Nhạc nềnPuppeteer

Bức Ảnh Rời Rạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn đêm muộn rây những hạt nước li ti, lạnh buốt lên mái tôn sập xệ của con hẻm nhỏ Quận 4. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhấp nháy, Nguyễn Tuấn Linh đứng nép mình vào bóng tối của bức tường gạch rêu mốc. Mười đầu ngón tay của anh nhói lên từng cơn buốt rát. Ngón út phải vẫn được quấn một lớp gạc y tế sờn cũ, thấm đẫm mùi thuốc sát trùng lâm sàng và những vệt dịch hồng nhạt rỉ ra từ vết mổ cấy ghép mô da của Lê Minh Triết.


Chỉ số tỉnh táo của Linh lúc này đang dao động ở mức nguy hiểm—khoảng năm mươi hai phần trăm. Mỗi khi anh nhắm mắt, bóng tối sau võng mạc lại hiện lên khuôn mặt co giật méo mó của Triết dưới ánh đèn LED đỏ rực của phòng biệt giam. Sự hoang tưởng đang gặm nhấm đại não anh. Cú sốc bị người vợ kết tóc Trần Mai Hương khóc lóc chối bỏ trước cảnh sát, khẳng định anh là một kẻ điên mạo danh, vẫn như một vết thương hở liên tục rỉ máu trong tâm trí anh. Anh nghi ngờ cả thực tại. Liệu anh có thực sự là Nguyễn Tuấn Linh, một thợ khóa ngầm thiên tài, hay anh chỉ là một kẻ điên hoang tưởng tự ngụy tạo ký ức cho mình như lời Hương nói?


Anh cần một mỏ neo. Một vật chứng vật lý, sờ nắm được, không thể bị xóa sạch bởi các thuật toán đám mây của tập đoàn Khánh An.


Linh lách bàn tay trái đeo chiếc găng da cừu mỏng chống tĩnh điện vào túi áo khoác kaki sẫm màu, rút ra chiếc điện thoại Nokia cổ không có định vị GPS. Ngón tay anh bấm nhanh một dãy số rác đã thuộc lòng. Tiếng tít tít cơ học khô khốc vang lên, nối tiếp bằng ba hồi chuông đổ dài trước khi có tiếng nhấc máy.


"Alo?" Giọng một cô gái trẻ vang lên, run rẩy và đầy cảnh giác ở đầu dây bên kia.


"Chi... là anh đây," Linh hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, thính giác tuyệt đối của anh căng ra để dò xét mọi tạp âm nhỏ nhất qua loa thoại. "Anh Linh đây."


Một tiếng hít một hơi thật sâu từ đầu dây bên kia. Trần Mai Chi, em vợ của Linh, im lặng mất ba giây. Cô là sinh viên truyền thông nghệ thuật, một cô gái trẻ cá tính với mái tóc ngắn và chiếc máy ảnh cơ luôn đeo bên người. Khác với sự tàn nhẫn của bố mẹ và người chị Mai Hương, Chi luôn hoài nghi về sự biến mất đột ngột của Linh trên mọi hệ thống giấy tờ.


"Anh Linh... thực sự là anh sao?" Chi thầm thì, giọng cô nghẹn lại, đầy dằn vặt. "Bố mẹ và chị Hương... họ nói anh đã phát điên và bỏ trốn. Chị Hương đã ký đơn ly hôn đơn phương. Nhưng em không tin. Em đã lục lại đống đồ cũ trong kho..."


"Em tìm thấy gì rồi?" Linh hỏi, lồng ngực anh thắt lại.


"Bức ảnh chụp chung bằng máy cơ," Chi nói nhanh, tiếng thở của cô dồn dập hơn. "Bức ảnh chụp anh, chị Hương, em gái Vy và bố mẹ trước tiệm khóa Kỳ Nghệ mười năm trước. Nó nằm sâu dưới đáy hộp phim cũ của em. Nó là bản vật lý duy nhất, không có file số trên mạng. Em đã giấu nó trong túi áo khoác thể thao."


Tim Linh đập mạnh. Bức ảnh giấy. Bản vẽ ánh sáng bằng bạc halogen trên nền polymer—thứ công nghệ hóa học cổ điển hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của hệ thống AI Khánh An 1.0. Đó chính là chiếc mỏ neo anh cần để cứu rỗi linh hồn đang phân rã của mình.


"Anh cần bức ảnh đó, Chi. Nó là bằng chứng duy nhất chứng minh anh không bị điên," Linh nói, giọng anh run lên vì xúc động. "Hẹn gặp anh ở góc hẻm sau Chung cư Khánh Hội. Ngay bây giờ."


"Được, em sẽ lén trốn ra ngoài qua lối thoát hiểm. Nhưng anh phải cẩn thận..." Giọng Chi đột ngột im bặt bởi một tiếng cạch nhẹ của đường truyền.


Thính giác tuyệt đối của Linh lập tức bắt được một dải tần số lạ—một tiếng rè rè cực nhỏ của dải sóng radio mã hóa, đè lên giọng nói của Chi.


