Thử Nghiệm Vân Tay Ma
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Quận 4 suốt hai ngày qua cuối cùng cũng dịu bớt, để lại những vũng nước mưa tù đọng, phản chiếu ánh sáng nhập nhòe từ những tấm biển quảng cáo đèn LED của Tập đoàn Y sinh Khánh An. Trong căn hầm kỹ thuật bỏ hoang nằm sâu dưới chân cầu chữ Y, không khí nồng nặc mùi bùn đất ẩm ướt, rỉ sét và mùi cồn y tế lâm sàng. Nguyễn Tuấn Linh ngồi tựa lưng vào bức tường gạch bong tróc, hơi thở anh vẫn còn khò khè, nóng hổi do di chứng của cơn sốt đào thải mô da kéo dài.
Trên mặt thùng phuy sắt rỉ bên cạnh, hai lọ thủy tinh chứa dung dịch Cyclosporine-X màu hổ phách đã cạn sạch. Linh nhìn xuống bàn tay phải của mình. Ngón út—nơi từng bị rách nát hoàn toàn đường chỉ khâu sau cuộc đụng độ đẫm máu với mật vụ Nguyễn Tiến Dũng tại tiệm thuốc đêm kia—nay đã được băng bó lại bằng một lớp gạc y tế khô ráo. Nhờ hai liều thuốc ức chế miễn dịch cực mạnh mà anh lấy được từ tiệm thuốc của Ngô Mỹ Linh, hệ thống phòng thủ sinh học của cơ thể Linh đã bị áp chế cưỡng bức. Cơn sốt tạm thời lui bước, các vết khâu đỏ hằn trên mười đầu ngón tay bắt đầu khô lại, co miệng thành những đường sẹo nhỏ màu hồng xám dị dạng.
Nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt tột cùng về thể xác. Chỉ số tỉnh táo của Linh lúc này đang mấp mé ở ngưỡng năm mươi hai phần trăm. Mỗi khi anh nhắm mắt, hình ảnh Lê Minh Triết—bệnh nhân tâm thần đã khuất mà anh đã tước đoạt mô da—lại hiện lên dưới dải ánh sáng đỏ rực của phòng biệt giam, mỉm cười với anh bằng khuôn mặt co giật méo mó. Linh biết, anh không thể chần chừ thêm nữa. Anh cần phải biết liệu lớp da tay của người chết đã thực sự đồng bộ với hệ thần kinh của mình hay chưa. Anh cần một cuộc thử nghiệm thực địa trước khi dấn thân vào kho hồ sơ bảo mật tối mật của Khánh An.
Lối thoát duy nhất để kiểm tra mà không đánh động đến đội tuần tra cơ động của Nguyễn Văn Hắc chính là các bốt gửi hàng tự động của Khánh An đặt rải rác ở các góc phố Quận 4. Đây là những thiết bị dịch vụ công cộng thông minh, hoạt động hoàn toàn bằng hệ thống quét sinh trắc học tự động để nhận diện công dân thuộc Tầng Đồng—cấp độ truy cập thấp nhất của hệ thống. Lê Minh Triết, khi còn sống, từng được đăng ký danh tính ở cấp độ này.
Nửa tiếng sau, Linh bước ra khỏi căn hầm trong bộ trang phục của một công nhân vệ sinh đô thị sờn cũ,Smelling of damp earth and cheap detergent. Anh đội sụp chiếc mũ lưỡi trai rộng vành, đeo khẩu trang kín mít để che khuất khuôn mặt khỏi các camera nhận diện của hệ thống giám sát. Bàn tay phải bị thương được anh giấu kỹ trong túi áo khoác kaki rộng, chỉ để lộ bàn tay trái đeo chiếc găng da mỏng chống tĩnh điện đã được cắt hở đầu ngón trỏ—nơi dải vân tay của Triết được cấy ghép hoàn hảo nhất.
