Lửa Thử Vàng
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống mái tôn của khu ổ chuột Tân Bình những tiếng gầm rú điên cuồng, tựa như muốn dìm cả góc phố nghèo này vào vũng bùn đen ngòm. Trong căn gác lửng chật hẹp của Văn Phòng Luật Sư Nguyễn Văn Minh, mùi trà gừng nóng ấm không đủ sức xua đi cái lạnh lẽo đang bủa vây. Lâm Hoàng ngồi bệt dưới sàn gỗ, hai tay ôm chặt lấy bả vai run rẩy, mái tóc thư sinh vẫn còn bết nước mưa từ cuộc đào thoát nghẹt thở khỏi phế tích Tòa án cũ.
Trần Anh Thư không ngồi. Anh đứng lặng bên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, đôi mắt mù ẩn sau chiếc kính râm đen hướng về phía khoảng không vô định. Nhưng ngón tay anh thì không hề tĩnh lặng. Những đầu ngón tay gầy guộc, nhạy cảm của vị cựu luật sư lướt nhẹ trên từng thớ giấy ố vàng của cuốn Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995. Cảm giác thô ráp, mát lạnh của trang giấy cổ điển mang lại cho anh một sự an tâm kỳ lạ mà không một thiết bị holographic nào của tập đoàn Thiên Lập có thể giả lập được.
"Anh Thư... chúng ta thoát được thật sao?" Lâm Hoàng ngước lên, giọng cậu vẫn chưa hết run. "Chiếc drone quét nhiệt lúc nãy... tôi đã nghĩ chúng ta sẽ bị bắt ngay tại chỗ."
"Chúng ta thoát vì phế tích đó được xây bằng bê tông cốt thép dày từ thế kỷ trước, và đống sách cũ của bác Năm đã hấp thụ bớt bức xạ nhiệt," Anh Thư trầm giọng trả lời, tông giọng trầm ấm của anh như một mỏ neo giữ cho tâm trí Hoàng không bị cuốn vào cơn hoảng loạn. "Nhưng K-01 đã ghi nhận cậu là biến số nhiễu loạn. Trợ lý công nghệ của Thẩm phán Thư – Lê Minh Triết – không phải kẻ ngốc. Hắn sẽ sớm nhận ra cậu đang truy cập vào những án lệ giấy chưa từng được số hóa."
Đúng lúc đó, thính giác thích ứng Sonar v1 của Anh Thư bắt đầu nhận diện những rung động bất thường từ mặt đất.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gậy đồng thau của anh khẽ gõ xuống sàn gỗ để phát đi một luồng sóng âm thô. Trong trí não anh, sơ đồ ba chiều của con hẻm phía dưới hiện lên. Tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe máy phân khối lớn đời cũ – loại xe không có bộ giảm âm thông minh – đang lao thẳng vào ngõ 148 Cách Mạng. Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đường nhựa rào rạo, lạnh gáy.
"Hoàng, cất hết tài liệu đi. Chúng đến rồi," Anh Thư ra lệnh, giọng anh lạnh tanh.
"Cái... cái gì cơ? Ai đến?" Hoàng bật dậy, suýt làm đổ ly trà gừng.
"Băng đảng của Bảy Sẹo. Triết đã ra tay."
Phía dưới tầng trệt, tiệm sửa máy của chú Ba vang lên tiếng sập cửa sắt rầm rầm. Nhưng cánh cửa tôn mỏng manh không chịu nổi ba giây trước những cú nện búa tạ tàn bạo. Tiếng sắt thép móp méo, tiếng tủ kính đựng linh kiện vỡ tan tành thành trăm mảnh vang dội lên gác lửng.
"Tìm thằng luật sư ranh con Lâm Hoàng cho tao! Đập nát cái ổ chuột này!" Giọng nói ồm ồm, khàn đặc đầy sát khí của Bảy Sẹo vang lên lấn át cả tiếng mưa. Gã trùm giang hồ chợ đen với vết sẹo dài trên mặt đang dẫn theo gần chục tên đàn em hung hãn, tay lăm lăm gậy sắt và xà beng, điên cuồng đập phá những chiếc xe máy cũ đang sửa dở của chú Ba.
