Nhạc nềnSakuya2

Thánh Đường Bị Bỏ Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Tân Khánh Đô không bao giờ dứt. Nó rả rích trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu Hạ Tầng, hòa cùng dòng nước thải đen ngòm cuộn chảy dưới lòng đường hẻm. Trên cao kia, ranh giới giữa hai thế giới hiện lên rõ rệt: Khu Thượng Tầng rực rỡ những dải sáng holographic màu xanh lạnh và tím neon của Tập đoàn Thiên Lập, trong khi dưới chân những tòa tháp chọc trời ấy là một khoảng tối tăm, ẩm ướt và nồng nặc mùi dầu máy.


Lâm Hoàng kéo sụp chiếc mũ áo khoác gió sờn cũ, bước đi vội vã. Đôi vai cậu thỉnh thoảng lại rụt lên đầy bất an. Đã mười hai tiếng trôi qua kể từ khi phiên tòa sơ thẩm của Lê Văn Tự bị hoãn, nhưng cảm giác luồng laser đỏ của Công tố viên ảo K-01 quét qua võng mạc vẫn khiến gáy cậu lạnh toát. K-01 đã đánh dấu cậu là “Biến số nhiễu loạn”. Điều đó có nghĩa là mọi trạm kiểm soát, mọi drone tuần tra của Lực lượng Công lý-Tech giờ đây đều có thể nhận diện khuôn mặt cậu chỉ trong vòng một phần mười giây.


Đi bên cạnh Hoàng, Trần Anh Thư bước đi một cách điềm tĩnh đến lạ lùng. Chiếc áo măng tô xám sờn cũ của anh phẳng phiu một cách kỳ lạ nhờ lớp lót sợi carbon chống bức xạ từ trường bên trong. Đôi mắt mù của anh che sau chiếc kính râm đen, hướng thẳng về phía trước. Cứ sau mỗi ba bước chân, cây gậy dẫn đường bằng đồng thau của anh lại gõ nhẹ xuống mặt đường bê tông ướt sũng.


*Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ thanh mảnh, giòn giã vang lên giữa tiếng mưa rơi nặng hạt. Đối với người thường, đó chỉ là âm thanh dò đường vô hại. Nhưng đối với Anh Thư, luồng sóng âm phản hồi dội lại từ những bức tường gạch đổ nát, những cột đèn đường rỉ sét và cả nhịp thở dồn dập của Lâm Hoàng đang vẽ nên một bản đồ cấu trúc ba chiều sắc nét trong não bộ. Anh đang áp dụng Ngưỡng Nhận Thức Cấp 1, nhận biết hoàn hảo các vật cản tĩnh trong phạm vi năm mét.


“Anh Thư... chúng ta thực sự phải đến đó sao?” Lâm Hoàng thì thầm, giọng cậu run lên vì lạnh và sợ hãi. “Nơi đó nằm ngay sát Phân khu Hành chính Quận 1. Camera an ninh ở đó dày đặc như mạng nhện. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, thẻ luật sư tập sự của tôi sẽ bị khóa vĩnh viễn, và anh sẽ bị tống giam vì tội xâm nhập vùng cấm.”


“Chúng ta không có lựa chọn khác, Hoàng,” Anh Thư trả lời, tông giọng trầm ấm và điềm tĩnh của anh có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “K-01 vận hành dựa trên cơ sở dữ liệu số hóa. Những án lệ, những quy tắc tố tụng bảo vệ quyền con người từ thời tiền số hóa đã bị Thiên Lập xóa sạch khỏi máy chủ đám mây. Muốn bẻ gãy lập luận mưu sát của nó đối với Lê Văn Tự, chúng ta phải tìm được bản gốc của Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995. Và nơi duy nhất còn lưu giữ nó chính là phế tích của Tòa án Tối cao cũ.”


Hoàng im lặng. Cậu biết Anh Thư nói đúng. Hệ thống phán quyết năm phút của AI chỉ có thể bị đánh bại nếu họ đưa ra được những chứng cứ vật lý và tiền lệ pháp lý cổ điển mà thuật toán chưa từng được huấn luyện để xử lý. Nhưng cái giá phải trả cho việc này là quá lớn.


Sau gần ba mươi phút luồn lách qua những con hẻm tối tăm của Quận 5, hai người dừng lại trước một bức tường tôn niêm phong cao quá đầu người. Phía sau bức tường ấy, phế tích của Tòa Án Tối Cao cũ sừng sững hiện lên như một bóng ma khổng lồ của kỷ nguyên trước.


