Nhạc nềnSakuya2

Nâng Cấp Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của siêu đô thị Khánh Đô chưa bao giờ dứt. Những giọt nước mưa mang theo hóa chất độc hại gõ rào rào lên những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Tân Bình, tạo nên một bản nhạc u ám, rền rĩ. Dưới lòng đường, dòng nước đen ngòm cuộn xoáy, cuốn theo rác thải công nghiệp và những vũng dầu loang lổ phản chiếu ánh sáng neon tím tái từ những tòa tháp Thượng Tầng phía xa.


Lâm Hoàng bước đi loạng choạng trong con hẻm tối tăm, bùn lầy ngập đến mắt cá chân. Trên lưng cậu, Trần Anh Thư nằm bất động, hơi thở khò khè đầy tro nóng rít lên từng hồi nhọc nhằn trong lồng ngực. Chiếc áo măng tô lót sợi carbon của Thư đã rách nát, loang lổ những vệt cháy xém đen kịt, để lộ tấm lưng phồng rộp những nốt bỏng độ hai đỏ hực. Sức nóng từ ngọn lửa hóa chất Thermite-9 ở chung cư Thanh Đa không chỉ tàn phá da thịt anh, mà còn tống một lượng khói oxit kim loại cực độc vào sâu trong phế quản.


Bên cạnh Hoàng, chú Ba đang bước đi một cách vô cùng chật vật. Một tay chú ôm chặt lấy mạn sườn trái, nơi vết thương gãy xương sườn cũ từ trận chiến với băng đảng Bảy Sẹo đã bị rách miệng, máu tươi rỉ qua kẽ băng gạc thô sơ, hòa cùng nước mưa lạnh buốt nhuộm đỏ cả một khoảng áo bảo hộ lao động. Mỗi bước đi của người bảo vệ già đều kèm theo một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, nhưng đôi mắt chú vẫn gườm gườm cảnh giác, tay còn lại siết chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường – nơi bảo vệ cuốn Bộ Luật Giấy và tập bản thảo vô giá của Giáo sư Nam.


"Cố lên... sắp tới rồi, chú Ba," Lâm Hoàng thở hắt ra, hai chân cậu run rẩy như sắp quỵ xuống dưới sức nặng của Anh Thư. Gương mặt cậu nhem nhuốc tro bụi hỏa hoạn, nước mưa tràn vào mắt cay xè.


Họ rẽ vào một lối nhỏ khuất sau tiệm tạp hóa cũ, dừng lại trước một cánh cửa gỗ sập sệ, xám xịt vì ẩm mốc. Hoàng dùng trán nện mạnh vào cửa ba tiếng liên tiếp theo ám hiệu riêng.


Cánh cửa lập tức hé mở. Một luồng ánh sáng vàng ấm áp từ ngọn đèn dầu hắt ra, cùng với mùi thuốc sát trùng và mùi ngải cứu nồng đậm. Bác sĩ Đỗ Thị Hồng xuất hiện sau cánh cửa. Nhìn thấy ba thân ảnh tơi tả, đầy máu và tro bụi dưới màn mưa, gương mặt hiền hậu nhưng mệt mỏi của người nữ bác sĩ từ thiện biến sắc. Bà nhanh chóng đỡ lấy Anh Thư từ lưng Hoàng, ra hiệu bằng giọng trầm dứt khoát:


"Vào mau! Khép chặt cửa lại!"


Phòng khám từ thiện Đỗ Thị Hồng thực chất chỉ là một căn phòng gác lửng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông nằm sâu trong chợ nghèo Tân Bình. Nơi đây không có những buồng chẩn đoán holographic lấp lánh hay robot phẫu thuật tự động của Tập đoàn Thiên Lập. Tất cả chỉ có một chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét, một tủ thuốc kháng sinh dự trữ cũ kỹ, và những bộ dụng cụ vi phẫu bằng tay được lau chùi vô trùng tỉ mỉ. Đây là thánh đường y tế duy nhất của những cư dân Hạng F – những kẻ không có đủ Điểm Công Dân để bước chân vào các bệnh viện trung tâm.