***
Tại trung tâm giám sát mạng lưới sinh trắc học của Tập đoàn Khánh An, không khí vô trùng và lạnh lẽo đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rít đều đặn của hệ thống điều hòa không khí. Nữ kỹ sư sinh trắc học Lê Mỹ Hạnh ngồi trước hệ thống máy tính ba màn hình lớn, khuôn mặt thanh tú nhưng mệt mỏi hằn rõ quầng thâm do thiếu ngủ. Cô đưa tay lên nhấp một ngụm cà phê đen không đường nóng hổi để giữ cho đại não tỉnh táo trong ca trực đêm muộn.
Mỹ Hạnh là người chịu trách nhiệm tối ưu hóa thuật toán nhận diện vân tay tầng một của tập đoàn. Cô sở hữu một tư duy hoài nghi bẩm sinh và một đạo đức nghề nghiệp ngầm luôn bị giằng xé trước quyền lực tuyệt đối của ban điều hành. Gần đây, cô bắt đầu phát hiện ra những sai số dữ liệu kỳ lạ trên hệ thống giám sát—những dải vân tay của các công dân đã bị dán nhãn "đã tử vong" hoặc "bị xóa danh tính" thỉnh thoảng lại xuất hiện như những bóng ma trên các trạm quét công cộng rồi biến mất không dấu vết.
*Tít. Tít.*
Một âm thanh cảnh báo tần số thấp vang lên từ màn hình bên trái của Hạnh. Một dòng mã lỗi màu vàng nhạt xuất hiện trên biểu đồ phân tích dữ liệu thời gian thực:
`WARNING: BIOMETRIC ANOMALY DETECTED - STATION #D4-092. ID: LÊ MINH TRIẾT (STATUS: ARCHIVED/DECEASED).`
“Lại là một tín hiệu ma nữa sao?” Mỹ Hạnh lẩm nhẩm, đôi mắt cô nheo lại dưới cặp kính gọng tròn. Ngón tay cô nhanh chóng gõ nhịp liên tục trên bàn phím cơ, truy xuất dữ liệu quét vi mô từ bốt gửi hàng tự động đặt tại giao lộ đường Khánh Hội, Quận 4.
Thông thường, khi một công dân đã chết, tài khoản sinh trắc học của họ sẽ bị khóa vĩnh viễn và đưa vào kho lưu trữ đám mây. Nhưng hệ thống vừa ghi nhận một yêu cầu truy cập vật lý bằng vân tay trùng khớp đến chín mươi tám phần trăm với hồ sơ của Lê Minh Triết. Tuy nhiên, dải quét tĩnh mạch hồng ngoại đi kèm lại hiển thị một chỉ số nhiệt độ biểu bì thấp hơn mức bình thường 1.2 độ C, và nhịp mạch đập ở đầu ngón tay cực kỳ bất thường.
Mỹ Hạnh không lập tức kích hoạt chuông báo động đỏ cho phòng an ninh của Quốc Khánh. Bản tính cẩn trọng và sự tò mò khoa học khiến cô muốn tự mình điều tra nguyên nhân. Cô lén sao lưu dải dữ liệu vân tay ma này vào một chiếc USB bảo mật cá nhân, rồi bắt đầu truy xuất lịch sử y tế lâm sàng của Lê Minh Triết từ máy chủ lưu trữ.
***
Cùng lúc đó, dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo tại giao lộ đường Khánh Hội, thám tử cảnh sát Nguyễn Đăng Khoa đang lầm lũi đi tuần. Khoa mặc một chiếc áo khoác gió sẫm màu, dáng người cao lớn nhưng hơi khòm, ánh mắt sắc sảo luôn quan sát xung quanh qua những màn sương mù ẩm ướt. Anh đang âm thầm điều tra chuỗi vụ mất tích bí ẩn của những kẻ vô danh—những người bỗng nhiên bị hệ thống AI xóa sạch danh tính số và biến mất khỏi xã hội như chưa từng tồn tại.