Tòa nhà mang kiến trúc Gothic cổ điển của Pháp, với những mái vòm bê tông cao vút nay đã nứt nẻ, rêu phong phủ đầy trên những cột đá Corinthian kiêu hãnh một thời. Những ô cửa sổ kính màu lộng lẫy xưa kia giờ chỉ còn là những mảnh vỡ nhọn hoắt, hoang tàn. Nó đứng đó, cô độc và im lìm dưới cơn mưa, đối lập hoàn toàn với tòa tháp hình trụ bằng thép lạnh lẽo của Tòa án Số Thiên Lập vươn thẳng lên trời cách đó không xa.


“Không có camera quang học ở góc này,” Anh Thư nói khẽ sau khi gõ nhẹ đầu gậy đồng thau vào chân bức tường tôn. “Nhưng có một drone tuần tra tầm nhiệt đang quét theo chu kỳ bốn mươi lăm giây ở phía trên mái vòm. Hoàng, bám sát tôi. Di chuyển ngay khi tôi ra hiệu.”


Anh Thư nghiêng đầu lắng nghe. Tiếng gió rít qua các khe nứt của phế tích, tiếng nước mưa chảy tràn qua các máng xối... và rồi, một tiếng vo vo rất nhỏ, đều đặn của động cơ điện xuất hiện từ phía đỉnh vòm. Đó là drone tuần tra.


“Ba... hai... một. Đi!”


Anh Thư nắm lấy cổ tay Lâm Hoàng, kéo cậu lách qua một khe hở nhỏ giữa hai tấm tôn rỉ sét. Họ nhanh chóng nép mình vào bóng tối của một hành lang đổ nát, ngay khi luồng sáng quét hồng ngoại màu đỏ lạnh lùng của chiếc drone lướt qua khoảng sân gạch phía sau.


Lâm Hoàng thở dốc, lưng cậu dán chặt vào bức tường đá ẩm mốc, lạnh buốt. Bụi bặm và mùi gỗ mục nồng nặc xộc vào mũi khiến cậu suýt ho khan. Cậu vội vàng đưa tay bịt chặt miệng.


“An toàn rồi,” Anh Thư buông tay Hoàng ra. Anh gõ nhẹ gậy xuống sàn đá để định vị không gian xung quanh. “Hành lang này dẫn thẳng xuống thư viện ngầm phía dưới. Đi thôi.”


Bên trong phế tích, bóng tối dày đặc như mực. Lâm Hoàng hoàn toàn bị mù hướng. Cậu phải bám chặt vào vạt áo măng tô lót sợi carbon của Anh Thư để di chuyển. Trái ngược với Hoàng, Anh Thư di chuyển một cách uyển chuyển và chính xác đáng kinh ngạc. Tiếng gõ gậy đồng thau của anh đều đặn vang lên, vẽ nên từng bậc cầu thang đổ nát, từng mảng trần bê tông có nguy cơ sụp đổ trong trí não anh.


Họ đi xuống tầng hầm sâu nhất của tòa nhà. Không khí ở đây càng lúc càng loãng, ngột ngạt và lạnh lẽo.


Đột ngột, Anh Thư dừng bước. Cây gậy đồng thau của anh khựng lại giữa không trung.


“Có người,” Anh Thư thì thầm, nhịp tim anh hơi tăng lên nhưng nhanh chóng được kiểm soát dưới mức sáu mươi.


Lâm Hoàng giật nảy mình. Trước khi cậu kịp phản ứng, một luồng ánh sáng vàng vọt, cũ kỹ từ một chiếc đèn pin cầm tay đột ngột quét thẳng vào mặt hai người. Ánh sáng chói lòa làm Hoàng nhắm chặt mắt, còn Anh Thư vẫn đứng yên, đôi kính râm đen phản chiếu luồng sáng lạnh lùng.


“Kẻ nào? Ai cho phép các người tự tiện đột nhập vào đây?” Một giọng nói già nua, khàn đặc nhưng chứa đựng sự cảnh giác tột độ vang lên từ phía sau luồng sáng.


Anh Thư khẽ nghiêng tai. Qua tần số giọng nói và tiếng bước chân kéo lê trên sàn đá, anh nhận diện được đối phương: một người đàn ông lớn tuổi, gầy gò, đang cầm một thanh sắt rỉ sét và một chiếc chổi lông gà cũ mòn.


“Bác Năm,” Anh Thư lên tiếng, giọng nói trầm ấm của anh vang vọng trong không gian u tối của hầm ngầm. “Cháu là Anh Thư. Con trai của Giáo sư Trần Hoài Nam.”


Luồng ánh sáng đèn pin run rẩy dữ dội. Người đàn ông bước tới một bước, hạ thấp đèn pin xuống để nhìn rõ hơn vết sẹo cấy ghép sonar hằn lên bên thái dương của Anh Thư qua gọng kính râm.