Bác sĩ Hồng phối hợp cùng Lâm Hoàng đặt Anh Thư nằm sấp lên bàn thép. Bà nhanh chóng dùng kéo cắt bỏ những mảng áo măng tô bám chặt vào vết bỏng trên lưng anh. Khi lớp vải carbon cháy sém được bóc ra, Hoàng phải quay mặt đi chỗ khác vì không chịu nổi cảnh tượng da thịt đỏ hực, rỉ dịch của Thư.


"Cậu ấy hít phải quá nhiều khói độc Thermite-9," bác sĩ Hồng vừa nói vừa nhanh chóng chụp mặt nạ oxy cơ học lên mặt Thư, bóp quả bóng cao su bằng tay để ép dưỡng khí vào phổi anh. "Phổi bị tổn thương hóa chất nghiêm trọng. Nếu không lọc sạch phế quản khẩn cấp, cậu ấy sẽ ngạt thở chết trong vòng vài tiếng nữa. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."


Bà chỉ tay lên thái dương của Anh Thư. Tại đó, chiếc Kính Cấy Ghép Sonar v1 đã bị sức nóng của ngọn lửa làm biến dạng hoàn toàn. Phần nhựa gọng kính chảy ra, bám chặt vào da thịt xung quanh vết sẹo mổ cũ. Đáng sợ hơn, những dải đèn LED nhỏ trên kính liên tục nhấp nháy những luồng sáng đỏ yếu ớt, phát ra những tiếng vo vo cao tần đầy bất ổn.


"Thiết bị sonar v1 bị chập mạch do nhiệt lượng cao," bác sĩ Hồng nghiêm giọng, đôi lông mày nhíu chặt. "Nó đang phát ra những dòng điện ngược cực kỳ nguy hiểm trực tiếp vào dây thần kinh thị giác của cậu ấy. Nếu không bóc tách chiếc kính này và thay thế chip xử lý ngay lập tức, dòng điện này sẽ nướng chín các tế bào thần kinh não bộ, gây mù thính giác vĩnh viễn và tổn thương não không thể phục hồi."


Lâm Hoàng hoảng loạn nắm lấy vai bác sĩ Hồng: "Bác sĩ, xin bà hãy phẫu thuật cứu anh ấy! Chúng tôi có tài liệu, chúng tôi sắp minh oan được cho Lê Văn Tự rồi! Anh Thư không thể gục ngã lúc này!"


Bác sĩ Hồng thở dài đầy bất lực: "Tôi có thể xử lý vết bỏng và lọc phổi bằng phương pháp thủ công. Nhưng bóc tách vi mạch sonar thần kinh đòi hỏi một chip cấy ghép tương thích để tái thiết lập cầu nối tín hiệu. Tôi không có loại linh kiện đó ở đây. Hệ thống y tế chính quy của Thiên Lập yêu cầu quét Điểm Công Dân Hạng A mới cho phép mua chip nhãn khoa thông minh. Với danh tính Hạng F của Anh Thư và Hạng C đang bị giám sát của cậu, chúng ta vừa chạm vào hệ thống mua hàng là cảnh sát Công lý-Tech sẽ ập đến ngay lập tức."


"Vậy... vậy chúng ta phải làm thế nào?" Hoàng tuyệt vọng.


"Có một cách," chú Ba đột ngột lên tiếng từ góc phòng, giọng chú khàn đặc vì đau đớn khi phải tự mình băng bó vết thương gãy xương sườn đang rỉ máu. "Đến chợ đen Nhật Tảo. Tìm thằng Nguyễn Hữu Đạt. Nó là chuyên gia phần cứng ngầm, nó có nguồn linh kiện quân sự cũ từ thời chiến tranh biên giới. Chỉ có nó mới có loại chip cấy ghép lậu chịu được cường độ của thiết bị sonar của Anh Thư."


