Mỏ Neo Cơn Đau
Con số 5 màu đỏ ngòm trên chiếc đồng hồ bấm giờ của Phan Bảo Châu nhấp nháy như một con mắt quỷ đang trừng trừng nhìn vào sự bất lực của Nguyễn Tuấn Linh.
Dưới tấm bạt nilon dột nát của gian hàng cơ khí chợ Nhật Tảo, tiếng mưa bão rào rào dội xuống không thể át nổi tiếng rít tần số cao từ cảm biến rung động điện tử lắp ở lõi chốt chặn. Chiếc đèn LED nhỏ trên bo mạch của Châu đã chuyển sang màu vàng cam đậm, chỉ cần một dao động nhỏ bằng sợi tóc vượt quá ngưỡng 0.05 milimet, toàn bộ hệ thống tự hủy sẽ kích nổ, chôn vùi cả đôi bàn tay lẫn cuốn gia phả dòng họ Nguyễn mà Linh đang giấu trong ngực áo.
“Bốn giây,” Châu lạnh lùng đếm, ngón tay cái của cô đặt hờ trên nút khóa cưỡng bức.
Mười đầu ngón tay của Linh run rẩy dữ dội. Lớp da cấy ghép của Lê Minh Triết ở đầu ngón trỏ phải đang bị rách nứt dưới áp lực tì đè cực lớn, máu tươi rỉ ra ròng ròng dọc theo thân thanh gạt khóa cũ bị cong lệch góc ba độ. Chất lỏng ấm nóng, trơn trượt làm giảm lực ma sát, khiến Linh gần như không thể cảm nhận được các rãnh đĩa siêu nhỏ bên trong xi lanh rỉ sét. Cơn sốt đào thải mô da đang thiêu đốt đại não anh, đẩy chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) sụt giảm xuống mức sáu mươi phần trăm.
Trong bóng tối nhận thức đang phân rã, Linh nhắm nghiền mắt. Anh không nhìn bằng mắt, anh nhìn bằng thính giác tuyệt đối và ký ức cơ học của dòng họ Nguyễn. Anh nhớ lại sơ đồ chìm trong cuốn gia phả giấy bản cổ của bố anh—nghệ nhân Nguyễn Tuấn Minh.
“Cấu trúc đối xứng ngược... Đĩa cuối cùng không gạt theo chiều thuận.”
Linh hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim của mình xuống dưới sáu mươi nhịp một phút để giữ cho toàn thân tĩnh lặng như một tảng đá. Thay vì dùng lực tì ngang của cơ tay như các thợ khóa thông thường, anh chuyển sang dùng lực đòn bẩy thẳng đứng từ dưới lên, nương theo vết cong ba độ của thanh gạt để triệt tiêu lực rung lệch tâm.
“Ba giây.”
Linh đột ngột xoay nhẹ cổ tay phải ngược chiều kim đồng hồ, một cú gạt dứt khoát nhưng vô cùng êm ái hướng thẳng vào đĩa khóa răng ngược cuối cùng ở tận cùng đáy ổ khóa. Giọt dầu máy cơ học mà anh lén bôi lúc trước đã phát huy tác dụng tối đa, làm mềm lớp oxit đồng rỉ sét, giúp lá đĩa trượt đi không một tiếng động.
*Tách.*
Một âm thanh thanh mảnh, giòn giã dội ngược qua thân thép của thanh gạt, truyền trực tiếp vào xương ngón tay cái của Linh.
Lõi khóa xoay tròn. Chốt chặn cơ học nặng trịch rơi sầm xuống. Chiếc đèn LED màu vàng cam trên cảm biến rung động phụt tắt, trả lại dải sáng xanh an toàn ngay khi đồng hồ đếm ngược dừng lại ở con số 2.
Ổ khóa đĩa chống trộm nặng trịch bám đầy vết rỉ xanh bung mở.
Phan Bảo Châu đứng sững sờ. Đôi mắt sắc sảo dưới mái tóc highlight xanh dương mở to kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào lõi khóa đã bị khuất phục hoàn toàn. Cô nhìn xuống thanh gạt khóa cũ dính đầy máu tươi của Linh đang đặt trên bàn, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt vì sốt cao của kẻ bẻ khóa vô danh.
“Không thể tin được...” Châu lẩm nhẩm, giọng cô run lên nhẹ. “Cậu thực sự cảm nhận được đĩa răng ngược trong bóng tối... bằng một thanh gạt bị cong sao?”
