Nhịp Đập Phản Bội
Bóng tối dưới lòng đất quận Bình Thạnh không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Đó là một thứ vật chất đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi rêu ẩm mục rữa và dòng nước thải buốt giá ngập ngang hông. Tiếng mưa axit xối xả trên mặt đất dội xuống những nắp cống gạch vòm thời Pháp thuộc chỉ còn là những tiếng ù ù đục ngầu, xa xăm như tiếng sấm rền từ một thế giới khác.
Trần Anh Thư bước đi, từng bước một, dò dẫm trong lòng cống ngầm. Cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau gõ nhẹ vào vách gạch ẩm ướt—*Cộc. Cộc.*—mỗi tiếng gõ phát ra một luồng sóng âm hình vòng tròn, lan tỏa vào không trung rồi dội ngược lại chiếc kính sonar v2 trên mắt anh. Dưới tác động của con Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ, luồng sóng phản hồi không còn là những đường nét ba chiều màu xanh lam thô sơ nữa. Trong đại não của vị cựu luật sư mù, một thế giới âm phổ màu cam nhạt hiện lên sống động đến từng chi tiết nhỏ nhất. Anh "nhìn" thấy những dòng nước đen ngòm đang cuộn chảy dưới chân, thấy những mảng gạch vòm bị nứt nẻ do thời gian, và thấy cả bóng lưng còng của Ông Bảy Bản Đồ đang dẫn đầu phía trước, tay cầm tấm bản đồ quy hoạch giấy ố vàng.
Nhưng điều khiến tim Anh Thư thắt lại chính là tiếng thở dốc đầy hoảng loạn của Lâm Hoàng đi ngay sát phía sau. Nhịp tim của Hoàng—qua thính giác đặc dị của Thư—đang đập liên hồi ở mức 120 nhịp mỗi phút. Cậu thanh niên đang run rẩy, hai tay siết chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường như thể đó là mảnh xương tủy cuối cùng của mình.
"Anh Thư..." Hoàng khàn giọng nói, tiếng bước chân bì bõm dưới nước thải của cậu loạng choạng. "Chú Ba... chú ấy bị bắt rồi. Chúng sẽ đưa chú ấy vào Phân Khu 9. Tất cả là tại tôi... Nếu tôi không cố chấp đòi đi lấy tập bản thảo..."
"Im lặng và tiếp tục di chuyển," Anh Thư cắt ngang, giọng nói trầm ấm của anh vang vọng trong lòng cống ngầm, lạnh lùng nhưng mang một sức nặng trấn an kỳ lạ. "Chú Ba đã dùng cả mạng sống để bảo vệ Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995. Nếu cậu gục ngã ở đây, sự hy sinh của chú ấy sẽ trở thành một con số không vô nghĩa trên máy chủ của Thiên Lập. Cậu muốn điều đó xảy ra sao?"
Lâm Hoàng cắn chặt môi, tiếng răng va vào nhau lập cập dưới cái lạnh cắt da của dòng nước thải. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ ôm chặt chiếc hộp sắt hơn.
Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển qua mê cung ngầm, Ông Bảy Bản Đồ dừng lại trước một vách gạch vòm đổ nát khuất sau một đường ống thoát nước thải cũ của nhà máy dệt bỏ hoang. Ông dùng tay đẩy nhẹ một mảng tường gạch giả, lộ ra một lối đi hẹp dẫn lên một căn hầm ngầm khô ráo. Đây từng là phòng kỹ thuật chứa máy phát điện dự phòng thời chiến, nay đã bị bỏ hoang hoàn toàn.
"Tới nơi rồi," Ông Bảy Bản Đồ khàn giọng nói, đặt ống bản vẽ bằng nhựa xuống nền đất nện bụi bặm. "Nơi này nằm sâu bốn mét dưới lòng đất, xung quanh là tường bê tông cốt thép dày nửa mét trộn quặng sắt. Drone quét nhiệt của Thiên Lập có bay ngay trên đầu cũng không thể phát hiện ra bất kỳ tín hiệu nào từ bên dưới."