Chú Ba thò bàn tay thô ráp, bám đầy dầu mỡ vào trong túi áo bảo hộ, lôi ra một túi vải nhỏ chứa những mảnh Vàng Vật Lý Chợ Đen – tài sản tích lũy cả đời của người tài xế già. Chú ấn mạnh túi vàng vào tay Lâm Hoàng.


"Cầm lấy cái này. Thằng Đạt chỉ nhận vàng vật lý, nó không tin vào Điểm Công Dân hay tiền số của Thiên Lập. Đi mau, Hoàng! Chú sẽ ở đây canh chừng cho Anh Thư."


Lâm Hoàng nhìn túi vàng nặng trịch trong tay, rồi nhìn gương mặt nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng của Anh Thư trên bàn mổ. Cậu cắn chặt răng, nhét túi vàng vào ngực áo, khoác chiếc áo mưa rách rồi lao vút ra ngoài màn đêm mưa axit xối xả.


***


Chợ đen Nhật Tảo trong đêm mưa hiện lên như một mê cung của sắt vụn, dây cáp và ánh sáng neon mờ ảo. Những sạp hàng tạm bợ được dựng lên bằng các tấm bạt nhựa xanh, bày la liệt các loại bo mạch cũ, chip cấy ghép lỗi thời và các linh kiện điện tử bị cấm. Mùi nhựa cháy, mùi dầu mỡ và tiếng máy hàn xì tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh.


Lâm Hoàng kéo sụp mũ áo mưa, di chuyển một cách vội vã qua những lối đi hẹp, cố gắng né tránh ánh mắt của những kẻ bặm trợn đứng gác ở đầu chợ. Cậu biết rõ, chỉ một sơ hở nhỏ, cậu sẽ bị cướp sạch số vàng trong người, hoặc tệ hơn là bị mật vụ Thiên Lập cải trang bắt giữ.


Theo chỉ dẫn của chú Ba, Hoàng tìm đến sạp hàng nằm sâu trong góc tối nhất của khu chợ, nơi có treo một chiếc biển hiệu bằng sắt rỉ sét vẽ hình một con chip bị nứt. Một gã đàn ông thấp đậm, mặc chiếc áo thun rách vai bám đầy dầu mỡ, một bên mắt đeo chiếc kính lúp chuyên dụng đang cặm cụi hàn một vi mạch nhỏ dưới ánh đèn neon nhấp nháy. Đó chính là Nguyễn Hữu Đạt.


"Ai đó?" Đạt không ngẩng đầu lên, giọng gã cộc lốc, lạnh lùng.


"Chú Ba sửa máy giới thiệu tôi đến," Hoàng nói khẽ, mắt dáo dác nhìn xung quanh. "Tôi cần mua một Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ. Loại thế hệ đầu, có độ bền vật lý cao."


Động tác hàn của Đạt đột ngột khựng lại. Gã từ từ ngẩng đầu lên, chiếc kính lúp trên mắt gã phản chiếu gương mặt lo âu của Hoàng. Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc:


"Chú Ba? Gã già gãy sườn đó vẫn còn sống cơ à? Mà cậu trẻ này, cậu có biết loại chip đó là hàng cấm cấp độ mấy không? Lực lượng Công lý-Tech quét được là cả tôi và cậu đều rục xương trong Phân Khu 9 đấy."


"Tôi biết," Hoàng dứt khoát, không thèm đôi co. Cậu thò tay vào ngực áo, lôi túi vải ra và đổ ba thỏi vàng vật lý nhỏ lên mặt bàn gỗ đầy dầu mỡ. Những thỏi vàng lấp lánh dưới ánh đèn neon nhạt màu.


Đôi mắt Đạt sáng rực lên. Gã nhanh chóng dùng bàn tay bẩn thỉu vớ lấy những thỏi vàng, đưa lên miệng cắn thử rồi cân đo một cách điêu luyện. Sự hám tiền hiện rõ trên từng nếp nhăn trên gương mặt gã.