Linh không trả lời. Anh dùng bàn tay trái quấn băng gạc dính máu, run rẩy thu hồi chiếc máy khâu mô da cầm tay Bio-Stitch và ba phôi khóa hợp kim titan siêu mỏng trên bàn làm việc của Châu nhét nhanh vào túi da đeo chéo.
“Luật chợ đen,” Linh khàn giọng nói, hơi thở anh nóng hổi và đứt quãng. “Tôi thắng. Đồ thuộc về tôi.”
Châu im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu, phong thái ngạo nghễ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự kính trọng ngầm dành cho di sản của Tuấn Minh. “Cậu thắng. Nhưng nhìn đôi tay của cậu đi... Cậu đang bị đào thải mô da chết cực kỳ nghiêm trọng. Nếu không xử lý ngay, mười đầu ngón tay của cậu sẽ hoại tử vĩnh viễn trước khi kịp chạm vào cửa kho tầng một của Khánh An.”
Phan Minh Đăng từ góc phòng lao đến, đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của Linh. Gã lập trình viên mập mạp hoảng loạn nhìn mười đầu ngón tay đang rỉ dịch hồng nhạt và máu tươi của bạn mình: “Linh! Mày sốt cao quá rồi. Tay mày... các vết khâu sinh học đang nứt ra hết rồi! Chúng ta phải tìm bác sĩ pháp y Hoài An!”
“Không được,” Linh nghiến răng, cơn đau nhói từ ngón út phải rách sâu làm anh tỉnh người. “Hoài An đang bị phòng an ninh số giám sát chặt chẽ sau vụ nhà xác Bình Hưng. Nếu tìm cô ấy lúc này, cả nhóm sẽ bị lộ vĩnh viễn. Đăng... đưa tôi đến Quận 5. Tìm... thầy Trương Vĩnh Đức.”
***
Cơn bão nhiệt đới tiếp tục trút những làn mưa xối xả xuống những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 5. Chiếc xe máy Wave cũ của Đăng nổ máy giòn giã, lao đi trong màn sương nước mờ mịt, tránh né các camera an ninh thông minh đang quét dáng đi ở các giao lộ lớn. Linh ngồi phía sau, hai tay ôm chặt ngực áo để bảo vệ cuốn gia phả giấy và bộ dụng cụ mới giành được. Đầu anh đau như búa bổ, nhiệt độ cơ thể tăng cao khiến cảnh vật xung quanh nhòe đi thành những vệt sáng xanh đỏ hỗn loạn.
Hệ miễn dịch của Linh đang phát động một cuộc chiến tranh sinh học tổng lực chống lại lớp biểu bì của người chết Lê Minh Triết. Các tế bào bạch cầu điên cuồng tấn công các mô cấy ghép không tương thích, gây ra phản ứng viêm cấp tính. Mười đầu ngón tay anh sưng vù lên như những quả ớt chín, căng mọng dịch bạch huyết và rỉ máu liên tục qua các đường chỉ khâu sinh học tự tiêu màu đỏ sẫm. Xúc giác nhạy cảm của người thợ khóa—vũ khí tối thượng của Linh—đang bị tê liệt hoàn toàn dưới tác động của cơn sốt đào thải mô.
“Tới nơi rồi, Linh! Gượng dậy đi mày!” Tiếng Đăng vang lên bên tai Linh như dội ra từ dưới nước.
Đăng đỡ Linh xuống xe, dìu anh đi sâu vào một con hẻm nhỏ hẹp, ẩm ướt nằm khuất sau những dãy nhà cổ lợp ngói âm dương của người Hoa. Cuối con hẻm, một tấm biển gỗ sờn rách khắc ba chữ màu vàng đã mờ: “Đức Y Đường”.
Đăng dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ ọp ẹp. Cửa mở ra, để lộ một không gian ngập tràn mùi hương nồng nặc của ngải cứu khô, quế chi, bạch chỉ và mùi thuốc bắc ngâm rượu. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo hắt ra từ những hộc tủ thuốc bằng gỗ mun đen bóng, một cụ già râu dài bạc trắng, mặc bộ áo vải thô màu xám đang tĩnh lặng ngồi thiền trên chiếc chiếu cói. Đó là thầy thuốc Đông y Trương Vĩnh Đức.
Thầy Đức mở mắt. Ánh mắt cụ hiền từ nhưng tinh anh tột cùng, lập tức dừng lại ở đôi bàn tay quấn băng gạc đẫm máu và gương mặt xám ngoét vì sốt cao của Linh. Cụ không hỏi danh tính, không yêu cầu quét thẻ căn cước y tế số—thứ mà Linh đã bị xóa sạch khỏi hệ thống.
