Sự Chối Bỏ Của Dòng Họ
Cơn mưa phùn của buổi sớm Sài Gòn không mang lại sự dịu mát, nó chỉ tưới thêm sự ẩm ướt, lạnh lẽo vào lòng thành phố đang bị bóp nghẹt bởi các thuật toán giám sát. Nguyễn Tuấn Linh lết bước chân mệt mỏi dọc theo con đường đất đỏ nhão nhoét dẫn vào vùng ngoại ô Bình Chánh. Gió bão từ đêm qua vẫn chưa tan hẳn, nó rít lên từng hồi qua những rặng tre già bao quanh căn nhà thờ tổ của dòng họ Nguyễn.
Mười đầu ngón tay của Linh nhói lên từng cơn buốt giá dưới lớp găng da cừu mỏng chống tĩnh điện. Ngón út phải—nơi vết mổ cấy ghép mô da của Lê Minh Triết bị rách nhẹ sau vụ thoát hiểm ở chung cư Khánh Hội—bắt đầu rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc ẩm ướt. Chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) của anh lúc này đang mấp mé ở ngưỡng sáu mươi lăm phần trăm. Cơn sốt nhẹ từ phản ứng đào thải mô sinh học vẫn âm ỉ đốt cháy các mạch máu dọc cánh tay, khiến thùy trán của anh thỉnh thoảng lại nhói lên những cơn đau buốt, kích hoạt những tiếng thì thầm vô nghĩa trong đại não.
Linh khẽ siết chặt chiếc túi áo khoác kaki sẫm màu, nơi anh đang cất giấu bức ảnh chụp chung bằng máy cơ—mỏ neo thực tại duy nhất chứng minh anh từng tồn tại. Anh cần một chữ ký vật lý. Nếu bác ruột Nguyễn Tuấn Phong—trưởng tộc dòng họ Nguyễn—ký vào tờ giấy cam đoan nhân thân bằng mực và giấy, anh sẽ có vũ khí pháp lý để thách thức quyết định xóa danh tính của Tòa án Năng lực Hành vi Thành phố trước khi hệ thống AI khóa chặt mọi ngả đường của anh.
Linh lách người qua cánh cổng sắt rỉ sét của nhà thờ tổ. Không gian bên trong tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước mưa nhỏ giọt từ mái ngói âm dương xuống sân gạch tàu kêu *tí tách, tí tách*. Anh bước nhẹ qua hiên nhà, thính giác tuyệt đối của người thợ khóa lập tức hoạt động, lọc bỏ tiếng gió rít để nghe thấy tiếng sột soạt của đầu bút lông mài trên giấy bản từ bên trong gian phòng chính.
Bác Phong đang ngồi đó. Cụ già quắc thước ngoài sáu mươi, râu tóc bạc trắng, mặc bộ áo dài truyền thống màu xanh sẫm đã sờn chỉ. Ông đang tập trung viết thư pháp, đôi tay gầy guộc nhưng gân guốc di chuyển những nét chữ Nho sắc mảnh để kiềm chế cảm xúc. Trên cổ tay của ông, chiếc đồng hồ thông minh mạ vàng—thiết bị luôn đồng bộ hóa Chỉ số định danh công dân (DII) và hồ sơ sức khỏe với hệ thống y tế của tập đoàn Khánh An—khẽ nhấp nháy ánh đèn xanh lục nhạt.
“Bác Phong...” Linh khàn giọng gọi, bước chân anh dừng lại ngay ngưỡng cửa gỗ.
Nguyễn Tuấn Phong giật mình, chiếc bút lông trên tay ông khẽ khựng lại, để lại một vệt mực đen loang lổ trên tờ giấy bản trắng. Ông ngẩng đầu lên, đôi mắt nghiêm nghị sau cặp kính gọng vàng quét qua thân xác tàn tạ, sũng nước mưa của Linh. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một tia nhìn lạnh lùng, cảnh giác tột độ.
“Cậu... cậu là ai?” Giọng ông Phong run rẩy, nhưng tông giọng lại vô cùng xa cách. “Nhà thờ tổ hôm nay không tiếp khách lạ. Xin mời cậu đi cho.”