"Các người làm cái gì thế hả? Đây là đất tư nhân!" Tiếng chú Ba quát lên giận dữ. Chú lao ra cản một tên đang định đập phá chiếc máy tiện cơ khí, nhưng ngay lập tức bị hai tên khác ghìm chặt, một cú đá bạo lực nện thẳng vào sườn khiến chú ngã quỵ xuống sàn nhà đầy dầu mỡ.
Lâm Hoàng trên gác lửng hoảng hốt rút chiếc máy tính bảng ra, ngón tay run rẩy bấm số khẩn cấp của Lực lượng Hành pháp Công lý-Tech. Cậu hy vọng hệ thống an ninh đô thị sẽ can thiệp. Nhưng trên màn hình rực rỡ ánh sáng xanh, một dòng chữ đỏ lạnh lùng hiện lên kèm theo giọng nói tổng hợp vô cảm:
*"Cảnh báo: Khu vực yêu cầu nằm trong phân khu tranh chấp hạng F. Không phận sự can thiệp tự động. Cuộc gọi bị từ chối."*
"Khốn kiếp! Chúng đã khóa hệ thống hỗ trợ của khu này rồi!" Hoàng tuyệt vọng kêu lên.
"Tôi đã bảo rồi, Hoàng. Ở khu ổ chuột này, công lý số không tồn tại," Anh Thư điềm tĩnh nói, dù bên tai anh, tiếng bước chân nặng nề của bọn giang hồ đang bắt đầu dẫm lên những bậc cầu thang gỗ lên gác lửng.
*Rầm!*
Cửa gác lửng chưa kịp khóa thì một luồng ánh sáng chói lòa kèm theo tiếng xèo xèo dữ dội vang lên ngay đầu cầu thang. Anh Tư Hàn, người thợ hàn cơ khí cộc lốc ở đầu ngõ, đã lao sang từ lúc nào. Trên mặt đeo chiếc mặt nạ bảo hộ xước sát, Tư Hàn lăm lăm chiếc vòi phun của máy hàn xì laser cầm tay, luồng lửa xanh rực, nóng bỏng rít lên thành từng tiếng nhọn hoắt, quét một đường vòng cung chặn đứng ba tên đàn em của Bảy Sẹo đang định xông lên cầu thang gỗ hẹp.
"Thằng nào bước lên một bước, tao nướng chín mặt!" Tư Hàn gầm lên qua bộ lọc khí của mặt nạ. Sức nóng từ ngọn lửa hàn xì rực lên, mùi ozone cháy khét lẹt bốc lên ngột ngạt. Kết cấu hẹp của chiếc cầu thang gỗ chỉ đủ cho một người đi lúc này trở thành một phòng tuyến tự nhiên hoàn hảo. Bọn giang hồ chững lại, chửi thề om sòm trước luồng nhiệt lượng có thể nung chảy cả thép tấm.
Nhưng Anh Thư biết Tư Hàn không thể cầm cự được lâu. Bình khí gas của máy hàn xì cầm tay chỉ có dung lượng tối đa năm phút.
"Hoàng, Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường, mau lên!" Anh Thư quát khẽ.
Lâm Hoàng sực tỉnh, cậu lao đến góc phòng, kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp kim loại màu xám đen nặng trịch. Đây là chiếc hộp do chính tay Tư Hàn chế tạo bằng thép dày lót lá đồng nguyên chất – một chiếc lồng Faraday thô sơ nhưng có khả năng chặn đứng mọi loại sóng dò tìm tầm nhiệt hay rà quét sóng điện từ tầm xa của Thiên Lập.
Anh Thư sử dụng thính giác sonar v1 của mình để xác định chính xác vị trí của cuốn Bộ Luật Giấy 1995 và tập bản thảo viết tay của cha trên bàn. Dù tiếng lửa rít của Tư Hàn và tiếng la hét phía dưới đang tạo ra một vùng nhiễu âm thanh cực lớn, Thư vẫn hít thở sâu, hạ nhịp tim xuống dưới mức sáu mươi để triệt tiêu tiếng ồn sinh học của chính mình. Trong trí não anh, hình ảnh cuốn sách giấy hiện lên sắc nét. Anh vươn tay, ôm trọn lấy cuốn sách và tập tài liệu, nhanh chóng thả vào lòng hộp sắt.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Những chiếc khóa cơ học bằng đồng thau của hộp sắt được Thư khóa chặt bằng tay. Không có chip điện tử, không có kết nối mạng. Chiếc hộp giờ đây hoàn toàn cô lập đống tài liệu giấy khỏi thế giới số hóa ngoài kia.