“Anh Thư?... Con trai của ông Hoài Nam sao?” Thanh sắt trên tay người già rơi xuống sàn đá, tạo nên một tiếng *xoảng* chói tai. Gương mặt hốc hác, nhăn nheo của Bác Năm Sách Cũ hiện lên dưới ánh đèn pin yếu ớt, đôi mắt lão đeo kính lão trễ xuống mũi nhòe đi vì xúc động. “Trời đất ơi... đúng là con rồi. Đôi mắt này... vết sẹo này... Mười năm rồi, kể từ đêm cha con bị mưu sát, ta chưa từng nghĩ sẽ được gặp lại con.”


Bác Năm bước tới, bàn tay run rẩy, lem nhem mực in đen bám lấy vai Anh Thư. “Ta là Năm, người gác kho sách cũ của tòa án này. Cha con... Giáo sư Nam từng là người duy nhất đứng ra bảo vệ kho sách này trước lệnh tiêu hủy số hóa của Thiên Lập. Ông ấy nói với ta: *‘Năm ạ, giấy có thể mục, nhưng sự thật ghi trên giấy thì không bao giờ bị hack.’*”


“Cháu biết, bác Năm,” Anh Thư nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông lão. “Cháu đến đây đêm nay vì vụ án của Lê Văn Tự. Cháu cần tra cứu Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995 bản gốc để tìm án lệ ngoại phạm vật lý. Chỉ có bác mới biết nó được cất giữ ở đâu.”


Bác Năm nhìn sang Lâm Hoàng đang đứng khép nép bên cạnh, ánh mắt ông thoáng hiện vẻ nghi kỵ. “Cậu thanh niên này là ai? Trông giống người của giới luật sư công nghệ mới.”


“Cậu ấy là Lâm Hoàng, học trò của cháu, và là người duy nhất dám đứng trước vành móng ngựa để đối đầu với K-01 sáng nay,” Anh Thư giải thích. “Cậu ấy là đồng minh tin cậy.”


Nghe đến đây, nét mặt bác Năm dịu lại. Ông khẽ thở dài, quay người ra hiệu. “Đi theo ta. Nhưng phải nhanh lên. Drone tuần tra của Thiên Lập dạo này quét gắt lắm. Chúng bắt đầu nghi ngờ có người ra vào khu phế tích này.”


Bác Năm dẫn họ đi sâu vào trong thư viện ngầm. Đó là một mê cung khổng lồ chứa đựng hàng vạn cuốn sách luật cổ, những tập hồ sơ giấy ố vàng được xếp chồng chất lên nhau trên những kệ gỗ mục nát. Mùi giấy cũ, mùi ẩm mốc và bụi bặm dày đặc bao phủ không gian, tạo nên một cảm giác như đang bước vào một thánh đường bị lãng quên của nền tư pháp con người.


Lâm Hoàng nhìn quanh đầy kinh ngạc. Cậu chưa từng thấy nhiều sách giấy đến thế trong đời. Ở thế giới của cậu, mọi thứ đều nằm trong những chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ hoặc các máy chủ đám mây lạnh lẽo.


Theo thói quen, Hoàng đưa tay vào túi quần, rút chiếc điện thoại thông minh ra định bật đèn flash để nhìn rõ hơn.


*Chát!*


Bác Năm Sách Cũ lập tức vỗ mạnh vào tay Hoàng, dập tắt màn hình điện thoại ngay khi nó vừa lóe sáng.


“Cậu điên rồi sao?” Bác Năm gắt lên, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu. “Cảm biến quang học bên ngoài cửa sổ phế tích nhạy lắm! Chỉ cần một lux ánh sáng thay đổi từ dưới hầm này lọt ra ngoài, drone tuần tra sẽ lập tức phát báo động đỏ. Muốn chết thì tự đi mà chết, đừng làm hỏng những trang giấy này!”


Lâm Hoàng mặt đỏ bừng, vội vàng cất điện thoại vào túi, lí nhí xin lỗi. Cậu nhận ra mình đã quá quen với sự tiện lợi của công nghệ mà quên mất các quy tắc sinh tồn vật lý tối thiểu.


“Bác Năm nói đúng đấy, Hoàng,” Anh Thư nói khẽ. “Trong bóng tối này, đôi mắt của cậu là vô dụng. Nhưng đối với tôi, bóng tối chính là lợi thế.”


Anh Thư bước tới trước kệ sách trung tâm, nơi bác Năm chỉ tay vào một cuốn sách dày cộp, bọc da thô ráp đã bạc màu thời gian. Đó chính là bản gốc của *Bộ Luật Giấy Chưa Số Hóa 1995*.


Anh Thư đặt cây gậy đồng thau sang một bên. Anh tháo chiếc kính râm đen, để lộ đôi mắt mù nhắm nghiền với vết sẹo cấy ghép sonar chằng chịt xung quanh. Anh đưa hai bàn tay gầy gò lên lướt nhẹ trên bề mặt trang giấy ố vàng.


