Đêm Càn Quét
Tiếng rít xé gió của cánh quạt drone tuần tra dội sát sạt vào vách tường bằng ván ép mỏng manh của phòng khám gác lửng. Những luồng sáng đỏ rực từ hệ thống quét nhiệt quét qua khe cửa sổ gỗ nứt nẻ, vẽ nên những vệt sáng ma mị trên trần nhà đầy mạng nhện.
Trần Anh Thư ngồi bật dậy trên chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét. Một cơn đau nhói như búa bổ giáng thẳng vào hai bên thái dương, nơi con Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ vừa được Nguyễn Hữu Đạt hàn sống vào dây thần kinh thị giác. Anh nhắm chặt mắt, nhưng trong bóng tối sinh học ấy, một thế giới hoàn toàn mới đột ngột bùng nổ.
Không còn là những đường nét ba chiều màu xanh lam nhạt nhẽo và chậm chạp của thiết bị sonar v1 cũ. Giờ đây, một luồng ánh sáng sonar màu cam nhạt, ấm áp và vô cùng sắc nét quét qua đại não anh. Anh Thư nín thở. Anh đã đạt đến Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2. Trong phạm vi mười mét xung quanh, mọi chuyển động vật lý dù là nhỏ nhất đều hiện lên sống động. Anh "nhìn" thấy Lâm Hoàng đang đứng run rẩy bên cạnh, nhịp tim của cậu ta đập dồn dập ở mức 115 nhịp mỗi phút, tạo ra những luồng sóng âm màu cam nhạt lan tỏa trong không khí. Anh nhìn thấy bác sĩ Đỗ Thị Hồng đang hốt hoảng tựa lưng vào cửa gỗ, tay bà siết chặt chiếc ống nghe y tế cũ kỹ.
Và đáng lo ngại nhất, anh nhìn thấy chú Ba. Người bảo vệ già đang ngồi tựa vào vách tường đất ẩm ướt, một tay chú ôm chặt lấy mạn sườn trái. Dưới lớp áo bảo hộ lao động sờn cũ bám đầy dầu mỡ, vết thương gãy xương sườn cũ từ trận chiến với băng đảng Bảy Sẹo đã bị rách miệng nghiêm trọng, máu tươi rỉ qua kẽ băng gạc thô sơ, nhỏ từng giọt rào rạo xuống nền đất.
"Lực lượng Công lý-Tech... chúng đang phong tỏa toàn bộ hẻm 148 Cách Mạng," bác sĩ Hồng thì thầm, giọng bà run lên vì sợ hãi. "Chúng sử dụng máy quét nhiệt cầm tay và drone rải thảm. Nếu chúng phát hiện ra tần số rò rỉ từ con chip mới cấy ghép của cậu, tất cả chúng ta sẽ bị đưa vào Phân Khu 9."
"Đạt đâu rồi?" Anh Thư trầm giọng hỏi, giọng nói của anh dù khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến lạ lùng.
"Hắn đã lẻn ra lối cửa sau ngay khi nghe tiếng còi báo động để tẩu tán số vàng lậu," Lâm Hoàng nói, hai tay cậu siết chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường chứa Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 và tập bản thảo của cha Thư. "Anh Thư, chúng ta phải chạy thôi. Nhưng tôi... tôi không tìm thấy tín hiệu GPS trên điện thoại. Bản đồ số hoàn toàn bị khóa!"
"Đừng dùng điện thoại," Anh Thư dứt khoát ra lệnh. "Hệ thống giám sát của Thiên Lập đã khóa toàn bộ băng thông khu vực này. Mọi thiết bị định vị số hóa lúc này chỉ là mồi nhử để chúng định vị chúng ta. Chúng ta phải dùng phương pháp vật lý."
Anh Thư bước xuống giường mổ, chân hơi lảo đảo do thể lực suy kiệt sau ca phẫu thuật không gây mê. Vết bỏng độ hai ở lưng rát buốt khi anh khoác chiếc Áo Măng Tô Lót Sợi Carbon lên người. Anh vươn tay cầm lấy cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau – lúc này đã được Đạt gia cố thêm lõi thép đặc bên trong.
"Chú Ba, chú đi nổi không?" Anh Thư quay sang hướng người bảo vệ già.
Chú Ba gượng đứng dậy, cắn răng nén cơn đau từ mạn sườn đang rỉ máu: "Cậu Thư... tôi không sao. Ơn nghĩa của Giáo sư Nam chưa trả hết, tôi quyết không để cậu rơi vào tay bọn chúng."
Tiếng loa phóng thanh điện tử gầm rú từ đầu hẻm, giọng nói tổng hợp vô cảm của AI K-01 vang lên, dội vào các vách tường tôn rỉ sét: "Cảnh báo: Lực lượng Công lý-Tech đang thực thi lệnh truy quét phần tử nguy hiểm Hạng F. Yêu cầu toàn bộ cư dân đứng yên tại chỗ để quét mã sinh trắc học. Mọi hành vi bỏ chạy sẽ bị coi là chống đối và bị tiêu diệt ngay lập tức."