Linh khẽ thở dốc, cơn sốt làm tầm nhìn của anh thỉnh thoảng lại nhòe đi. Anh bước thêm một bước vào trong gian phòng ngập tràn mùi hương trầm ấm áp, tháo chiếc găng da cừu bên tay trái ra, để lộ bàn tay chằng chịt những vết sẹo mổ và vết khâu sinh học đỏ hằn. Anh rút tấm ảnh máy cơ từ túi áo ra, đặt nhẹ lên bàn trà gỗ gụ.
“Bác Phong, nhìn kỹ cháu đi. Cháu là Tuấn Linh, con trai của bố Tuấn Minh đây. Đây là bức ảnh gia đình chúng ta chụp trước tiệm khóa Kỳ Nghệ mười năm trước. Bác nhìn xem, người đứng cạnh bố cháu chính là cháu.”
Ông Phong nhìn chằm chằm vào bức ảnh giấy cũ kỹ. Đôi mắt ông khẽ dao động khi nhìn thấy gương mặt trẻ trung của Linh và Vy bên cạnh người em trai quá cố của mình. Bàn tay ông run lên, ông định đưa tay ra chạm vào bức ảnh, nhưng đúng lúc đó, chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay ông đột ngột rung mạnh liên hồi.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Màn hình chiếc đồng hồ chuyển sang màu đỏ ngòm. Một thông báo khẩn cấp từ Tòa án Năng lực Hành vi Thành phố liên kết với hệ thống AI giám sát của Khánh An hiện lên rõ ràng: *“Cảnh báo đỏ: Đối tượng mạo danh nguy hiểm / Bệnh nhân tâm thần trốn viện Nguyễn Tuấn Linh đang xuất hiện trong khu vực lân cận. Nghiêm cấm mọi hành vi che giấu, trợ giúp vật lý. Vi phạm sẽ bị hạ Chỉ số DII xuống mức đen, đóng băng toàn bộ tài khoản phúc lợi và bảo hiểm y tế.”*
Khuôn mặt ông Phong lập tức cắt không còn giọt máu. Ông vội vàng rụt tay lại như thể bức ảnh giấy kia là một miếng sắt nung đỏ. Ông ngước nhìn Linh, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và căm phẫn.
“Cậu... cậu gạt tôi!” Ông Phong đứng phắt dậy, lùi lại phía sau bàn thờ tổ, giọng ông run rẩy nhưng đầy quyết liệt. “Hệ thống định danh quốc gia không bao giờ sai! AI của chính quyền đã thông báo rõ ràng: Nguyễn Tuấn Linh thật đã bị loạn thần và đang được điều trị đặc biệt. Cậu chỉ là một kẻ mạo danh hoang tưởng! Cậu muốn hại chết dòng họ này sao?”
“Bác Phong! Cháu không điên! Tập đoàn Khánh An đã thao túng cơ sở dữ liệu quốc gia để xóa danh tính của cháu nhằm che giấu vụ mưu sát em Vy!” Linh cố gắng thuyết phục, giọng anh nghẹn lại vì uất ức. Anh đưa tờ giấy cam đoan nhân thân vật lý ra trước mặt ông. “Chỉ cần bác ký vào đây, xác nhận cháu là con trai của bố Minh trước cơ quan điều tra hình sự. Cháu sẽ chứng minh được sự thật!”
“Câm miệng!” Ông Phong hét lên, gương mặt quắc thước đỏ gay vì sợ hãi và giận dữ. “Tôi không biết Vy nào bị mưu sát cả! Con bé Vy đã chết vì bệnh tâm thần tự sát, đó là kết luận của hội đồng y khoa độc lập! Còn cậu... cậu nhìn lại mình đi! Tay chân chằng chịt vết khâu của kẻ trộm mộ, đầu óc hoang tưởng chống lại cả hệ thống pháp luật! Cậu muốn tôi ký vào tờ giấy này để cả dòng họ Nguyễn bị tước đoạt quyền công dân sao?”
Ông Phong chỉ tay vào chiếc đồng hồ thông minh đang nhấp nháy đèn đỏ: “Cậu có biết nếu tôi bị hạ chỉ số DII, tôi sẽ mất toàn bộ bảo hiểm y tế không? Mỗi tháng tôi cần thuốc điều trị tim mạch trị giá hàng chục triệu đồng từ bệnh viện của tập đoàn Khánh An! Nếu không có hệ thống định danh bảo hộ, tôi sẽ chết bờ chết bụi như lũ vô gia cư dưới cống ngầm! Tôi không thể hy sinh mạng sống của mình và danh dự của dòng họ vì một kẻ điên vô danh như cậu!”
