Nhạc nềnSakuya2

Lối Thoát Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xé tai của mũi khoan plasma dội thẳng vào màng nhĩ đang rỉ máu của Trần Anh Thư, báo hiệu cánh cửa thép dày mười phân sắp bị sụp đổ hoàn toàn.


Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của tầng hầm thứ ba thuộc Hầm Lưu Trữ Tư Pháp Quốc Gia, bầu không khí đã đặc quánh mùi ozone, bụi giấy mục và nhiệt lượng tỏa ra từ mũi khoan đang nung chảy kim loại. Luồng dưỡng khí còn lại vô cùng ít ỏi. Lâm Hoàng đang quỳ sụp dưới chân bục két sắt cổ điển, hai tay ôm chặt lấy tập Hồ Sơ Giấy Gốc Chưa Số Hóa vào lòng như thể đó là báu vật duy nhất có thể cứu rỗi mạng sống của họ. Nhịp tim của cậu, qua thính giác đặc dị của Anh Thư, đang đập liên hồi ở mức một trăm bốn mươi nhịp mỗi phút – một tần số của sự hoảng loạn tột cùng.


"Hoàng, hít thở sâu bằng cơ hoành. Hạ nhịp tim xuống," giọng Anh Thư trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên giữa tiếng khoan rít chói tai. Anh đứng sừng sững bên cạnh chiếc két sắt cơ học vừa bị bẻ khóa, cây Gậy Dẫn Đường Bằng Đồng Thau tì chặt xuống nền bê tông ẩm mốc. Vết bỏng độ hai sau lưng anh đang co rút và bỏng rát dữ dội do ngấm mồ hôi lạnh, nhưng đôi mi nhắm nghiền phía sau chiếc kính râm đen vẫn không hề dao động. Tai trái anh vẫn rỉ ra một vệt máu ấm, chảy dài xuống cổ áo măng tô lót sợi carbon. Thiết bị sonar v2 cấy ghép ở thái dương đang hoạt động ở Ngưỡng Nhận Thức Cấp 2, liên tục gửi về những luồng sóng âm màu cam nhạt để vẽ lại sơ đồ căn phòng trong trí não anh.


*Cộc. Cộc.*


Anh Thư gõ nhẹ đầu gậy đồng thau xuống sàn gạch. Luồng sóng âm phản hồi dội lại từ bức tường bê tông phía sau két sắt cổ. Khác với những mảng tường dày đặc xung quanh, vách tường phía sau két sắt phát ra một tiếng vang rỗng và mỏng manh. Có một luồng gió lạnh, mang theo mùi ẩm ướt của nước thải và gạch vữa mục nát, đang khẽ luồn qua khe nứt kết cấu bê tông.


Anh Thư lập tức đưa tay lên cổ áo, bấm nút kích hoạt chiếc bộ đàm analog tần số thấp. "Chú Bảy! Cháu nghe thấy tiếng gió ẩm phía sau két sắt. Có phải nhánh cống cũ không?"


Từ đầu dây bên kia, giọng nói rè rè của Ông Bảy Bản Đồ vang lên gấp gáp qua tầng nhiễu sóng: "Đúng rồi, Thư! Phía sau bức tường đó chính là Hệ thống thoát nước thời Pháp cũ của thành phố. Nhánh cống đó đã bị bít bằng gạch vữa từ những năm 1950 khi họ xây dựng tòa án tối cao cũ. Nó không có trên bản đồ số của Thiên Lập! Phá bức tường đó ra, đó là lối thoát duy nhất của các cháu!"


"Hoàng, nhét tập hồ sơ vào Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường ngay lập tức!" Anh Thư ra lệnh, giọng nói dứt khoát không chút chần chừ.


Lâm Hoàng run rẩy mở nắp chiếc hộp sắt tự chế – chiếc lồng Faraday thô sơ nhưng hiệu quả – đặt tập tài liệu giấy dày cộp vào trong rồi đóng chặt chốt cơ học. Cùng lúc đó, Anh Thư bước lên phía trước. Anh dùng xúc giác nhạy bén dò tìm vết nứt kết cấu trên bức tường bê tông phía sau két sắt. Đó là một điểm yếu chịu lực, nơi lớp vữa cũ đã bị phong hóa qua nhiều thập kỷ ẩm ướt.


Anh Thư lách cây gậy đồng thau vào khe nứt sâu nhất. Lõi thép đặc bên trong cây gậy uốn cong dưới sức nặng của cơ thể anh khi anh dùng két sắt làm điểm tựa để đòn bẩy.


"Hỗ trợ tôi, Hoàng!" Thư quát khẽ.


Lâm Hoàng lao tới, dùng toàn bộ tọng lượng cơ thể đè lên thân gậy đồng thau cùng với Anh Thư. Sức nén cơ học cực đại dồn vào một điểm.


*Rắc... Rắc... Rầm!*


Mảng bê tông mục nát và những viên gạch vữa cũ nát đổ sụp xuống phía sau, để lại một khoảng trống tối đen rộng chừng nửa mét. Một luồng khí lạnh, nồng nặc mùi amoniac và bùn đất của lòng đất dội thẳng vào mặt họ. Đó chính là Hệ thống thoát nước thời Pháp cũ – vùng mù công nghệ hoàn hảo nằm ngoài tầm kiểm soát của siêu máy tính Thiên Lập.


