Nhạc nềnPuppeteer

Bẫy Ngọt Ngào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Trịnh Hoài Nam như một lưỡi dao quang học, xẻ đôi bóng tối đậm đặc dưới lối thoát hiểm tầng hầm Chung cư Khánh Hội. Luồng sáng quét thẳng vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Nguyễn Tuấn Linh. Đồng tử anh co rụt lại theo phản xạ tự nhiên, nhưng thính giác tuyệt đối của người thợ khóa đã lập tức vẽ ra sơ đồ chiến thuật trong đầu.


Cách anh ba mét về phía bên phải, Trần Mai Chi đang nín thở trốn sau chiếc tủ điện cũ kỹ rỉ sét. Tiếng tim cô bé đập dồn dập, hỗn loạn như một con chim non bị sập bẫy. Cách anh bốn mét về phía trước, tiếng đế giày da của Hoài Nam nện xuống nền xi măng ẩm ướt vang lên những tiếng *bạch, bạch* đều đặn, lạnh lùng. Gã đặc vụ đang tiến lại gần, tay phải lăm lăm khẩu súng bắn điện, tay trái cầm thiết bị quét sinh trắc học cầm tay đang phát ra những tiếng bíp rà quét tần số ngắn.


“Đứng im! Áp hai tay vào tường!” Giọng Hoài Nam trầm thấp, ra lệnh với uy quyền tuyệt đối của một kẻ nhân danh luật pháp số.


Linh không nhúc nhích. Cơn sốt nhẹ do phản ứng đào thải mô da của Lê Minh Triết vẫn đang âm ỉ đốt cháy các mạch máu dọc cánh tay anh. Ngón út phải quấn gạc rỉ dịch buốt nhói, nhưng vết sẹo tự rạch hình chữ X trên cổ tay trái—mỏ neo nhận thức của anh—đang tì chặt vào cạnh sắt của chiếc tủ điện bên cạnh. Cơn đau vật lý nhói lên giúp đại não anh tỉnh táo đến mức cực hạn. Chỉ số tỉnh táo giữ vững ở mức sáu mươi lăm phần trăm.


Anh biết mình không thể dùng bạo lực cơ bắp để hạ gục một đặc vụ được huấn luyện chuyên nghiệp như Hoài Nam, nhất là khi thể trạng anh đang suy kiệt. Nhưng anh là một thợ khóa. Và một thợ khóa luôn biết cách lợi dụng cấu trúc của môi trường.


Bàn tay trái đeo găng da cừu mỏng của Linh lén luồn vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế. Thân kim loại mát lạnh, mỏng manh nhưng dẻo dai. Anh không dùng nó để bẻ khóa cửa ngách lúc này. Anh quan sát chiếc tủ điện cũ bên cạnh. Đó là hệ thống điện ba pha đời cũ của chung cư, các đầu nối cầu chì bằng đồng đã rỉ xanh, không hề có nắp bảo vệ chống giật.


“Tôi nói lại lần cuối! Giơ hai tay lên!” Hoài Nam bước thêm một bước, luồng đèn pin rọi thẳng vào ngực Linh, nơi anh đang ôm chặt bức ảnh chụp chung bằng máy cơ—mỏ neo thực tại duy nhất của mình.


Linh khẽ thở ra một hơi dài, nhịp tim chủ động hạ xuống dưới sáu mươi nhịp một phút. Anh lẩm nhẩm đếm ngược: *Ba, hai, một.*


*Xoẹt!*


Bằng một động tác nhanh như chớp mắt, Linh không giơ tay lên mà vung mạnh thanh gạt titan chữ L găm thẳng vào khe hở của cầu chì ba pha lộ thiên trên tủ điện. Đồng titan là chất dẫn điện cực tốt. Thanh gạt tạo ra một cầu nối đoản mạch hoàn hảo giữa dòng điện trung thế và vỏ thép rỉ sét của tủ điện.


*BÙM!*


Một tiếng nổ chói tai kèm theo luồng tia lửa điện màu xanh violet bùng lên dữ dội, bắn ra những tia lửa nóng bỏng xộc thẳng vào không khí. Toàn bộ hệ thống điện của tầng hầm chung cư Khánh Hội lập tức bị sập. Bóng tối tuyệt đối, dày đặc và lạnh lẽo như mực đổ ập xuống trong tích tắc. Tiếng còi báo động hỏa hoạn của tòa nhà bắt đầu rú vang inh ỏi từ tầng trên.


Trong bóng tối đen kịt, thính giác tuyệt đối của Linh hoạt động vượt trội hơn mọi camera tầm nhiệt. Anh nghe thấy tiếng Hoài Nam chửi thề một câu, bước chân gã loạng choạng lùi lại do bị lóa mắt tạm thời bởi luồng tia lửa điện cường độ cao. Anh cũng nghe thấy tiếng thở hắt ra vì kinh hoàng của Chi.