Căn hầm tối tăm nhanh chóng được thắp sáng bởi một ngọn đèn măng-sông chạy bằng dầu hỏa do Ông Bảy chuẩn bị sẵn. Ánh lửa vàng vọt, chập chờn nhảy múa trên những mảng tường bê tông loang lổ vết ẩm mốc. Giữa căn hầm, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt một chiếc máy tính cổ điển dày cộp tỏa ra ánh sáng vàng nhạt từ màn hình CRT. Xung quanh chiếc máy tính là những sợi cáp đồng thô sơ nối trực tiếp với các thiết bị ngoại vi, hoàn toàn không có bất kỳ card mạng không dây hay cổng kết nối Bluetooth nào.
Đây chính là hệ thống Ngắt Kết Nối Không Khí (Air-gapped Network) tuyệt đối mà Phan Anh Đức đã thiết lập riêng cho họ. Một thánh địa vô hình trước sự rà quét kỹ thuật số của siêu máy tính Thiên Lập.
Lâm Hoàng cẩn thận đặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường lên bàn, mở khóa cơ học bằng tay. Bên trong chiếc hộp, cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và tập Bản Thảo Nghiên Cứu Lỗi AI Của Cha vẫn khô ráo, nguyên vẹn, tỏa ra mùi giấy cũ và mực in sáp đặc trưng.
Nhưng sự chú ý của Anh Thư lúc này không đặt vào đống tài liệu vô giá ấy.
Thính giác thích ứng Sonar v2 của anh đang ghi nhận một tiếng động lạ từ góc tối của căn hầm. Đó là tiếng bước chân nhẹ, lấm lét, và quan trọng hơn hết—tiếng nhịp tim đập nhanh bất thường ở mức 105 nhịp mỗi phút của một người đang cố gắng thu mình vào bóng tối.
Nguyễn Hoài Nam (Tập sự).
Gã luật sư tập sự của văn phòng luật ông Minh đang ngồi co rúm trên một chiếc hòm gỗ cũ, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, gương mặt sáng sủa nhưng nhợt nhạt dưới ánh lửa đèn măng-sông. Nam ngước nhìn Anh Thư và Lâm Hoàng bước vào, ánh mắt gã đầy vẻ lo sợ, lấm lét tránh né.
"Anh Thư... Lâm Hoàng... hai người về rồi," Nam lắp bắp, giọng nói run rẩy nhẹ. "Tôi... tôi nghe tiếng còi báo động trên mặt đất. Tôi đã nghĩ hai người..."
"Chúng tôi vẫn sống, Nam," Anh Thư trầm giọng nói, anh bước đến bên chiếc bàn gỗ, đặt cây gậy đồng thau tựa vào mép bàn. Đôi mắt mù ẩn sau chiếc kính râm đen hướng thẳng về phía góc tối nơi Nam đang ngồi. "Nhưng chú Ba thì không may mắn như vậy. Chú ấy đã bị Đội trưởng Hùng bắt giữ ngay tại hẻm."
Nghe đến tên chú Ba, nhịp tim của Nguyễn Hoài Nam đột ngột nhảy vọt lên 115 nhịp mỗi phút. Thính giác đặc dị của Anh Thư ghi nhận tiếng lồng ngực gã co thắt mạnh, hơi thở trở nên ngắn và nông hơn.
"Thật... thật kinh khủng," Nam cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau. "Thiên Lập... chúng thực sự là những con quái vật. Chúng ta... chúng ta không thể thắng nổi chúng đâu. Hay là chúng ta giao nộp Bộ Luật Giấy để chuộc chú Ba về?"
"Giao nộp Bộ Luật Giấy?" Lâm Hoàng trợn mắt, cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực khiến giọng cậu run bắn. "Cậu điên rồi sao Nam? Chú Ba đã hy sinh cả mạng sống để bảo vệ nó! Chúng ta đã mất văn phòng, mất chú Ba, giờ cậu bảo chúng ta đầu hàng sao?"
"Tôi chỉ muốn tốt cho mọi người thôi!" Nam lập luận, giọng gã cao lên một tông đầy hoảng loạn. "Chúng ta chỉ là những luật sư tập sự, còn Anh Thư thì đã bị tước bằng mười năm trước! Chúng ta đang đối đầu với cả một tập đoàn công nghệ nắm giữ vận mệnh của cả siêu đô thị này! Cậu nhìn xem chúng ta đang phải sống ở đâu? Dưới cống ngầm như lũ chuột!"
