Nhạc nềnSakuya2

Lời Khai Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối câm lặng của đường hầm thoát nước gạch vòm nuốt chửng bước chân loạng choạng của Trần Anh Thư dưới lòng đất. Dòng nước thải buốt giá ngập ngang hông dội vào cơ thể khiến vết bỏng sau lưng anh co rút lại, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Tai trái của vị cựu luật sư mù vẫn rỉ ra một vệt máu ấm, chảy dài xuống cổ áo măng tô lót sợi carbon. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương đang rít lên những tiếng rè rè đau đớn do quá tải tần số, nhưng anh không thể ngắt kích hoạt. Trong trí não anh, những dải sóng âm màu cam nhạt nhấp nháy liên tục, vẽ nên kết cấu vòm gạch trơn trượt và lối đi ngầm tối tăm dẫn về phía ngoại ô Quận 12.


Một tay anh ôm chặt lấy chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường – chiếc lồng Faraday tự chế đang bảo vệ tập Hồ Sơ Giấy Gốc Chưa Số Hóa khỏi bầy drone tầm nhiệt của Thiên Lập. Tay còn lại của anh nắm chặt cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau, lúc này đã bị cong gập, biến dạng hoàn toàn sau cú chèn bẻ gãy bức tường bê tông cốt thép để cứu mạng anh và Lâm Hoàng. Cứ sau mỗi bước đi, thân gậy móp méo lại quẹt vào vách gạch cổ kính, phát ra những tiếng sột soạt câm lặng, bất lực.


Lâm Hoàng đã bị bắt. Tiếng hét đau đớn của cậu học trò khi bị dòng điện súng cao tần của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng khóa chặt vẫn vang vọng trong màng nhĩ đang tổn thương của Thư. Thiên Lập đang chuẩn bị mở một phiên tòa bỏ túi khẩn cấp tại Buồng Tuyên Án Tự Động Tháp A để kết án Hoàng tội phản quốc trong vòng hai mươi tư giờ tới. Con đường pháp lý chính thống đã bị chặn đứng hoàn toàn. Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư đã phong tỏa mọi ngõ ngách trên mặt đất. Anh Thư biết, nếu anh không hành động ngay lập tức, Lâm Hoàng sẽ bị xóa sổ tư cách pháp lý vĩnh viễn và bị đưa vào Phân Khu Cải Tạo Số 9 như một phạm nhân dự phòng.


"Thư! Lên lối này! Nhanh lên!"


Một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Nắp cống sắt rỉ sét được hé mở, để lại một luồng ánh sáng xám xịt của bầu trời đêm mưa axit lọt xuống. Đó là Hoàng Thùy Linh, thủ lĩnh của phong trào phản kháng dân quyền chống tư pháp số hóa. Gương mặt cô rực lửa dưới chiếc mũ trùm đầu màu đỏ, đôi mắt sắc sảo đầy lo âu khi nhìn thấy tình trạng thảm hại của vị cựu luật sư mù.


Anh Thư dùng tàn lực bám vào thang sắt, leo lên mặt đất. Lối thoát dẫn thẳng vào một nhà kho phế liệu cơ khí bỏ hoang ở ngoại ô Quận 12. Mùi rỉ sét, dầu mỡ và hơi ẩm lạnh buốt của cơn mưa axit bao trùm không gian.


"Lâm Hoàng thế nào rồi?" Linh hỏi dồn dập khi đỡ lấy Anh Thư.


"Cậu ấy bị Nguyễn Văn Hùng bắt giữ dưới cống ngầm Bình Thạnh," Anh Thư khàn giọng trả lời, giọng nói trầm ấm của anh mang theo một sự căm phẫn dồn nén cực hạn. "Thiên Lập sẽ xét xử bỏ túi cậu ấy trong vòng mười hai tiếng nữa. Chúng ta không thể tiếp cận tòa án bằng bất kỳ thủ tục tố tụng giấy tờ nào lúc này. Trịnh Khắc Thư đã ký lệnh niêm phong văn phòng của thầy Minh và khóa toàn bộ hệ thống mạng của Vy Vy."