Khoa dừng lại dưới hiên một cửa hàng đóng cửa, đưa tay vào túi quần vê vê viên đạn đồng cũ kỹ—một thói quen giúp anh tập trung suy nghĩ khi đối mặt với những vụ án bế tắc. Bản năng thám tử lão luyện của anh không tin vào sự hoàn hảo của hệ thống AI Khánh An. Anh tin rằng đằng sau những báo cáo "mất năng lực hành vi" của Tòa án là một âm mưu tước đoạt căn tính con người có tổ chức.
Ánh mắt Khoa chợt dừng lại ở bốt gửi hàng tự động của Khánh An đặt bên kia đường.
Một công nhân vệ sinh đô thị đang đứng bất động trước mặt kính máy quét của bốt gửi hàng. Dáng vẻ của người này có điều gì đó rất không bình thường. Một công nhân quét rác thực sự sau một ca làm việc mệt mỏi sẽ có dáng đi lỏng lẻo, mệt mỏi. Nhưng người đàn ông này, dù mặc bộ quần áo sờn rách, lại giữ một tư thế đứng cực kỳ căng thẳng, hai vai khóa chặt, và bàn tay trái đặt trên mặt kính máy quét đang run rẩy nhẹ.
Khoa nheo mắt, bước chậm rãi băng qua đường, cố gắng không gây ra tiếng động lớn trên nền bê tông ướt sũng.
***
Linh đứng trước bốt gửi hàng, mồ hôi lạnh rỉ ra dưới lớp khẩu trang. Đầu ngón trỏ trái của anh—nơi dải mô da của Triết được dán bằng keo sinh học Bio-Glue—đang áp chặt vào mặt kính máy quét. Anh có thể cảm nhận được độ nhạy cảm xúc giác cực hạn của mình đã bị suy giảm nghiêm trọng, đầu ngón tay tê dại, lạnh ngắt do tác dụng của dòng điện từ trường từ máy quét phát ra.
*Tạch... Tạch...*
Tiếng tia hồng ngoại quét dọc qua lớp biểu bì chết vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng. Linh nín thở. Anh biết, nếu máy quét phát hiện ra sự chênh lệch nhiệt độ tĩnh mạch hoặc cấu trúc mô giả, hệ thống AI sẽ lập tức dán nhãn anh là "Đối tượng Nghi vấn" và khóa chặt bốt gửi hàng, kích hoạt báo động đỏ đến toàn khu vực.
Đột nhiên, thính giác tuyệt đối của Linh bắt đầu hoạt động, phân tách tiếng mưa rơi để nhận diện một âm thanh quen thuộc đang áp sát từ phía sau.
*Cộc... Cộc... Cộc.*
Tiếng đế giày da nện xuống nền đường ướt. Nhịp bước chân nặng, đều đặn, hơi kéo lê ở chân trái—đây không phải là bước chân của một người đi đường bình thường. Đây là bước đi của một kẻ được huấn luyện tuần tra thực địa.
*Thám tử Nguyễn Đăng Khoa.*
Tim Linh lập tức đập dồn dập, nhịp tim vọt lên ngưỡng một trăm mười nhịp một phút. Trên mặt kính máy quét, dải đèn cảm biến hồng ngoại bắt đầu nhấp nháy chuyển từ màu xanh lá sang màu vàng cảnh báo. Máy quét tĩnh mạch đang phát hiện sự bất thường trong nhịp mạch của đối tượng.
“Bình tĩnh... phải bình tĩnh...” Linh thầm thì trong lòng.
Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ thuật kiểm soát nhịp tim cận tử mà anh đã học được từ cựu quản ngục Nguyễn Tiến Đạt. Linh bắt đầu điều hòa hơi thở một cách chậm rãi: hít vào trong bốn giây, giữ hơi trong bảy giây, và thở ra từ từ trong tám giây. Cơn đau nhói từ vết sẹo chữ X tự rạch trên cổ tay trái hoạt động như một mỏ neo nhận thức mạnh mẽ, đập tan nỗi sợ hãi tột cùng đang bùng lên trong lồng ngực anh.
Nhịp tim của Linh bắt đầu hạ xuống một cách thần kỳ, từ một trăm mười nhịp xuống còn năm mươi lăm nhịp một phút. Dải đèn cảm biến trên máy quét dần ổn định trở lại dải màu xanh dịu.