"Chúng ta đi lối cửa sau," Anh Thư ra hiệu.
Họ lặng lẽ rút khỏi phòng khám gác lửng, bước xuống những bậc thang gỗ ọp ẹp. Cơn mưa axit ngoài trời vẫn xối xả trút xuống, khói bụi hóa chất bốc lên từ những vũng nước đen ngòm dưới chân tạo nên một màn sương mù dày đặc.
Khi vừa bước ra con hẻm nhỏ phía sau, thính giác thích ứng Sonar v2 của Anh Thư lập tức nhận diện một mối đe dọa đang áp sát từ trên cao. Một chiếc drone tuần tra của Thiên Lập đang lơ lửng cách họ khoảng tám mét, luồng ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ của nó đang rải thảm quét nhiệt toàn bộ mặt đất.
"Đứng yên!" Anh Thư giơ tay chặn Lâm Hoàng lại. "Drone tuần tra quét theo chu kỳ 5 giây một lần. Chu kỳ xoay của camera là 3 giây. Chúng ta chỉ có đúng 2 giây khoảng trống giữa hai lần quét quét nhiệt."
Anh Thư nhắm mắt, hít thở sâu theo nhịp thở chậm rãi của kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60. Anh tập trung ý chí để hạ thân nhiệt bề mặt da xuống mức tối thiểu, đồng thời kéo vạt áo măng tô lót sợi carbon che kín chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đang được Hoàng ôm chặt. Lớp sợi carbon đặc biệt lập tức chặn đứng bức xạ nhiệt từ chiếc hộp sắt, biến họ thành những vật thể tĩnh vô hình trước cảm biến hồng ngoại của drone.
*Một. Hai. Ba.*
"Chạy!" Anh Thư khẽ ra lệnh.
Họ lướt nhanh qua khoảng tối ẩm ướt của ngõ hẻm ngay khi luồng sáng quét hồng ngoại vừa lướt qua. Nhưng khi họ vừa chạy được mười mét, tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm giáp đen vang lên từ phía đầu hẻm đối diện. Tiếng xích sắt của các rào chắn thông minh đang được kéo lê trên mặt đường nhựa rào rạo. Họ đã bị bao vây.
Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đứng ở chốt kiểm soát đầu hẻm, thân hình cao lớn vạm vỡ của gã được bao bọc trong bộ giáp đen mờ chống đạn. Khuôn mặt gã che kín sau chiếc mặt nạ đồng thau lạnh lẽo, tay lăm lăm khẩu súng phóng điện cao tần rực sáng tia điện xanh.
"Quét toàn bộ khu vực này cho tôi," Hùng ra lệnh qua bộ lọc âm thanh ồm ồm. "AI K-01 báo cáo có sự biến động tần số sonar lạ ở đây. Tên luật sư mù đó chắc chắn đang lẩn trốn quanh đây."
Nhìn thấy chốt kiểm soát phía trước đã bị khóa chặt bởi rào chắn điện tử và bầy drone tuần tra lơ lửng, chú Ba nhìn Anh Thư, đôi mắt già nua lóe lên một quyết định dứt khoát. Chú biết, với vết thương gãy xương sườn đang chảy máu nghiêm trọng, chú sẽ chỉ là gánh nặng khiến cả nhóm bị bắt.
"Cậu Thư, Lâm Hoàng... hai người nghe tôi," chú Ba thì thầm, giọng chú run lên nhưng đầy kiên định. "Tôi sẽ mở đường máu. Hai người phải sống để minh oan cho Lê Văn Tự."
"Không, chú Ba!" Lâm Hoàng hốt hoảng định ngăn lại.
Nhưng chú Ba đã gạt Hoàng ra. Chú lao về phía chiếc xe ba gác máy đời cũ đang đỗ ở góc hẻm – chiếc xe đã được Đạt cải tiến động cơ mạnh mẽ và có ngăn bí mật dưới sàn. Chú Ba nhảy lên xe, dốc tàn lực đạp mạnh cần khởi động.
*Bành! Bành! Bành!*
Tiếng động cơ hai thì cũ kỹ nổ giòn giã, vang dội khắp con hẻm chật hẹp, tạo ra một luồng tiếng ồn cơ học cực lớn lấn át hoàn toàn tiếng cánh quạt của bầy drone. Chú Ba rồ ga hết cỡ, chiếc xe ba gác lao vút đi, cố tình đâm thẳng vào chốt kiểm soát của Lực lượng Công lý-Tech phía trước.
"Có kẻ đào tẩu bằng xe cơ giới! Ngăn gã lại!" Đội trưởng Hùng hét lớn.
