa nhà thành pháo đài công nghệ số, họ đã phá bỏ và xây mới toàn bộ hệ thống hành lang bên ngoài. Nhưng họ không thể thay đổi cấu trúc móng và hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm chạy dưới lòng đất. Bản vẽ này hoàn toàn không có phiên bản số trên mạng. Nó là điểm mù tuyệt đối của con mắt AI.”
Linh cúi người xuống, thính giác tuyệt đối của anh dường như nghe thấy tiếng thở của những bức tường bê tông ba mươi năm trước vọng về qua từng nét vẽ. Ngón tay quấn băng gạc của anh lướt nhẹ trên mặt giấy bản cũ kỹ, dò theo dải đường ống dẫn khí trung tâm chạy ngầm từ tầng hầm kỹ thuật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!