Nhạc nềnSakuya2

Hầm Lưu Trữ Bị Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit gõ sầm sập lên những tấm tôn rỉ sét của hầm ngầm Bình Quới, tạo thành một chuỗi âm thanh hỗn tạp, dội vào màng nhĩ đang tổn thương của Trần Anh Thư. Anh ngồi im lặng trên chiếc hòm gỗ cũ, đôi mắt mù giấu sau lớp kính râm đen tối sẫm. Một vệt máu khô nhỏ vẫn còn bám hờ bên dải băng gạc quấn quanh tai trái – di chứng của trận quá tải sóng siêu tần từ gã sát thủ Bóng Đen vẫn chưa thể lành lặn. Tấm lưng rách miệng vết bỏng độ hai nhức nhối sau mỗi nhịp thở dốc, nhưng Thư không để lộ một tiếng rên rỉ.


Bên cạnh anh, Lâm Hoàng đang cầm chiếc máy tính bảng thô sơ hoàn toàn ngắt kết nối mạng. Út Nhỏ vừa mới lách qua nắp cống ngầm, người ướt sũng nước thải, run rẩy giao lại chiếc thẻ nhớ MicroSD bọc kín trong lớp Sợi Carbon Chống Bức Xạ Từ Trường. Đó là di vật bảo mật cuối cùng mà Trần Khánh Vy – em gái của Thư – kịp thời tẩu tán trước khi bị Lê Minh Triết áp giải đi.


"Anh Thư, tệp bản đồ an ninh của Vy Vy đã được giải mã ngoại tuyến thành công," Lâm Hoàng thì thầm, giọng cậu run lên vì xúc động xen lẫn lo âu. "Vy Vy đã vẽ lại toàn bộ các vùng mù cảm biến của Hầm Lưu Trữ Tư Pháp Quốc Gia. Cô ấy... cô ấy đánh dấu các lối đi an toàn bằng đúng tần số sóng sonar của anh. Nhưng Vy Vy hiện đang bị giam giữ tại biệt khu Tháp A. Chúng ta không có nhiều thời gian. Lê Minh Triết chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra việc dữ liệu bị rò rỉ và thay đổi chu kỳ quét an ninh của hầm."


Anh Thư khẽ gật đầu. Cây gậy dẫn đường bằng đồng thau đặt hờ giữa hai đầu gối anh khẽ rung nhẹ theo nhịp tim. "Triết là kẻ xảo quyệt, nhưng hắn quá sùng bái hệ thống số hóa. Hắn tin rằng việc khóa băng thông LAN đã cô lập được văn phòng của Vy. Hắn không ngờ đến những phương thức truyền tin vật lý cổ điển. Hoàng, chuẩn bị bộ móc khóa vạn năng của Chú Chín Khóa. Đêm nay, chúng ta sẽ đột nhập vào hầm lưu trữ để lấy Hồ Sơ Giấy Gốc Chưa Số Hóa của vụ tai nạn mười năm trước."


Nửa tiếng sau, hai bóng người lặng lẽ lướt đi dưới làn mưa độc của Tân Khánh Đô. Dưới sự dẫn đường của bản đồ an ninh do Khánh Vy thiết kế, họ dễ dàng lách qua những trạm gác camera nhận diện khuôn mặt dày đặc của Lực Lượng Công Lý-Tech. Hầm Lưu Trữ Tư Pháp Quốc Gia nằm sâu ba tầng dưới lòng đất của tòa án tối cao cũ – một phế tích bê tông rêu phong, xám xịt, đứng sừng sững như một chứng nhân bị bỏ hoang của kỷ nguyên luật pháp do con người vận hành.


Lối vào hầm ngầm là một cánh cửa sắt rỉ sét, được ngụy trang phía sau phòng lưu trữ hồ sơ hành chính cũ. Lâm Hoàng dùng chiếc đèn pin nhỏ bọc kính lọc sắc cam để soi đường. Không gian ngột ngạt, nồng nặc mùi giấy mục và ẩm mốc của hàng thập kỷ trước.


"Lối này, anh Thư," Hoàng khẽ kéo tay áo măng tô của Thư, dẫn anh bước qua những bậc thang bê tông dốc đứng, tối tăm.