Phía dưới cầu thang, tiếng xèo xèo của máy hàn xì đột ngột lịm đi. Bình gas đã cạn.
"Mẹ kiếp, hết gas rồi!" Tư Hàn chửi thề một tiếng. Ngay lập tức, một chiếc gậy sắt nện thẳng vào mặt nạ bảo hộ của anh, khiến anh ngã nhào xuống cầu thang, chiếc máy hàn văng ra sàn gỗ kêu loảng xoảng.
Bảy Sẹo dẫn đầu đám đàn em lao sầm vào căn gác lửng. Đôi ủng da nện xuống sàn gỗ rầm rầm. Gã nhìn quanh căn gác xép u tối bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi dừng lại trên người Anh Thư và Lâm Hoàng đang đứng chắn trước chiếc tủ sách cũ.
"Thằng mù và thằng ranh luật sư tập sự," Bảy Sẹo cười gằn, tay gõ gõ chiếc dao bấm bằng thép rèn sắc bén xuống lòng bàn tay. "Lê Minh Triết gửi lời chào đến các người. Hắn bảo tao đến lấy một cuốn sách cũ. Giao ra đây thì tao để lại cho hai thằng tụi mày đôi chân để mà đi lại."
Lâm Hoàng run rẩy đứng không vững, nhưng cậu vẫn cố bước lên một bước trước Anh Thư. "Các người... các người đang vi phạm pháp luật! Đây là hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp và hủy hoại tài sản!"
Bảy Sẹo phá lên cười, một điệu cười man rợ rởn gai ốc. "Luật pháp? Ở cái khu Tân Bình này, tao chính là luật! Đập nát chỗ này cho tao! Tìm cuốn sách giấy!"
Bọn đàn em lao vào như bầy sói đói. Chúng giật tung các ngăn tủ, ném hàng trăm cuốn sách luật cũ của ông Minh xuống sàn, dùng chân dẫm đạp điên cuồng. Tiếng giấy rách rào rạo, tiếng tủ gỗ bị đập vỡ vụn vang lên đau đớn. Một tên đàn em cầm chiếc máy quét sóng cầm tay màu xanh neon rà quét khắp các góc tường, cố gắng tìm kiếm các thiết bị lưu trữ kỹ thuật số ẩn giấu.
Một tên giang hồ cầm gậy sắt định lao thẳng về phía Lâm Hoàng. Nhưng chú Ba, dù đang bê bết máu và một tay bị gãy gập bên sườn, vẫn điên cuồng bò lên cầu thang, ôm chặt lấy chân tên đó.
"Hoàng... chạy đi con! Đừng để chúng lấy..." Chú Ba gào lên, nhưng ngay lập tức bị tên đó dùng gậy sắt nện liên tiếp vào lưng. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Chú Ba phun ra một ngụm máu tươi, nhưng đôi tay chai sạn đầy dầu mỡ của người bảo vệ già vẫn siết chặt chân đối thủ không buông, dùng chút tàn lực cuối cùng để kéo dài thời gian cho hai người trẻ.
Lâm Hoàng khóc nghẹn, định lao ra cứu chú Ba, nhưng Anh Thư đã giữ chặt vai cậu lại. Sức mạnh từ bàn tay gầy guộc của Thư lớn đến mức khiến Hoàng không thể nhúc nhích.
"Đứng yên, Hoàng. Đừng để sự hy sinh của chú Ba vô ích," Anh Thư thì thầm bên tai cậu, giọng nói anh run lên vì một sự căm phẫn tột cùng đang được đè nén dưới lớp băng lý trí.
Tên đàn em cầm máy quét rà sát qua chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đang được giấu dưới lớp áo măng tô xám của Anh Thư. Chiếc máy quét neon nhấp nháy liên tục nhưng chỉ hiển thị một màu xám xịt vô hại – đối với cảm biến của nó, chiếc hộp sắt chỉ là một khối kim loại đặc không có bất kỳ dòng điện hay tín hiệu số nào.