*OÀNH!*


Cánh cửa thép dày mười phân của hầm lưu trữ bị nổ tung bởi một quả bộc phá plasma cực mạnh. Sức ép từ vụ nổ dội thẳng vào phòng kín, hất tung những mảnh vụn kim loại và khói bụi mù mịt.


"Xâm nhập! Bắt sống mục tiêu!"


Tiếng hét lạnh lùng của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng vang lên qua bộ lọc âm thanh của chiếc mặt nạ đồng thau. Lực Lượng Công Lý-Tech lập tức tràn vào phòng xử tối đen với những khẩu súng phóng điện cao tần lăm lăm trên tay. Những luồng tia lửa điện màu xanh lam rít lên xé gió, quét qua không gian chật hẹp.


"Nhảy xuống, Hoàng! Chạy mau!" Anh Thư đẩy mạnh Lâm Hoàng vào khoảng trống bức tường đổ vỡ.


Lâm Hoàng ôm chặt chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường, nhắm mắt nhảy thẳng xuống bóng tối phía dưới. Đó là một cú rơi tự do khoảng ba mét.


*Bùm! Crack!*


Lâm Hoàng tiếp đất bằng một tiếng động khô khốc, theo sau là tiếng hét đau đớn tột cùng của cậu dội lại từ lòng cống ngầm. Chân trái của cậu đã đập mạnh vào một mảng đá tảng dưới lòng cống. Cơn đau buốt nhói từ khớp cổ chân bị trật khớp hoặc gãy xương khiến cậu ngã quỵ xuống dòng nước thải đen ngòm, lạnh buốt.


Anh Thư nhảy xuống ngay sau đó. Đôi chân anh khuỵu lại để giảm chấn thương, nhưng chấn động mạnh vẫn khiến vết bỏng sau lưng anh rách miệng, máu loãng rỉ ra thấm đẫm lớp lót carbon của chiếc áo măng tô xám sờn cũ. Anh lập tức kích hoạt sonar v2. Trong trí não anh, không gian vòm gạch cổ kính của hệ thống thoát nước hiện lên bằng những dải sóng âm màu cam nhạt nhấp nháy liên tục. Anh "nhìn" thấy Lâm Hoàng đang nằm vật vã dưới dòng nước bẩn, nhịp tim của cậu vọt lên mức một trăm năm mươi nhịp mỗi phút vì đau đớn.


"Hoàng, đứng dậy!" Thư đỡ lấy vai Hoàng, cố gắng kéo cậu đứng lên.


Nhưng Lâm Hoàng vừa gượng dậy đã lập tức ngã sụp xuống. "Anh Thư... chân trái của tôi... tôi không cảm thấy gì nữa. Trục khớp đã bị lệch hoàn toàn rồi. Tôi không thể chạy được..."


Phía trên lỗ hổng bức tường, ánh đèn pin công suất lớn của đặc nhiệm bắt đầu rọi xuống lòng cống. Tiếng cánh quạt rít tần số cao của bầy drone tuần tra nhỏ vang lên dồn dập như bầy ong vò vẽ bị vỡ tổ. Chúng là những thiết bị bay không người lái siêu nhỏ trang bị máy quét hồng ngoại tầm nhiệt, được thả xuống để truy vết dấu vết sinh học của họ.


*Vút... Vút...*


Ba chiếc drone tuần tra nhỏ lướt qua lỗ hổng, luồng sáng quét màu đỏ rực của chúng bắt đầu quét dọc theo vòm gạch của đường cống ngầm, chỉ còn cách vị trí của hai người chưa đầy mười mét.


"Chúng ta không thể chạy thoát cả hai," Lâm Hoàng thều thào, gương mặt cậu nhợt nhạt cắt không còn giọt máu dưới ánh sáng đỏ chập chờn của drone. Cậu nhìn xuống chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường đang ôm trong tay, rồi ngước lên nhìn người thầy mù của mình với đôi mắt rực lên một quyết định điên rồ và quả cảm.


Trong hốc tường gạch cổ kính bên cạnh lối đi ngầm, có một chiếc bình cứu hỏa CO2 cũ kỹ bằng kim loại dùng cho nhân viên bảo trì đường ống từ thế kỷ trước. Hoàng dùng tay gạt mạnh chiếc bình ra khỏi giá treo.


"Anh Thư, cầm lấy chiếc hộp sắt! Chạy đi!" Hoàng dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh chiếc hộp sắt vào ngực Anh Thư.


"Hoàng! Cậu điên rồi sao?" Anh Thư gầm lên, tay anh vươn ra định nắm lấy vai Hoàng nhưng chỉ chạm phải vạt áo vest ướt sũng nước mưa axit của cậu học trò.


