Bóng Ma Thượng Tầng
Cơn mưa axit của siêu đô thị Tân Khánh Đô chưa bao giờ dứt. Ở Thượng Tầng, những giọt nước độc hại ấy bị những tấm kính cường lực khổng lồ của các tòa cao ốc lọc sạch, chỉ còn lại những vệt nước chảy dài vô hại dưới ánh đèn holographic xanh lạnh. Trần Khánh Vy ngồi một mình trong văn phòng thiết kế đồ họa độc lập của cô tại phân khu cao cấp Quận 7. Không gian xung quanh im ắng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng ro ro đều đặn của hệ thống điều hòa và tiếng gõ phím lách cách của chính mình. Trên màn hình võng mạc ba chiều lơ lửng trước mặt Vy, một sơ đồ kết cấu phức tạp đang dần hiện lên dưới những nét vẽ điện tử sắc sảo.
Đó là bản đồ an ninh chi tiết của Hầm Lưu Trữ Tư Pháp Quốc Gia – nơi được mệnh danh là ngôi mộ câm lặng của những hồ sơ giấy chưa từng bị số hóa. Mười năm trước, vụ tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của cha mẹ cô đã bị chôn vùi tại đây dưới lớp bụi dày của những bản báo cáo vật lý bị niêm phong. Mười năm qua, Vy đã sống trong sự thù ghét tột cùng đối với người anh trai mù Trần Anh Thư, tin rằng anh đã phản bội gia đình để bào chữa cho kẻ sát nhân. Nhưng giờ đây, khi bức màn dối trá của Thẩm phán tối cao Trịnh Khắc Thư bị hé lộ, Vy nhận ra mình chỉ là một con cờ bị thao túng tâm lý suốt một thập kỷ qua. Sự thức tỉnh muộn màng mang lại một nỗi đau xé lòng, nhưng cũng khơi dậy trong cô một lòng dũng cảm phi thường để bảo vệ người anh trai đang lẩn trốn dưới lòng đất.
"Anh Thư... lần này đến lượt em làm đôi mắt cho anh," Vy lẩm bẩm, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bảng vẽ cảm ứng. Cô đang dùng kỹ năng đồ họa đỉnh cao của mình để dựng lại các vùng quét nhiệt của camera an ninh và chu kỳ tuần tra của các drone Thiên Lập xung quanh hầm lưu trữ. Mỗi blind spot (vùng mù) đều được cô đánh dấu bằng màu cam nhạt – tần số sonar quen thuộc của anh trai cô.
Ở một góc màn hình, một thông báo bảo mật từ Lâm Hoàng hiện lên qua kênh truyền tin mã hóa tần số thấp. Hoàng đang chuẩn bị một bộ hồ sơ pháp lý yêu cầu giải niêm phong hồ sơ dưới danh nghĩa luật sư đại diện hợp pháp của gia đình họ Trần. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cuộc đột kích pháp lý và vật lý vào thánh đường bảo mật của Thiên Lập.
Vy Vy thở hắt ra một hơi, nhấn tổ hợp phím để nén tệp bản đồ an ninh đã hoàn thành. Cô kéo tệp tin vào cổng truyền tải LAN nội bộ của tòa nhà để gửi đến điểm hẹn số hóa ngầm của Mai Chi. Nhưng ngay khi thanh trạng thái tải lên đạt mốc 45%, một dòng chữ đỏ rực đột ngột đè lên màn hình:
[CẢNH BÁO: BĂNG THÔNG TẢI LÊN BỊ KHÓA. PHÁT HIỆN GIAO THỨC TRUYỀN TIN TRÁI PHÉP. HỆ THỐNG AN NINH THIÊN LẬP ĐANG CAN THIỆP.]
Tim Vy Vy thắt lại. Nhịp tim cô tăng vọt lên mức báo động. Hệ thống bảo mật của Thiên Lập đã khóa toàn bộ băng thông tải lên của tòa nhà. Điều này chỉ có nghĩa là: cô đã bị lộ. Lê Minh Triết, tên trợ lý công nghệ xảo quyệt của Thẩm phán Thư, đã phát hiện ra sự bất thường trong lưu lượng mạng của cô.
Không một giây chần chừ, Vy Vy giật phích cắm điện vật lý của máy tính chủ. Màn hình holographic vụt tắt, trả lại văn phòng vào bóng tối mờ ảo của ánh đèn đường Thượng Tầng hắt qua cửa kính. Vy Vy run rẩy mở ngăn kéo bàn, rút ra một chiếc thẻ nhớ vật lý MicroSD thô sơ – thứ công nghệ analog mà Thiên Lập luôn coi thường. Cô nhanh chóng cắm thẻ nhớ vào cổng phụ của ổ cứng dự phòng, sao chép tệp bản đồ an ninh vào đó.
