Luật Chợ Đen
Hơi nước nóng nồng nặc mùi hóa chất dệt nhuộm từ đường ống xả thải của nhà máy dệt Quận 4 phả thẳng vào mặt Nguyễn Tuấn Linh, mang theo cái nóng ẩm hầm hập và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Dưới lòng cống ngầm cổ thời Pháp thuộc, dòng nước bẩn cuồn cuộn dâng cao ngang hông. Linh khẽ rên rỉ, một tay bám chặt vào bờ vách gạch vòm bán nguyệt đã bong tróc rêu phong, tay kia kéo Phan Minh Đăng lết đi từng bước cực nhọc.
Mười đầu ngón tay của Linh—nơi những đường khâu sinh học đỏ hằn từ ca cấy ghép mô da của Lê Minh Triết vẫn chưa lành hẳn—đang co quắp lại vì đau đớn. Nước cống bẩn thỉu, nhớp nháp ngấm qua lớp băng gạc dính bùn, xộc thẳng vào vết rách ở ngón út phải. Cơn buốt nhói chạy dọc theo các dây thần kinh cảm giác, phóng thẳng lên thùy trán như những nhát búa nện liên hồi. Chỉ số tỉnh táo của anh đang mấp mé ở ngưỡng sáu mươi phần trăm. Mỗi lần anh nhắm mắt, gương mặt méo mó của Triết lại hiện lên dưới dải ánh sáng đỏ rực của phòng biệt giam, thì thầm những câu nói vô nghĩa.
“Mỏ neo... phải giữ lấy mỏ neo...” Linh lẩm nhẩm qua kẽ răng nghiến chặt. Anh đưa bàn tay trái lên, tự nhấn mạnh ngón tay cái vào vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời xộc lên, tạm thời dập tắt những tiếng thì thầm hoang tưởng. Anh cần sự tỉnh táo này để sinh tồn.
Phía sau họ, tiếng chó nghiệp vụ béc-giê của Nguyễn Văn Hắc vẫn sủa vang dội qua các ống cống hẹp, nhưng luồng ánh sáng đèn pin dã chiến bắt đầu bị màn sương nhiệt dày đặc từ nước xả thải nhà máy dệt làm cho nhòe đi. Quyết định đi ngược dòng nước nóng của Linh đã phát huy tác dụng. Cảm biến nhiệt hồng ngoại tầm xa của đội tuần tra số hoàn toàn bị làm mù bởi nhiệt độ cao của dòng nước xả thải.
Sau gần hai giờ đồng hồ bò trườn qua những nhánh cống ngầm tối tăm, Linh và Đăng thoát ra ngoài bằng một họng cống thoát nước mưa bỏ hoang sát mép kênh tẻ. Trời đã về chiều, cơn bão nhiệt đới vẫn trút những làn mưa phùn lạnh lẽo xuống Sài Gòn. Đăng đổ gục xuống bãi đất trống đầy cỏ dại, chiếc kính cận dày cộp nhòe nước bão. Toàn bộ dàn máy tính chuyên dụng và ổ cứng chứa dữ liệu của Vy đã bị chập cháy vĩnh viễn dưới hầm. Gã lập trình viên mập mạp giờ đây trắng tay, chỉ còn lại chiếc ba lô sũng nước chứa vài linh kiện vặt.
Linh lén rút từ trong ngực áo khoác kaki sũng nước ra cuốn gia phả giấy bản cổ của dòng họ Nguyễn và tấm ảnh máy cơ cũ kỹ. Cuốn gia phả đã ướt đẫm, nhưng nhờ được bọc trong lớp túi nilon mỏng, những trang giấy bản cổ vẫn chưa bị rách nát. Dưới làn mưa phùn, lớp giấy bản ướt sũng dần lộ ra những đường vẽ chìm bằng mực ẩn của bố anh—nghệ nhân Nguyễn Tuấn Minh. Đó là sơ đồ kỹ thuật chi tiết của hệ thống cửa thép từ trường xoay vòng bảo vệ kho hồ sơ tầng một của tập đoàn Khánh An.
Linh nheo mắt nhìn những ký hiệu cơ học phức tạp. “Bố đã để lại cách bẻ khóa... Nhưng cấu trúc từ trường xoay vòng này bắt buộc phải dùng một thanh gạt có độ dày dưới 0.1 milimet, siêu cứng và hoàn toàn không nhiễm từ để lách qua khe hở cảm biến.”
“Không nhiễm từ? Thép titan thông thường không thể đạt đến độ mỏng đó mà không bị gãy khi chịu lực tì,” Đăng vuốt nước mưa trên mặt, giọng run rẩy vì lạnh và hoảng loạn. “Mày định tìm vật liệu đó ở đâu khi tài khoản bị đóng băng và cả thành phố đang truy nã mày?”