Anh Thư giơ một tay lên, ra hiệu cho Lâm Hoàng im lặng. Sự điềm tĩnh đến lạnh lùng của anh lập tức dập tắt cơn giận của Hoàng. Anh Thư quay sang Hoàng, giọng nói trầm ổn:
"Hoàng, lấy chiếc Máy Ghi Âm Cơ Học Sony TCM-200DV ra đây."
Lâm Hoàng ngẩn người một lát, rồi nhanh chóng lục tìm trong chiếc túi da cũ, lấy ra chiếc máy ghi âm băng từ màu đen xám của Nhật Bản sản xuất từ cuối thập niên 90. Cậu đặt chiếc máy lên bàn gỗ bên cạnh Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường.
"Băng Từ Cassette Maxell 90 chứa lời khai của người tài xế cũ... cậu đã cất giữ an toàn chưa?" Anh Thư hỏi lớn, cố tình để giọng nói của mình vang vọng khắp căn hầm ngầm.
"Đã an toàn, thưa anh," Lâm Hoàng đáp theo bản năng, dù trong lòng cậu đầy hoài nghi vì thực tế cuộn băng ghi âm gốc của nhân chứng vẫn chưa được thu hồi hoàn toàn. "Nó đang nằm trong ngăn bí mật của chiếc hộp sắt này. Không có kết nối mạng, Thiên Lập không bao giờ có thể hack hay xóa được dữ liệu bên trong."
*Thịch. Thịch. Thịch. Thịch.*
Trong không gian tĩnh lặng của căn hầm, thính giác sonar v2 của Anh Thư ghi nhận một tiếng gõ nhịp liên hồi đầy kinh hoàng phát ra từ lồng ngực của Nguyễn Hoài Nam. Nhịp tim của gã lúc này đã vượt ngưỡng 130 nhịp mỗi phút. Tiếng thở của gã trở nên dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Đôi bàn tay gã run rẩy bấu chặt vào gấu quần vest cũ sờn.
Anh Thư khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lẽo dưới chiếc kính râm. Bẫy logic đã được giăng sẵn, và con mồi đã bắt đầu sập bẫy.
"Đêm nay tất cả chúng ta đều đã kiệt sức," Anh Thư nói, anh quay lưng lại phía Nam, vờ như đang sắp xếp lại những cuốn sách luật giấy trên bàn. "Hoàng, cậu và ông Bảy đi nghỉ trước đi. Sáng mai chúng ta sẽ dùng chiếc máy ghi âm này để chuyển đổi lời khai của nhân chứng sang văn bản giấy. Nam, cậu canh gác ca đầu tiên nhé."
"Được... được, anh Thư," Nam vội vã đáp, giọng gã run lên một cách lộ liễu. "Tôi sẽ canh gác. Hai người cứ nghỉ ngơi đi."
Lâm Hoàng nhìn Anh Thư đầy nghi hoặc, nhưng cái siết vai nhẹ của vị cựu luật sư mù đã ra hiệu cho cậu không được hỏi thêm. Hoàng lặng lẽ bước về phía góc hầm, nằm xuống chiếc chiếu cói cũ bên cạnh Ông Bảy Bản Đồ, người đã nhắm mắt dưỡng thần từ lúc nào.
Ngọn đèn măng-sông được vặn nhỏ lại, căn hầm chìm vào một thứ ánh sáng mờ tối, tù mù. Tiếng nước chảy róc rách từ những đường ống ngầm phía sau vách tường bê tông tạo nên một thứ âm thanh nền đơn điệu, dễ dàng ru ngủ bất kỳ ai. Nhưng Anh Thư không ngủ. Anh ngồi tựa lưng vào vách tường đá tối tăm, đôi mắt mù nhắm nghiền, nhưng toàn bộ thính giác sonar v2 của anh đang hoạt động ở công suất tối đa.
Khoảng nửa tiếng trôi qua.
Khi tiếng thở của Lâm Hoàng và Ông Bảy Bản Đồ đã trở nên đều đặn và sâu lắng, một bóng đen từ góc hầm bắt đầu di chuyển một cách cực kỳ lặng lẽ.
