Tiếng Thở Của Khóa Rỉ
Mưa Sài Gòn vào mùa này kéo dài như một cơn bệnh kinh niên, rỉ rả và nhớp nháp dọc theo những con hẻm sâu hoắm của Quận 4. Nước mưa từ những mái tôn rỉ sét nhỏ xuống nền xi măng xám xịt, tạo thành những nhịp gõ đều đặn, đơn điệu đến mức có thể bóp nghẹt lý trí của bất kỳ kẻ nào bị giam cầm trong sự cô độc.
Bên trong tiệm sửa khóa Kỳ Nghệ, không gian ngập tràn mùi của dầu máy WD-40, mùi sắt hoen rỉ lâu ngày và mùi gỗ mục ẩm ướt. Nguyễn Tuấn Linh ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đẩu gỗ đã mòn vẹt bốn góc. Đôi bàn tay gầy guộc, với những khớp ngón tay dài và nhạy cảm của một thợ khóa thiên tài, đang khẽ đan vào nhau. Trên đầu anh, chiếc chuông gió bằng đồng cổ treo trước hiên nhà khẽ lay động dưới một luồng gió ẩm.
Chiếc chuông gió này không phát ra những âm thanh lanh lảnh thông thường. Nó được Lê Khánh Vy, em gái quá cố của anh, tự tay tiện và cân chỉnh dải tần trước khi cô bị đưa vào Dưỡng trí viện Vạn An. Khi gió lướt qua, những thanh đồng va chạm tạo ra một dải tần số âm thanh cực thấp—khoảng 19Hz. Đó là một hạ âm, dường như không thể nghe rõ bằng tai thường, nhưng lại rung động trực tiếp vào lồng ngực Linh, tạo ra một sự cộng hưởng kỳ lạ giúp xoa dịu hệ thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Mỗi lần nghe thấy nhịp rung câm lặng ấy, chỉ số tỉnh táo (Sanity Index) của Linh mới tạm thời giữ vững ở ngưỡng 90%, ngăn không cho những cơn ác mộng về cái chết của Vy kéo anh xuống vũng lầy hoang tưởng.
Vy đã chết. Bản báo cáo pháp y lạnh lùng từ tập đoàn y sinh Khánh An kết luận: tự sát do loạn thần phân liệt cấp tính. Nhưng Linh biết Vy không điên. Cô là một thiên tài về thuật toán nhận thức tự nhiên, người đã phát hiện ra rằng hệ thống AI giám sát của tập đoàn đang âm thầm thao túng sóng não của công dân. Cái chết của cô là một vụ mưu sát được che đậy bằng thứ y khoa bẩn thỉu.
Linh khẽ thở ra một hơi dài, luồng hơi ấm biến mất nhanh chóng trong không khí ẩm lạnh. Anh với tay lấy thanh gạt khóa chữ L bằng thép titan tự chế đặt trên bàn máy tiện thủ công. Đây là món bảo bối bất ly thân của anh, được mài dũa từ hợp kim titan siêu mỏng thu thập ở chợ Nhật Tảo, có độ đàn hồi cực cao và hoàn toàn không nhiễm từ. Để chuẩn bị cho vụ đột nhập vào kho dữ liệu sinh trắc học tầng 1 của Khánh An nhằm lấy lại bệnh án gốc của Vy, Linh cần phải mài mỏng đầu thanh gạt thêm đúng 0.05 milimet. Chỉ có độ mỏng đó mới lách qua được khe hở của hệ thống khóa từ trường xoay vòng mới lắp đặt.
Linh cầm chiếc giũa kim cương siêu mịn, bắt đầu mài nhẹ lên đầu thanh gạt.
*Két... két...*
Tiếng kim loại cọ xát vào nhau sắc lẹm, rất nhỏ, gần như bị chôn vùi dưới tiếng mưa xối xả ngoài hiên. Linh tập trung thính giác tuyệt đối, cảm nhận từng hạt bụi kim loại li ti rơi xuống tờ báo cũ lót phía dưới. Anh mài bằng cảm giác của đôi tay, không cần dùng thước cặp để đo. Mỗi nhịp giũa của anh đều đặn như một chiếc đồng hồ cơ cổ điển.
"Con lại mài thanh gạt titan."
Một giọng nói trầm khàn, tĩnh lặng như nước giếng sâu đột ngột vang lên từ góc tối của tiệm khóa.
Linh giật mình, nhưng ngón tay anh không hề run rẩy. Anh dừng chiếc giũa lại ngay lập tức. Từ trong bóng tối của gian buồng phía sau, sư phụ của anh—lão thợ khóa mù Nguyễn Văn Kỳ—chậm rãi bước ra. Lão Kỳ đã sáu mươi lăm tuổi, đôi mắt mù lòa của lão phủ một lớp màng đục trắng dã, nhưng đôi tai của lão lại có khả năng nghe thấy cả tiếng rỉ sét đang ăn mòn dần các lò xo bên trong ổ khóa đĩa.