*Trịnh Hoài Nam.*


Gã mật vụ an ninh số của Khánh An đang giám sát căn hộ của Hương. Gã đã phát hiện ra cuộc gọi bất thường từ thuê bao rác của Chi thông qua hệ thống quét trạm phát sóng cục bộ. Linh nghiến chặt răng, vết sẹo hình chữ X tự rạch trên cổ tay trái nhói lên đau đớn khi anh siết chặt chiếc điện thoại cổ.


"Chi, tắt máy ngay! Chạy đi!" Linh ra lệnh rồi lập tức tháo pin chiếc Nokia, cắt đứt hoàn toàn tín hiệu.


***


Mười lăm phút sau, Linh đã tiếp cận khu vực rìa Chung cư Khánh Hội. Căn chung cư cũ kỹ sập xệ hiện ra dưới màn mưa phùn như một pháo đài bê tông xám xịt. Linh biết mình không thể đột nhập trực tiếp vào Căn hộ 402. Trong một nỗ lực thăm dò trước đó, anh đã phát hiện ra cửa căn hộ đã bị an ninh gài cảm biến rung động siêu nhạy. Chỉ cần một lực tác động nhỏ hơn 0.5 Newton vào ổ khóa cơ-từ lai cũ, hệ thống sẽ lập tức gửi cảnh báo đỏ về phòng điều khiển của Quốc Khánh.


Linh lùi lại, ngồi vào một góc tối của quán cà phê cóc hẻm 142 Tôn Đản đối diện chung cư. Anh kéo sụp vành mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mít, giả vờ là một gã lao động nghèo đang tránh mưa. Đôi mắt sắc sảo của anh khóa chặt vào cổng chính chung cư.


Từ bóng tối của quán cóc, Linh quan sát thấy một chiếc xe bán tải màu đen không biển số đỗ xịch bên lề đường. Cửa xe hé mở, để lộ khuôn mặt phổ thông, lạnh lùng của Trịnh Hoài Nam. Gã đặc vụ đang đeo tai nghe nhỏ, tay cầm chiếc máy ảnh ống kính siêu zoom ngụy trang dưới dạng hộp giấy, quét liên tục qua các lối ra vào của chung cư.


Thính giác tuyệt đối của Linh hoạt động hết công suất. Giữa tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái bạt quán cà phê và tiếng còi xe inh ỏi ngoài lộ, anh phân tách được tiếng rít tần số cao phát ra từ bộ đàm của Hoài Nam:


*"Đối tượng Chi vừa di chuyển khỏi phòng. Phát hiện tín hiệu thuê bao rác hoạt động trong vòng bán kính 200m. Siết chặt vòng vây."*


Ưu thế đang thuộc về Hoài Nam với các thiết bị định vị sóng truyền phát. Nhưng Linh không hoảng loạn. Anh đã tính toán kỹ quy luật tuần tra của gã mật vụ này từ các tập trước. Hoài Nam có thói quen di chuyển theo một mô thức tuần tra cố định: cứ mỗi bốn mươi lăm giây, gã lại xoay ống kính máy ảnh quét một vòng từ trái sang phải, tạo ra một khoảng trống blind-spot kéo dài đúng mười lăm giây ở góc tường phía đông chung cư.


Linh lén đưa tay xuống gầm bàn gỗ, gõ nhẹ ba nhịp Morse lên chiếc bộ đàm tự chế kết nối với Tèo Xe—gã thợ sửa xe máy cũ dưới chân cầu chữ Y.


*Bùm! Đoành!*


Một tiếng nổ lớn của ống xả xe máy độ, kèm theo tiếng còi xe rú inh ỏi liên tục vang lên từ phía đầu đường đối diện, cách chung cư năm mươi mét. Đó là Tèo Xe đang tạo ra sự cố nghi binh theo kế hoạch của Linh. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh lặng, thu hút toàn bộ sự chú ý của Hoài Nam và lính tuần tra. Hoài Nam lập tức xoay ống kính máy ảnh về phía tiếng nổ.


"Bốn mươi lăm giây bắt đầu," Linh thầm nhẩm tính.


Anh đứng dậy, sử dụng kỹ năng ngụy trang tuyệt đỉnh để thay đổi hoàn toàn dáng đi sinh học của mình. Thay vì dáng đi tenses vai của thợ khóa, anh buông lỏng hai cánh tay, hơi khòm lưng và kéo lê chân trái như một gã say xỉn đi tìm chỗ tiểu đêm. Dáng đi này hoàn toàn đánh lừa được hệ thống thuật toán phân tích hành vi của camera AI lắp ngoài cổng.


Linh lách qua khe hẹp của góc tường phía đông, chui vào lối thoát hiểm tối tăm của chung cư ngay trong khoảng trống mười lăm giây blind-spot của Hoài Nam.


***


Bên trong lối thoát hiểm chung cư Khánh Hội, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và cát bụi lâu năm. Những bậc thang bê tông nứt nẻ dẫn xuống tầng hầm để xe bỏ hoang.