Nguyễn Hoài Nam nhẹ nhàng đứng dậy khỏi chiếc hòm gỗ. Gã không phát ra bất kỳ tiếng động nào bằng chân, nhưng nhịp tim đập dồn dập ở mức 125 nhịp mỗi phút của gã đã phản bội gã hoàn toàn trong thế giới âm phổ của Anh Thư. Thư "nhìn" thấy bóng dáng màu cam nhạt của Nam đang rón rén bước về phía chiếc bàn gỗ nơi đặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường.
Nam dừng lại trước chiếc hộp sắt, gã nín thở, đưa tay chạm nhẹ vào chốt khóa cơ học. Nhưng gã không mở hộp. Có lẽ gã biết mình không có chìa khóa cơ học của Anh Thư. Thay vào đó, Nam lùi lại vài bước, nép mình vào khoảng tối phía sau chiếc máy phát điện cũ nát ở góc hầm.
Gã thọc tay vào túi quần trong, rút ra một vật thể nhỏ bằng kim loại phẳng.
Chiếc điện thoại thông minh giá rẻ của Thiên Lập.
Để qua mặt máy quét của Lực lượng Công lý-Tech và chiếc lồng Faraday của văn phòng, Nam đã bọc chiếc điện thoại này trong nhiều lớp giấy bạc chống từ trường. Giờ đây, gã run rẩy bóc lớp giấy bạc ra. Màn hình điện thoại bật sáng, hắt lên gương mặt lấm lét, đầy mồ hôi của gã một luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo của công nghệ.
Nam nhanh chóng gõ phím bằng hai ngón tay cái, cố gắng gửi một tin nhắn văn bản mã hóa đến số liên lạc nội bộ của trợ lý công nghệ Lê Minh Triết: *"Đã xác định vị trí của cuộn băng ghi âm gốc Sony TCM-200DV. Nó đang nằm trong hộp sắt tại hầm ngầm cũ dưới nhà máy dệt Bình Thạnh. Yêu cầu Triết đưa đặc nhiệm đến bao vây ngay lập tức."*
Ngón tay gã chuẩn bị nhấn nút gửi.
*Cộc.*
Một tiếng gõ nhẹ, thanh mảnh của kim loại chạm vào nền bê tông nứt nẻ đột ngột vang lên ngay phía sau gáy Nguyễn Hoài Nam. Âm thanh ấy không lớn, nhưng trong không gian tĩnh mịch của căn hầm, nó tựa như một tiếng sét đánh ngang tai.
Nguyễn Hoài Nam giật nảy mình, chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi đôi bàn tay đang đẫm mồ hôi. Gã cứng đờ người, từ từ quay đầu lại.
Trần Anh Thư đã đứng ngay sau lưng gã từ lúc nào. Vị cựu luật sư mù đứng sừng sững trong bóng tối, chiếc áo măng tô xám khoác hờ trên đôi vai gầy không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Đôi mắt mù ẩn sau chiếc kính râm đen hướng thẳng xuống chiếc điện thoại đang phát ra ánh sáng xanh trên tay Nam. Đầu cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau đang đặt sát gót chân gã tập sự.
"Nhịp tim của cậu lúc này là 145 nhịp mỗi phút, Nam," Anh Thư trầm giọng nói, tông giọng trầm ấm của anh lúc này lạnh lẽo đến mức khiến Nam sởn gai ốc. "Khi con người hoảng sợ tột độ, lưu lượng máu đến các chi sẽ giảm mạnh, khiến các đầu ngón tay của cậu run rẩy với tần số 8 Hertz. Cậu đang cố gửi tin nhắn cho ai? Lê Minh Triết?"
"Anh Thư... tôi... tôi không..." Nam lắp bắp, gã vội vàng giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
"Đừng cố nói dối," Anh Thư bước tới một bước, gậy đồng thau gõ nhẹ xuống sàn bê tông. Luồng sóng âm phản hồi vẽ nên hình ảnh chiếc điện thoại đang rung lên bần bật sau lưng Nam. "Khi cậu nói dối, dây thanh quản của cậu co thắt do áp lực tâm lý, tần số giọng nói tăng thêm chính xác 15 Hertz so với bình thường. Và nhịp tim của cậu... nó đang gõ liên hồi như muốn vỡ lồng ngực. Cậu đã bán đứng chúng tôi từ khi nào?"
