Nhạc nềnSakuya2

Tro Tàn Thanh Đa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Thanh Đa chìm trong màn mưa axit xám xịt. Những khối nhà chung cư cũ kỹ từ thế kỷ trước đứng sừng sững bên sông Sài Gòn như những tấm bia mộ khổng lồ của một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Dưới chân cầu Kinh, dòng nước đen ngòm cuộn sóng, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ những tấm bảng quảng cáo holographic khổng lồ của quận Thượng Tầng phía đối diện. Sự tương phản ấy giống như một vết chém sâu hoắm chia đôi thành phố Khánh Đô: một bên là thiên đường công nghệ rực rỡ, một bên là nấm mồ ẩm ướt của những kẻ bị gạt ra ngoài lề.


Trần Anh Thư bước đi lặng lẽ dưới mái hiên sụt lún của lô IV chung cư Thanh Đa. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ của anh đã sũng nước mưa, nặng trịch tỳ lên đôi vai gầy. Phía sau anh, Lâm Hoàng bước đi vội vã, đôi giày thể thao bám đầy bùn đất nện xuống lối đi hành lang kêu lép nhép. Hoàng liên tục ngoái đầu nhìn lại phía sau, gương mặt tái mét dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn đường rỉ sét duy nhất còn hoạt động.


"Anh Thư, chúng ta điên rồi," Hoàng nói, giọng cậu run rẩy, thì thầm sát gáy Thư. "Bảy Sẹo vừa mới đập phá văn phòng của thầy Minh xong. Lệnh cưỡng chế của Thẩm phán Thư sáng mai mới thực thi, nhưng Lê Minh Triết chắc chắn đã biết chúng ta đang nhắm vào căn hộ của cha anh. Ban Quản Lý Chung Cư Thanh Đa đã biến mất hoàn toàn, toàn bộ camera an ninh hành lang đều tối đen. Đây là một cái bẫy!"


Anh Thư không dừng lại. Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau của anh khẽ gõ xuống mặt sàn bê tông nứt nẻ.


*Cộc. Cộc.*


Luồng sóng âm phản hồi dội lại vẽ nên một sơ đồ ba chiều u tối trong não bộ anh. Anh đang áp dụng Ngưỡng Nhận Thức Cấp 1, cảm nhận rõ rệt những mảng tường bong tróc, những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện trên trần nhà, và cả sự trống rỗng đến lạnh người của khu chung cư bỏ hoang này. Ban Quản Lý Chung Cư Thanh Đa đã nhận tiền hối lộ của Triết để tắt toàn bộ hệ thống camera giám sát nội bộ cũ, dọn đường cho một cuộc thanh trừng không dấu vết.


"Tôi biết đó là bẫy, Hoàng," Anh Thư trầm giọng trả lời, tông giọng trầm ấm của anh vẫn giữ một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. "Nhưng Bản Thảo Nghiên Cứu Lỗi AI Của Cha tôi đang nằm trong két sắt phòng 402. Nếu đêm nay chúng ta không lấy nó, ngọn lửa của Triết sẽ thiêu rụi nó trước khi lệnh cưỡng chế được ban bố. Khi đó, Lê Văn Tự sẽ chết trong Buồng Tuyên Án mà không có lấy một cơ hội kháng cáo."


Thư bước nhanh lên cầu thang bộ. Lên đến tầng bốn, thính giác nhạy bén của anh đột ngột nhận diện một mùi hương lạ lùng lẩn khuất trong không khí ẩm mốc. Đó không phải mùi rác thải hay nước mưa tích tụ.


Đó là mùi ngọt lịm của hóa chất bay hơi, sắc lẹm và khô khốc.


"Mùi gì thế này?" Lâm Hoàng ho sặc sụa, đưa tay che mũi. "Giống như mùi xăng... nhưng nồng hơn nhiều."


"Thermite-9," Anh Thư khựng lại, gương mặt anh biến sắc sau chiếc kính râm đen. "Chất cháy chuyên dụng của lực lượng an ninh Thiên Lập. Triết đã ra tay rồi!"