Lão Kỳ mặc bộ bà ba đen sờn cũ, bước đi không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền nhà gỗ ọp ẹp. Lão dừng lại ngay bên cạnh bàn làm việc của Linh, đôi tai khẽ nghiêng về phía thanh kim loại trên tay anh.
"Sư phụ," Linh khẽ cúi đầu, giọng nói mang theo sự kính trọng lẫn chút dằn vặt ngầm. "Con chỉ đang sửa lại vài món đồ nghề cũ."
"Con đang nói dối ta," Lão Kỳ khẽ thở dài, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sạn của lão đặt lên vai Linh. "Tiếng giũa của titan rất khác với thép thường. Nó đanh hơn, sắc hơn, và chỉ có những kẻ muốn bẻ những ổ khóa có bảo mật từ trường mới cần đến titan mỏng cỡ đó. Linh, con vẫn chưa từ bỏ ý định điên rồ đó sao?"
Linh im lặng. Anh siết chặt thanh gạt titan trong lòng bàn tay, cảm nhận góc cạnh lạnh lẽo của nó tì vào da thịt. Sự ngăn cản của sư phụ luôn là một bức tường đạo đức chắn trước mặt anh kể từ khi Vy mất.
Lão Kỳ bước đến bên chiếc chuông gió đồng, khẽ chạm tay vào để những thanh đồng ngừng rung động. Dải tần 19Hz biến mất, trả lại cho căn phòng tiếng mưa rơi rát mặt ngoài kia. Lão quay lại nhìn Linh bằng đôi mắt không ánh sáng, nhưng Linh cảm giác như lão đang nhìn thấu vào tận cùng nỗi đau đớn và hận thù trong lòng mình.
"Nghề khóa của dòng họ Nguyễn chúng ta có một quy tắc cốt lõi," Lão Kỳ chậm rãi nói, giọng lão nghiêm khắc nhưng chứa đựng sự đau lòng. "Mở khóa là để cứu người, để trả lại sự tự do cho những thứ bị giam cầm oan uổng. Nhưng bẻ khóa để trả thù, để đột nhập vào pháo đài của những kẻ nắm giữ quyền lực số, đó là con đường tự hủy. Con đang muốn dùng kỹ thuật cơ học để đấu lại thuật toán của cả một tập đoàn tài phiệt. Con sẽ bị chúng nghiền nát thành tro bụi, Linh ạ."
"Sư phụ, họ đã giết Vy!" Linh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi của anh đỏ ngầu dưới ánh đèn neon mờ nhạt. Giọng anh run lên vì phẫn uất bấy lâu nay bị kìm nén. "Họ dùng công nghệ, dùng những thuật toán sinh trắc học bẩn thỉu để biến cái chết của em gái con thành một vụ tự sát hợp pháp. Khóa cơ có tiếng thở, có thể lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng khóa số của họ là một nấm mồ câm lặng, khóa chặt mọi công lý dưới những dòng mã hóa. Nếu con không bẻ gãy cái khóa đó, Vy sẽ mãi mãi bị dán nhãn là một kẻ điên đã chết!"
Lão Kỳ im lặng đứng đó. Gió ngoài trời thốc vào hiên nhà, mang theo những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt hai thầy trò. Lão biết nỗi đau của Linh lớn đến mức nào. Nhưng lão cũng biết, một khi Linh bước chân qua ranh giới bước vào bóng tối, anh sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại.
"Con có biết vì sao ta lại bắt con học cách bẻ khóa bằng thính giác và xúc giác trong bóng tối hoàn toàn không?" Lão Kỳ khẽ hỏi, bàn tay lão tìm đến một ổ khóa đồng cổ rỉ sét đặt trên kệ gỗ. Lão dùng ngón tay cái khẽ vuốt qua rãnh khóa. "Là để con hiểu rằng, mọi ổ khóa cơ học đều có một linh hồn, một tiếng thở riêng. Khi con thấu hiểu nó, nó sẽ tự mở ra cho con. Nhưng hệ thống an ninh của Khánh An không có linh hồn. Nó chỉ có những thuật toán dự đoán lạnh lùng. Nếu con đặt ngón tay của mình lên máy quét của chúng với lòng hận thù, hệ thống sẽ nhận diện được sự bất thường trong nhịp tim của con ngay lập tức. Lúc đó, danh tính của con sẽ bị xóa sạch."
"Con chấp nhận đánh đổi," Linh nói, giọng anh lạnh lùng và kiên định như thép tôi. "Dẫu phải trở thành một bóng ma vô danh, con cũng phải lấy được bệnh án gốc của Vy."