Tiếng động từ góc hầm lập tức đánh thức Lâm Hoàng và Ông Bảy Bản Đồ. Hoàng bật dậy, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cậu lao tới như một con dã thú bị thương.
"Nam! Cậu làm cái gì thế hả?" Hoàng gầm lên, cậu giật phăng chiếc điện thoại từ tay Nam. Màn hình điện thoại vẫn đang hiển thị dòng tin nhắn soạn dở gửi cho Lê Minh Triết.
Lâm Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt cậu đỏ ngầu vì giận dữ và đau đớn. Cậu túm chặt lấy cổ áo Nguyễn Hoài Nam, dồn gã mạnh vào vách tường bê tông ẩm ướt:
"Tại sao? Tại sao cậu lại làm thế? Chúng ta là đồng nghiệp, là bạn cùng khóa! Chú Ba vừa mới bị bắt vì bảo vệ chúng ta, Lê Văn Tự đang đối mặt với án tử hình oan sai! Vậy mà cậu lại đi làm chó săn cho Thiên Lập để đổi lấy cái gì? Hả?"
Nguyễn Hoài Nam sụp đổ hoàn toàn. Gã quỳ sụp xuống nền đất bụi bặm, hai tay ôm mặt khóc nức nở, những giọt nước mắt hối hận và sợ hãi chảy tràn qua kẽ tay.
"Tôi không có lựa chọn nào khác, Hoàng ơi!" Nam gào lên trong tiếng khóc nghẹn ngào. "Lê Minh Triết... hắn đã tìm đến tôi sau phiên sơ thẩm của Lê Văn Tự. Hắn đưa cho tôi xem hồ sơ gia đình tôi. Bố tôi đang điều trị ung thư phổi tại bệnh viện của Thiên Lập. Hắn đe dọa sẽ cắt hoàn toàn gói bảo hiểm y tế Hạng B của bố tôi, giáng điểm công dân của cả gia đình tôi xuống Hạng F và tước bằng luật sư tập sự của tôi vĩnh viễn!"
Nam ngẩng đầu lên, gương mặt nhem nhuốc nước mắt nhìn Anh Thư đầy khẩn thiết:
"Hắn hứa... chỉ cần tôi báo cáo lịch trình di chuyển của anh và vị trí giấu Bộ Luật Giấy, hắn sẽ nâng điểm công dân của tôi lên Hạng B, cấp thẻ hành nghề chính thức và tài trợ toàn bộ chi phí điều trị cho bố tôi! Tôi... tôi hèn nhát, tôi sợ hãi! Tôi không muốn cả gia đình mình phải chết mục xương ở khu ổ chuột này!"
Lâm Hoàng giơ nắm đấm lên, định nện thẳng vào mặt kẻ phản bội: "Thằng khốn! Cậu vì gia đình mình mà sẵn sàng đẩy chú Ba và Lê Văn Tự vào chỗ chết sao?"
"Dừng tay lại, Hoàng," Anh Thư lạnh lùng ra lệnh.
"Anh Thư! Hắn đã phản bội chúng ta!" Hoàng hét lên, ngực phập phồng giận dữ. "Hắn suýt nữa đã đưa đặc nhiệm Công lý-Tech đến san phẳng nơi này! Chúng ta phải tống cổ hắn ra ngoài cống ngầm để hắn tự sinh tự diệt!"
"Tống cổ cậu ta ra ngoài để cậu ta chạy thẳng đến đồn cảnh sát của Hùng và khai ra vị trí chính xác của chúng ta sao?" Anh Thư điềm tĩnh hỏi ngược lại. Câu hỏi của anh lập tức khiến Lâm Hoàng khựng lại, nắm đấm từ từ hạ xuống.
Anh Thư bước đến trước mặt Nguyễn Hoài Nam đang quỳ run rẩy. Anh cúi xuống, dùng thính giác v2 lắng nghe từng nhịp thở đứt quãng, từng tiếng sụt sịt của gã tập sự. Sự thấu cảm nhân văn của một người đã trải qua mười năm trong bóng tối tột cùng giúp anh nhìn thấu nỗi sợ hãi và sự yếu hèn của con người trước bạo quyền công nghệ.