"Đại ca, không có gì cả! Toàn là giấy vụn với sắt rác!" Tên đàn em báo cáo.
Bảy Sẹo cau mày giận dữ. Gã bước tới, gạt phăng tên đàn em ra, tự tay túm lấy cổ áo Lâm Hoàng, nhấc bổng cậu lên. Lưỡi dao bấm sắc lạnh của gã áp sát vào gò má Hoàng, để lại một vệt máu đỏ tươi rỉ ra.
"Cuốn sách đó đâu? Thằng ranh con kia, mày giấu ở đâu?" Bảy Sẹo rít lên qua kẽ răng.
Lâm Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt hung hãn của gã giang hồ, dù nước mắt và máu đang chảy dài trên má, cậu vẫn nghiến răng trả lời: "Tôi... không biết cậu đang nói về cuốn sách nào cả."
Bảy Sẹo định xuống tay cắt đứt gân tay của Hoàng, nhưng Anh Thư đột ngột bước lên một bước. Cây gậy đồng thau của anh gõ mạnh xuống sàn gỗ một tiếng *Cộc* vang dội, tạo ra một luồng sóng âm dội thẳng vào màng nhĩ của Bảy Sẹo khiến gã giật mình lùi lại.
"Bảy Sẹo," Anh Thư lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt mù sau kính râm hướng thẳng về phía gã trùm. "Triết thuê mày đến đây để lấy cuốn sách vì hắn sợ. Thẩm phán Trịnh Khắc Thư sợ những gì ghi trong cuốn sách đó sẽ phơi bày sự thật trước bồi thẩm đoàn phúc thẩm. Mày chỉ là một con tốt thí mạng. Nếu mày giết chúng tao đêm nay, Thiên Lập sẽ xóa sổ mày đầu tiên để bịt đầu mối."
Lời nói của Anh Thư như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham của Bảy Sẹo. Gã khựng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ dao động. Gã biết cựu luật sư mù này nói đúng – giới thượng tầng Thiên Lập chưa bao giờ coi những kẻ dưới đáy xã hội như gã là con người.
Bảy Sẹo ném Lâm Hoàng xuống sàn gỗ một cách thô bạo. Gã thu con dao bấm lại, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đống sách luật bị xé nát dưới chân.
"Đêm nay tụi mày gặp may đấy," Bảy Sẹo cười gằn, rồi ghé sát tai Lâm Hoàng, để lại một lời cảnh báo lạnh gáy: "Nhưng đừng mừng vội. Cuốn sách đó tụi mày không giữ được lâu đâu. Thẩm phán Trịnh Khắc Thư đã ký lệnh cưỡng chế giải tỏa toàn bộ khu đất này dưới danh nghĩa tái quy hoạch đô thị. Ngày mai, Lực lượng Công lý-Tech sẽ đến đây san phẳng cái gác xép rác rưởi này. Để xem lúc đó lũ chuột tụi mày trốn vào đâu!"
Bảy Sẹo quay người, ra hiệu cho đàn em: "Rút!"
Băng nhóm giang hồ nhanh chóng tẩu thoát vào màn mưa axit đen tối, để lại căn gác lửng đổ nát hoang tàn. Tiếng động cơ xe máy xa dần, trả lại sự tĩnh lặng u uất cho con ngõ nghèo.
Lâm Hoàng bò vội đến bên chú Ba đang nằm bất tỉnh trên vũng máu. Cậu ôm lấy người chú bảo vệ già, tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa xối xả trên mái tôn.
Anh Thư đứng lặng giữa đống đổ nát, đôi tay ôm chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường trước ngực. Vết thương bỏng trên lưng anh từ vụ thoát hiểm trước bắt đầu rát buốt, nhưng nỗi đau thể xác ấy không thấm tháp gì so với ngọn lửa căm phẫn đang bùng cháy trong lòng anh.
Văn phòng luật cũ – thánh đường cuối cùng của công lý nhân văn trên mặt đất – đã không còn là nơi ẩn náu an toàn nữa. Mối đe dọa pháp lý và bạo lực từ Thẩm phán Thư đang cận kề, buộc họ phải bước xuống bóng tối của thế giới ngầm để bắt đầu một cuộc chiến sinh tử mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!