"Vậy chúng ta phải cướp ngục sao?" Linh siết chặt chiếc loa phóng thanh cầm tay, nắm đấm cô run lên.


"Không. Bạo lực vật lý chỉ giúp chúng hợp thức hóa việc nổ súng tiêu diệt," Anh Thư lắc đầu, anh đặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường lên một chiếc lốp xe cũ. "Chúng ta sẽ dùng vũ khí của chính chúng: sự thật. Nhưng chúng ta sẽ không phát sóng qua internet của Thiên Lập. Chúng ta sẽ dùng sóng phát thanh analog cổ điển."


Từ góc tối của nhà kho, một bóng người gầy nhom bước ra. Đó là Phạm Minh Tuấn, kỹ sư âm thanh lập dị của phong trào ngầm. Hai chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn vẫn đeo lủng lẳng trên cổ gã, mắt gã dán vào một chiếc dao động ký cũ kỹ đang nhấp nháy những đường sóng xanh lục.


"Trạm Phát Sóng AM Quận 12," Tuấn tặc lưỡi, giọng gã rè rè như tiếng loa hỏng. "Nó nằm ngay trên đỉnh đồi bỏ hoang phía sau nhà kho này. Từ thời những năm 1990, đài phát thanh cũ của thành phố đã sử dụng nó để truyền tải thông tin trước khi kỷ nguyên số hóa của Thiên Lập bắt đầu. Tần Số Sóng Ngắn AM 1440 kHz vẫn chưa bị xóa khỏi dải tần vật lý. Nhưng trạm đó đã bị bỏ hoang mười năm, không có điện, thiết bị rỉ sét. Để tôi đấu nối được nguồn điện lậu vào máy phát sóng đó... đó là một canh bạc sinh tử đấy, Thư."


"Cậu có bao nhiêu thời gian, Tuấn?" Anh Thư quay đôi mắt mù hướng về phía gã kỹ sư.


"Ba tiếng để đấu nối và hiệu chỉnh tần số sóng sonar của anh thành tín hiệu điều chế biên độ (AM)," Tuấn đeo tai nghe lên, ngón tay gõ nhịp liên tục lên chiếc hộp sắt bảo mật. "Nhưng ngay khi máy phát hoạt động, nó sẽ tạo ra một luồng bức xạ điện từ khổng lồ. Xe radar quét sóng của Lực Lượng Công Lý-Tech sẽ định vị được chúng ta trong vòng mười lăm phút. Anh chỉ có đúng một cơ hội để nói."


"Thế là đủ," Anh Thư siết chặt nắm tay. "Linh, cô có thể huy động lực lượng thanh niên phản kháng của Nghiệp Đoàn Lao Động Tân Bình hỗ trợ ngoại tuyến không?"


"Tôi sẽ điều động ba mươi xe máy độ của nhóm Thằng Đen," Linh quyết đoán nói, ánh mắt cô rực lên tia lửa. "Chúng tôi sẽ rải đinh bẫy lốp và tạo các vụ va chạm giả dọc theo các tuyến đường dẫn lên đồi Quận 12. Xe radar của Nguyễn Văn Hùng sẽ không thể leo lên đây dễ dàng đâu."


"Đi thôi. Thời gian của Lâm Hoàng đang cạn dần," Anh Thư ôm lấy chiếc hộp sắt, bước đi dứt khoát theo sự dẫn đường của Tuấn lên đỉnh đồi lộng gió.


***


Cơn mưa axit Quận 12 xối xả nện vào những tấm tôn rỉ sét của Trạm Phát Sóng AM Quận 12. Ngôi nhà điều khiển cũ kỹ nằm cô độc trên đỉnh đồi, rêu phong phủ đầy và kết cấu bê tông đã nứt nẻ.


Phạm Minh Tuấn lao ngay vào bục điều khiển trung tâm. Gã tháo tung lớp vỏ thép rỉ sét của máy phát sóng cổ điển, để lộ những bảng mạch đồng dày cộp và những bóng đèn chân không bám đầy bụi. Tuấn kéo một sợi cáp điện lớn từ trạm biến áp lậu dưới chân đồi, dùng kìm tuốt dây điện sống không cần ngắt nguồn. Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe, chiếu sáng gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của gã kỹ sư lập dị.