"Tôi hiểu nỗi sợ của cậu, Nam," Anh Thư trầm giọng nói, giọng nói của anh không còn sự lạnh lùng tàn nhẫn nữa, mà mang một sự bao dung kỳ lạ. "Thiên Lập luôn vận hành như vậy. Chúng dùng Điểm Công Dân và các gói bảo hiểm tư pháp làm xiềng xích để biến những người lương thiện thành những kẻ phản bội. Chúng muốn cậu tin rằng không có lựa chọn nào khác ngoài sự thỏa hiệp hèn hạ."
Nam ngước nhìn Anh Thư, đôi mắt đẫm lệ đầy ngỡ ngàng: "Anh... anh không hận tôi sao?"
"Hận thù là một biến số nhiễu loạn vô ích trong luật pháp," Anh Thư đáp, anh đứng thẳng người dậy, tay chống lên cây gậy đồng thau. "Nhưng cậu phải hiểu một điều: Thiên Lập sẽ không bao giờ thực hiện lời hứa với một kẻ phản bội khi gã đã hết giá trị lợi dụng. Ngay khi chúng có được Bộ Luật Giấy, cậu và gia đình cậu sẽ biến mất vĩnh viễn trong Phân Khu 9 để bịt đầu mối."
Nguyễn Hoài Nam run bắn người, gã hiểu rõ sự tàn bạo của tập đoàn hơn ai hết. Gã dập đầu xuống đất: "Tôi sai rồi, anh Thư! Xin hãy cứu tôi! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để chuộc tội!"
Anh Thư quay sang Lâm Hoàng, giật lấy chiếc điện thoại thông minh trên tay cậu. Anh dùng đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, cảm nhận các phím bấm vật lý phụ bên sườn máy.
"Cậu muốn chuộc tội sao?" Anh Thư khẽ hỏi.
"Vâng! Bằng mọi giá!" Nam vội vã đáp.
"Tốt," Anh Thư nhếch môi, một kế hoạch phản gián tinh vi đã hình thành trong trí não vị cựu luật sư mù. "Chúng ta sẽ không trục xuất cậu. Từ bây giờ, cậu sẽ tiếp tục là nội gián của Lê Minh Triết. Nhưng mọi thông tin cậu gửi đi... đều phải thông qua sự kiểm duyệt của tôi."
Lâm Hoàng trợn tròn mắt nhìn Anh Thư: "Anh định dùng kế phản gián sao?"
"Chính xác," Anh Thư gật đầu, đôi mắt mù nghiêm nghị hướng về phía vách hầm tối tăm. "Triết đang rất nôn nóng muốn tiêu hủy cuộn băng ghi âm của nhân chứng cũ. Chúng ta sẽ cho hắn một tọa độ giả. Nam, cậu hãy gửi tin nhắn này đi: *'Cuộn băng ghi âm gốc Sony TCM-200DV hiện đang được giấu trong hòm thư bưu điện cũ tại ngã tư cầu chữ Y Quận 8. Anh Thư chuẩn bị đến lấy vào lúc 5 giờ chiều mai.'*"
Nguyễn Hoài Nam nhìn Anh Thư đầy sợ hãi nhưng cũng tràn ngập niềm hy vọng sống sót cuối cùng. Gã run rẩy nhận lại chiếc điện thoại, ngón tay gõ lại dòng tin nhắn giả theo đúng từng lời Anh Thư chỉ đạo và nhấn nút gửi.
Tín hiệu tin nhắn được truyền đi qua mạng lưới viễn thông của Thiên Lập, mang theo một mồi nhử chết người nhắm thẳng vào trợ lý Lê Minh Triết.
Anh Thư đứng bên bàn gỗ, tay anh lướt nhẹ trên chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường bảo vệ Bộ Luật Giấy. Anh biết, vết nứt trên hệ thống tư pháp công nghệ của Thiên Lập đã chính thức được tạo ra, và cuộc chiến thực sự dưới bóng tối của siêu đô thị Khánh Đô mới chỉ bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!