Để bảo vệ chiếc thẻ nhớ khỏi những máy quét tầm xa của cảnh sát, Vy Vy lấy ra một mảnh Sợi Carbon Chống Bức Xạ Từ Trường – lớp lưới carbon mỏng mà cô đã bí mật giữ lại từ chiếc áo khoác cũ của cha. Cô tỉ mỉ bọc kín chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu trong lớp sợi carbon, biến nó thành một vật thể vô hình trước mọi sóng điện từ và tia hồng ngoại.
*Rầm!*
Cánh cửa kính cường lực của văn phòng bị đẩy ra một cách bạo lực. Tiếng bước chân nặng nề của những đôi ủng quân sự dội vào nền gạch. Lê Minh Triết bước vào, gương mặt mảnh khảnh sau cặp kính cận mỏng lạnh lùng đến đáng sợ. Đi sau hắn là bốn đặc nhiệm của Lực Lượng Công Lý-Tech, những họng súng điện cao tần lăm lăm trên tay, mặt nạ đồng thau phản chiếu ánh sáng xanh lét từ hành lang.
"Cô Trần Khánh Vy," Triết lên tiếng, giọng nói trầm thấp và hèn hạ của hắn vang lên trong căn phòng ngột ngạt. Hắn khẽ lướt ngón tay trên chiếc máy tính bảng điều khiển drone. "Hệ thống giám sát Thiên Lập phát hiện một lượng lớn dữ liệu sơ đồ an ninh của Hầm Lưu Trữ Quốc Gia vừa được xử lý tại địa chỉ IP này. Yêu cầu cô đứng yên và giao nộp toàn bộ thiết bị lưu trữ."
Vy Vy hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Hai tay cô giấu phía sau lưng, ngón tay cô lén lút nhấn một phím tắt ngầm trên chiếc bàn phím cơ học không dây – lệnh tự hủy và xóa sạch toàn bộ dữ liệu trên các ổ cứng vật lý trong phòng.
"Tôi không hiểu ông đang nói gì, Trợ lý Triết," Vy Vy đứng thẳng người, đối mặt với Triết bằng ánh mắt sắc sảo đầy kiêu hãnh của một người con gái dòng họ Trần. "Đây là văn phòng thiết kế đồ họa độc lập. Tôi đang làm việc với các dự án giao diện cho khách hàng tư nhân. Việc các ông xông vào đây mà không có lệnh của thẩm phán bằng giấy là vi phạm nghiêm trọng luật sở hữu trí tuệ và quyền nhân thân của Thượng Tầng."
Triết khẽ cười khẩy, hắn bước tới gần cô, giơ một thiết bị quét sinh trắc học cầm tay lên ngang mặt Vy. Luồng sáng đỏ từ máy quét rọi thẳng vào mắt cô, đo đạc từng nhịp đập của đồng tử và tần số tim.
"Nhịp tim của cô đang ở mức 135 nhịp mỗi phút, cô Trần," Triết nói, giọng hắn đầy vẻ đe dọa khi nhìn vào các chỉ số nhảy liên tục trên màn hình máy quét. "Sự dối trá của con người luôn để lại dấu vết sinh học mà thuật toán không bao giờ bỏ qua. Cô đang che giấu điều gì? Lập luận về quyền sở hữu trí tuệ của cô không có giá trị trước một cuộc truy quét an ninh đặc biệt. Khám xét toàn bộ thiết bị cho tôi!"
Các đặc nhiệm Công lý-Tech lập tức tràn vào, dùng các thiết bị quét dữ liệu chuyên dụng cắm vào hệ thống máy tính của Vy. Nhưng tất cả những gì họ nhận được chỉ là những màn hình báo lỗi trắng xóa. Hệ thống tự hủy của Vy đã hoạt động hoàn hảo, toàn bộ dữ liệu cục bộ đã bị nung chảy thành những dòng code vô nghĩa.
"Báo cáo Trợ lý Triết, toàn bộ ổ cứng vật lý đã bị xóa sạch bằng lệnh ghi đè tầng sâu. Không tìm thấy tệp tin sơ đồ nào," một tên đặc nhiệm lên tiếng qua bộ lọc âm thanh ồm ồm.