Anh Thư nhắm nghiền đôi mắt mù, tập trung toàn bộ ý chí kích hoạt thiết bị kính sonar v2 cấy ghép ở thái dương. Mặc dù màng nhĩ vẫn còn đau buốt, luồng sóng âm phản hồi dội lại từ những bức tường bê tông dày vẫn vẽ nên một sơ đồ không gian ba chiều màu cam nhạt trong trí não anh. Anh cảm nhận được kết cấu của những hàng kệ thép khổng lồ xếp đầy những hộp tài liệu giấy bám bụi.


Khi họ chạm chân đến tầng hầm thứ ba, một cánh cửa thép dày hình tròn hiện ra trước mặt. Đây chính là lối vào khu vực lưu trữ tối mật.


"Thẻ truy cập của tôi không có tác dụng ở đây," Hoàng lo lắng nói khi nhìn vào bảng điều khiển điện tử đã bị ngắt nguồn sáng xanh. "Nó là hệ thống khóa cơ học độc lập từ năm 1995, không kết nối với máy chủ của Thiên Lập."


"Đó là lý do chúng ta cần đến bộ dụng cụ của chú Chín Khóa," Thư trầm giọng. Anh bước lên phía trước, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mặt ổ khóa xoay bằng đồng thau rỉ xanh. "Hoàng, cảnh giới bên ngoài. Đừng để bất kỳ tiếng động nào làm nhiễu tần số."


Thư rút từ trong túi áo khoác chiếc hộp sắt nhỏ chứa những thanh gạt và móc thép mỏng dẻo – món quà từ người thợ khóa kỳ cựu ở chợ đen Nhật Tảo. Anh đưa thanh gạt lực siết vào khe khóa, cảm nhận sự rơ rạc của lõi khóa cơ học. Tuy nhiên, ngay khi anh vừa nhét chiếc móc gạt đầu tiên vào để dò tìm chốt bi, một tiếng *xoạch* cơ khí nặng nề đột ngột vang dội từ phía trên trần hầm.


Cánh cửa thép khổng lồ của hầm lưu trữ phía sau lưng họ tự động sập xuống với một lực lượng kinh hoàng. Tiếng chốt khóa điện từ khóa chặt lối ra vào rít lên khô khốc. Cùng lúc đó, tiếng quạt gió của hệ thống thông gió tắt lịm.


"Anh Thư! Cửa đã bị khóa cứng từ bên ngoài!" Lâm Hoàng hoảng loạn lao về phía cánh cửa thép, dùng hai tay đập mạnh liên tiếp nhưng chỉ nhận lại những tiếng *bình bịch* câm lặng của lớp thép dày cách âm. "Hệ thống thông gió đã ngừng hoạt động! Chúng ta bị bẫy rồi!"


Không khí trong hầm lập tức trở nên ngột ngạt. Lượng oxy dự trữ bắt đầu suy giảm nhanh chóng dưới áp lực của không gian khép kín dày đặc bê tông. Hoàng thở dốc, nhịp tim của cậu qua thính giác đặc dị của Thư đang vọt lên tới 140 nhịp mỗi phút, phát ra những luồng sóng âm hỗn loạn màu đỏ rực trong não anh.


"Hoàng! Im lặng ngay lập tức!" Anh Thư quát khẽ, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của anh dội vào vách đá. "Áp dụng kỹ thuật Kiểm Soát Nhịp Tim Dưới 60 mà tôi đã dạy cậu. Hít thở sâu bằng cơ hoành, giữ nhịp thở đều đặn. Cậu càng hoảng loạn, lượng oxy tiêu thụ càng nhanh. Chúng ta chỉ có tối đa hai mươi phút trước khi ngạt khí hoàn toàn."


Lời nói của người thầy mù như một gáo nước lạnh dội vào cơn hoảng loạn của Hoàng. Cậu luật sư trẻ cố gắng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, ép lồng ngực phập phồng chậm lại. Nhịp tim của cậu dần hạ xuống mức 75, trả lại sự tĩnh lặng cần thiết cho không gian tối tăm.


Anh Thư quay lại đối mặt với ổ khóa cơ học của chiếc két sắt trung tâm chứa hồ sơ gốc. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán anh, chảy vào vết sẹo cấy ghép sonar ở thái dương gây ra một cơn đau buốt rát. Anh nhắm mắt, tập trung thính giác thích ứng Sonar v2 ở mức cực hạn để vượt qua rào cản của tiếng tinnitus đang kêu vo vo trong tai.