Khoa đã bước đến ngay phía sau Linh, chỉ cách anh chưa đầy hai mét. Ánh mắt thám tử khóa chặt vào bàn tay trái đang quấn băng gạc dính máu của Linh.
“Này, đồng chí công nhân,” giọng Khoa trầm ấm nhưng chứa đựng một sự uy lực lạnh lùng. “Đêm hôm thế này mà vẫn đi gửi hàng sao? Có cần tôi giúp một tay không?”
Linh không quay đầu lại. Anh biết, chỉ cần một cử động nhỏ lộ diện khuôn mặt hoặc dáng đi khập khiễng cũ, Khoa sẽ lập tức nhận ra anh là kẻ đang bị truy nã đỏ. Anh cố tình hạ thấp giọng, bắt chước hoàn hảo giọng nói khàn đặc, raspy do chấn thương thanh quản của Lê Minh Triết khi còn sống:
“Gửi... gửi chút đồ cũ cho người nhà ở quê... Máy... máy quét dạo này khó nhận dạng quá...”
Để tăng tốc độ giao dịch nhằm trốn thoát, Linh lén rút chiếc thẻ từ cũ của mình ra định swipe vào khe đọc phụ của bốt gửi hàng. Nhưng ngay khi chiếc thẻ vừa chạm vào khe đọc, thiết bị lập tức phát ra tiếng chuông báo lỗi *bíp bíp* chói tai, màn hình nhỏ hiện lên dòng chữ đỏ ngòm: *Thẻ không hợp lệ. Thiết bị đã bị vô hiệu hóa.* (Lệnh xóa danh tính số của Quốc Khánh đã vô hiệu hóa mọi thiết bị cũ của Linh).
Khoa bước thêm một bước, tay phải lén đặt vào túi quần, nắm chặt viên đạn đồng. Đôi mắt anh sắc sảo nhìn chằm chằm vào khe đọc thẻ bị báo lỗi đỏ.
“Thẻ của đồng chí bị lỗi rồi kìa. Để tôi quét thử căn cước của tôi giúp cho,” Khoa đề nghị, thực chất là một đòn feint để ép Linh phải quay mặt lại đối chất.
Linh vẫn giữ bàn tay trái áp chặt vào mặt kính máy quét tĩnh mạch. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào đầu ngón trỏ, sử dụng nhạy cảm xúc giác cực hạn còn sót lại để cảm nhận độ rung nhẹ của các linh kiện cơ học bên trong bốt gửi hàng khi nó xử lý dữ liệu vân tay của Triết. Anh biết, chỉ còn ba giây nữa trước khi hệ thống tự động reset.
Trong phòng giám sát trung tâm, Mỹ Hạnh stared vào màn hình. Biểu đồ nhịp tim của đối tượng quét vừa sụt giảm đột ngột xuống mức năm mươi lăm nhịp một phút—một chỉ số sinh học cực kỳ phi logic đối với một người đang lo lắng. Cô đặt ngón tay lên nút kích hoạt báo động đỏ, nhưng ánh mắt cô lại dừng lại ở dải vân tay ma của Triết. Có điều gì đó trong cấu trúc vân tay này đang cầu cứu cô, một sự thật về cái chết của Triết tại Vạn An vẫn chưa được làm sáng tỏ.
Hạnh buông ngón tay khỏi nút báo động. Cô quyết định ghi đè thủ công, chấp nhận sai số hệ thống để cho phép giao dịch được thông qua.
Trên mặt kính bốt gửi hàng, dải đèn cảm biến đột ngột ngưng nhấp nháy màu vàng. Một tiếng *tạch* cơ học giòn giã vang lên từ bên trong khe chứa hàng, kèm theo dải đèn LED chuyển hoàn toàn sang màu xanh lá cây rực rỡ.
Thiết bị phát ra tiếng kêu tự động bằng giọng nói vô hồn:
“Xác nhận danh tính: Lê Minh Triết. Quyền truy cập cấp thấp được chấp nhận.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!