Linh cất cuốn gia phả vào ngực áo, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tuyệt lạnh lùng: “Chợ đồ cũ Nhật Tảo. Ở đó có những phế liệu hàng không cũ. Và có một người có thể giúp chúng ta chế tạo nó.”
***
Đêm xuống, khu chợ đồ cũ Nhật Tảo hiện ra như một mê cung khổng lồ của rác thải công nghệ và những bóng ma đô thị. Dưới những tấm bạt nilon màu xanh đỏ giăng tạm bợ trút nước mưa rào rào, hàng ngàn ánh đèn neon hắt hiu rọi lên những đống linh kiện điện tử cũ, những bảng mạch rỉ sét, và những ổ khóa phế liệu chất cao như núi.
Đối với một người sở hữu thính giác tuyệt đối như Linh, chợ Nhật Tảo ban đêm là một phòng tra tấn nhận thức. Tiếng rít tần số cao từ những bộ nguồn xung lỗi của đèn LED, tiếng máy mài kim loại chát chúa từ các gian hàng cơ khí sâu trong hẻm, tiếng mặc cả xô bồ bằng tiền mặt của những kẻ vô danh dưới đáy xã hội hòa lẫn vào nhau tạo thành một dải tạp âm hỗn loạn. Để giữ vững sự tỉnh táo, Linh liên tục nhẩm theo dải tần số hạ âm mười chín hertz từ chiếc chuông gió đồng ở tiệm Kỳ Nghệ trong ký ức. Nhịp rung câm lặng ấy như một lá chắn thính giác, giúp anh lọc bỏ những âm thanh gây nhiễu để tập trung vào xúc giác của đôi bàn tay đang quấn băng gạc trắng.
Linh kéo sụp mũ lưỡi trai, bước qua những vũng nước đục ngầu dính dầu máy, dẫn Đăng đi sâu vào con hẻm kỹ thuật nằm phía sau khu chợ. Đây là lãnh địa của Hội thợ khóa cơ học Chợ Lớn—nơi những nghệ nhân cơ khí cổ điển vẫn bám trụ giữa thời đại số hóa.
Tại gian hàng cuối hẻm, được che chắn bởi một tấm rèm da bò cũ kỹ bốc mùi dầu mỡ, một cô gái trẻ đang ngồi dưới ánh đèn halogen cực sáng. Cô mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm dính đầy vết xước, tai đeo nhiều khuyên bạc lấp lánh, và mái tóc nhuộm highlight xanh dương cá tính rủ xuống trán. Đó là Phan Bảo Châu—nữ hacker phần cứng ngạo nghễ nổi tiếng giới ngầm Nhật Tảo. Trên bàn làm việc của cô, chiếc máy khâu mô da cầm tay Bio-Stitch và một vài phôi khóa hợp kim titan siêu mỏng đang đặt cạnh một bo mạch định vị GPS bị tháo dỡ.
“Tìm ai?” Châu không ngẩng đầu lên, đôi tay đeo nhíp gốm chống tĩnh điện vẫn di chuyển cực nhanh để gắp một con chip vi mô ra khỏi bảng mạch. Giọng cô lạnh lùng, lấn át cả tiếng nhạc rock dội ra từ chiếc loa thùng cũ cạnh góc phòng.
“Tôi cần phôi khóa hợp kim titan siêu mỏng. Và chiếc Bio-Stitch kia,” Linh bước vào trong rèm da, giọng trầm và dứt khoát.
Châu dừng tay. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo quét qua bộ quần áo kaki sũng nước của Linh, dừng lại ở đôi bàn tay quấn băng gạc dính máu của anh. Một nụ cười mỉa mai xuất hiện trên khóe môi cô: “Titan siêu mỏng 0.1 milimet? Thiết bị khâu da y tế? Cậu em nghĩ đây là cửa hàng bách hóa công cộng à? Những thứ này là đồ gia bảo của giới thợ khóa cơ học Chợ Lớn. Tiền mặt không mua được đâu.”
“Tôi biết luật của Chợ Lớn,” Linh tiến lại gần bàn gỗ, tháo lớp băng gạc ở bàn tay phải để lộ mười đầu ngón tay chằng chịt vết khâu đỏ hằn và lớp biểu bì nhẵn bóng không có vân tay của người chết. “Tôi là truyền nhân của Nguyễn Tuấn Minh.”
