Nhạc nềnPuppeteer

Đêm Săn Lùng Dưới Cầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão từ phía ngoại ô Bình Chánh như một tấm lưới nước khổng lồ, quất liên tục vào thân xác tàn tạ của Nguyễn Tuấn Linh khi anh lết bước trở lại Quận 4. Tiếng còi xe tuần tra của Đội tuần tra cơ động số vẫn còn rú vang dội từ phía xa sau lưng, nhưng nhờ kỹ thuật thay đổi dáng đi sinh học—chủ động ép lệch khớp vai trái và bước đi khập khiễng để làm sai lệch các điểm nối xương trên camera giám sát—Linh đã tạm thời cắt đuôi được những ánh đèn pha quét dọc đường lộ.


Anh bò xuống dốc kè đá trơn trượt dưới chân cầu chữ Y, lách qua khe tường gạch nứt sập được che chắn bởi đống phế liệu ẩm ướt để chui vào căn hầm trú ẩn tạm thời. Không gian bên trong tối tăm, nồng nặc mùi bùn đất, rác thải hữu cơ phân hủy từ dòng kênh tẻ và mùi nhựa thông hàn điện nóng hổi.


“Linh! Mày về rồi!” Phan Minh Đăng bật dậy từ đống dây cáp mạng cũ, giọng gã run lên vì lo lắng. Dưới ánh sáng xanh lét, lập lòe từ dàn màn hình máy tính cũ, gương mặt Đăng hốc hác, quầng mắt thâm đen vì thiếu ngủ.


Linh không trả lời bằng lời nói. Anh đổ gục người xuống chiếc thùng phuy sắt rỉ sét, hơi thở đứt quãng, nóng hổi. Cơn sốt từ phản ứng đào thải mô da của Lê Minh Triết đang thiêu đốt đại não anh, đẩy Chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) sụt giảm nghiêm trọng xuống mức sáu mươi phần trăm. Mười đầu ngón tay anh co quắp, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua dây thần kinh. Ngón út phải—nơi vết khâu sinh học bị rách nhẹ dưới mưa bão—đang rỉ ra thứ dịch hồng nhạt hòa lẫn với máu tươi, thấm đẫm lớp băng gạc dính bùn đất.


Từ trong lồng ngực sũng nước, Linh run rẩy rút ra cuốn gia phả giấy bản cổ của dòng họ Nguyễn và tấm ảnh máy cơ cũ kỹ. Cuốn gia phả đã ướt đẫm, những trang giấy mỏng manh dính chặt vào nhau, nhưng dưới ánh sáng đèn pin, dải hình vẽ chìm của ổ khóa từ trường xoay vòng do bố anh thiết kế vẫn hiện lên mờ ảo như một lời cứu rỗi từ quá khứ.


“Bác Phong... xua đuổi tao rồi,” Linh khàn giọng, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng bỏng rát. “Nhưng tao lấy được cái này. Bố đã để lại sơ đồ khóa tầng một trong gia phả.”


Đăng đỡ lấy cuốn gia phả ướt sũng một cách cẩn thận, lén lau nước mắt: “Để tao dùng máy sấy nhiệt làm khô nó dần dần. Nhưng Linh ơi, mày phải uống thuốc chống đào thải ngay đi. Tay mày đang hoại tử kìa!”


Linh cắn chặt răng, tự nhấn mạnh ngón tay cái vào vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời xộc thẳng lên thùy trán, tạm thời đập tan những tiếng thì thầm vô nghĩa của Triết đang vang lên trong đầu anh. Anh cần sự tỉnh táo này để sinh tồn.


Trong lúc Đăng đang loay hoay điều chỉnh máy sấy nhiệt bên cạnh bàn máy tính, gã không hề hay biết rằng một hiểm họa câm lặng khác đang hoạt động ngay trên hệ thống của mình. Trên màn hình điều khiển phụ, một tiến trình chạy ngầm vô hình mang mã độc trojan của Phạm Minh Hải—lập trình viên phản bội đã bán đứng đồng minh để đổi lấy một vị trí béo bở tại Khánh An—đột ngột kích hoạt.