Trong thế giới bóng tối của Thư, ổ khóa đồng thau không còn là một khối kim loại vô tri. Tiếng gõ nhẹ của đầu gậy đồng thau xuống mặt sàn phát ra sóng âm phản hồi, bóc tách từng lớp cấu trúc cơ học bên trong ổ khóa hiện lên sống động: năm chốt bi bằng đồng đang nằm so le nhau dưới lực nén của những lò xo rỉ sét.


Thư đưa móc gạt vào, khẽ nhích nhẹ chốt bi thứ nhất.


*Tách.*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên trong màng nhĩ nhạy bén của anh. Chốt bi thứ nhất đã vào vị trí khóa. Nhưng áp lực ngột ngạt của hầm kín bắt đầu tác động lên cơ thể suy kiệt của Thư. Phổi anh nóng rát do hít phải bụi mục và thiếu dưỡng khí. Tai trái anh bắt đầu rỉ ra một vệt máu ấm, nhỏ giọt xuống vai áo măng tô.


"Anh Thư... anh đang chảy máu tai..." Hoàng thều thào, giọng cậu yếu ớt do bắt đầu thiếu oxy nghiêm trọng, đầu óc quay cuồng.


"Đừng bận tâm đến tôi. Giữ nhịp thở dưới 60," Thư ra lệnh, hàm răng anh cắn chặt đến mức bật máu môi. Anh tự nhủ trong lòng: *Không được gục ngã lúc này. Vy Vy đang đợi mình ở Tháp A. Linh hồn của cha mẹ đang nhìn mình từ trong bóng tối.*


Anh khẽ trích dẫn trong trí nhớ những điều khoản lưu trữ cổ điển (*Trích Dẫn Điều Khoản Trong Bóng Tối*): "Nghị định tư pháp năm 1995 quy định, mọi két sắt lưu trữ hồ sơ giấy tối mật đều phải có một chốt cơ học dự phòng ở hướng mười hai giờ để đề phòng trường hợp hệ thống điện từ bị phá hủy vĩnh viễn..."


Đúng thế. Cha anh đã từng dạy anh điều này khi ông còn là Thẩm phán tối cao. Thiết kế của két sắt thời kỳ này luôn giữ một kẽ hở vật lý dành cho con người.


Anh Thư điều chỉnh góc móc gạt, đẩy mạnh chiếc móc sâu vào bên trong lõi khóa, vượt qua năm chốt bi thông thường để chạm vào chốt cơ học dự phòng ẩn giấu sâu nhất.


*Cạch. Tách!*


Một tiếng động giòn giã vang lên. Vòng xoay đồng thau của két sắt trung tâm chuyển động cơ học xoay tròn. Cánh cửa két sắt nặng nề từ từ hé mở, tỏa ra mùi giấy cũ nồng nặc. Lâm Hoàng gượng dậy, dùng tàn lực thọc tay vào bên trong ngăn kéo tối tăm, rút ra một tập hồ sơ giấy dày cộp, bọc trong lớp bìa da cũ nát có dán nhãn niêm phong đỏ đã bạc màu: *Hồ Sơ Giấy Gốc Chưa Số Hóa - Vụ án tai nạn giao thông ngày 15/10/2016*.


"Lấy được rồi... anh Thư... chúng ta lấy được rồi!" Hoàng khóc nghẹn, ôm chặt tập hồ sơ vào ngực.


Nhưng niềm vui chưa kịp bùng nổ thì một luồng rung động cơ học cực mạnh từ phía trên trần hầm đột ngột dội thẳng xuống nền bê tông dưới chân họ.


*Uỳnh... Uỳnh... Uỳnh...*


Thông qua thính giác sonar v2, Trần Anh Thư không nghe thấy tiếng cười của chiến thắng. Trong bóng tối vô tận của trí não anh, một chuỗi dao động âm thanh tần số cao, chói tai đang truyền qua lớp tường bê tông dày ba mét từ phía cửa chính của hầm lưu trữ. Đó là tiếng rít xé thịt của những mũi khoan plasma quân dụng công suất lớn.


Lực Lượng Công Lý-Tech của Đội trưởng Nguyễn Văn Hùng đã định vị được sự xâm nhập vật lý và đang tiến hành khoan cắt bức tường thép bảo vệ để tràn vào bắt sống họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!