*Bùng!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ tầng dưới. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng xanh rực rỡ, chói lòa bùng phát từ cầu thang bộ tầng ba, hắt lên những vách tường loang lổ của tầng bốn. Nhiệt độ trong hành lang tăng vọt lên hàng trăm độ chỉ trong vòng vài giây. Ngọn lửa hóa chất Thermite-9 không cháy đỏ như lửa thông thường; nó rít lên thành từng tiếng nhọn hoắt, tỏa ra luồng khói đen đặc, ngột ngạt chứa đầy oxit kim loại độc hại.


"Lửa cắt đứt lối cầu thang rồi! Anh Thư, chạy mau!" Hoàng hét lên, hoảng loạn kéo tay Thư lùi lại phía ban công.


Nhưng Anh Thư gạt tay Hoàng ra. "Hoàng, chạy ra phía ban công ngoài hành lang, dùng áo thấm nước mưa che mũi! Tôi phải vào phòng 402!"


"Anh điên rồi! Lửa sẽ thiêu rụi anh mất!" Hoàng gào lên giữa tiếng lửa rít điên cuồng.


"Mất tập bản thảo này, công lý cho cha tôi và mạng sống của Tự sẽ mãi mãi nằm lại dưới tro tàn!"


Anh Thư dứt khoát quay người lao thẳng về phía cánh cửa gỗ mục nát của phòng 402. Anh khoác chặt chiếc Áo Măng Tô Lót Sợi Carbon lên đầu, kéo kín khóa kéo. Chiếc áo khoác cũ của người cha để lại, được chị Hoa May lót thêm lớp lưới sợi carbon mỏng, lúc này trở thành tấm lá chắn cách nhiệt duy nhất bảo vệ anh khỏi bức xạ nhiệt khủng khiếp của ngọn lửa Thermite-9.


*Rầm!*


Thư dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào cánh cửa gỗ phòng 402. Cánh cửa mục nát đổ sụp xuống, kéo theo một luồng hơi nóng hầm hập phả thẳng vào mặt anh. Khói độc dày đặc ập tới như một bức tường vô hình, tràn vào thực quản khiến phổi anh bỏng rát.


Trong giây phút ấy, khói đặc và nhiệt độ cao đã làm mù hoàn toàn thính giác sonar của Anh Thư. Những hạt bụi tro lơ lửng trong không khí làm tán xạ sóng âm phản hồi, biến bản đồ 3D trong não anh thành một vùng hỗn loạn xám xịt, đầy những tiếng rít chói tai của kết cấu bê tông chung cư cũ đang nứt toác dưới sức nóng cực hạn.


*Mình phải dùng xúc giác,* Thư tự nhủ. Anh quỳ rạp xuống sàn nhà đầy tro nóng, bò sát mặt đất để tìm luồng dưỡng khí mỏng manh còn sót lại.


Tay trái anh cầm cây gậy đồng thau gõ mạnh vào tường để định vị kết cấu căn hộ theo trí nhớ mười năm trước. Tay phải anh lướt trên mặt sàn gạch men nóng bỏng, cảm nhận từng vết nứt, từng mảnh vỡ của những kỷ vật gia đình cũ bị bỏ lại.


*Cộc!*


Đầu gậy đồng thau chạm vào chân chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ của cha anh. Chiếc bàn đã bắt đầu bén lửa, những sợi khói đen bốc lên nghi ngút. Thư bò nhanh tới, dùng tay lần mò xuống dưới hốc bàn âm tường.


Két sắt cơ học nằm ở đó.


Sức nóng tỏa ra từ vỏ thép của két sắt khiến da bàn tay Thư bỏng rát, những nốt phồng rộp bắt đầu xuất hiện trên các đầu ngón tay nhạy cảm. Thư cắn chặt răng đến bật máu để giữ vững sự tỉnh táo. Anh rút từ trong túi áo ra chiếc chìa khóa cơ học dẹt dập chữ T.H.N mà người cậu Sang đã bảo vệ và để lại.


Nhưng tay anh run rẩy. Lượng oxy trong phòng đang cạn kiệt nhanh chóng, phổi anh như bị cào xé bởi khói độc. Thư cố gắng đút chìa khóa vào ổ, nhưng lỗ khóa cơ học đã bị giãn nở nhẹ do nhiệt độ cao.