Linh lướt đi trong bóng tối theo bản đồ thính giác đã dựng sẵn trong đầu. Anh tiếp cận góc tủ điện, nắm lấy bắp tay run rẩy của Chi, ghé sát tai cô bé thì thầm bằng giọng cực nhỏ: “Chạy ngược lên cầu thang bộ tầng một. Trà trộn vào đám đông cư dân đang di tản hỏa hoạn. Họ sẽ không nghi ngờ em. Giữ lấy chiếc máy ảnh cơ!”


Không đợi Chi trả lời, Linh đẩy nhẹ cô bé về phía cầu thang. Cùng lúc đó, anh quay người lách qua cánh cửa ngách thoát hiểm bằng sắt rỉ mà anh đã lén bẻ khóa từ trước. Anh lao ra con hẻm tối tăm phía sau chung cư, hòa mình vào cơn mưa phùn lạnh lẽo của Quận 4. Tấm ảnh máy cơ được anh giấu kỹ vào túi áo trong, áp sát vào lồng ngực ấm nóng.


***


Bốn giờ sáng.


Tiệm sửa khóa Kỳ Nghệ nằm sâu trong con hẻm ẩm ướt ở Quận 4 vẫn tràn ngập mùi dầu máy rỉ sét và hương trầm thoang thoảng. Chiếc chuông gió bằng đồng cổ treo trước hiên khẽ va chạm dưới những hạt mưa phùn, phát ra dải hạ âm mười chín hertz câm lặng nhưng rung động trực tiếp vào lồng ngực Linh, xoa dịu hệ thần kinh đang căng thẳng tột độ của anh.


Linh ngồi dưới ánh đèn bàn vàng vọt, mệt mỏi đặt tấm ảnh máy cơ lên mặt bàn gỗ sờn dấu vết dầu mỡ. Những ngón tay rách nát vết khâu của anh khẽ vuốt ve bề mặt giấy ảnh thô ráp. Gương mặt của người cha quá cố Nguyễn Tuấn Minh và em gái Vy dưới lớp bạc halogen như đang nhìn anh, tiếp thêm cho anh một ý chí thép.


Trần Văn Bê, gã thợ phụ lầm lì, đang đứng bên cạnh mài dũa một phôi khóa xe máy cũ. Bê liếc nhìn vết máu rỉ ra từ ngón út phải của Linh, khàn giọng nói: “Anh Linh, tụi an ninh số đang tăng cường tuần tra đầu hẻm. Thằng Tuấn nhỏ vừa báo có mấy xe bán tải đen lảng vảng ngoài lộ lớn. Anh trốn ở đây không ổn lâu đâu.”


“Tôi biết,” Linh đáp, giọng khàn đặc. Anh rút lọ thuốc chống đào thải Cyclosporine-X cuối cùng ra, nhỏ hai giọt dung dịch màu hổ phách lên vết khâu ngón út. Cơn đau buốt nhói chạy dọc cánh tay lên thùy trán, nhưng anh không hề nhăn mặt. “Nhưng chúng ta cần một bước đi quyết định để bẻ gãy gọng kìm của Quốc Khánh.”


Đột ngột, tiếng động cơ êm ái của một chiếc xe sang trọng vang lên từ đầu hẻm, phá vỡ tiếng mưa rơi đều đặn. Thính giác tuyệt đối của Linh lập tức bắt được tiếng lốp xe đắt tiền nghiến trên sỏi ướt, dừng lại ngay trước cửa tiệm Kỳ Nghệ.


Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu *kẽo kẹt* mở ra.


Một cô gái trẻ bước vào. Cô ta khoác chiếc áo măng tô dạ màu xám tro sang trọng, chân đi bốt da cao cổ bóng loáng, tay xách chiếc túi Hermes đắt tiền. Khuôn mặt cô ta xinh đẹp, quyến rũ với lối trang điểm tinh tế của giới thượng lưu, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ lo âu, bất an dồn dập. Trên tay cô ta ôm khư khư một chiếc két sắt cơ học cổ nhỏ bằng thép đúc nguyên khối, xám xịt và loang lổ những vết rỉ đồng xanh.


Đây chính là Nguyễn Thị Thùy—quân bài ngầm của phòng an ninh số.


“Xin hỏi... ai là thợ chính ở đây?” Thùy cất giọng ngọt ngào, run rẩy nhẹ như thể đang vô cùng hoảng hốt. “Tôi có chiếc két sắt gia bảo của ông nội để lại. Khóa bị kẹt chốt xoay từ tối qua. Bên trong có những tài liệu thừa kế cực kỳ quan trọng của gia đình tôi. Tôi cần mở gấp trong đêm nay, giá bao nhiêu tôi cũng trả!”