Nỗi đau đớn thắt lòng xộc thẳng vào đại não Linh. Anh nhìn người bác ruột của mình—người từng ôm lấy anh và Vy trong đám tang của bố, hứa sẽ bảo vệ hai anh em—giờ đây đang run rẩy bám chặt lấy chiếc đồng hồ thông minh như bám lấy một chiếc phao cứu sinh vô hồn. Sự thao túng cơ sở dữ liệu quốc gia của tập đoàn đã không còn là một công cụ kỹ thuật đơn thuần; nó đã trở thành một thứ tôn giáo bẩn thỉu, bắt con người phải quỳ gối dâng hiến cả tình cốt nhục để đổi lấy sự sinh tồn giả tạo.
Linh cố gắng bước lên một bước cuối cùng, đưa bàn tay sẹo ra: “Bác Phong... xin bác... nhìn vào bức ảnh này... nhìn vào dòng máu đang chảy trong người cháu...”
“Cút đi! Đồ mạo danh hoang tưởng!”
Ông Phong gào lên trong sự hoảng loạn tột độ. Để chứng minh sự trung thành tuyệt đối của mình với hệ thống AI đang giám sát qua chiếc đồng hồ trên tay, ông vớ lấy cuốn gia phả bằng giấy bản cổ của dòng họ Nguyễn đặt trên bàn thờ—cuốn sổ tay chứa đựng danh sách các nghệ nhân khóa và những ghi chép kỹ thuật gia truyền—ném mạnh ra phía cửa, thẳng vào mặt Linh.
Cuốn gia phả giấy bay sượt qua vai Linh, rơi bịch xuống khoảng sân gạch tàu sũng nước mưa bão bên ngoài.
“Đi ngay! Đừng bao giờ quay lại đây! Dòng họ Nguyễn không có đứa cháu nào là kẻ lỗi hệ thống!”
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ dày nặng của nhà thờ tổ đóng sầm lại ngay trước mặt Linh, chốt khóa cơ bên trong sập xuống một tiếng *cạch* khô khốc, lạnh lùng.
Bóng tối và cái lạnh của cơn mưa bão lập tức bao vây lấy Linh. Anh đứng chết lặng dưới hiên nhà, nước mưa xối xả dội xuống mái ngói, tạt thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, đờ đẫn của anh. Mỏ neo hy vọng cuối cùng về gia đình đã vỡ vụn hoàn toàn. Sự cô độc tột cùng bao trùm lấy tâm trí Linh, kéo chỉ số tỉnh táo của anh sụt giảm nghiêm trọng.
Linh từ từ quỳ xuống sân gạch lạnh ngắt. Dưới làn nước mưa xối xả, cuốn gia phả bằng giấy bản cổ của dòng họ Nguyễn đang nằm úp mặt dưới vũng bùn lầy, những trang giấy mỏng manh bị thấm nước bắt đầu rách nát, nhòe mực. Linh đưa bàn tay phải chằng chịt vết khâu sinh học ra, run rẩy nhặt cuốn gia phả lên.
Khi anh lật nhẹ những trang giấy ướt sũng để vuốt lại, thính giác và xúc giác nhạy bén của người thợ khóa đột ngột phát hiện ra một sự bất thường vật lý. Dưới lớp giấy bản cổ bị thấm nước mưa hóa trong suốt, một dải hình vẽ chìm hiện lên mờ ảo—đó không phải là chữ viết gia phả thông thường, mà là một sơ đồ cấu trúc cơ học của một ổ khóa từ trường xoay vòng cổ điển, kèm theo những ghi chép kỹ thuật bằng chữ Nho siêu nhỏ của người cha Tuấn Minh để lại trước khi mất. Một manh mối ngầm về kỹ thuật khóa gia truyền bị lãng quên.
Nhưng niềm vui nhen nhóm ấy lập tức bị dập tắt bởi tiếng rú vang dột dập của còi xe tuần tra từ phía lộ lớn ngoại ô đang áp sát nhà thờ tổ. Đội tuần tra số của Nguyễn Văn Hắc đã nhận được định vị quét khuôn mặt Linh từ camera giao lộ. Linh ôm chặt cuốn gia phả rách nát vào lồng ngực sũng nước, lết bước chạy trốn vào màn mưa lạnh lẽo, cô độc tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!