"Điện áp ổn định!" Tuấn hét lên giữa tiếng sấm sét của cơn giông. "Thư, cắm giắc cắm analog từ kính sonar của anh vào bộ chuyển đổi tần số thấp này! Tôi sẽ dùng chính 'đôi mắt âm thanh' của anh làm micro thu âm."


Anh Thư bước đến bên bục máy phát. Anh tháo chiếc kính râm đen, để lộ vết sẹo cấy ghép sonar đang nhấp nháy luồng sáng màu cam nhạt ở thái dương trái. Anh cắm sợi dây cáp analog thô sơ của Tuấn vào cổng kết nối phụ của thiết bị cấy ghép. Cơn đau buốt nhói lập tức dội thẳng vào dây thần kinh thị giác của anh, khiến anh phải cắn chặt răng để giữ vững thính giác.


"Tuấn, tôi cần kiểm soát nhịp tim," Anh Thư nhắm nghiền đôi mắt mù, hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 của kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60. Nhịp tim của anh từ mức chín mươi nhịp mỗi phút bắt đầu hạ dần xuống mức năm mươi lăm. Sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm tâm trí anh, triệt tiêu hoàn toàn tiếng ồn của cơn mưa bão ngoài kia để tập trung vào thông điệp sắp gửi đi.


*Rè... Rè... Rè...*


"Cảnh báo! Tần số sóng lạ phát sinh tại tọa độ Quận 12!"


Tại Trung tâm Giám sát Thiên Lập, màn hình của chuyên viên giám sát Trần Quốc Huy liên tục nhấp nháy những vệt đỏ cảnh báo. "Báo cáo Đội trưởng Hùng! Có một nguồn phát sóng vô tuyến cực mạnh đang hoạt động trên dải tần AM 1440 kHz cổ điển. Đây là dải sóng analog không chịu sự kiểm soát của tường lửa K-01!"


Nguyễn Văn Hùng đứng bên cạnh, chiếc mặt nạ đồng thau lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng màn hình. "Tọa độ chính xác ở đâu?"


"Trạm phát sóng cũ Quận 12. Chúng đang dùng nguồn điện lậu để kích hoạt ăng ten phát sóng công suất lớn!"


"Điều động ba xe radar quét sóng dã chiến của Lực Lượng Công Lý-Tech xuất phát ngay lập tức!" Hùng gầm lên qua bộ lọc âm thanh. "Bao vây đỉnh đồi. Cắt đứt nguồn phát bạo lực!"


***


Dưới chân đồi Quận 12, tiếng động cơ gầm rú của xe bọc thép đặc nhiệm dã chiến bắt đầu xé toạc màn đêm mưa bão. Nhưng ngay khi chiếc xe đi đầu rẽ vào con lộ đất dẫn lên đỉnh đồi, một chuỗi tiếng nổ khô khốc vang lên.


*Bùm! Bùm!*


Hàng vạn chiếc đinh sắt ba cạnh do nhóm thanh niên của Hoàng Thùy Linh rải xuống đã găm chặt vào lốp xe dã chiến. Chiếc xe bọc thép đi đầu mất lái, trượt dài trên bùn lầy và đâm sầm vào vách đá, khóa chặt lối đi duy nhất của toán quân tuần tra.


"Báo cáo! Lối đi bị phong tỏa bởi các phần tử phản kháng khu ổ chuột! Chúng tôi đang bị tấn công ngoại tuyến!" Tiếng lính gác hét lên qua bộ đàm.


Hoàng Thùy Linh đứng trên mố cầu bê tông cổ gần đó, tay cầm loa phóng thanh hét lớn: "Nghiệp Đoàn Lao Động Tân Bình! Làm lá chắn sống! Bảo vệ trạm phát sóng!"