"Được, chú Ba đúng là biết cách làm việc," Đạt thì thầm, nhanh chóng nhét vàng vào túi quần. Gã đứng dậy, đi về phía chiếc két sắt cơ học cũ kỹ ở góc sạp, xoay các vòng số một cách cẩn thận.


Từ bên trong két, Đạt lôi ra một chiếc hộp bằng chì nhỏ, mở nắp để lộ một con chip màu đen xám, kích thước chỉ bằng hạt đỗ nhưng có những chân rết bằng sợi bạc mảnh mai.


"Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ v1.2. Hàng tồn kho của quân đội từ thời chiến tranh biên giới. Nó không có kết nối mạng, không có định vị GPS, Thiên Lập có dùng siêu máy tính cũng không rà quét được dấu vết số của nó. Nhưng tôi cảnh báo trước: loại này dùng sóng xung tần cực mạnh để kích thích thần kinh thị giác. Nó sẽ giúp người mù có thính giác định vị vượt trội, nhưng cái giá phải trả là những cơn đau đầu như búa bổ nếu dùng quá công suất. Cậu có chịu được không?"


"Không phải tôi dùng, mà là Trần Anh Thư," Hoàng nói, giọng cậu đanh lại.


Đạt khựng người lại, ánh mắt gã lóe lên sự kinh ngạc: "Luật sư mù Anh Thư? Kẻ vừa lật ngược phán quyết của AI K-01 ở Buồng Tuyên Án Tháp A? Được... nếu là cậu ta, tôi sẽ trực tiếp đi cùng cậu để thực hiện ca mổ. Kính sonar của cậu ta bị hỏng nặng, người thường chạm vào là hỏng cả bộ não của cậu ta ngay."


Đạt nhanh chóng vơ lấy bộ tuốc nơ vít titanium đa năng và chiếc máy hàn vi mạch laser cầm tay nhét vào túi da, rồi cùng Hoàng lao ra ngoài màn mưa.


***


Trong lúc đó, tại Trung tâm Giám sát An ninh của Tập đoàn Thiên Lập đặt tại tòa Tháp Trung tâm cao chọc trời, Trần Quốc Huy – chuyên viên phân tích dữ liệu cao cấp – đang ngồi trước hàng chục màn hình holographic hiển thị phổ sóng điện từ của thành phố Khánh Đô dưới thời gian thực.


Đôi mắt hí của Huy nheo lại khi màn hình hiển thị khu vực Hạ Tầng Tân Bình xuất hiện một vết nứt dữ liệu nhỏ. Một luồng sóng điện từ tần số thấp, có chu kỳ dao động bất thường khoảng 18kHz – tần số đặc trưng của các thiết bị sonar cấy ghép lậu – vừa nhấp nháy phát tín hiệu yếu ớt từ khu vực chợ nghèo.


"Cảnh báo: Phát hiện nguồn phát sóng điện từ không định danh tại Phân khu 8, Tân Bình," tiếng còi cảnh báo của hệ thống AI vang lên dịu nhẹ nhưng lạnh lùng.


"Lại là bọn chuột chũi chợ đen sao?" Huy lẩm bẩm, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo để điều chỉnh tiêu cự của drone tuần tra an ninh. "Không... tần số này có cấu trúc giống với thiết bị sonar của tên cựu luật sư mù Trần Anh Thư đang bị điều tra. Kích hoạt drone quét nhiệt tầm xa, tập trung vào tọa độ rò rỉ sóng."


Trên màn hình của Huy, một biên đội drone tuần tra tự động bắt đầu thay đổi lộ trình, lao thẳng về phía khu ổ chuột Tân Bình trong màn mưa axit dày đặc.


***


Tại phòng khám từ thiện, bầu không khí ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt. Bác sĩ Hồng đã treo ba ngọn đèn dầu xung quanh bàn mổ để có đủ ánh sáng, tuyệt đối không bật hệ thống đèn điện thông minh của phòng khám nhằm tránh bị Thiên Lập phát hiện sự biến động công suất tiêu thụ điện.