Châu nheo mắt nhìn đôi bàn tay dị dạng của Linh. Sự ngạo nghễ trên gương mặt cô khẽ dao động trong một tích tắc, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ hoài nghi cực hạn: “Tuấn Minh? Nghệ nhân huyền thoại bẻ khóa bằng thính giác? Ông ấy đã chết từ lâu rồi. Còn cậu... đôi tay này đã bị tàn phá bởi phản ứng đào thải sinh học. Một thợ khóa mất đi xúc giác thì khác gì một kẻ phế nhân?”
Châu đứng dậy, bước đến chiếc tủ kính rỉ sét phía sau, rút ra một ổ khóa đĩa chống trộm nặng trịch bám đầy vết rỉ xanh của đồng thau. Cô đặt ổ khóa lên mặt bàn gỗ, rồi lén bấm một nút nhỏ dưới gầm bàn. Một tiếng *tít* cực nhỏ vang lên.
“Đây là ổ khóa đĩa của một két sắt ngân hàng cũ từ những năm 90. Tôi đã độ lại nó, tích hợp thêm một cảm biến rung động điện tử siêu nhạy ở lõi chốt chặn,” Châu khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy thách thức. “Nếu cậu thực sự là con trai của Tuấn Minh, hãy bẻ nó. Tôi cho cậu ba mươi giây. Nếu cảm biến rung động bị kích hoạt dù chỉ một lần, hoặc hết giờ mà chốt khóa chưa rơi, cậu phải để lại cuốn gia phả giấy trong ngực áo và biến khỏi đây vĩnh viễn.”
Đăng định bước lên can ngăn nhưng Linh giơ tay chặn lại. Anh nhìn ổ khóa đĩa rỉ sét. Đây là chiếc bẫy cơ-điện tử điển hình. Cảm biến rung động sẽ kích hoạt báo động đỏ nếu thanh gạt tạo ra bất kỳ lực tì lệch tâm nào vượt quá 0.2 milimet. Với đôi tay đang sưng tấy và mất xúc giác biểu bì của anh lúc này, đây là một nhiệm vụ bất khả thi.
Nhưng Linh không có đường lui. Nếu không có phôi titan siêu mỏng, anh không thể bẻ được cửa kho tầng một. Nếu không có Bio-Stitch, mười đầu ngón tay của anh sẽ bị hoại tử vĩnh viễn do cơn đào thải mô sắp tới.
“Được,” Linh nói, giọng lạnh như băng.
Châu mỉm cười xảo quyệt. Cô nhấc một thanh gạt khóa cũ bằng thép thường, đầu thanh gạt bị cong nhẹ một góc ba độ, ném lên bàn: “Dùng cái này đi. Luật chợ đen: không được dùng đồ nghề tự chế khi thách đấu.”
Đó là đòn hiểm thứ hai. Thanh gạt bị cong sẽ làm sai lệch hoàn toàn cảm giác lực truyền về tay thợ khóa.
Châu giơ chiếc đồng hồ bấm giờ kỹ thuật số lên, ngón tay cái đặt trên nút kích hoạt: “Ba mươi giây. Bắt đầu.”
*Cạch.*
Tiếng đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy. Con số 30 màu đỏ nhấp nháy đầy áp lực.
Linh hít một hơi thật sâu. Anh cầm lấy thanh gạt khóa cũ của Châu. Ngay khi các ngón tay rách nứt của anh siết chặt lấy chuôi thép lạnh ngắt, một cơn đau nhói thấu xương truyền thẳng lên thùy trán. Lớp da cấy ghép của Triết co rút lại dưới lực nắm, máu tươi bắt đầu rỉ qua vết khâu cũ, thấm đỏ lớp vải gạc bọc ngoài. Linh không màng đến cơn đau. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt thính giác tuyệt đối cực hạn.
Toàn bộ tiếng ồn ào của chợ Nhật Tảo—tiếng mưa rơi trên bạt nilon, tiếng xe máy nổ máy ngoài hẻm—bị anh đẩy lùi vào khoảng không vô định. Trong tâm trí Linh lúc này chỉ còn lại tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ đếm ngược và cấu trúc ba chiều của ổ khóa đĩa trong bóng tối nhận thức.
Anh lách đầu thanh gạt bị cong vào khe hở của ổ khóa.
*Sột.*
Đầu thanh gạt trượt nhẹ trên mặt đĩa khóa đầu tiên. Cảm giác kim loại chạm nhau truyền qua chuôi thép về xương ngón tay cái của anh hoàn toàn bị nhòe đi. Vết cong ba độ của thanh gạt khiến lực tì bị lệch góc.
*Đồng hồ chỉ: 25 giây.*
Linh khẽ nhíu mày. Anh nhận ra ổ khóa đĩa này bị kẹt cứng bởi lớp rỉ xanh bên trong. Các lá đĩa không thể xoay tự do, lực ma sát quá lớn khiến anh không thể cảm nhận được độ rơ của bi khóa. Nếu anh cố dùng lực mạnh hơn để xoay đĩa, cảm biến rung động sẽ ngay lập tức kích hoạt.