Linh đứng nép mình sau cánh cửa sắt rỉ sét, thính giác anh nghe thấy tiếng thở dồn dập, đứt quãng của một cô gái đang chạy xuống từ tầng trên.


Cửa sắt khẽ kẽo kẹt mở ra. Trần Mai Chi bước vào, khuôn mặt cô nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin điện thoại. Cô đang mặc chiếc áo khoác thể thao rộng, hai tay đút sâu vào túi áo, run rẩy tột cùng.


"Anh Linh..." Chi thầm thì khi nhìn thấy bóng đen gầy gò của Linh bước ra từ góc tối.


Linh bước lại gần. Dưới ánh sáng yếu ớt, Chi kinh hoàng nhìn thấy mười đầu ngón tay của Linh. Lớp găng da cừu mỏng của anh bị cắt hở đầu ngón trỏ, để lộ những đường sẹo nhỏ màu hồng xám chằng chịt—vết tích của ca phẫu thuật cấy ghép mô da Triết dán bằng keo Bio-Glue. Vết bầm tím trên cổ tay Hương mà Linh nhìn thấy ở tập 3 chợt hiện về trong tâm trí anh, chứng minh cả gia đình này đang bị xâu xé bởi nỗi sợ hãi từ tập đoàn.


"Tay anh... họ đã làm gì anh thế này?" Chi nghẹn ngào, nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt. Cô dằn vặt tột cùng. Bố mẹ cô liên tục mắng cô là kẻ dại dột, bắt cô phải giao nộp chiếc máy ảnh Nikon FM2 chứa cuộn phim cũ. Họ nói Linh là một kẻ sát nhân tâm thần phân liệt nguy hiểm.


"Anh không sao, Chi," Linh nói, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng một sự kiên định thép. "Bức ảnh... em còn giữ nó không?"


Chi run rẩy rút từ trong túi áo khoác ra một tấm giấy cứng bọc trong túi nilon nhỏ.


Linh đưa bàn tay trái đeo găng da cừu lên, cẩn thận đón lấy tấm ảnh. Anh bóc lớp nilon bảo vệ. Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt của chính anh hiện lên rõ nét. Trong bức ảnh, anh đang mỉm cười rạng rỡ, một tay choàng qua vai em gái Vy, tay kia nắm chặt tay người cha quá cố Nguyễn Tuấn Minh trước hiên tiệm khóa Kỳ Nghệ. Bức ảnh giấy thô ráp, có vệt xước nhẹ ở góc cạnh, mang theo mùi của giấy bạc halogen cổ điển.


Một luồng điện cảm xúc cực mạnh phóng thẳng vào thùy trán của Linh. Chỉ số tỉnh táo của anh, vốn đang sụt giảm nghiêm trọng dưới tác động của mô da người chết, bỗng chốc được kéo giật trở lại dải an toàn.


*Tôi tồn tại. Tôi thực sự là Nguyễn Tuấn Linh. Tôi không bị điên.*


Nước mắt Linh chực trào ra, anh siết chặt bức ảnh vào lồng ngực sũng nước mưa của mình. Mỏ neo vật lý này đã đập tan mọi đòn gaslight tàn bạo của Lê Quốc Khánh và luật sư Trần Thế Vinh.


"Cảm ơn em, Chi..." Linh khàn giọng nói.


Nhưng niềm vui của anh kéo dài chưa đầy một giây.


*Cạch.*


Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của giày da nện xuống bậc thềm bê tông ngay phía trên đầu họ. Tiếng rít của máy bộ đàm cầm tay vang lên chói tai trong không gian kín của lối thoát hiểm.


"Phát hiện đối tượng Chi đang ở tầng hầm kỹ thuật. Toàn đội bao vây lối ra!"


Đó là giọng của Trịnh Hoài Nam. Gã đặc vụ đã dùng thiết bị định vị cuộc gọi rác để lần theo dấu vết của Chi ngay sau khi Linh cúp máy.


Linh lập tức đẩy Chi vào góc khuất sau chiếc tủ điện cũ: "Trốn ở đây! Quyết không được ra ngoài!"


Anh quay người định lách qua cánh cửa sắt rỉ sét để thoát ra đường ống cống phía sau chung cư. Nhưng mười đầu ngón tay bị thương của anh đột ngột co giật mạnh do phản xạ đào thải mô sinh học dưới nhiệt độ ẩm thấp của tầng hầm. Thanh gạt khóa titan trong túi áo anh khẽ va chạm vào khóa sắt, tạo ra một tiếng *coong* nhỏ.


Tiếng động nhỏ ấy không thể qua mắt được gã mật vụ lão luyện.


*Xoạch!*


Cánh cửa thoát hiểm bị đạp tung ra. Một luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Trịnh Hoài Nam quét thẳng qua bóng tối, khóa chặt vào khuôn mặt gầy gò, hốc hác của Linh.


Linh đứng bất động, một tay vẫn nắm chặt bức ảnh giấy đặt trước ngực, đôi mắt anh nheo lại dưới ánh sáng chói lòa của kẻ săn đuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!