Nguyễn Hữu Đạt bước vào phòng, nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo mưa sũng nước. Gã nhìn Anh Thư đang nằm sấp, hơi thở khò khè yếu ớt, rồi nhìn chiếc kính sonar v1 bị chảy nhựa bám chặt vào thái dương anh. Gã lắc đầu:


"Kinh khủng thật. Nhựa và kim loại đã nóng chảy, bám chặt vào các mô mềm xung quanh dây thần kinh thị giác. Bác sĩ Hồng, bà phải tiến hành bóc tách phần sinh học trước. Tôi sẽ xử lý phần cứng. Chúng ta phải làm thật nhanh, drone tuần tra của Thiên Lập đang lùng sục ngoài kia."


Bác sĩ Hồng chuẩn bị bộ dao mổ bằng thép không gỉ gia truyền. Bà nhìn Lâm Hoàng đang đứng run rẩy ở góc phòng, ra lệnh:


"Hoàng, giữ chặt hai vai của Anh Thư. Chúng ta không thể sử dụng thuốc gây mê thông minh của Thiên Lập, vì các hoạt chất đó chứa hạt nano định danh sinh học, hệ thống AI của tòa án sẽ phát hiện ra trạng thái hôn mê của cậu ấy ngay lập tức. Cậu ấy phải hoàn toàn tỉnh táo để chịu đựng ca mổ này."


Lâm Hoàng nuốt nước bọt, bước tới và dùng hai bàn tay tì chặt lên hai bả vai gầy gò nhưng rắn chắc của Anh Thư. Chú Ba cũng gượng dậy, dùng bàn tay thô ráp của mình giữ chặt hai chân Thư.


Anh Thư khẽ động đậy. Ý thức của anh dần quay trở lại giữa những cơn đau đớn xé thịt từ vết bỏng trên lưng. Anh nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng thở dồn dập của Hoàng, và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Anh hiểu chuyện gì đang xảy ra.


"Tôi... chịu được," Anh Thư thều thào qua chiếc mặt nạ oxy, giọng nói trầm ấm của anh dù yếu ớt nhưng vẫn mang một sự kiên định đến đáng sợ. "Bác sĩ Hồng... Đạt... cứ làm đi."


"Bắt đầu," bác sĩ Hồng lạnh lùng ra lệnh.


Nhát dao mổ lạnh ngắt của bà rạch một đường dứt khoát vào phần da thịt bị cháy sém xung quanh thái dương Anh Thư. Máu tươi lập tức trào ra, loang lổ trên mặt bàn thép.


"Ư..."


Anh Thư rên rỉ một tiếng trầm đục trong cổ họng. Cơ thể anh co rúm lại, các thớ cơ căng lên như dây đàn. Lâm Hoàng phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè chặt vai anh xuống, nước mắt Hoàng rơi lã chã xuống mặt bàn thép.


Đạt nhanh chóng sử dụng chiếc máy hàn vi mạch laser cầm tay. Tiếng vi mạch laser bắt đầu hàn xì rào rạo, phát ra những tia sáng xanh lét, chói mắt. Mùi da thịt cháy khét lẹt bốc lên quyện cùng mùi cồn sát trùng tạo nên một hỗn hợp mùi vị kinh hoàng.


"Tôi đang bóc tách phần chân rết của chip cũ ra khỏi dây thần kinh thị giác," Đạt vừa nói vừa mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, ngón tay gã run rẩy nhưng vẫn cố giữ độ chính xác đến từng micromet. "Dòng điện chập mạch đang giật liên tục. Thư, cậu phải giữ cái đầu thật tĩnh, nếu cậu cử động mạnh, tia laser sẽ cắt đứt dây thần kinh thị giác vĩnh viễn!"