“Vào đi,” thầy Đức trầm giọng nói, giọng cụ ấm áp và đầy uy lực. “Đặt cậu ấy nằm lên phản gỗ.”
Đăng vội vã đỡ Linh nằm xuống chiếc phản gỗ gõ đen bóng. Thầy Đức bước lại gần, dùng kéo cắt bỏ lớp băng gạc dính chặt vào da thịt Linh. Khi lớp vải thô được lột ra, Đăng phải quay mặt đi vì không dám nhìn: mười đầu ngón tay của Linh đã sưng tấy đỏ hằn, các mép khâu sinh học đỏ lòm đang rỉ dịch vàng nhạt, một vài chỗ ở ngón út phải đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt của mô hoại tử nhẹ.
Thầy Đức nheo mắt, ngón tay cụ đặt lên mạch cổ tay của Linh để chẩn mạch. Cụ im lặng cảm nhận nhịp đập dồn dập, hỗn loạn của mạch tượng trong ba phút, rồi thở dài một tiếng thở dài đầy sầu não:
“Nghịch thiên cải mệnh... Con đã tự tay cấy ghép mô da của người chết lên thân xác mình. Hệ miễn dịch của con đang điên cuồng từ chối dị vật. Luồng tà khí này đã xâm nhập vào kinh lạc, sắp sửa tấn công thẳng vào đại não của con.”
“Thầy Đức...” Linh khàn giọng, cố gượng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn không một chút sức lực. “Cứu... cứu đôi bàn tay của tôi. Tôi là thợ khóa... tôi không thể mất xúc giác.”
Thầy Đức nhìn Linh với ánh mắt đầy trắc ẩn, rồi cụ bước đến chiếc tủ gỗ cổ, lấy ra một chiếc túi da dê màu nâu sậm đã sờn góc. Khi mở túi ra, dưới ánh đèn dầu, hàng chục cây kim châm cứu bằng bạc cổ truyền từ thời nhà Nguyễn hiện ra, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo.
“Ta có thể dùng kim châm cứu kích hoạt huyệt đạo ở đầu ngón tay để điều hòa khí huyết, tiêu độc, ép dịch bẩn ra ngoài và tạm thời áp chế phản ứng đào thải của cơ thể,” thầy Đức vừa chuẩn bị đèn cồn để hơ nóng kim, vừa nói bằng giọng nghiêm nghị. “Nhưng con phải hiểu một điều: quy trình này sẽ gây ra một nỗi đau thể xác tột cùng. Và ta tuyệt đối không thể dùng bất kỳ loại thuốc tê hay hóa chất giảm đau nào của Tây y.”
Đăng hốt hoảng: “Tại sao không thể dùng thuốc tê hả thầy? Linh đang sốt gần bốn mươi mốt độ, không có thuốc tê cậu ấy sẽ chết vì sốc đau mất!”
Thầy Đức lắc đầu, ánh mắt cụ nhìn thẳng vào Linh: “Thuốc tê hóa học hoạt động bằng cách làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh cảm giác trung ương. Đối với người bình thường thì không sao, nhưng đối với một thợ khóa cần nhạy cảm xúc giác cực hạn ở mức micromet như con, chất độc của thuốc tê sẽ lưu lại trong các bao myelin thần kinh suốt nhiều tháng, làm thui chột hoàn toàn khả năng cảm nhận độ rơ của bi khóa. Con chấp nhận chịu đau châm cứu sống để giữ nghề, hay chấp nhận dùng thuốc tê để rồi trở thành một kẻ vô dụng?”
Linh nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm kêu ken két. Anh nhìn mười cây kim bạc dài mảnh dưới ánh lửa đèn cồn.
“Không dùng thuốc tê,” Linh nói từng từ một, giọng anh run rẩy nhưng chứa đựng một ý chí thép không thể lay chuyển. “Tôi cần đôi tay này để bẻ khóa kho tầng một. Tôi cần... tìm ra sự thật về Vy.”
Thầy Đức khẽ gật đầu, trong mắt cụ thoáng hiện lên một sự khâm phục sâu sắc dành cho bản lĩnh của con trai nghệ nhân Tuấn Minh. Cụ quay sang Đăng: “Giữ chặt hai vai và chân của cậu ấy. Tuyệt đối không được để cậu ấy giãy giụa làm gãy kim trong xương.”