Bê định bước lên từ chối theo quy tắc cảnh giác của tiệm, nhưng Linh đã giơ tay ngăn lại. Anh đứng dậy, bước ra khỏi vùng tối của bàn làm việc. Đôi mắt sắc sảo của anh quét qua người Thùy.


Thính giác tuyệt đối của Linh lập tức kích hoạt.


*Thịch... thịch... thịch... thịch...*


Tiếng nhịp tim của Thùy đập với tần số chín mươi lăm nhịp một phút. Nhịp thở của cô ta rất nông, đều đặn một cách có chủ ý chứ không hề dồn dập, hụt hơi như một khách hàng đang hoảng loạn thực sự. Mùi nước hoa xa xỉ của cô ta rất thơm, nhưng ẩn sâu dưới đó, khứu giác nhạy bén của Linh ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc: mùi dầu súng chuyên dụng và mùi da thuộc của bao súng giấu nách.


Linh khẽ nheo mắt. Đây không phải là một tiểu thư giàu có đi sửa khóa. Đây là một đặc vụ nằm vùng của Khánh An.


“Két sắt cổ của Pháp, hiệu Fichet-Bauche đời 1950,” Linh bước lại gần chiếc két, khàn giọng nói, giả vờ như không hề phát hiện ra điều gì bất thường. “Hệ thống khóa đĩa kết hợp chốt xoay từ trường đời đầu. Loại này rất khó bẻ nếu không có dụng cụ chuyên dụng.”


“Tôi biết, tôi đã đi ba tiệm ở Quận 1 nhưng họ đều lắc đầu,” Thùy nói, cô ta tiến lại gần Linh, cố tình đứng sát vào người anh. Sự quyến rũ tỏa ra từ cơ thể cô ta như một thứ mật ngọt chết người. Cô ta lén đặt chiếc túi Hermes lên mặt bàn gỗ, ngay cạnh cốc nước thủy tinh sạch mà Bê vừa rót mời khách.


“Anh thợ... anh trông mệt mỏi quá. Chắc phải làm việc vất vả lắm,” Thùy khẽ mỉm cười, giọng nói mang theo một chút thôi miên nhẹ bằng ngôn từ. Cô ta cầm cốc nước lên, nhẹ nhàng đẩy về phía tay phải của Linh. “Anh uống chút nước đi rồi xem giúp tôi chiếc két này nhé. Tôi thực sự đang rất vội.”


Đôi mắt của Thùy khóa chặt vào mười đầu ngón tay của Linh. Mục tiêu thực tế của cô ta là thu thập dấu vân tay thật của Linh từ chiếc ly thủy tinh này để gửi về phòng thí nghiệm đối chiếu sinh trắc học với dữ liệu quốc gia.


Linh nhìn cốc nước, rồi nhìn xuống chiếc két sắt cổ. Anh cầm thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan lên, bắt đầu tiến hành thao tác rà quét các chốt bi bên trong ổ khóa két.


“Cô Thùy này,” Linh vừa gạt nhẹ thanh titan vào khe khóa, vừa chậm rãi nói. “Người thượng lưu khi mang đồ quý đi sửa, thường có thói quen đứng lùi lại ít nhất một mét để giám sát thợ, tránh bị tráo đồ. Nhưng cô lại đứng rất sát tôi.”


Thùy khẽ giật mình, nhưng lập tức lấy lại vẻ tự nhiên: “À... vì tôi quá lo lắng cho tài liệu bên trong thôi.”


“Không chỉ có vậy,” Linh tiếp tục xoay nhẹ trục gạt, tai anh áp sát vào thân két sắt để nghe tiếng chốt rơi cơ học. “Khi cô đặt chiếc két xuống bàn, ngón tay trỏ của cô đã vô thức đặt vào vị trí chịu lực của thanh gạt khóa cơ trên quai xách. Đó là thói quen cầm dụng cụ bẻ khóa của những kẻ được đào tạo chuyên nghiệp. Một tiểu thư giàu có thực sự sẽ không bao giờ biết cách đặt ngón tay đúng vị trí kỹ thuật đó.”


Lời nói của Linh như một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Thùy. Đồng tử cô ta co rút lại, bàn tay lén luồn vào phía trong vạt áo măng tô, nơi giấu khẩu súng bắn điện tầm gần.


Nhưng Linh vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên. Anh giả vờ tập trung hoàn toàn vào việc bẻ khóa két sắt để đánh lạc hướng Thùy. Tiếng *cạch, cạch* cơ học từ các bánh răng rỉ sét vang lên giòn giã trong tiệm khóa tĩnh lặng.