Trong tâm trí của Anh Thư lúc này là một địa ngục của âm thanh và ánh sáng giả lập. Mỗi nhát cắt của dao mổ, mỗi tia laser của Đạt dội vào thần kinh anh như một tiếng sét đánh ngang tai. Những luồng sáng trắng, đỏ, xanh lấp lánh điên cuồng trong bóng tối của đôi mắt mù, kèm theo những tiếng rít chói tai của tần số sóng âm bị chập mạch. Anh cảm thấy như bộ não của mình đang bị xé rách làm đôi.


*Không được gục ngã... Lê Văn Tự đang chờ... Di sản của cha... mình phải sống...* Thư tự gào thét trong tâm trí.


Anh áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60, hít thở sâu một cách chậm rãi qua mặt nạ dưỡng khí, cố gắng triệt tiêu sự co giật sinh học của cơ thể. Sự kiên cường của anh khiến ngay cả gã thợ chợ đen chai sạn như Đạt cũng phải nể phục.


"Đã bóc xong chip cũ!" Đạt hét lên, nhanh chóng dùng nhíp gắp con chip v1 bị cháy đen ra ngoài. Gã đặt con Chip Cấy Ghép Sonar Quân Sự Cũ vào vị trí ổ cắm sinh học trên thái dương Thư.


"Bác sĩ Hồng, khâu nối các mô mạch máu sinh học lại ngay! Tôi bắt đầu hàn chân rết của chip mới vào thần kinh thị giác!"


Bác sĩ Hồng thoăn thoắt đưa kim khâu thủ công, khâu từng mũi chỉ nhỏ để cố định con chip mới vào lớp mô mềm. Cùng lúc đó, Đạt kích hoạt máy hàn laser ở công suất thấp nhất, nối các sợi bạc mảnh mai của con chip quân sự vào các đầu dây thần kinh thị giác của Anh Thư.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Những tia lửa laser nhỏ liên tiếp bùng phát. Mỗi tia lửa là một luồng điện kích thích cực mạnh phóng thẳng vào đại não của Anh Thư.


"A... A... A..."


Anh Thư không thể nhịn được nữa, anh gào lên đau đớn qua chiếc mặt nạ oxy. Đôi bàn tay phồng rộp vết bỏng của anh siết chặt lấy mép bàn thép đến mức các nốt bỏng vỡ ra, máu và dịch vàng chảy tràn kẽ tay. Đầu anh ngửa ra sau, toàn thân co giật mạnh.


"Giữ chặt cậu ấy!" Đạt hét lớn, tay gã vẫn di chuyển chiếc máy hàn laser một cách chuẩn xác tuyệt đối dưới áp lực nghẹt thở.


Lâm Hoàng và chú Ba dốc toàn lực đè chặt Anh Thư. Tiếng rít của máy hàn laser, tiếng mưa rơi điên cuồng ngoài hiên, tiếng thở dốc của bốn con người trong căn phòng gác lửng tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến tột cùng.


"Mũi hàn cuối cùng... Xong!" Đạt hét lên, ngắt nguồn máy hàn laser. Gã ngã sụp xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, thở hổn hển, gương mặt ướt sũng mồ hôi.


Bác sĩ Hồng nhanh chóng băng bó vết thương trên thái dương Anh Thư bằng gạc vô trùng, rồi tiêm một liều kháng sinh liều cao vào bắp tay anh.


Căn phòng đột ngột chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng khè khè của bình oxy cơ học và tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia.


Anh Thư nằm bất động trên bàn thép, đôi mắt nhắm nghiền dưới lớp băng gạc trắng xóa. Hơi thở của anh bắt đầu ổn định trở lại, nhịp tim dần hạ xuống mức bình thường.


"Thành công chưa... bác sĩ?" Lâm Hoàng hỏi, giọng cậu run rẩy, mắt vẫn không rời khỏi Anh Thư.


"Mạch đập đã ổn định. Vết bỏng đã được xử lý," bác sĩ Hồng lau mồ hôi trên trán, giọng bà mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. "Bây giờ tất cả phụ thuộc vào việc bộ não của cậu ấy có tương thích với con chip quân sự cũ đó hay không."