Toàn bộ bầy drone tuần tra và họng súng của đặc nhiệm lập tức bị thu hút bởi tiếng nổ động cơ và nguồn nhiệt khổng lồ phát ra từ chiếc xe ba gác của chú Ba. Chúng đồng loạt xả súng điện cao tần và đạn xung lực vào chiếc xe. Tiếng nổ, tiếng tia lửa điện xẹt xẹt và tiếng la hét hỗn loạn tạo nên một trận địa âm thanh kinh hoàng.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, một bóng người thấp bé, mặc chiếc áo mưa sờn cũ, chân đi ủng cao su đột ngột bước ra từ bóng tối của một hốc tường ẩm ướt sát bên cạnh Anh Thư. Đó là Ông Bảy Bản Đồ. Trên vai ông mang theo một ống bản vẽ bằng nhựa cũ kỹ, gương mặt sạm đen hiện lên sự trầm tĩnh của một kẻ đã sống dưới lòng đất thành phố suốt ba mươi năm.
"Đi theo tôi! Nhanh lên trước khi bọn chúng nhận ra bẫy!" Ông Bảy Bản Đồ khàn giọng nói.
Ông Bảy dùng một chiếc móc sắt cơ học cổ điển, dùng lực bẩy mạnh một nắp cống bằng gạch vòm cũ kỹ nằm khuất sau đống phế liệu cơ khí. Nắp cống nặng nề dịch chuyển không tiếng động, để lộ ra một khoảng tối sâu thẳm tỏa ra mùi ẩm mốc và nước thải lạnh buốt. Đây chính là lối vào của Hệ thống thoát nước thời Pháp cũ – mạng lưới đường hầm ngầm bằng gạch vòm rộng lớn nằm ngoài tầm kiểm soát của siêu máy tính Thiên Lập.
"Xuống dưới mau!" Ông Bảy ra hiệu.
Anh Thư nắm lấy vai Lâm Hoàng, cả hai nhanh chóng nhảy xuống lòng cống ngầm tối tăm. Nước thải lạnh buốt ngập đến ngang hông họ. Cái lạnh đột ngột của dòng nước giúp hạ thân nhiệt sinh học của họ xuống mức tối đa, triệt tiêu hoàn toàn dấu vết nhiệt trên máy quét của drone phía trên. Ông Bảy Bản Đồ nhanh chóng kéo nắp cống trở lại vị trí cũ, trả lại sự vô hình tuyệt đối cho lối vào.
Ngay khi nắp cống vừa khép lại, từ phía trên mặt đất, một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo tiếng kim loại va chạm kinh hoàng. Chiếc xe ba gác của chú Ba đã bị đạn xung lực bắn nát phần đầu, đâm sầm vào rào chắn điện tử.
Qua những khe hở nhỏ của nắp cống gạch, thính giác sonar v2 của Anh Thư ghi nhận một hình ảnh âm thanh đau đớn. Chú Ba bị hất văng xuống vũng nước mưa lạnh buốt, vết thương gãy xương sườn rách miệng khiến chú thổ huyết liên tục. Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng bước tới, dùng mũi ủng sắt nện mạnh lên lồng ngực chú Ba, thô bạo còng chặt tay chú bằng khóa điện tử.
"Tên luật sư mù đâu rồi? Khai mau, không tao sẽ nướng chín bộ não của mày trong Phân Khu 9!" tiếng Hùng gầm lên giận dữ.
Chú Ba chỉ gượng cười, máu tươi trào ra khóe miệng: "Cậu ấy... đã đi vào bóng tối rồi... bọn bay không bao giờ bắt được công lý đâu..."
Lâm Hoàng quỳ sụp dưới dòng nước thải hôi thối của cống ngầm, hai tay b bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường trên tay cậu rung lên bần bật.
Anh Thư đứng sừng sững giữa dòng nước đen ngòm, đôi mắt mù phát ra ánh sáng sonar cam nhạt nghiêm nghị hướng lên phía nắp cống. Hai bàn tay anh siết chặt cây gậy đồng thau đến mức các khớp xương kêu răng rắc, vết bỏng ở lưng rát buốt như lửa đốt. Nỗi đau mất đi sự bảo bọc của chú Ba, người chú trung thành đã bảo vệ gia đình anh suốt hai thế hệ, kết tinh thành một ý chí sắt đá, một lời thề danh dự không thể lay chuyển.
"Chúng ta đi thôi, Hoàng," Anh Thư trầm giọng, tông giọng trầm ấm của anh lúc này lạnh lùng như băng đá dưới lòng đất. "Chú Ba đã dùng cả mạng sống để bảo vệ Bộ Luật Giấy. Chúng ta không được phép để sự hy sinh của chú trở nên vô ích."
Ông Bảy Bản Đồ bật chiếc đèn pin thô sơ ánh sáng vàng nhạt, trải tấm bản đồ giấy cũ nát ra, chỉ tay vào mê cung đường hầm gạch vòm phía trước: "Hệ thống cống ngầm thời Pháp này dài hàng chục cây số, không có sóng định vị hay camera của Thiên Lập. Nhưng chúng ta phải di chuyển nhanh, khí độc metan đang tích tụ ở phân khu phía trước."
Họ bắt đầu bước đi trong bóng tối vô tận của lòng đất, tiếng bước chân bì bõm dưới dòng nước thải vang vọng u uất vào các vách gạch cổ kính, để lại phía sau tiếng còi báo động đỏ vẫn đang gầm rú điên cuồng trên mặt đất của siêu đô thị Khánh Đô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!