Mối quan hệ thầy trò giữa họ rạn nứt một vệt sâu sắc trong sự im lặng nặng nề sau đó. Linh cúi đầu, cảm giác tội lỗi đè nặng lên vai khi anh đang đi ngược lại những lời răn dạy cả đời của người thầy đã nuôi nấng mình. Anh cố gắng giấu chiếc túi dụng cụ titan vào ngăn kéo dưới bàn, nhưng thính giác tuyệt đối của Lão Kỳ đã ghi nhận từng tiếng lách cách nhỏ nhất của kim loại va chạm.
*Reng... reng... reng...*
Tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong tiệm khóa.
Đó là tiếng chuông từ chiếc điện thoại Nokia cổ lỗ sĩ, không có kết nối internet, không định vị GPS, sử dụng sim rác mà Linh đặt trên bàn gỗ. Đây là phương tiện liên lạc duy nhất mà anh dùng để nhận những manh mối ngầm về Vy, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của hệ thống AI Khánh An 1.0.
Linh nhanh chóng cầm lấy điện thoại, áp lên tai. Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dốc dồn dập, tiếng mưa bão gầm rú hòa lẫn với tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch trên nền gạch ướt.
"Linh... Linh đó phải không?" Giọng một người phụ nữ trung niên run rẩy, hoảng loạn tột độ vang lên. Đó là Lê Ngọc Lan, dì họ của Vy, người từng làm lao công dọn dẹp tại Dưỡng trí viện Vạn An nhưng đã đột ngột mất tích một tuần sau cái chết của Vy.
"Dì Lan! Dì đang ở đâu?" Linh siết chặt chiếc điện thoại, toàn thân anh căng lên.
"Nghe dì nói nhanh... dì không có nhiều thời gian..." Giọng dì Lan đứt quãng, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào vì sợ hãi. "Vy... Vy không hề tự sát! Nó bị người ta ép uống thuốc quá liều... Trước khi chết một tuần, nó bị đưa vào phân khu biệt giam Vạn An... Phòng biệt giam 101... Họ đã dùng các thí nghiệm sóng não lên nó... Họ đã xóa toàn bộ hồ sơ giấy... Nhưng dì biết bệnh án gốc vẫn còn một bản lưu vật lý... ở kho hồ sơ sinh trắc học tầng 1 tòa nhà trung tâm Khánh An... Linh, con phải cứu lấy nghiên cứu của nó... Họ đang đuổi theo dì... Họ đang—"
Đột ngột, từ đầu dây bên kia vang lên một tiếng rít chói tai của lốp xe phanh gấp trên đường ướt, tiếp theo là tiếng đổ rầm của một cánh cửa sắt.
"Ai đó?! Buông tôi ra! Linh, cứu dì—"
Tiếng hét thất thanh của dì Lan bị dập tắt bởi một tiếng động va chạm vật lý khô khốc, tiếng điện thoại rơi xuống đất, và sau đó là một tiếng *cạch* lạnh lùng của hệ thống khóa điện tử tự động đóng sập lại. Đường truyền hoàn toàn bị ngắt, chỉ còn lại tiếng tút dài vô hồn.
Linh đứng sững người, chiếc điện thoại Nokia vẫn áp chặt vào tai. Máu trong người anh như đông cứng lại. Sự thật đã hiển lộ, tàn nhẫn và rõ ràng hơn bao giờ hết. Dì Lan đã bị bắt, và manh mối duy nhất còn lại chính là tập hồ sơ bệnh án giấy gốc đang nằm sâu trong kho lưu trữ tầng 1 của tập đoàn Khánh An.
Lão Kỳ đứng bên cạnh khẽ thở dài, lão không cần nghe cũng biết chuyện gì vừa xảy ra qua nhịp tim đập nhanh liên hồi của Linh. Lão chậm rãi bước về phía gian buồng tối, bỏ lại một câu nói cuối cùng trước khi cánh cửa buồng khép lại:
"Đêm nay, gió đã đổi chiều. Con đi đi, Linh. Nhưng hãy nhớ, khi con bước vào vùng tối, thứ con đối mặt không chỉ có ổ khóa, mà là chính bản ngã của con."
Linh nhìn theo bóng lưng gầy guộc của sư phụ khuất dần trong bóng tối. Anh không còn lựa chọn nào khác. Sự thúc ép của thời gian và mạng sống của dì Lan không cho phép anh chần chừ thêm một giây phút nào nữa.
Anh nhanh chóng thu dọn thanh gạt titan chữ L tự chế, bộ chìa khóa vạn năng và chiếc mặt nạ phòng độc mini nhét vào chiếc túi bọc da sẫm màu. Linh bước ra cửa tiệm, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai để che khuất khuôn mặt dưới những camera giám sát đầu hẻm. Ngoài kia, những ánh đèn đường nhấp nháy mờ ảo trong mưa, và xa xa, tiếng còi xe tuần tra của lực lượng an ninh số bắt đầu rú vang quanh khu vực Quận 4, báo hiệu một đêm săn lùng nghẹt thở bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!