Chiếc USB định vị chuyên dụng mà Hải lén cắm vào máy tính của Đăng vài ngày trước khẽ chớp nhẹ ánh đèn led xanh dương cực nhỏ. Mã độc nhanh chóng vượt qua các lớp tường lửa cục bộ mà Đăng tự thiết lập, âm thầm đóng gói tọa độ GPS chính xác của căn hầm dưới chân cầu chữ Y và truyền phát thẳng về trung tâm an ninh số của tập đoàn Khánh An.


Tại phòng điều khiển trung tâm, Trưởng phòng an ninh Lê Quốc Khánh nhìn chằm chằm vào chấm đỏ đang nhấp nháy trên bản đồ số Quận 4. Một nụ cười tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt sắc lạnh của hắn. Hắn nhấc bộ đàm lên, ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng: “Nguyễn Văn Hắc, tọa độ mục tiêu đã được xác nhận dưới chân cầu chữ Y. Dẫn đội tuần tra cơ động số phong tỏa toàn bộ khu vực. Bắt sống đối tượng.”


Tại căn hầm, Linh đột ngột đứng phắt dậy. Thính giác tuyệt đối của người thợ khóa—vũ khí sinh học được tôi luyện qua hàng vạn giờ lắng nghe tiếng động cơ học—vừa lọc bỏ tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia để bắt được một tần số âm thanh bất thường. Tiếng lốp xe rít mạnh trên mặt đường trơn trượt phía trên cầu. Tiếng những bước chân nặng nề, dứt khoát của giày bốt dã chiến nện trên nền đất đá ẩm ướt. Tiếng lách cách của kim loại va chạm vào giáp bảo hộ.


“Đăng! Tắt máy nguồn ngay! Chúng tới rồi!” Linh gầm lên, giọng khàn đặc đầy uy lực.


Đăng giật mình, tay gõ vội vã lên bàn phím. Nhưng đã quá muộn. Hệ thống camera giám sát vòng ngoài của gã đột ngột nhiễu sóng trắng xóa, rồi tắt phụt từng cái một. Trên màn hình chính, một thông báo lỗi hệ thống đỏ ngòm hiện lên kèm theo logo của phòng an ninh số Khánh An.


“Mã độc... Thằng Hải! Nó gài định vị trong máy của tao!” Đăng hoảng loạn tột độ, đôi mắt sau cặp kính dày cộp trợn trừng lên đầy kinh hoàng. Gã cố gắng vươn tay rút chiếc ổ cứng chứa phân đoạn thuật toán sóng não của Vy, nhưng dòng nước bẩn từ kênh tẻ dưới triều cường đang dâng nhanh, tràn qua khe nứt vách tường hầm, làm chập mạch toàn bộ dàn điện tự chế. Một tiếng *xẹt* lớn vang lên, khói khét lẹt bốc ra từ thùng máy tính.


“Bỏ hết đi! Chui xuống cống!” Linh hét lớn, một tay ôm chặt cuốn gia phả và tấm ảnh vào ngực áo khoác, tay kia giật phắt chiếc ba lô chứa thiết bị gây nhiễu sóng quét sinh trắc học cầm tay của Đăng.


Linh lao đến góc hầm, dùng đôi bàn tay đang sưng tấy, rỉ máu bám chặt vào nắp cống sắt tròn dẫn xuống hệ thống cống ngầm Bình Hưng. Anh rút từ trong túi ra tấm sơ đồ cống ngầm bằng giấy do Kẻ Lập Dị (Mã 404) vẽ tặng—điểm mù vật lý duy nhất không tồn tại trên bất kỳ hệ thống số nào của tập đoàn.


“Đăng, bám sát tao!” Linh dùng lực đòn bẩy từ bả vai lệch để nhấc bổng nắp cống sắt nặng nề lên, để lộ một hố sâu tối tăm, bốc lên mùi khí metan nồng nặc và tiếng nước thải gầm rú bên dưới.


Ngay khi Đăng vừa trượt chân chui xuống dưới, ánh đèn pha công suất cao từ phía cửa hầm phế liệu đột ngột quét thẳng vào bên trong, xé toạc bóng tối. Nguyễn Văn Hắc dẫn đầu đội đặc vụ dã chiến, tay lăm lăm khẩu súng bắn lưới điện định vị, xông vào căn hầm.