Hàng trăm người dân nghèo từ các khu ổ chuột lân cận tràn ra đường dưới cơn mưa tầm tã, dùng chính những chiếc xe ba gác và thân thể mình để tạo thành hàng rào ngăn cản đặc nhiệm hành pháp.


***


Trên đỉnh đồi, Phạm Minh Tuấn gõ mạnh lên bảng điều khiển. "Mười giây nữa tín hiệu sẽ đạt công suất cực đại! Thư, chuẩn bị nói!"


Anh Thư đứng thẳng trước chiếc micro kim loại cổ điển rỉ sét. Anh không đeo kính râm, đôi mắt mù nghiêm nghị hướng về phía khoảng không vô tận trước mặt. Anh áp dụng kỹ năng Thuyết Phục Bằng Sự Thấu Cảm Nhân Văn, dùng tông giọng trầm ấm, điềm tĩnh để khơi dậy lương tri của bồi thẩm đoàn và hàng triệu cư dân đang sống trong nỗi sợ hãi thường trực của siêu đô thị.


"Nạp tín hiệu thành công! 1440 kHz hoạt động!" Tuấn hét lên.


Anh Thư cất tiếng nói. Giọng nói của anh, qua dải sóng ngắn analog cổ điển, bắt đầu vang vọng trên khắp các nẻo đường của Tân Khánh Đô:


"Gửi toàn thể cư dân Tân Khánh Đô... Tôi là Trần Anh Thư, cựu luật sư bào chữa bị tước bằng mười năm trước. Tôi nói với các bạn đêm nay không phải để cầu xin sự thương hại, mà để trình bày một sự thật tối thượng mà thuật toán của tập đoàn Thiên Lập đã bốc hơi khỏi bộ nhớ của các bạn."


Giọng nói của anh trầm ấm, đĩnh đạc, mang theo sức nặng của một người đã trải qua bóng tối vật lý lẫn bóng tối tư pháp:


"Học trò của tôi, luật sư tập sự Lâm Hoàng, hiện đang bị giam giữ biệt lập tại Tháp A. Cậu ấy bị khép tội phản quốc chỉ vì đã dám tìm ra kẽ hở hiến pháp giấy để hoãn án tử hình oan cho Lê Văn Tự. Thiên Lập muốn xét xử bỏ túi cậu ấy trong bóng tối vì chúng lo sợ. Chúng lo sợ các bạn sẽ nhận ra rằng thuật toán phán quyết K-01 thực chất chỉ là một công cụ lừa dối có tỷ lệ sai sót lên đến 15% đối với cư dân nghèo khu Hạ Tầng."


Anh Thư bấm nút phát cuộn băng ghi âm từ chiếc máy bộ đàm analog nối trực tiếp vào micro phát sóng. Giọng nói xảo quyệt, lạnh lùng của Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư vang lên rõ mồn một qua dải sóng phát thanh:


*"...Phải xóa sạch hiện trường vụ tai nạn mười năm trước... Tiêu hủy toàn bộ hồ sơ giấy của Giáo sư Trần Hoài Nam... AI K-01 sẽ tự động gán nhãn sát nhân cho Lê Văn Tự để bịt đầu mối..."*


Tín hiệu analog 1440 kHz rung động mạnh mẽ trong không trung, vượt qua mọi bức tường lửa kỹ thuật số, dội thẳng vào hàng vạn chiếc radio cầm tay cũ kỹ của những người lái xe ba gác, những tiểu thương chợ nghèo, và cả những máy thu thanh cổ điển trong các căn hộ Thượng Tầng.


Gương mặt Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư tại biệt thự Phú Mỹ Hưng lập tức cắt không còn giọt máu khi nghe thấy chính giọng nói mưu sát của mình vang dội khắp thành phố qua chiếc đài phát thanh cổ của người gác cổng.


"Cắt sóng! Bằng mọi giá phải nổ súng tiêu diệt nguồn phát!" Hùng gào lên khi chiếc xe radar quét sóng dã chiến cuối cùng vượt qua hàng rào phản kháng, lao thẳng lên đỉnh đồi Quận 12, chĩa nòng súng điện cao tần về phía ngôi nhà điều khiển.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!