Ngón tay anh di chuyển thoăn thoắt với tốc độ kinh ngạc. Đây là kỹ năng Đọc Chữ Nổi Tốc Độ Cao Trong Tối mà anh đã rèn luyện ròng rã suốt mười năm qua sau tai nạn. Từng dòng chữ nổi dập tay, từng dấu phẩy của các điều khoản luật pháp cổ điển hiện lên sống động dưới đầu ngón tay anh, được dịch nghĩa và phân tích logic tức thì trong não bộ.


Lâm Hoàng đứng bên cạnh, nín thở quan sát. Cậu chỉ nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ của giấy và tiếng thở đều đặn của Anh Thư. Thể lực của Anh Thư lúc này đang suy giảm rõ rệt; môi trường bụi bặm và thiếu dưỡng khí dưới hầm ngầm khiến lồng ngực anh phập phồng mệt mỏi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng ánh mắt mù của anh vẫn toát ra một sự tập trung tuyệt đối.


“Đây rồi...” Anh Thư lẩm nhẩm, ngón trỏ anh dừng lại ở chương 'Quyền Nhân Thân'. “Điều một trăm linh hai... tiền lệ về việc bác bỏ chứng cứ giả lập nếu có sự mâu thuẫn giữa thông số sinh học thô và mô phỏng thuật toán... Đây chính là kẽ hở pháp lý chúng ta cần để bẻ gãy lập luận của K-01.”


“Tuyệt vời!” Lâm Hoàng khẽ reo lên đầy phấn khích. “Với án lệ này, chúng ta có thể buộc Thẩm phán Nam phải chấp nhận thực nghiệm vật lý đối với vết thương của nạn nhân!”


Nhưng ngón tay của Anh Thư không dừng lại ở đó. Khi lướt qua lề của trang giấy, anh đột ngột khựng lại.


Ở rìa ngoài của chương 'Quyền Nhân Thân', có những vết dập nổi chữ nổi siêu nhỏ, nằm ngoài lề căn lề chuẩn của trang sách. Chúng được dập một cách thủ công, rất nông và tinh vi, như thể người dập cố tình giấu chúng đi.


Anh Thư nín thở, áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60 để tăng tối đa độ nhạy cảm của các đầu ngón tay. Anh lướt nhẹ, giải mã từng ký tự chữ nổi ẩn giấu.


*“T... H... N...”* Anh Thư đọc khẽ trong đầu. Đó là tên viết tắt của cha anh – Trần Hoài Nam.


Đây chính là Mật Mã Trong Trang Sách Luật 1995 mà cha anh đã âm thầm để lại trước khi bị sát hại.


Anh Thư tiếp tục dịch dòng mật mã chữ nổi dập tay tiếp theo. Từng ký tự hiện lên ghép thành một chuỗi tọa độ địa lý phức tạp:


*“M... Ộ... T... B... Ố... N... T... Á... M... C... A... C... H... M... A... N... G... H... Ầ... M... M... Ậ... T...”*


*(Một bốn tám Cách Mạng... Hầm mật...)*


Tim Anh Thư đập mạnh một nhịp. Đó là tọa độ dẫn đến một hầm mật nằm sâu dưới lòng đất của hẻm 148 Cách Mạng – nơi giấu toàn bộ hồ sơ nghiên cứu của cha anh về tỷ lệ lỗi 15% của thuật toán Thiên Lập.


Đúng vào khoảnh khắc ngón tay anh vừa giải mã xong dòng chữ nổi đầu tiên, một âm thanh trầm đục, rung động nhẹ bỗng truyền qua sàn đá của hầm ngầm.


*Whirrrr... Whirrrr...*


Tiếng cánh quạt drone tuần tra vang lên, dồn dập và gần đến đáng sợ. Nó không còn ở trên đỉnh vòm nữa, mà dường như đang hạ thấp độ cao, bay sát vách tường phế tích ngay phía trên đầu họ.


“Báo động!” Bác Năm Sách Cũ thốt lên, gương mặt lão cắt không còn giọt máu. Ông lập tức dùng tay dập tắt chiếc đèn pin cũ kỹ. “Chúng đã phát hiện ra sự thay đổi nhiệt độ dưới hầm này! Drone quét nhiệt đang áp sát!”


Bóng tối đen đặc một lần nữa bao trùm lấy tất cả. Tiếng vo vo của chiếc drone càng lúc càng lớn, kèm theo ánh sáng hồng ngoại màu đỏ lạnh lùng bắt đầu rà quét qua các khe nứt trên trần hầm ngầm, chiếu thẳng xuống những kệ sách luật cũ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!