*Không được hoảng loạn. Hạ nhịp tim xuống,* Thư tự ra lệnh cho bản thân. Anh hít một hơi thật sâu – dù cái thở ấy mang theo cả tro nóng vào phế quản – hạ nhịp tim xuống dưới mức sáu mươi để triệt tiêu sự run rẩy sinh học của các đầu ngón tay.


Bằng xúc giác nhạy bén tích lũy từ mười năm sống trong bóng tối, Thư cảm nhận từng khấc nhỏ của ổ khóa cơ học. Anh hơi nghiêng chìa khóa một góc ba độ, dùng lực nhấn mạnh.


*Phập. Cạch.*


Ổ khóa xoay chuyển. Cánh cửa thép nặng nề của két sắt mở ra. Thư thò tay vào trong, chạm vào lớp bìa da thô ráp của tập Bản Thảo Nghiên Cứu Lỗi AI Của Cha. Tập tài liệu vẫn còn nguyên vẹn, mát lạnh giữa lò lửa Thanh Đa.


Thư ôm chặt tập bản thảo vào lòng, giấu dưới lớp lót sợi carbon của chiếc áo măng tô. Anh cố gắng gượng dậy để di chuyển ra phía cửa sổ thoát hiểm bằng gỗ ở góc phòng.


*Rầm! Rắc rắc!*


Một phần trần bê tông của căn phòng đổ sụp xuống ngay trước mắt anh, những thanh xà gồ rỉ sét đỏ rực lửa chắn ngang lối đi chính. Thư lao về phía cửa sổ gỗ, dùng gậy đồng thau đập mạnh vào khung kính để tìm đường thoát. Nhưng khung sắt bảo vệ ngoài cửa sổ đã bị nhiệt độ cao làm giãn nở, kẹt cứng vào bệ tường bê tông, không thể mở ra được (Failed attempt).


Khói độc cuồn cuộn dâng lên từ sàn nhà, bao vây lấy Anh Thư. Sức nóng từ vạt áo măng tô bắt đầu xuyên qua lớp sợi carbon, đốt cháy da thịt trên lưng anh. Phổi anh nghẹt cứng, tầm nhận thức nhạt nhòa dần. Cây gậy đồng thau tuột khỏi tay anh, rơi xuống sàn kêu loảng xoảng.


*Mình không thể ngã xuống ở đây... Cha ơi...*


Thư quỵ xuống bên bệ cửa sổ kẹt cứng, hai tay vẫn ôm chặt lấy tập bản thảo dưới ngực. Ý thức của anh chìm dần vào bóng tối lạnh lẽo giữa tiếng rít điên cuồng của ngọn lửa Thermite-9.


"Anh Thư! Thư ơi!"


Một tiếng hét khàn đặc, đầy tuyệt vọng vang lên từ phía cửa chính. Chú Ba, với vạt áo bảo hộ lao động thấm đẫm nước mưa và gương mặt nhem nhuốc tro đen, lao qua đống đổ nát rực lửa. Dù xương sườn bị gãy từ cuộc đụng độ với Bảy Sẹo vẫn đang rỉ máu dưới lớp băng thô sơ, người bảo vệ già vẫn dùng hết tàn lực của cánh tay còn lại để kéo cơ thể bất tỉnh của Anh Thư ra khỏi căn phòng đang sụp đổ.


Lâm Hoàng đứng ngoài hành lang ban công, khóc nghẹn, hỗ trợ chú Ba đỡ lấy Anh Thư. Ngay khi họ vừa lôi được Thư ra khỏi cửa phòng 402, toàn bộ trần bê tông của căn hộ sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng nổ lớn, cuốn phái mọi kỷ vật mười năm của gia đình họ Trần vào đống tro tàn đổ nát.


Chú Ba và Hoàng cõng Anh Thư lao xuống lối cầu thang thoát hiểm hành lang ngoài, dưới cơn mưa axit tầm tã của đêm Thanh Đa. Anh Thư vẫn bất tỉnh nhân sự, vạt áo măng tô cháy sém sột soạt dưới ngực bảo vệ tập bản thảo viết tay quý giá, nhưng hơi thở của anh mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!