Trong lúc Thùy đang căng thẳng tột độ, tập trung vào từng chuyển động của bàn tay Linh trên ổ khóa, Linh đã lén thực hiện bước đi quyết định của mình.


Bàn tay trái đeo găng da cừu mỏng của anh khẽ lướt qua chiếc túi Hermes của Thùy đang đặt trên bàn. Thính giác tuyệt đối giúp anh định vị chính xác vị trí của chiếc thẻ an ninh RFID của tập đoàn Khánh An giấu trong ngăn khóa phụ của túi xách qua tiếng sột soạt cực nhỏ của dải nhựa. Trong ống tay áo khoác rộng của Linh, chiếc thiết bị sao chép mã thẻ cầm tay do Đăng chế tạo đã được kích hoạt từ trước. Linh chỉ cần áp sát cổ tay vào túi xách của Thùy trong vòng ba giây.


*Tít.*


Một tiếng rung cực nhẹ, hầu như không thể nghe thấy bằng tai thường, báo hiệu mã thẻ an ninh của Thùy đã được sao chép hoàn hảo vào bộ nhớ thiết bị của Linh.


Cùng lúc đó, Linh xoay người lại, giả vờ với lấy một chiếc tuốc-nơ-vít trên giá treo đồ. Động tác xoay người tự nhiên của anh đã che khuất hoàn toàn góc nhìn của Thùy. Bê cũng nhanh trí bước lên một bước, cố tình đứng che khuất góc máy ảnh ngụy trang trên chiếc hộp giấy của Thùy.


Trong tích tắc vô hình đó, Linh dùng bàn tay phải—bàn tay đang mang mô da cấy ghép chằng chịt vết khâu của Lê Minh Triết—cầm chặt lấy cốc nước thủy tinh mà Thùy vừa mời. Anh dùng lực tì đè mười đầu ngón tay một cách hoàn hảo, để lại một bộ dấu vân tay rõ nét, nguyên vẹn của Triết trên bề mặt thủy tinh bóng loáng.


Anh đặt cốc nước trở lại vị trí cũ, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Thùy.


“Xong rồi,” Linh nói.


*CẠCH!*


Tiếng chốt cơ học cuối cùng của chiếc két sắt cổ sập mở. Cánh cửa thép dày của chiếc két từ từ hé ra, để lộ khoảng trống bên trong trống rỗng không hề có tài liệu nào, ngoại trừ một thiết bị định vị GPS siêu nhỏ đang nhấp nháy đèn xanh.


Thùy nhìn chiếc két sắt mở ra, rồi nhìn cốc nước thủy tinh trên bàn. Trên bề mặt thủy tinh rõ ràng đã in đậm những vệt mồ hôi và dấu vân tay hoàn chỉnh của người thợ khóa.


Cô ta cố nén sự vui mừng chiến thắng trong lòng, vội vàng đóng chiếc két lại, lén dùng một chiếc khăn lụa bọc kín cốc nước thủy tinh chứa dấu vân tay rồi cất nhanh vào chiếc túi Hermes đắt tiền.


“Cảm ơn anh... anh thực sự là một thiên tài,” Thùy nói nhanh, cô ta rút ra một cọc tiền mặt polyme đặt lên bàn rồi vội vã ôm chiếc két sắt bước ra ngoài cửa, lao lên chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn.


Linh đứng bên cửa sổ tiệm khóa Kỳ Nghệ, nhìn chiếc xe lao đi trong màn mưa bão âm u của Quận 4. Anh đưa bàn tay phải lên dưới ánh đèn vàng, những đường khâu sinh học đỏ hằn khẽ co giật nhẹ.


Anh biết, Thùy đang mang chiếc ly nước chứa dấu vân tay giả của Lê Minh Triết về phòng thí nghiệm an ninh số của Quốc Khánh để đối chiếu. Khi thuật toán AI Khánh An 1.0 quét qua dải vân tay đó, nó sẽ nhận diện kẻ bẻ khóa đột nhập chính là Lê Minh Triết—một bệnh nhân tâm thần đã chết từ hai tuần trước. Sự hỗn loạn sinh trắc học này sẽ bẻ gãy hoàn toàn thuật toán dự đoán của hệ thống an ninh số, tạo ra một “vân tay ma” hoàn hảo che giấu sự tồn tại của Linh.


Linh lách ngón tay trái rút chiếc thiết bị sao chép RFID ra khỏi ống tay áo, nhìn dải mã số xanh lét của thẻ đặc vụ Thùy đang nhấp nháy trên màn hình nhỏ. Chiếc chìa khóa dẫn vào kho hồ sơ bảo mật tầng một đã nằm gọn trong tay anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!