Gương mặt Triết tối sầm lại. Hắn tiến sát đến Vy Vy, ánh mắt sau tròng kính cận rực lên sự giận dữ tàn nhẫn: "Cô nghĩ xóa dữ liệu là có thể cứu được anh trai mù của cô sao? Bản đồ an ninh đó chắc chắn đã được sao chép ra một thiết bị vật lý. Giao nó ra đây, hoặc cô sẽ phải đối mặt với bản án đồng phạm phản quốc tại Phân Khu 9."
Vy Vy cảm nhận được chiếc thẻ nhớ bọc sợi carbon đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái của cô. Cô biết mình không thể giữ nó lâu hơn được nữa. Nếu Triết tiến hành lục soát thân thể thủ công, cô sẽ mất tất cả. Ánh mắt cô khẽ liếc qua góc phòng, nơi có một đường ống thoát nước sàn lộ ra bên cạnh bồn rửa tay nhỏ của studio.
Dưới đường ống thoát nước tối tăm ấy, sâu dưới lòng đất ba mét, là hệ thống cống ngầm thời Pháp cổ kính. Và cô biết, Út Nhỏ đang túc trực ở đó theo kế hoạch rút lui dự phòng mà Anh Thư đã vạch ra.
"Tôi nhắc lại, các ông không có quyền giữ tôi ở đây!" Vy Vy đột ngột hét lớn, cố tình tạo ra một cuộc tranh cãi kịch liệt để đánh lạc hướng. Cô bước lùi lại về phía bồn rửa tay, tỏ ra hoảng loạn và tức giận. "Thiên Lập các người tự cho mình là công lý, nhưng thực chất chỉ là một lũ cướp ngày mượn danh nghĩa máy móc! Cha tôi đã chết vì vạch trần các người, và các người sẽ không thể bịt miệng được tất cả chúng tôi!"
"Câm miệng!" Triết giận dữ quát, hắn bước tới định chộp lấy vai cô.
Chính trong khoảnh khắc Triết lao lên, Vy Vy dùng tàn lực lùi sát vào bồn rửa. Bàn tay trái của cô khẽ buông lỏng phía sau lưng, định vị chính xác khe hở nhỏ của nắp lưới sắt đường ống thoát nước sàn dưới chân. Cô thả chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu được bọc kín trong lớp sợi carbon đen xuống khe hở.
*Tõm.*
Một tiếng động cực nhỏ, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng la hét của Vy Vy và tiếng mưa axit gõ vào cửa kính ngoài kia. Chiếc thẻ nhớ trượt dài qua đường ống tối tăm, rơi thẳng xuống khoảng không dưới lòng đất.
Sâu dưới lòng đất ba mét, trong bóng tối ẩm ướt và hôi thối của hệ thống thoát nước cũ, cậu bé giao báo Út Nhỏ đang ngồi thu mình trên một mố gạch vòm. Thằng bé đeo một chiếc túi vải chống thấm nước bên mình, tay cầm một chiếc vợt lưới nhỏ tự chế đặt ngay dưới miệng đường ống thải dẫn từ tòa nhà Thượng Tầng xuống.
*Bộp.*
Một vật thể nhỏ bọc sợi carbon đen rơi gọn vào lòng lưới của Út Nhỏ. Thằng bé mắt sáng lên trong bóng tối, nhanh chóng chộp lấy vật phẩm, nhét sâu vào ngăn bí mật của chiếc túi vải lót carbon chống rà quét. Út Nhỏ thổi một tiếng còi đồng cực nhẹ – ám hiệu thành công – rồi lặng lẽ lướt đi trong bóng tối của đường ngầm thoát nước như một bóng ma, hướng về phía hầm ngầm Bình Quới nơi Trần Anh Thư đang chờ đợi.
Trên mặt đất, bên trong văn phòng thiết kế rực sáng ánh đèn neon, Lê Minh Triết thô bạo vặn chặt hai tay của Trần Khánh Vy ra sau lưng, khóa chặt cô bằng chiếc còng điện tử lạnh ngắt.
"Giải cô ta về khu biệt giam Tháp A," Triết lạnh lùng ra lệnh, hắn nhìn quanh căn phòng trống rỗng với một sự nghi ngờ chưa dứt. "Phong tỏa toàn bộ khu vực này. Tôi không tin cô ta có thể tẩu tán chứng cứ nhanh như vậy."
Vy Vy bị hai tên đặc nhiệm áp giải đi, vạt áo đen của cô bay nhẹ trong gió lạnh từ hành lang. Gương mặt cô nhợt nhạt nhưng đôi mắt u buồn lại rực lên một sự thanh thản kỳ lạ. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy mưa của Tân Khánh Đô, thầm thì trong lòng: *Anh Thư... em đã làm được rồi. Hãy sống sót và đòi lại công lý cho cha.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!