"Nếu cả hai cùng chạy, bầy drone quét nhiệt sẽ bắt được chúng ta trong vòng ba mươi giây!" Hoàng hét lớn, tiếng nói của cậu vang dội khắp lòng cống ngầm, át cả tiếng cánh quạt drone đang áp sát. "Anh là đôi mắt của công lý chân chính. Anh phải giữ lấy tập hồ sơ gốc này để minh oan cho cha anh, cứu Vy Vy và lật tẩy Thiên Lập! Tôi chỉ là một luật sư tập sự Hạng C... để tôi cản đường chúng!"


Lâm Hoàng rút chốt an toàn của bình cứu hỏa CO2, chĩa thẳng vòi phun về phía bầy drone tuần tra đang lao tới và bóp mạnh cò.


*PHỤT... PHỤT...*


Một luồng khí CO2 lạnh âm hàng chục độ C bùng phát dữ dội, tạo thành một bức tường sương mù trắng xóa, dày đặc bao phủ toàn bộ lòng cống ngầm. Nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống mức đóng băng. Luồng khí siêu lạnh này hoàn toàn làm mù hệ thống cảm biến quét nhiệt hồng ngoại của bầy drone tuần tra. Chúng mất dấu mục tiêu nhiệt, liên tục xoay tròn hỗn loạn trong màn sương CO2 bốc khói.


Cùng lúc đó, Lâm Hoàng dùng tàn lực bò về phía chiếc cửa van cống ngầm bằng sắt rỉ sét khổng lồ nằm sát vách hầm kỹ thuật. Đây là chiếc cửa ngăn dòng chảy cũ dùng để điều tiết lũ. Cậu bám chặt lấy chiếc vô lăng xoay bằng sắt, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo mạnh xuống.


*KÍT... KÍT... RẦM!*


Chiếc cửa van sắt khổng lồ rỉ sét nặng hàng tấn sụp xuống theo đường ray cơ học, dội xuống lòng nước thải một tiếng nổ kinh hoàng. Bức tường sắt dày ngăn đôi đường ống cống ngầm, cô lập hoàn toàn vị trí của Lâm Hoàng và bầy đặc nhiệm phía sau, chỉ để lại Trần Anh Thư đứng đơn độc ở phía bên kia chiến tuyến.


"Hoàng! Buông tay ra!" Anh Thư lao về phía cửa van sắt, dùng cây gậy đồng thau móp méo đập liên tiếp vào tấm sắt dày. Tiếng gõ *boong... boong...* vang lên câm lặng, bất lực.


Thông qua thính giác sonar v2 phản hồi từ vách sắt, Anh Thư "nhìn" thấy toàn bộ thảm cảnh diễn ra ở phía bên kia. Bức tường sương mù CO2 tan dần. Cánh cửa van sắt đã bị chặn cứng. Tiếng bước chân nặng nề của đặc nhiệm Công lý-Tech đã tràn xuống lòng cống.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Tiếng dòng điện cao tần phóng ra từ những khẩu súng phóng điện rít lên chói tai. Anh Thư nghe thấy tiếng thét đau đớn tột cùng của Lâm Hoàng khi cơ thể cậu bị hàng vạn vôn điện áp cao khóa chặt, làm co quắp mọi cơ bắp. Tiếng cơ thể cậu ngã quỵ xuống dòng nước bẩn vang lên đau đớn.


"Bắt sống mục tiêu Lâm Hoàng! Hắn là kẻ đồng phạm phản quốc trợ giúp tội phạm truy nã đỏ Trần Anh Thư!" Giọng nói bóp méo vô cảm của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng vang dội qua vách sắt dày. "Tịch thu mọi thiết bị của hắn. Khóa xích điện từ đa tầng. Đưa hắn về phòng giam đặc biệt biệt khu Tháp A ngay lập tức!"


"Anh Thư... chạy đi..." Tiếng thều thào yếu ớt của Lâm Hoàng bị nuốt chửng bởi tiếng bước chân kéo lê bạo lực của đặc nhiệm hành pháp khuất dần vào bóng tối.


Trần Anh Thư đứng lặng người trong dòng nước thải lạnh buốt ngập ngang hông dưới lòng đất thành phố cũ. Gương mặt anh nhợt nhạt, hai hàng nước mắt nóng hổi hòa cùng vệt máu tai trái chảy dài xuống ngực áo măng tô sờn cũ. Tay anh siết chặt lấy quai xách chiếc Hộp Sắt Chống Quét Từ Trường chứa tập hồ sơ gốc vụ án mười năm trước – di sản xương máu mà học trò của anh đã đánh đổi bằng cả tự do và mạng sống để bảo vệ.


Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau trên tay anh đã bị biến dạng, cong gập hoàn toàn sau cú phá tường cứu mạng.


Anh Thư nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, quay lưng bước đi dứt khoát vào bóng tối sâu thẳm của Hệ thống thoát nước thời Pháp cũ. Lâm Hoàng đã bị bắt giữ. Tập đoàn Thiên Lập chắc chắn sẽ tổ chức một phiên tòa bỏ túi khẩn cấp để kết án tử hình hoặc tước bằng vĩnh viễn đối với Hoàng trong vòng hai mươi tư giờ tới. Thời gian đếm ngược của một phiên tòa lương tâm mới lại bắt đầu gõ nhịp trong bóng tối cô độc của vị luật sư mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!