Nguyễn Hữu Đạt đứng dậy, thu dọn dụng cụ: "Con chip đó hoạt động bằng cách tự động kích hoạt khi nhận diện sóng âm từ môi trường. Nếu cậu ta tỉnh lại và thiết bị sonar hoạt động... cậu ta sẽ nhìn thấy thế giới bằng một cách hoàn toàn khác."


***


Trong bóng tối sâu thẳm của nhận thức, Anh Thư cảm thấy mình đang trôi nổi giữa một khoảng không vô tận. Không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có một sự im lặng tuyệt đối của hư vô.


Đột ngột, một tiếng *Cạch* nhỏ vang lên từ phía xa trong tâm trí anh. Đó là tiếng con chip quân sự cũ chính thức khởi động, kết nối hoàn toàn với các tế bào thần kinh thị giác.


Một luồng năng lượng mạnh mẽ, ấm áp bùng phát từ thái dương, lan tỏa khắp đại não anh. Bóng tối xám xịt, hỗn loạn trước đó lập tức bị xé rách.


Anh Thư từ từ mở mắt.


Trước mặt anh, thế giới không còn là những đường nét 3D màu xanh lạnh lẽo, mờ nhạt của thiết bị sonar v1 cũ nữa.


Một luồng ánh sáng sonar màu cam nhạt, ấm áp và vô cùng sắc nét bùng lên trong trí não anh.


Anh Thư ngồi dậy trên bàn mổ. Anh kinh ngạc nhận ra mình đã đạt được **Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2 (Nhận biết chuyển động)**.


Trong phạm vi mười mét xung quanh, mọi thứ hiện lên sống động một cách kỳ diệu. Anh không chỉ "nhìn" thấy kết cấu tĩnh của căn phòng, mà còn cảm nhận rõ rệt vận tốc và hướng di chuyển của từng hạt mưa axit đang trượt dài trên mặt kính cửa sổ ngoài kia.


Anh nhìn thấy Lâm Hoàng đang đứng run rẩy, nhịp thở dồn dập của cậu vẽ nên những luồng sóng âm màu cam nhạt trong không khí. Anh nhìn thấy chú Ba đang ngồi tựa lưng vào tường, nhịp tim đập chậm rãi nhưng yếu ớt của chú hiện lên như một đồ thị nhịp sinh học dao động liên tục dưới mạn sườn trái. Anh thậm chí còn nhìn thấy một con chuột nhỏ đang bò nhanh qua xà gồ gỗ trên trần nhà, hướng di chuyển của nó được vẽ lại bằng một vệt sáng cam sắc nét.


"Anh Thư... anh tỉnh rồi?" Lâm Hoàng bước tới, giọng cậu nghẹn ngào khi nhìn thấy đôi mắt mù của Thư – lúc này đang phát ra một luồng ánh sáng cam nhạt, huyền ảo sau lớp băng gạc mỏng.


"Tôi nhìn thấy cậu rồi, Hoàng," Anh Thư trầm giọng nói, tông giọng trầm ấm của anh mang một sức mạnh mới đầy tự tin. "Tôi nhìn thấy nhịp thở của cậu, thấy cả sự mệt mỏi của chú Ba. Con chip mới... hoạt động hoàn hảo."


Chú Ba gượng cười, thở phào nhẹ nhõm: "Tốt... tốt quá rồi..."


Nhưng niềm vui ngắn ngủi của họ lập tức bị dập tắt.


Cánh cửa gỗ của phòng khám đột ngột bị đẩy mạnh ra. Bác sĩ Đỗ Thị Hồng bước vào phòng, gương mặt bà tái mét, không còn một giọt máu. Bà run rẩy nói:


"Chúng ta phải đi ngay lập tức! Lực Lượng Công Lý-Tech... chúng đang bắt đầu phong tỏa toàn bộ khu ổ chuột Tân Bình!" (Hook)

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!