Đăng nuốt nước bọt, dùng cả trọng lượng cơ thể mập mạp của mình đè chặt lên hai vai Linh. Thầy Đức ngồi xuống bên cạnh phản gỗ, sát trùng mười đầu ngón tay của Linh bằng rượu thuốc bắc đậm đặc. Cảm giác cồn nóng rát chạm vào vết thương hở khiến Linh co rúm người lại, nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Thầy Đức nhấc cây kim bạc thứ nhất lên, hơ nhanh qua ngọn lửa đèn cồn cho đến khi đầu kim đỏ hồng, rồi cụ chuẩn xác đâm thẳng vào huyệt Thập Tuyên ở đỉnh ngón tay trỏ phải của Linh—ngay sát mép đường khâu sinh học dính máu.
*Phập.*
Một cơn đau nhói thấu xương xộc thẳng từ đầu ngón tay lên đại não Linh như một luồng điện cao áp mười vạn vôn. Linh trợn tròn mắt, toàn thân anh căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức. Anh muốn gào thét, nhưng cơ thanh quản co thắt chặt lại khiến anh chỉ phát ra được những tiếng khò khè nghẹn ứ nơi cổ họng.
Máu đen lẫn dịch mủ vàng nhạt lập tức men theo thân kim bạc rỉ ra ngoài. Thầy Đức không dừng lại. Đôi bàn tay già nua nhưng vô cùng tĩnh lặng và chính xác của cụ tiếp tục nhấc cây kim thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư...
*Phập. Phập. Phập.*
Mười cây kim châm cứu kích hoạt huyệt đạo lần lượt được cắm sâu vào mười huyệt Thập Tuyên ở đầu ngón tay Linh. Cơn đau thể xác tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của con người bắt đầu tàn phá hệ thần kinh của anh. Đại não của Linh quá tải cảm giác đau, kích hoạt trạng thái tự vệ lâm sàng của chứng rối loạn căn tính phân ly nhẹ (Sanity Index sụt giảm nghiêm trọng xuống mức bốn mươi lăm phần trăm).
Căn phòng thuốc bắc của thầy Đức bỗng chốc nhòe đi. Tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia biến mất, thay vào đó là tiếng rít chói tai của dải tần số hạ âm mười chín hertz.
Ánh sáng vàng ấm áp của đèn dầu đột ngột chuyển thành màu đỏ ngòm lạnh lẽo của phòng biệt giam 101 dưỡng trí viện Vạn An. Linh thấy mình đang ngồi cô độc trên chiếc ghế thép lạnh ngắt, hai tay bị xích chặt.
Từ trong bóng tối của góc phòng, một bóng người gầy gò, rách rưới bước ra. Đó là Lê Minh Triết. Khuôn mặt Triết xám xịt, đôi mắt trống rỗng không có tròng đen, mười đầu ngón tay của gã chằng chịt những vết khâu đỏ hằn đang chảy máu xối xả. Triết tiến lại gần Linh, đưa bàn tay rách nát của mình áp sát vào mặt Linh, giọng gã thì thầm bên tai anh bằng một âm thanh khàn khàn, rợn người:
“Trả tay cho tao... Nguyễn Tuấn Linh... Mày đã trộm da tay của tao để bẻ khóa. Mày đã cướp đi danh tính của tao. Giờ đây mày là ai? Mày không có tên trên hệ thống. Mày chỉ là một kẻ điên vô danh sắp chết bờ chết bụi dưới cống ngầm... Hãy đi cùng tao... Hãy buông tay ra...”
Ảo ảnh của Triết ngày càng chân thực. Ký ức cơ bắp của người chết truyền qua các xung thần kinh từ mô cấy ghép bắt đầu xâm chiếm đại não Linh. Bàn tay phải của Linh bắt đầu co giật kịch liệt, các ngón tay tự động gõ nhịp điên cuồng lên mặt phản gỗ theo một mô thức hành vi xa lạ của Triết—thói quen giật cơ mặt vô thức dưới ánh sáng đỏ.
“Linh! Tỉnh lại đi Linh! Đừng giãy giụa!” Tiếng Đăng gào lên trong tuyệt vọng, gã cố sức đè chặt bả vai đang rung lên bần bật của Linh.
Thầy Đức nhìn thấy biểu hiện co giật cơ mặt và ánh mắt đờ đẫn, hoang tưởng của Linh, cụ lập tức nhận ra hệ thần kinh của anh đang bị ảo giác ký ức của người chết đồng hóa. Cụ hét lớn: “Cậu bé! Tìm lấy mỏ neo của con! Đừng để ý niệm của người chết dẫn dắt thùy trán!”
“Mỏ neo... mỏ neo...”