“Chúng nó xuống đường cống rồi! Đuổi theo!” Giọng Hắc vang lên như tiếng sấm nện vào vách đá.


Linh sập nắp cống lại từ phía dưới, bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng lấy hai người. Nước thải bẩn ngập đến ngang hông, lạnh ngắt và nhớp nháp hôi thối. Đăng run rẩy bấm nút kích hoạt máy gây nhiễu sóng quét sinh trắc học cầm tay. Thiết bị phát ra một tiếng rít tần số cao cực nhỏ, giải phóng các dải sóng vô tuyến làm mù tạm thời các camera tầm nhiệt và máy quét hồng ngoại mà đội của Hắc đang sử dụng phía sau.


“Đi hướng nào, Linh?” Đăng khóc nghẹn, tiếng nước chảy xiết dưới chân suýt chút nữa cuốn trôi gã lập trình viên mập mạp.


Linh soi đèn pin cực nhỏ vào tấm sơ đồ giấy ướt sũng. Bộ não thợ khóa của anh nhanh chóng phân tích dòng chảy và cấu trúc mê cung cống ngầm Pháp thuộc. Anh đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng: “Đi ngược dòng nước! Hướng về phía đường ống xả thải của nhà máy dệt Quận 4!”


“Mày điên rồi sao? Đi ngược dòng nước sẽ mất sức gấp đôi!” Đăng hét lên qua tiếng nước gầm rú.


“Nghe tao!” Linh gầm lên, tay siết chặt lấy bả vai Đăng lôi đi. “Nước xả thải của nhà máy là hơi nước nóng. Nhiệt độ cao của nó sẽ tạo ra một màn sương nhiệt dọc đường cống, làm quá tải hoàn toàn cảm biến hồng ngoại tầm xa của Hắc. Đó là cách duy nhất để cắt đuôi chó săn!”


Họ lết bước cực nhọc ngược dòng nước đen ngòm đang dâng cao do triều cường bão bùng. Mười đầu ngón tay của Linh buốt nhói đến tận xương tủy khi chạm vào những bức tường gạch bám đầy rêu trơn trượt của đường cống cổ. Cơn sốt đào thải mô da Triết làm đại não anh thỉnh thoảng lại hiện lên ảo ảnh gương mặt méo mó của Triết dưới ánh sáng đỏ, nhưng vết sẹo chữ X trên cổ tay vẫn là mỏ neo giữ cho anh không quỵ ngã.


Phía sau họ, ánh đèn pin dã chiến của Hắc và đồng bọn bắt đầu loang loáng trên mặt nước bẩn. Tiếng bước chân rầm rập vang vọng dội lại từ các bức tường vòm bán nguyệt của cống ngầm.


“Gần tới đường ống xả thải rồi, cố lên Đăng!” Linh hét lớn, cảm nhận được luồng không khí ấm nóng, nồng nặc mùi hóa chất dệt nhuộm bắt đầu phả vào mặt.


Đúng lúc đó, thiết bị gây nhiễu sóng quét trên tay Đăng đột ngột phát ra những tiếng *tạch tạch* khô khốc. Nước cống dâng cao đã thấm qua khe hở vỏ nhựa, làm chập mạch viên pin công suất cao bên trong. Thiết bị bốc lên một luồng khói đen khét lẹt, dập tắt hoàn toàn ánh đèn led chỉ thị.


“Linh ơi... máy gây nhiễu... nó hỏng rồi!” Đăng hoảng loạn gào lên, tay run rẩy ném chiếc máy đang bốc khói xuống dòng nước thải.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Tiếng sủa dữ tợn, vang dội của đàn chó nghiệp vụ béc-giê được huấn luyện chuyên nghiệp đột ngột dội thẳng xuống từ nắp cống kỹ thuật ngay phía trên đầu họ. Những ánh đèn pin dã chiến từ phía trên nắp cống quét dọc xuống, khóa chặt bóng dáng của Linh và Đăng giữa dòng nước đen ngòm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!