“Không thể mở bằng cách thông thường,” Linh suy luận cực nhanh. “Ổ khóa này có cấu trúc đối xứng ngược. Châu đã đổi vị trí các lá đĩa khống chế từ dưới lên trên thay vì từ trái sang phải như nguyên bản.”
Anh lén dùng ngón út trái luồn vào túi áo khoác kaki, rút ra một lọ nhỏ chứa một giọt dầu máy cơ học—kỷ vật anh mang theo từ túi áo của thợ phụ Trần Văn Bê trước khi tiệm khóa bị phong tỏa. Bằng một động tác cực kỳ tinh vi, Linh dùng đầu ngón tay dính dầu bôi nhẹ lên thân thanh gạt, rồi lách trở lại vào keyway. Giọt dầu máy nhanh chóng men theo rãnh thép, thấm vào các kẽ đĩa khóa bị rỉ sét, làm mềm lớp oxit đồng trong tích tắc.
*Đồng hồ chỉ: 18 giây.*
Linh bắt đầu điều chỉnh góc gạt. Anh không dùng lực tì ngang của cơ tay nữa, mà chuyển sang dùng lực đòn bẩy thẳng đứng từ dưới lên để bù đắp cho vết cong của thanh gạt. Đầu ngón tay anh chạm vào đĩa khóa thứ nhất.
*Tích.*
Một âm thanh cực nhỏ, mảnh như tiếng sợi tóc đứt vang lên trong tai Linh qua hệ thống thính giác tuyệt đối. Đĩa thứ nhất đã vào rãnh khống chế. Nhưng cùng lúc đó, đèn led của cảm biến rung động trên bàn khẽ chớp nhẹ ánh sáng màu vàng cam—báo hiệu độ rung động đã chạm ngưỡng giới hạn 0.15 milimet. Chỉ cần lệch thêm 0.05 milimet nữa, hệ thống tự hủy của Châu sẽ kích hoạt.
*Đồng hồ chỉ: 12 giây.*
Mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên trán Linh. Cơn sốt đào thải mô da Triết đột ngột bùng phát dữ dội, khiến mười đầu ngón tay anh co giật nhẹ. Ảo ảnh về Triết lại hiện lên, đưa bàn tay chằng chịt vết khâu ra trước mặt anh như muốn giật lấy thanh gạt.
“Cút đi!” Linh gầm lên trong thâm tâm. Anh chủ động nhấn mạnh vết thương ở ngón út phải vào cạnh sắc của ổ khóa đồng. Cơn đau buốt nhói tột cùng như một luồng điện xé toạc mọi ảo giác loạn thần, ép đại não anh quay trở lại trạng thái tỉnh táo cực hạn.
Anh điều chỉnh góc gạt lệch đúng 0.2 milimet để tránh chạm vào cảm biến rung động ở đĩa thứ hai.
*Tích.*
Đĩa thứ hai khớp vào rãnh.
*Đồng hồ chỉ: 8 giây.*
Chỉ còn một đĩa khóa khống chế cuối cùng ở tận cùng đáy xi lanh. Nhưng đây là đĩa khóa có cấu trúc răng ngược chống bẻ. Nếu gạt theo chiều thuận, đĩa sẽ bị khóa cứng vĩnh viễn.
Châu nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay, ngón tay cô khẽ siết chặt. Gương mặt cô không còn vẻ mỉa mai nữa, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ khi thấy chiếc đèn cảm biến rung động vẫn giữ nguyên màu vàng cam mà không hề chuyển sang màu đỏ báo động.
*Đồng hồ chỉ: 7 giây... 6 giây... 5 giây.*
Linh nín thở hoàn toàn. Nhịp tim của anh được ép xuống mức tối thiểu dưới sáu mươi nhịp/phút để giữ cho bàn tay hoàn toàn tĩnh lặng như một tảng đá. Đầu thanh gạt cũ chạm vào đĩa khóa răng ngược cuối cùng. Lớp da cấy ghép ở đầu ngón trỏ của anh đột ngột bị rách nứt dưới áp lực tì đè cực lớn, máu tươi rỉ ra thấm đẫm chuôi thép, làm trơn trượt tay cầm.
Khoảng không gian hẹp dưới tấm bạt nilon của chợ Nhật Tảo như đông cứng lại. Tiếng đếm ngược của đồng hồ nhấp nháy con số 5 màu đỏ ngòm đầy chết chóc hắt lên khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của kẻ bẻ khóa vô danh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!