Ý thức của Linh kẹt giữa ranh giới của sự điên loạn và tỉnh táo. Anh cố gắng tìm kiếm hình ảnh của em gái Vy, tìm kiếm bức ảnh chụp chung bằng máy cơ trong túi áo, nhưng tất cả đều bị làn sương mù đỏ ngòm của ảo giác Triết che khuất.
Trong khoảnh khắc sinh tử khi nhân cách của Triết chuẩn bị chiếm quyền kiểm soát hoàn toàn cơ thể, triết lý tự vệ tâm lý bằng phương pháp mỏ neo nhận thức bằng cơn đau trỗi dậy trong tâm trí Linh.
“Muốn chống lại thôi miên và ảo giác... phải dùng một cơn đau vật lý thực tế, định vị chính xác ở một điểm cố định để tái lập quyền kiểm soát của thùy trán.”
Linh dùng hết chút tàn lực cuối cùng của bàn tay trái đeo găng da cừu mỏng, giật phắt một cây kim châm cứu bằng bạc đang cắm trên huyệt Thập Tuyên ngón trỏ phải ra.
Anh không ngần ngại, đâm mạnh đầu kim bạc nhọn hoắt vào ngay giữa vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái của mình. Đầu kim xuyên qua lớp da sẹo cũ, cắm sâu vào bao gân cổ tay, máu tươi đỏ thẫm lập tức trào ra.
*Aaaaa!*
Một cơn đau nhói buốt, định vị chính xác và vô cùng thực tế xuất hiện ở cổ tay trái của Linh. Cơn đau vật lý tự chấn thương này hoạt động như một chiếc mỏ neo sắt nặng trịch, cắm phập vào dòng nước lũ hỗn loạn của đại não, kéo ý thức của Linh thoát khỏi dải ánh sáng đỏ của phòng biệt giam.
Ảo ảnh về Lê Minh Triết vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn thủy tinh trong bóng tối nhận thức. Ánh sáng vàng của đèn dầu và mùi hương ngải cứu của Đức Y Đường quay trở lại. Linh thở dốc xối xả, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả chiếc phản gỗ, đôi mắt anh dần lấy lại sự tiêu cự sắc sảo, lạnh lùng thường ngày.
Chỉ số tỉnh táo của anh từ từ hồi phục, ổn định trở lại ở mức năm mươi lăm phần trăm.
Thầy Đức nhìn vết sẹo chữ X đang chảy máu trên cổ tay Linh, rồi nhìn cây kim bạc dính máu trong tay anh. Cụ khẽ thở phào, nhanh chóng dùng bông thuốc bắc băng bó lại vết thương ở cổ tay cho anh: “Một mỏ neo tàn nhẫn... nhưng vô cùng hiệu quả. Con đã dùng chính cơn đau tự tạo để bẻ gãy ảo giác đồng hóa. Bản lĩnh tinh thần của con thực sự vượt ngoài dự đoán của ta.”
Thầy Đức tiếp tục điều chỉnh các cây kim châm cứu còn lại trên mười đầu ngón tay của Linh. Dưới tác động của châm cứu bạc kích thích huyệt đạo, dải máu đen và dịch mủ hoại tử tiếp tục được ép ra ngoài, giúp các ngón tay sưng tấy của Linh dần xẹp xuống, nhiệt độ cơ thể anh cũng bắt đầu hạ sốt.
“Mô da cấy ghép tạm thời đã khô lại và liên kết sinh học bước đầu với hệ thần kinh của con,” thầy Đức vừa rút các cây kim châm cứu ra, vừa dặn dò kỹ lưỡng. “Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời để bảo vệ xúc giác thợ khóa. Ba phôi khóa titan siêu mỏng kia sẽ giúp con chế tạo công cụ bẻ khóa, nhưng con chỉ có tối đa mười ngày trước khi lớp da chết này bị phân hủy hoàn toàn dưới tác động của mồ hôi tay. Và hệ thống AI giám sát của Khánh An... chúng đã bắt đầu nâng cấp thuật toán quét tĩnh mạch hồng ngoại rồi.”
Linh nhìn xuống mười đầu ngón tay đã bớt sưng tấy nhưng chằng chịt vết khâu và vết châm kim đỏ hằn. Anh khẽ nắm chặt bàn tay, cảm nhận xúc giác nhạy cảm đang dần hồi sinh dưới lớp da chết của Triết.
“Mười ngày...” Linh thầm thì qua kẽ răng, ánh mắt anh ánh lên vẻ quyết tuyệt lạnh lùng hướng về phía bóng tối ngoài cửa sổ mưa bão. “Đủ để tôi bẻ khóa kho hồ sơ tầng một.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!